Tuesday, November 13, 2018

Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên – Năm B – II –14-11-2018

Thu Tu XXXII TN

Luca 17:11-19

11 Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê.12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa13 và kêu lớn tiếng: "Lạy Thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi!"14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ: "Hãy đi trình diện với các tư tế." Đang khi đi thì họ được sạch.15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa.16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri.17 Đức Giê-su mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu?18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?".19 Rồi Người nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.      Lòng biết ơn có lẽ là nhịp cầu nối liền giữa mọi nền văn hóa và mọi niềm tin.  Chúa Giêsu cũng đánh giá cao lòng biết ơn của con người.  Ngài thở dài khi chín người phong hủi “có đạo” được chữa lành nhưng vô ơn, chỉ có một người “vô đạo” nhưng lại có lòng biết ơn hơn cả.  Giờ cầu nguyện hôm nay có thể là lúc tôi ngồi đếm những ân sủng trong ngày, trong đời của tôi để tạ ơn Chúa, để cám ơn đời.  1) Điều gì tôi biết ơn và muốn cám ơn Chúa nhất trong ngày hôm nay?  2) Điều gì tôi biết ơn và muốn cám ơn gia đình, cộng đoàn, Giáo hội, đất nước tôi nhất trong ngày hôm nay?
2.      Câu chuyện 10 người phong hủi của Phúc âm Luca có thể đã trở nên quen thuộc đối với tôi, nhưng lòng biết ơn là điều tôi phải học và thực tập mỗi ngày.  Tôi muốn đọc lại câu chuyện trên để nhắc nhở chính tôi, mỗi ngày, tôi muốn bắt đầu và kết thúc ngày sống của tôi bằng tâm tình biết ơn Chúa và cuộc đời, cùng mọi người xung quanh, dù ngày đó có như thế nào.  Như một ai đó đã nói: “Hạnh phúc xảy ra khi tôi không còn than phiền về những vấn đề tôi đang gặp phải, nhưng cảm ơn vì biết bao nhiêu những vấn đề khác nữa đã không xảy đến cho tôi.”
Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, November 12, 2018

Thứ Ba Tuần XXXII Thường Niên – Năm B – II –13-11-2018 - Lễ Thánh Phan-xi-cô Xavier Cabrini


Thu Ba XXXII TN

Luca 17:7-10

7 "Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: "Mau vào ăn cơm đi",8 chứ không bảo: "Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau! ?9 Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao?10 Đối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Một lối nghĩ không biết từ bao giờ đã ăn sâu vào trong đời sống của nhiều Kitô hữu đó là: đi lễ, cầu nguyện và làm việc lành phúc đức để kể công với Chúa, để mua vé vào thiên đàng mai sau.  Lời Chúa hôm nay mời gọi tôi phải suy nghĩ lại.  Trước mặt Chúa, tôi chẳng là gì, một tôi tớ bất xứng, vậy mà tôi dám đòi Chúa phải nhớ ơn tôi sao?  Phải thưởng công tôi sao?  Tất cả những gì tôi làm trong giây phút này như: cầu nguyện, dâng lễ, làm việc bác ái, trước hết, là cho chính tôi ngày hôm nay, cho anh chị em xung quanh tôi, trong cuộc đời này.  Chúa đâu có được gì và Ngài cần gì ở đời sống đạo đức của tôi mà đòi hỏi Ngài phải trả công tôi?  Nếu có một tâm tình nào đó trong lúc này, có lẽ là tâm tình biết ơn.  Nhờ Chúa mà tôi có cơ hội sống tốt, trước là cho tôi, sau là cho những người khác. 

2.      Chúa Giêsu nói, sau khi làm xong việc nào, điều tôi cần nói với Chúa đó là: Lạy Chúa, con chỉ là đầy tớ vô dụng, chỉ làm những bổn phận của con thôi.  Tôi muốn xem các bổn phận trong ngày tôi đã sống và làm được đến đâu rồi?  Tôi muốn cám ơn vì đã được phục vụ Chúa qua gia đình, cộng đoàn và anh chị em xung quanh.

