Saturday, October 23, 2021

Chúa Nhật Tuần XXX Thường Niên – Năm B –24-10-2021

CN XXX TN

Mác-cô 10:46-52

46Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Giê-ri-khô.  Khi Đức Giê-su cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, tên anh ta là Ba-ti-mê, con ông Ti-mê47 Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi!” 48 Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi!” 49 Đức Giê-su đứng lại và nói: “Gọi anh ta lại đây!”  Người ta gọi anh mù và bảo: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!” 50 Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su51 Người hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?”  Anh mù đáp: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được.” 52 Người nói: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!”  Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay là một câu chuyện rất đẹp và tôi có thể dùng câu chuyện này để chiêm niệm trong giờ cầu nguyện này.  Trước hết, tôi muốn hình dung đám đông đang đi theo Chúa Giêsu ra khỏi thành Giê-ri-khô.  Khi ấy, có anh mù Ba-ti-mê đang ngồi ăn xin bên vệ đường.  Khi biết là Chúa Giêsu sắp đi qua anh, anh vội xin Ngài cứu chữa.  Khi những người chung quanh nạt nộ bắt anh ta im miệng, anh ta càng la to hơn, cho đến khi Chúa Giêsu chú ý đến anh ta.  Tôi muốn chiêm niệm hình ảnh anh mù này.  Chắc chắn phải có người nói cho anh ta biết về Chúa Giêsu là ai và Ngài sắp đi qua, nên anh ta mới biết mà la lên.  Thực tế, hiếm có ai đã tự mình biết Chúa Giêsu, hoặc đến được với Ngài.  Thường là qua giới thiệu.  Ai là người trong cuộc đời đã dẫn tôi đến và biết về Chúa Giêsu?  Ai là những người thường ngăn cản tôi đến với Chúa Giêsu?  Khi được Chúa Giêsu cho gọi anh ta đến, Mác-cô dùng kiểu nói rất mạnh và dứt khoát: Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su.”  Đời người ăn xin, tấm áo choàng để giữ ấm duy nhất mỗi khi đêm về là một báu vật; ấy thế mà, anh ta vất nó ngay.  Hình ảnh này nói lên thái độ dứt khoát của anh mù với quá khứ, con người cũ: đầy dơ bẩn, nghèo khổ, cô độc, mù lòa (hình ảnh của một người chưa nhận biết Chúa), để tiến thẳng tới Chúa Giêsu, trở thành người mới: không còn mang chiếc áo cũ dơ, không còn mù lòa, không còn cô độc (hình ảnh một người gặp Chúa).  Tôi có một lòng khao khát muốn gặp Chúa Giêsu như anh mù này không?  Tại sao?  Cái gì và ai quan trọng hơn Chúa Giêsu, khiến tôi không dám đánh đổi để được Ngài?  Có thể chẳng có gì và chẳng có ai, nhưng chỉ vì sợ hoặc thiếu lòng tin, nên tôi đã không dám đến với Chúa Giêsu?  Tôi hãy nghe cho rõ tiếng của những người quanh tôi đang nói với tôi: Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi bạn đấy!”  Tôi suy nghĩ thật sâu về câu nói này.

2.      Sau khi được sáng mắt, anh Ba-ti-mê đã đi theo Chúa Giêsu.  Nếu tôi đọc đoạn văn này trong bối cảnh Phúc âm Mác-cô, tôi mới thấy ngài kết thúc câu chuyện rất tế nhị.  Cái tế nhị, cái kín đáo ở chỗ, Chúa Giêsu đang trên đường tới gần Giê-ru-sa-lem để chịu chết.  Anh Ba-ti-mê đã đi theo Chúa Giêsu.  Anh ta có biết Chúa Giêsu sẽ sắp phải bị nhục hình không?  Nếu biết, anh ta còn muốn theo Chúa Giêsu nữa không?  Nếu vẫn theo, điều gì khiến anh ta can đảm như vậy?  Tôi cũng muốn suy nghĩ về ơn gọi theo Chúa của tôi.  Tôi theo Chúa Giêsu như thế nào?  Khi gặp sóng gió và thử thách, tôi còn theo Ngài nữa hay thôi?  Có thể tôi trao đổi với anh Ba-ti-mê trong lúc này về hành trình theo Chúa Giêsu của hai chúng tôi.           

