Mác-cô 7:1-8, 14-16
7/1Có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư
tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến. 2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà
tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. 3 Thật
vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền
thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; 4thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy
nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ
và các đồ đồng. 5 Vậy, người Pha-ri-sêu và
kinh sư hỏi Đức Giê-su: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống
của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa?” 6
Người trả lời họ: “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất
đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng: Dân này tôn kính Ta bằng
môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. 7 Chúng có thờ phượng
Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới
luật phàm nhân. 8 Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa,
mà duy trì truyền thống của người phàm… 14 Sau đó, Đức Giê-su lại
gọi đám đông tới mà bảo: “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ: 15Không có cái gì từ bên ngoài vào trong
con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con
người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. 16
Ai có tai nghe thì nghe!”
(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của
Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)
Gợi ý cầu nguyện
1. Thứ nhất phải nói
ngay rằng, rửa tay trước khi ăn là một điều tốt và đúng; đặc biệt, trong bối cảnh
đại dịch như hiện nay, người ta không chỉ rửa tay bằng nước mà còn phải rửa tay
bằng xà-phòng hoặc dung dịch sát trùng nữa.
Có thể người Do-thái đã trải qua những đại dịch trước kia, khiến rất nhiều
người chết, nên họ mới có tập tục rửa tay kỹ lưỡng như vậy trước khi ăn chăng. Điều đáng nói ở đây, đó là: lối giữ luật máy
móc và hình thức mà không để ý đến chiều sâu trong tâm hồn. Chúa Giêsu dùng ngay các chỉ trích của những người Pha-ri-sêu về chuyện không rửa tay của các tông đồ và chuyện người Do-thái để ý rửa sạch các đồ đồng để nói đến một sự thanh tẩy nội
tâm. Ngài trích dẫn lời Tiên tri Isaia rằng:
“Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì
lại xa Ta.” Tôi muốn dừng ở câu nói này
và để ý, bao lâu nay tôi đã thờ Chúa với tất cả tấm lòng hay chỉ bằng môi miệng,
với tất cả trái tim hay chỉ đọc kinh rang rảng trên miệng, với tất cả sự kết
thân với Chúa hay chỉ là để mong thưởng thiên đàng và vì sợ sa hỏa ngục? Tôi đã đến với Chúa trong thái độ nào trong
giờ cầu nguyện hôm nay, vì một sự khao khát muốn gặp Chúa hay vì một thói quen
làm một cách vô ý thức? Tôi nói chuyện
và chia sẻ thật lòng với Chúa về con người và tấm lòng của tôi.
2.
Sau khi Chúa Giêsu chỉnh những người Pha-ri-sêu, Ngài quay qua nói
với dân chúng cũng cùng một ý như vậy. Chứng
tỏ việc thờ Chúa bằng miệng mà không bằng lòng, việc trong nước sơn hơn trọng
gỗ, không chỉ là vấn đề của những người Pha-ri-sêu mà thôi, mà còn là vấn đề của
mọi người, trong đó có tôi. Trước khi Chúa
Giêsu nói với dân chúng, Ngài nói: “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ.” Tôi đọc lại nhiều lần những
lời trên của Chúa Giêsu để nghe và hiểu cho rõ.
Nếu có điều gì tôi chưa hiểu rõ, tôi có thể hỏi Chúa Giêsu trong lúc
này.
Phạm Đức Hạnh, SJ
0 comments:
Post a Comment