Phạm Đức Hạnh, SJ  



Sunday, November 11, 2018

Thứ Hai Tuần XXXII Thường Niên – Năm B – II –12-11-2018 - Lễ Thánh Josaphat



Thu Hai XXXII TN

Luca 17:4-6

4 Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: "Tôi hối hận", thì anh cũng phải tha cho nó."5 Các Tông Đồ thưa với Chúa Giê-su rằng: "Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con."6 Chúa đáp: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: "Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc", nó cũng sẽ vâng lời anh em.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay đề cập đến một vấn đề rất thiết thực và gần gũi trong đời sống của tôi đó là: tha thứ.  Một cách tự nhiên, tha thứ là một điều rất khó, nhưng nếu có một lời xin lỗi, tôi có thể tha thứ dễ hơn.  Nếu chuyện xúc phạm xảy ra một lần trong đời, trong năm, tha thứ đã là khó, đằng này chuyện xúc phạm xảy ra đến bảy lần trong ngày, có nghĩa là xảy ra rất nhiều lần trong ngày, việc tha thứ quả là một khó khăn lớn vượt sức tưởng tượng.  Có ai và có gì đang làm bận tâm tôi khiến tôi không thể tha thứ?  Tôi muốn nói chuyện với Chúa về người đó hay vấn đề đó và xin Ngài giúp tôi dám tha thứ.   

2.      Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay đặt ra một thách đố trong việc tha thứ cho người thân về sai lỗi của họ đến bảy lần trong một ngày.  Tưởng cũng nên nhớ rằng: Số bảy là một số hoàn hảo trong văn hóa Do-thái, chỉ sự lâu dài mãi mãi.  Ba lần sai lỗi trong một ngày tưởng đã là khó tha, bây giờ bảy lần sai lỗi, mà không chỉ có bảy lần mà còn nhiều hơn thế nữa trong một ngày mà phải tha lỗi, quả là không dễ chút nào.  Bởi vậy các Tông đồ mới xin Chúa Giêsu cho họ thêm lòng tin.  Việc tha lỗi cho một người mắc lỗi nhiều lần trong ngày khó như nói với một cây dâu bật rễ xuống biển mà mọc, nhưng Chúa Giêsu khẳng định: Nếu tôi có đức tin chỉ nhỏ bằng hạt cải, tôi sẽ làm được!  Tôi làm được không?  Một lần nữa, niềm tin Kitô giáo đòi hỏi tôi phải mạnh đủ để dám tin và dám tha thứ.  Tôi có thể xin Chúa Giêsu thêm đức tin cho tôi như các Tông đồ đã xin.  

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, November 10, 2018

Chúa Nhật Tuần XXXII Thường Niên – Năm B – II –11-11-2018

CN XXXII TN
Mác-cô 12:41-44

41 Đức Giê-su ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền.42 Cũng có một bà goá nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma.43 Đức Giê-su liền gọi các môn đệ lại và nói: "Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết.44 Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để nuôi sống mình."

(Trích Phúc âm Mác-cô bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Tôi có thể thấy ngay, việc dâng cúng cho Thiên Chúa không thể kể bằng giá trị ở vật tôi dâng, nhưng ở tấm lòng khi tôi dâng cúng.  Đúng như nhiều người vẫn thường nói: Của cho không bằng cách cho!  Tôi có đang cho Chúa 15 phút, 30 phút, 45 phút của giờ cầu nguyện này với tất cả tấm lòng của tôi, hay đây chỉ là chuyện điền vào chỗ trống trong ngày sống của tôi, hoặc đây là chuyện làm thứ yếu nhất trong ngày sống của tôi?  Tôi muốn nói gì với Chúa về tiền bạc, thời giờ và tài năng trong tôi?  Tôi đã cho Chúa bằng thái độ nào và tấm lòng nào? 