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, October 22, 2021

Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên – Năm B –23-10-2021

Thu Bay XXIX TN 

Luca 13:1-9

1Cùng lúc ấy, có mấy người đến kể lại cho Đức Giê-su nghe chuyện những người Ga-li-lê bị tổng trấn Phi-la-tô giết, khiến máu đổ ra hoà lẫn với máu tế vật họ đang dâng. 2 Đức Giê-su đáp lại rằng: “Các ông tưởng mấy người Ga-li-lê này phải chịu số phận đó vì họ tội lỗi hơn mọi người Ga-li-lê khác sao? 3 Tôi nói cho các ông biết: không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy. 4 Cũng như mười tám người kia bị tháp Si-lô-ác đổ xuống đè chết, các ông tưởng họ là những người mắc tội nặng hơn tất cả mọi người ở thành Giê-ru-sa-lem sao? 5 Tôi nói cho các ông biết: không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy.”

6Rồi Đức Giê-su kể dụ ngôn này: “Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình. Bác ta ra cây tìm trái mà không thấy, 7nên bảo người làm vườn: ‘Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy.  Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất?’ 8 Nhưng người làm vườn đáp: ‘Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa.  Tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó. 9 May ra sang năm nó có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi.’”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Trong giờ cầu nguyện này, tôi có thể tập trung vào hai ý chính của bài đọc hôm nay.  Thứ nhất, chuyện những Ga-li-lê đang dâng lễ mà bị Tổng trấn Phi-la-tô giết, và những người bị tháp Si-lô-ác đổ đè chết.  Có những người lúc bấy giờ cho rằng, những người bị chết đó chẳng oan uổng gì, họ tội lỗi đó thôi.  Kể ra, hai ngàn năm qua suy nghĩ của con người cũng chẳng khác nhau bao nhiêu.  Hôm nay, dù đang sống ở thế kỷ 21 vẫn có những người, trong đó có thể có tôi, mỗi khi chứng kiến một ai đó bị tai nạn, hoặc thiên tai, hoặc bị chết một cách thảm khốc, dễ có thái độ bỉu môi và ném cho một câu: “Đúng là ông trời có mắt!,” hoặc “Quả báo!,” hoặc “Chạy trời không khỏi nắng!”  Thậm chí trong đại dịch này, khi tiểu bang New York và California chật vật với biết bao nhiêu người bị chết vì Covid, đến mức bệnh việc quá tải, nhà quàng không mai táng kịp, nhiều người cũng đã mỉa mai mà nói rằng:  “Đó, tội lỗi quá mà nên Chúa phạt!”  Thái độ ấy thường hàm ý rằng, tôi vẫn đạo đức và tốt lành hơn những người kia, nên tôi vẫn còn sống!  Có lẽ, hôm nay tôi phải nghe cho rõ những lời Chúa Giêsu nói:Không phải thế đâu; nhưng nếu các người không chịu sám hối, thì cũng sẽ chết hết y như vậy!”  Tôi có thấy Chúa Giesu đang nói những lời này cho tôi?  Tôi thật sự không lành thánh hơn bất cứ ai bị chết một cách oan uổng hiện nay.  Tôi phải làm gì bây giờ? 

2.      Thứ hai, dụ ngôn cây vả không sinh trái, ông chủ muốn chặt đi, nhưng người làm vườn đã xin gia hạn.  Vả là một loại cây rất phổ biến tại vùng Địa Trung Hải, có đến 750 các loại vả.  Nó đã gắn liền với Người Do-thái cả 5000 năm nay và là một trong những hoa quả chính trong các món ăn thường ngày của họ.  Vì sự gắn liền này mà vả đã được nhắc đến từ những trang đầu của Kinh Thánh Do-thái,  như: sau khi A-đam và Eva phạm tội, họ cảm thấy xấu hổ và đã lấy lá vả che thân.  Bởi sự gần gũi này, vả đã được dùng trong Kinh Thánh như một biểu tượng để nói về dân Do-thái.  Đối với tôi ngày nay khi đọc dụ ngôn này, vả cũng là hình ảnh biểu tượng để nói về tôi nữa.  Nếu tôi không sinh hoa trái, coi chừng, cũng sẽ bị chặt!  Nếu tôi không sinh hoa trái và vẫn còn đây, chắc hẳn đã có người đã xin gia hạn giúp tôi?  Dù không sinh hoa trái vậy mà tôi vẫn còn đây, chắc hẳn vì lòng Chúa xót thương vẫn còn cho tôi cơ hội chăng?  Tôi muốn nói gì với Ngài trong lúc này?  Tôi có thể cám ơn Ngài chăng?  Tôi sẽ làm gì để cuộc đời tôi sinh nhiều hoa trái hơn?       