2.      Chúa Giêsu quan sát và thấy bà góa nghèo này đã dâng lại cho Chúa hết tất cả những gì có để nuôi sống bà.  Đây là một hình ảnh đẹp về lòng quảng đại với Chúa.  Đây là một hình ảnh đẹp về sự tin tưởng tuyệt đối ở Chúa.  Nhưng hình ảnh bà góa này cũng chính là hình ảnh của Thiên Chúa, Ngài đã cho đi Con Một của Ngài cho nhân loại và đặc biệt cho tôi.  Sự rộng lượng và tin tưởng của Chúa nơi tôi lớn biết bao!  Tôi muốn nói gì và làm gì để đáp lại tình yêu quá lớn lao này?    

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, November 9, 2018

Thứ Bảy Tuần XXXI Thường Niên – Năm B – II –10-11-2018 – Lễ Thánh Lê-ô Cả


Thu Bay XXXI TN

Luca 16:9-15

13 "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được."14 Người Pha-ri-sêu vốn ham hố tiền bạc, nên nghe các điều ấy, thì cười nhạo Đức Giê-su.15 Người bảo họ: "Các ông là những kẻ làm ra bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ông, bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay khẳng định: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.”  Điều này có nghĩa là theo Chúa, không có kiểu “bắt cá hai tay”, phải có chọn lựa một trong hai.  Tôi có thể xem lại cuộc sống của tôi, đâu là những cái đang chiếm mất chỗ đứng của Thiên Chúa trong đời sống của tôi?  Cái đó có thể là một cuộc sống đua đòi chạy theo vật chất khiên tôi bị vướng vào như ma trận, khiến tôi không còn một khoảnh khắc nào cho Chúa nữa, trong ngày sống của tôi?  Cái đó có thể là lòng hận thù, ganh ghét khiến tôi khi nào cũng bận tâm nghĩ về chúng, chẳng có một chút yêu thương nào mở ra với Chúa và mọi người?  Tôi muốn nói với Chúa điều gì trong lúc này? 

2.      Sự đòi hỏi của Chúa Giêsu thật dứt khoát và rõ ràng.  Theo Chúa Giêsu tựa như khi yêu một người nào đó, không thể có chuyện tình tay ba.  Ngài đòi hỏi tôi phải đi vào trong tương quan mang tính cá vị mật thiết với Ngài.  Tôi nghĩ sao về tương quan giữa tôi với Chúa trong lúc này?  Một tình yêu nồng ấm, hay lạnh nhạt như một mối tình hờ?  Tôi muốn ngồi đây trong giây phút này để hâm nóng, làm mới lại mối tình giữa tôi với Chúa.   

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, November 8, 2018

Thứ Sáu Tuần XXXI Thường Niên – Năm B – II –9-11-2018 – Lễ Cung Hiến Đền Thờ Laterano


Thu Sau XXXI TN

Gioan 2:13-17

13 Gần đến lễ Vượt Qua của người Do-thái, Đức Giê-su lên thành Giê-ru-sa-lem.14 Người thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền.15 Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ.16 Người nói với những kẻ bán bồ câu: "Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán."17 Các môn đệ của Người nhớ lại lời đã chép trong Kinh Thánh: Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân.

(Trích Phúc âm Gioan bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Sự kiện Chúa Giêsu xua đuổi những người buôn bán trong đền thờ được ghi nhận trong cả bốn phúc âm: Mát-thêu, Mác-cô, Luca và Gioan.  Gioan đặt sự kiện này ngay ở phần đầu phúc âm của ngài, trong khi đó các tác giả kia đặt sự kiện này ở phần cuối sách của họ.  Như vậy sự kiện này quan trọng, và rất quan trọng đối với Gioan.  Sau biến cố này, Gioan ghi nhận những bài giảng quan trọng của Chúa Giêsu như: Chúa Giêsu là bánh hằng sống, là nước trường sinh, là ánh sáng thế gian, là Thiên Chúa thật.  Như vậy để tin vào những gì Chúa Giêsu mạc khải về Ngài hoặc về Thiên Chúa, mọi người cần phải thanh tẩy như Chúa Giêsu tẩy uế đền thờ, phải bỏ đi não trạng cũ kỹ, nặng hình thức, nặng lễ nghi để, từ nay họ có thể trực tiếp đến với Thiên Chúa.  Đâu là một não trạng cũ kỹ mà tôi cần phải bỏ?  Đâu là những rào cản ngăn cách tôi với Chúa?      

2.      Trong Thánh Kinh, “đền thờ” không hẳn chỉ là một tòa nhà bằng gạch đá, nhưng có thể là thân xác của tôi nữa (1Cor. 6:19).  Nếu Chúa Giêsu đến thăm đền thờ là cuộc sống của tôi lúc này, liệu Ngài có phải tẩy uế cuộc đời tôi không?  Đâu là những xấu xa, xú uế trong tôi lúc này, và chúng ở trong tôi bao lâu rồi?  Những xú uế đó có thể là đầu óc hẹp hòi, tâm hồn lạnh lẽo, thói gian manh, hành vi lừa lọc, thái độ khinh miệt kẻ khác, lối sống ích kỷ, cách thực hành đức tin giả hình?  Tôi muốn Ngài tảy uế giúp tôi không?     

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, November 7, 2018

Thứ Năm Tuần XXXI Thường Niên – Năm B – II –8-11-2018

Thu Nam XXXI TN

Luca 15:1-7

1 Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng.2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng."3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:4 "Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất?5 Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai.6 Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.7 Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Tôi có thể thấy thật rõ ngay ở phần đầu của bài đọc hôm nay đó là, sự gần gũi giữa Chúa Giêsu và những người tội lỗi.  Điều này có làm tôi suy nghĩ chăng?  Có lẽ tôi phải tự hỏi: Mọi người có sợ tôi và xa tránh tôi chăng chỉ vì tôi là Kitô hữu, chỉ vì mang cái mã nhà tu, chỉ vì tôi đi lễ và cầu nguyện thường xuyên, chỉ vì tôi ăn ngay ở lành?  Tất cả những việc làm trên đều tốt, nhưng chúng sẽ trở nên vô nghĩa khi mà, vì lòng đạo đức của tôi mà tôi cho mình thánh thiện hơn người, hiểu biết hơn người, tự tách tôi xa mọi người, khiến mọi người không thoải mái đến với tôi.  Trong giây phút này, tôi muốn chiêm ngắm Chúa Giêsu, để ý sự thoải mái và gần gũi của Ngài với mọi người, đồng thời học ở Ngài sự thân thiện này.  Có một cái gì toát ra từ Chúa Giêsu khiến mọi người thiện lương đều muốn đến gần Ngài? 

2.      Người ta vẫn thường nói: Tình yêu làm người ta mù quáng.  Tôi muốn đọc lại dụ ngôn trên và để ý người chăn chiên đi tìm 1 con chiên lạc, dù rằng ông vẫn còn 99 con khác, một hình ảnh quá chênh lệch.  Nên nhớ hình ảnh người chăn chiên chính là Chúa Giêsu, Ngài đang rong ruổi tìm tôi, một con chiên lạc.  Tôi nghĩ sao về hành động này của Chúa Giêsu?  Ngài yêu tôi đến điên cuồng?  Thực sự Ngài có mát, có điên, có mù quáng không khi đi tìm tôi, hay những kẻ tự cho mình là đạo đức mới mát, điên, và mù quáng khi không nhận ra mỗi người đều độc đáo trước mặt Chúa mà không ai có thể thay thế được?  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này?     