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, October 21, 2021

Thứ Sáu Tuần XXIX Thường Niên – Năm B –22-10-2021

Thu Sau XXIX TN

Rô-ma 7:18-25

18Tôi biết rằng sự thiện không ở trong tôi, nghĩa là trong xác thịt tôi. Thật vậy, muốn sự thiện thì tôi có thể muốn, nhưng làm thì không. 19 Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm. 20 Nếu tôi cứ làm điều tôi không muốn, thì không còn phải là chính tôi làm điều đó, nhưng là tội vẫn ở trong tôi. 21 Bởi đó tôi khám phá ra luật này: khi tôi muốn làm sự thiện thì lại thấy sự ác xuất hiện ngay. 22 Theo con người nội tâm, tôi vui thích vì luật của Thiên Chúa; 23nhưng trong các chi thể của tôi, tôi lại thấy một luật khác: luật này chiến đấu chống lại luật của lý trí và giam hãm tôi trong luật của tội là luật vẫn nằm sẵn trong các chi thể tôi. 24 Tôi thật là một người khốn nạn!  Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này? 25 Tạ ơn Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta!  Như vậy, nếu theo lý trí, thì tôi làm nô lệ luật của Thiên Chúa; nhưng theo xác thịt, thì tôi làm nô lệ luật của tội.

(Trích Thư Rô-ma, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Những lời tự tình của Phao-lô trong bài đọc hôm nay sao nghe thật gần trong lòng tôi.  Chẳng phải chỉ tôi, nhưng tất cả mọi người, dù họ có là thánh đi nữa cũng luôn có những giằng co nội tâm, giữa: thiện và ác, giữa yếu đuối và mạnh mẽ, giữa thể xác và tinh thần.  Tôi vẫn nhận thấy và hiểu rất rõ biết bao nhiêu điều thiện hảo Chúa đang mời gọi tôi làm; ấy thế mà, tôi đã không làm!  Mặt khác, tôi cũng nhận thấy có nhiều điều xấu xa, chướng tai gai mắt, trái với lương tâm, thấp hèn, đê tiện và vô đạo đức không nên làm, nhưng tôi lại cứ làm!  Đâu là những điều tốt tôi rất muốn làm bao lâu nay mà tôi đã không làm?  Tôi xin Chúa cho tôi một sức mạnh dám mau mắn thực hiện.  Đâu là những điều xấu tôi rất muốn tránh bao lâu nay, nhưng rồi tôi lại cứ làm?  Tôi xin Chúa cho tôi một sức mạnh để có thể chiến thắng những cám dỗ ấy và chiến thắng chính tôi. 

2.      Cuối cùng Phao-lô đã nhận ra Chúa
Giêsu Kitô, chỉ mình Ngài mới có thể giải thoát ông khỏi những giằng co nội tâm.  Tôi đọc lại nhiều lần những lời trên của Phao-lô để được nâng đỡ, thay đổi.  Tôi đến với Chúa Giesu trong lúc này để được sự bình an.  Tôi cũng có thể dành cả giờ cầu nguyện này nói chuyện và tìm lời khuyên từ Phao-lô, bởi ông cũng đã từng có những giằng co dai dẳng như tôi.     

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, October 20, 2021

Thứ Năm Tuần XXIX Thường Niên – Năm B –21-10-2021

Thu Nam XXIX TN 

Luca 12:49-53

49Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên! 50 Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất! 51 “Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao?  Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ. 52 Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. 53 Họ sẽ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Tôi cảm thấy gì khi đọc những lời này của Chúa Giêsu?  Tôi có cảm thấy lòng của Chúa Giêsu đang sôi sục, đang cháy bừng như một ngọn lửa muốn biến đổi thế giới này?  Tôi có cảm thấy Chúa Giêsu, là Thiên Chúa, và vì tôn trọng sự tự do của con người, tôn trọng sự tự do của tôi mà Ngài đành bất lực trước sự ác, trước lòng chai dạ đá của tôi?  Đó là ngọn lửa đang bừng cháy trong tâm hồn Chúa Giêsu vì thế giới và vì tôi; thế còn tôi, ngọn lửa nào đang bừng cháy trong tôi?  Tôi có bao giờ kinh nghiệm bất lực trước những người thân, khi họ đi vào những con đường lầm lạc?    Tôi cũng muốn cảm nghiệm Chúa cũng đang chia sẻ những bất lực của tôi trước những người thân của tôi, khi họ sa ngã. Tôi có thấy Chúa cũng đang bất lực đối với tôi?  Tôi hiểu Chúa yêu tôi như thế nào?  Tôi hiểu Chúa đang mong chờ một sự biến đổi nơi tôi ra sao?  Lạy Chúa xin làm cho tim con bừng cháy ngọn lửa mến yêu của Chúa.