Phạm Đức Hạnh, SJ

Dẫn Nhập Thần Hoc II

Dan Nhap Than Hoc II
Dẫn Nhập Thần Hoc II
https://www.youtube.com/watch?v=CFS8mMYsmVg&index=3&list=PLw4bPiABRdja6nIzbGOq-msNnYaZdIahM

Tuesday, November 6, 2018

Thứ Tư Tuần XXXI Thường Niên – Năm B – II –7-11-2018


Thu Tu XXXI TN

Phi-líp-phê 2:12-18

14 Anh em hãy làm mọi việc mà đừng kêu ca hay phản kháng.15 Như thế, anh em sẽ trở nên trong sạch, không ai chê trách được điều gì, và sẽ trở nên những người con vẹn toàn của Thiên Chúa, giữa một thế hệ gian tà, sa đoạ. Giữa thế hệ đó, anh em phải chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời.
(Trích Thư Phi-líp-phê bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.  Con người, nếu đã sống chung là có vấn đề, dù họ là ai: giáo dân hay tu sĩ, lương cũng như giáo.  Bài đọc hôm qua Phao-lô, trong lúc ngài đang bị cầm tù, vẫn quan tâm đến sự hợp nhất trong yêu thương giữa cộng đoàn.  Đó là một gương sáng giữa đời.  Bài đọc hôm nay, Phao-lô cũng khuyên nhủ cộng đoàn cần phải biết hy sinh quên mình, đừng phân bì hay càm ràm.  Đây cũng là một cách nữa để thể hiện gương sáng giữa đời.  Điều này không dễ chút nào.  Có điều gì khiến tôi càm ràm khi sống chung giữa những người khác không?  Trong giây phút này, tôi có thể càm ràm với Chúa và xin Ngài thêm sức mạnh.
2.   Tôi muốn đọc lại những lời trên của Phao-lô: Giữa một thế hệ gian tà, sa đọa, tôi phải chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời.  Đây chính là ơn gọi của  mọi Kitô hữu.  Giữa một thế giới đầy gian dối, lừa lọc, bon chen, ghen tương, hận thù và chia rẽ, là Kitô hữu, tôi phải sống khác hơn, dám bơi ngược dòng.  Nói như Khuất Nguyên: “Cả đời đục cả, một mình ta trong; mọi người say cả, một mình ta tỉnh”.  Vậy mới cho tôi thấy, đức tin chỉ dành cho những kẻ có sức mạnh và tỉnh táo.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn xin Chúa cho tôi được sức mạnh và tỉnh táo dám bơi ngược dòng, trong mọi nơi và mọi lúc.   
Phạm Đức Hạnh, SJ

 


Thần Học Dẫn Nhập I

Than Hoc Dan Nhap I
Thần Học Dẫn Nhập I
https://www.youtube.com/watch?v=U24qqS7_uHE&index=2&list=PLw4bPiABRdja6nIzbGOq-msNnYaZdIahM

Monday, November 5, 2018

Thứ Ba Tuần XXXI Thường Niên – Năm B – II –6-11-2018


Thu Ba XXXI TN

Luca 14:15-24

15 Một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giê-su: "Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!"16 Người đáp: "Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người.17 Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: "Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn.18 Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin kiếu. Người thứ nhất nói: "Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu.19 Người khác nói: "Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu.20 Người khác nói: "Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được.21 "Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Bấy giờ chủ nhà nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng: "Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây.22 Đầy tớ nói: "Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ.23 Ông chủ bảo người đầy tớ: "Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta.24 Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi."

(Trích Thư Phi-líp-phê bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Đối với Người Công giáo, mỗi Thánh lễ là một bữa tiệc: Lời Chúa và Thánh Thể.  Khi tôi đi tham dự Thánh lễ là tôi được ngồi đồng bàn tiệc với Thiên Chúa và với triều thần thiên quốc.  Tuy nhiên, tôi ý thức việc tham dự Thánh lễ này như thế nào?  Phải chăng, tôi cũng có đủ lý do xin kiếu để khỏi phải đến dự tiệc với Chúa, như những người được mời đã làm trong bài đọc hôm nay?  Có bao giờ tôi tự hào mình là một Kitô hữu, hay tôi cảm thấy đây là một gánh nặng vì PHẢI là người Kitô hữu?  Có bao giờ tôi thấy, không đi lễ là một thiệt thòi lớn cho tôi, hay đi lễ bởi PHẢI ĐI và tìm đủ mọi cách để khỏi phải đi lễ, hoặc nếu có đi lễ thì bớt đầu bớt đuôi, đó là chưa kể trong cả Thánh lễ tôi chẳng thực sự dự tiệc với Chủ tiệc, mà chỉ bận nói chuyện không chỉ với người bên cạnh mà còn trong điện thoại nữa?  Trong giây phút này, tôi muốn suy nghĩ về câu nói của người đồng bàn với Chúa Giêsu nói: “Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!"

2.      Nước Chúa là nơi có cánh cửa luôn rộng mở cho mọi người bất kể họ là ai, giầu sang hay nghèo hèn, khỏe mạnh hay bệnh tật, thánh thiện hay tội lỗi.  Tôi có thấy đây là một hy vọng cho tôi không?  Tôi muốn vô Nước Chúa hay không?  Cánh thiệp của Chúa đã gởi đi và đã đến với tôi rồi, vấn đề còn lại là do sự tự do chọn lựa của tôi.  Tôi muốn suy nghĩ câu nói của Chúa Giêsu ở cuối bài đọc hôm nay: “Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi."  Coi chừng câu nói này đang dành cho tôi!

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thần Học Là Gì?

Than Hoc La Gi?
Thần Hoc Là Gì?
Nếu Bạn Muốn Hiểu Thần Học Là Gì?  Bạn có thể bấm vào đường dẫn sau, một clip vui giúp bạn hiểu Thần học là gì:

https://www.youtube.com/watch?v=jYipXj92ves&t=0s&index=2&list=PLw4bPiABRdja6nIzbGOq-msNnYaZdIahM

Sunday, November 4, 2018

Thứ Hai Tuần XXXI Thường Niên – Năm B – II –5-11-2018


Phi-líp-phê 2:1-5

Thu Hai XXXI TN1 Nếu quả thật sự liên kết với Đức Ki-tô đem lại cho chúng ta một niềm an ủi, nếu tình bác ái khích lệ chúng ta, nếu chúng ta được hiệp thông trong Thần Khí, nếu chúng ta sống thân tình và biết cảm thương nhau,2 thì xin anh em hãy làm cho niềm vui của tôi được trọn vẹn, là hãy có cùng một cảm nghĩ, cùng một lòng mến, cùng một tâm hồn, cùng một ý hướng như nhau.3 Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình.4 Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác.5 Giữa anh em với nhau, anh em hãy có những tâm tình như chính Đức Ki-tô Giê-su.

(Trích Thư Phi-líp-phê bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Đồng tâm nhất trí là một điều quan yếu cần phải có trong mọi gia đình và mọi tổ chức, đoàn thể.  Chính vì thế mà những lời của Phao-lô gởi cho cộng đoàn Phi-líp-phê năm xưa vẫn còn cần thiết đối với mọi cộng đoàn và mọi gia đình ngày nay.  Trong giờ cầu nguyện hôm nay, tôi muốn nhìn ra những việc làm nào của tôi đang đem lại sự hiệp nhất và yêu thương giữa mọi thành viên trong gia đình và cộng đoàn của tôi?  Tôi xin Chúa chúc lành và tiếp tục giúp tôi ý thức duy trì những điều cao đẹp ấy. 