2.      Những lời lẽ của Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay thật mạnh mẽ và quyết liệt.  Luca như cho tôi thấy, theo Chúa không có chuyện ương ương dở dở.  Thiên Chúa phải là trên hết và cao cả nhất.  Một khi tôi muốn theo Chúa, có thể tôi sẽ phải làm những chọn lựa rướm đầy máu giữa Thiên Chúa, trong lối sống ngay lành, liêm chính, yêu thương, tha thứ và công bằng, với cha mẹ cùng những người thân của tôi, khi đời sống của họ đầy tà tâm, gian dối, tham lam, độc ác, ích kỷ và hận thù.  Tôi có thấy lời Chúa hôm nay như đang nói với tôi?  Có khi nào tôi đã phải làm một chọn lựa đến rỉ máu như vậy chưa?  Có khi nào tôi đã nuông chiều theo thói xấu của những người thân mà làm ngơ Thiên Chúa là Chân, Thiện, Mỹ?  

Phạm Đức Hạnh, SJ    

Tuesday, October 19, 2021

Thứ Tư Tuần XXIX Thường Niên – Năm B –20-10-2021

 Thu Tu XXIX TN

Rô-ma 6:12-18

12Thưa anh em, đừng để tội lỗi thống trị thân xác phải chết của anh em nữa, khiến anh em phải nghe theo những dục vọng của thân xác. 13 Anh em đừng dùng chi thể của anh em như khí cụ để làm điều bất chính, phục vụ cho tội lỗi nữa.  Trái lại, anh em là những người sống đã từ cõi chết trở về, anh em hãy hiến toàn thân cho Thiên Chúa, và dùng chi thể của anh em như khí cụ để làm điều công chính, phục vụ Thiên Chúa. 14 Tội lỗi sẽ không còn quyền chi đối với anh em nữa, vì anh em không còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng. 15 Vậy thì sao?  Chúng ta cứ phạm tội ư, vì chúng ta không còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng?  Không đời nào! 16 Anh em không biết sao? Khi đem thân làm nô lệ để vâng phục ai, thì anh em là nô lệ của người mà anh em vâng phục: hoặc làm nô lệ tội lỗi, thì sẽ phải chết; hoặc làm nô lệ phục vụ Thiên Chúa, thì sẽ được nên công chính. 17 Tạ ơn Thiên Chúa!  Trước kia anh em làm nô lệ tội lỗi, nhưng nay anh em đã hết lòng vâng theo quy luật đạo lý đã đào tạo anh em. 18 Anh em đã được giải thoát khỏi ách tội lỗi mà trở thành nô lệ sự công chính.

(Trích Thư Rô-ma, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay là những lời rất đẹp nhưng cũng thật khó thực hiện và khó hiểu.  Trước hết, Phao-lô nói đến một sự tự do nội tâm của một người đã nhận biết Chúa.  Điều chứng tỏ rõ ràng nhất cho một ai đó đã nhận biết và gắn kết với Chúa Kitô đó là họ được tự do, không còn sống trong sợ hãi và bị ràng buộc bởi luật lệ hay những bám víu lệch lạc rất trần thế này.  Tôi có thể xem lại chính tôi và tự hỏi: Tôi có thật sự tự do?  Cái gì đang giam hãm tôi bao lâu nay, khiến tôi không thể đến gần với Thiên Chúa, khiến tôi không có bình an, khiến tôi luôn sống trong bối rối và sợ hãi?  Tôi có thể hình dung, như thể tôi đang ngồi trên một chiếc ghế và chân tay đang bị trói vào thành ghế và chân ghế, khiến tôi không thể di chuyển hay động đậy được.  Tôi để ý những gì đã trói buộc tôi bao lâu nay là những loại nào và ở những điểm yếu nào trong tôi?  Tôi có tự cởi trói được không hay phải nhờ, phải kêu cứu Chúa Giêsu, xin Ngài cắt giùm tôi những giây trói này?  Tôi muốn được tự do, được giải thoát không?  Tôi tin tưởng Chúa Giêsu có thể làm được điều này cho tôi không?  Tôi muốn thả lỏng tâm hồn và đặt tín thác trọn vẹn vào Chúa Giêsu trong giây phút này, để được giải thoát và chữa lành.  Chữa lành và giải thoát là một tiến trình không dễ gì xảy ra trong tích tắc, nhưng cần phải có thời gian và ơn Chúa thật nhiều.  Tôi cúi mình phủ phục xin Chúa đặc ân này.