2.      Tôi cũng muốn nhìn ra thái độ, và hành vi của tôi bao lâu nay có thường gây chia sẽ bất hòa trong gia đình và cộng đoàn của tôi?  Tôi xin Chúa cho tôi được can đảm chừa bỏ những thái độ và hành vi có sức hủy hoại ấy.  Tôi muốn lấy lời của Phao-lô làm phương châm sống cho từng ngày sống của tôi, kể từ hôm nay: 3 Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình.4 Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác.5 Giữa anh em với nhau, anh em hãy có những tâm tình như chính Đức Ki-tô Giê-su.”         

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, November 3, 2018

Chúa Nhật Tuần XXXI Thường Niên – Năm B – II –4-11-2018


CN XXXI TN

Mác-cô 12:28-34

28 Có một người trong các kinh sư đã nghe Đức Giê-su, Thấy Đức Giê-su đối đáp hay, ông đến gần Người và hỏi: "Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng đầu?"29 Đức Giê-su trả lời: "Điều răn đứng đầu là: Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất.30 Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.31 Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó."32 Ông kinh sư nói với Đức Giê-su: "Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác.33 Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ."34 Đức Giê-su thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: "Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!" Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.

(Trích Phúc âm Mác-cô bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Kinh sư trong bài đọc hôm nay là một vị thông luật, vậy mà ông vẫn phải hỏi Chúa Giêsu về điều luật nào quan trọng nhất trong đạo của ông, Do-thái giáo.  Có thể ông hỏi để thử Chúa Giêsu, như được ghi nhận trong Phúc âm Mát-thêu 22:34-40.  Tuy nhiên, điều ông hỏi có thể là một điều tốt cho tôi, bởi nhiều khi tôi cũng không biết đâu là những điều ưu tiên hàng đầu cần phải giữ, thực hành trong cuộc sống.  Câu trả lời của Chúa Giêsu là một hướng dẫn chắc chắn nhất: Mến Chúa và Yêu Người.  Làm được hai điều này, không chỉ giúp tôi thành nhân mà còn thành thánh nữa.  Tôi muốn dành giây phút này để ở bên Chúa, chiêm ngắm Ngài, cảm nghiệm tình yêu giữa Ngài và tôi đang dành cho nhau, tựa như tôi đang ở bên người yêu của tôi vậy.  Nhờ yêu Chúa nồng nàn mà tôi có sức yêu người thiết tha.

2.      Giá mà Chúa nói, yêu Chúa là giới răn quan trọng nhất, đỡ cho tôi biết bao!  Bởi tôi có thể yêu Chúa một cách dễ dàng, nhưng yêu người thì khó vô cùng.  Yêu người là dấu chỉ tôi yêu Chúa.  Nếu tôi yêu Chúa, tôi sẽ trở nên nhạy bén trước những bất công, áp bức và đau khổ của những người xung quanh.  Nếu tôi yêu Chúa, tôi có thể trở nên bao dung, dám đón nhận những bất toàn của anh chị em xung quanh.  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này?  Có thể tôi nói “xấu” với Chúa về người thân xung quanh tôi, và để ý Ngài chỉ bảo tôi thế nào?  Có thể tôi xin Chúa cho tôi sức mạnh dám hiểu và dám yêu người mà tôi đang cảm thấy khó yêu?  Lạy Chúa, con muốn nên thánh, nhưng trước hết, xin con biết thành nhân đã.           

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, November 2, 2018

Thứ Bảy Tuần XXX Thường Niên – Năm B – II –3-11-2018


Thu Bay XXX TN

Luca 14:1,7-11

1 Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa: họ cố dò xét Người…7 Người nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi, nên nói với họ dụ ngôn này:8 "Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời,9 và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: "Xin ông nhường chỗ cho vị này. Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối.10 Trái lại, khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: "Xin mời ông bạn lên trên cho. Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn.11Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Dụ ngôn của Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay, không chỉ tốt cho tôi mỗi khi được mời đi dự tiệc, nhưng cũng cần thiết cho tôi trong cung cách cư xử với mọi người, ở mọi nơi và mọi lúc: KHIÊM NHƯỜNG.  Khiêm nhường đúng, như Chúa Giêsu nói trong dụ ngôn hôm nay, không phải là suy nghĩ kém, suy nghĩ tồi về bản thân mà là suy nghĩ ít về chính mình, không xem mình là trung tâm của sự chú ý của mọi người.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn xem: tôi có thật sự khiêm nhường trước mặt Chúa và trước mặt mọi người?  Tôi có khiêm nhường đúng hay tôi giả bộ khiêm nhường?  Khiêm nhường đúng dẫn tôi đến gần Chúa và mọi người.  Khiêm nhường giả (false-humility) là đường lối của sự dữ; nó khiến tôi xa Chúa, đánh lừa tha nhân và cô lập bản thân.

2.      Người nào đó đã nói: Khiêm nhường là phẩm chất quan trọng nhất của cuộc sống, không có nó tôi không thể thực sự yêu.  Đúng vậy, không có nó tôi chỉ biết yêu chính tôi, trái tim tôi không có chỗ cho Chúa và tha nhân.  Nếu tôi khiêm nhường thật sự, tôi sẽ dám xin lỗi không chỉ người trên, mà cả những người dưới: giáo dân, con cái, cháu chắt, bề tôi và học trò, mỗi khi tôi lầm lỗi.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn xin cho được hai ơn: khiêm nhường thật sự và can đảm dám xin lỗi, trong mọi yếu đuối của tôi.   

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, November 1, 2018

Thứ Sáu Tuần XXX Thường Niên – Năm B – II –2-11-2018 – Lễ Các Linh Hồn


Thu Sau XXX TN

Rôma 5:5b-8

5Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.6 Quả vậy, khi chúng ta không có sức làm được gì vì còn là hạng người vô đạo, thì theo đúng kỳ hạn, Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta.7 Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng.8 Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta.

(Trích Thư Rôma bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Phao-lô có một niềm tin mạnh mẽ và một tình yêu thật lớn đối với Thiên Chúa, khiến ông có thể viết ra được những lời có sức chữa lành và đầy hy vọng.  Trong giây phút này, tôi có thể dừng ngay ở câu đầu tiên trong đoạn trích hôm nay: Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta.”  Tôi muốn cảm nghiệm tình yêu ấy của Thiên Chúa đang tuôn chảy vào lòng tôi, như ly nước tôi uống đang thấm dần trong từng cơ phận của tôi, làm vơi đi sự đói khát tâm linh, chữa lành những vết thương nội tâm, nâng đỡ những mỏi mệt tâm hồn, và xoa dịu những nhọc nhằn trong ngày sống của tôi.  Lạy Chúa xin tiếp tục mưa hồng ân, cho lòng con được chữa lành bởi ân sủng của Ngài!

2.     Đạo Phật có một linh đạo thật đẹp giúp chúng sinh tự thoát khổ, bằng con đường tự thanh luyện của luân hồi.  Khác với Phật giáo, Kitô giáo là tôn giáo cứu độ.  Chúng ta thoát khổ nhờ cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Kitô.  Cái hấp dẫn của Kitô giáo là, tôi không cần phải hoàn hảo mới được cứu độ!  Phao-lô trong bài đọc hôm nay viết: “Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta.  Có bao giờ tôi tự hào về niềm tin của tôi, về tình yêu của Chúa ban tặng cho tôi, một cách nhưng không và vô điều kiện, cho dù tôi còn là một tội nhân?  Ngày nào tôi còn sống, ngày đó tôi còn phạm tôi.  Vậy lời Chúa qua thư của Phao-lô có là một hy vọng lớn cho tôi không?  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này?  Một lời cảm ơn chăng?  Một lòng biết ơn sâu xa chăng?  Một lời tỏ tình cùng Chúa chăng?          

Phạm Đức Hạnh, SJ