2.      Điều khó hiểu hoặc dễ lẫn lộn trong bài đọc hôm nay có thể là: Tội lỗi sẽ không còn quyền chi đối với anh em nữa, vì anh em không còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng.”  Điều này có thể làm cho tôi hiểu rằng, vậy nay tôi đã theo Chúa và chẳng màng chi đến lề luật nào nữa.  Tôi chẳng còn sợ tội nữa, vì chẳng có luật nào nữa.  Điều này không đúng!  Tôi để ý, Phao-lô viết hoa hai chữ “Lề Luật”, tức có ý nói đến Lề Luật cũ của Môi-sê, chứ không có ý nói đến những luật thông thường trong cuộc sống như: đóng thuế chính phủ, lái xe không được vượt đèn đỏ, không được ăn trộm, không được gian lận của công…  Như vậy, dù tôi là ai, Kitô hữu hay không phải Kitô hữu, tôi vẫn phải tuân giữ những luật này vì đó là bổn phận và trách nhiệm, vì nó liên quan đến công ích và đời sống an sinh của mọi người.  Mặt khác, tự do thực sự không phải là muốn làm gì thì làm, bất chấp ràng buộc của luật pháp, bất cần ai và chỉ quan tâm một cách ích kỷ đến tôi mà thôi.  Cuối cùng, Phao-lô có ý nói đến sự tự do của ơn gọi được làm con cái Thiên Chúa, không phải là con cái của ma quỷ, khi nào cũng sống trong sợ hãi bị trừng phạt.  Mà tôi có được sự tự do và được làm con cái Chúa, không phải là nỗ lực tự tôi giữ đạo, giữ luật mà Chúa phải trả ơn cho tôi, Chúa phải yêu tôi và cho tôi trở nên công chính, nhưng tôi được tự do, yêu thương và công chính hoàn toàn do lòng nhân ái, bao dung của Chúa.  Chính vì thế, tôi không cần phải thay đổi mới được Chúa yêu, nhưng bởi nhận ra Chúa yêu tôi nên tôi muốn thay đổi.  Tôi muốn cám ơn Chúa trong lúc này không?  Tôi tỏ lòng biết ơn của tôi với Chúa như thế nào trong đời sống của tôi mỗi ngày?      

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, October 18, 2021

Thứ Ba Tuần XXIX Thường Niên – Năm B –19-10-2021 – Lễ Thánh John de Brébeuf, Isaac Jogues, Linh Mục và các Bạn Tử Đạo

Thu Ba XXIX TN

Luca 12:35-38

35Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. 36 Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay. 37 Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ.  Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. 38 Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Câu nói của Chúa Giêsu nói với các môn đệ trong bài đọc hôm nay có thể làm tôi khó hiểu, Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn.   Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay.  Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ.”  Nói như vậy có nghĩa là, đám cưới xảy ra vào ban đêm?  Tại sao đám cưới lại ban đêm?  Đó là vì, Trung Đông là vùng đất khô cằn và rất nắng gắt, tựa như Arizona và Las Vegas ở Mỹ, ban ngày nhiệt độ mùa hè có thể nóng lên đến 1070 F, tương đương với 410C.  Vì thế, mọi sinh hoạt ban ngày rất giới hạn, chỉ đến gần nửa đêm khi khí trời mới dễ chịu hơn, mọi sinh hoạt mới trở nên nhộn nhịp hơn.  Ngày nay có thể không còn như vậy nữa vì đi lại bằng xe hơi và trong nhà đã có máy lạnh.  Tôi trở lại với câu nói của Chúa Giêsu, nhắc nhở các môn đệ và cũng nhắc nhở tôi nữa: Phải sẵn sàng đón chờ Chúa đến bất cứ khi nào!  Mà phải sẵn sàng chờ đợi trong niềm vui, như chờ chủ đi tiệc về, hoặc như mẹ đi chợ về.  Câu nói này của Chúa Giêsu có làm tôi suy nghĩ lại đời sống của tôi và tương quan giữa tôi với Chúa?  Tôi có luôn sẵn sàng, vui mừng, hăm hở đón Chúa đến bất cứ khi nào, hay tôi chẳng bao giờ sẵn sàng, chẳng hề mong Chúa đến, vì sợ Ngài?  Điều này có mâu thuẫn với niềm tin của tôi không?  Nếu tôi nói là tôi yêu mến Chúa, Ngài như là cha mẹ đầy yêu thương tôi, như một người yêu của tôi, vậy Chúa đến phải là một niềm vui chứ?  Tôi sẽ mong Chúa đến từng giờ từng phút chứ?  Tôi xem lại tôi: điều gì khiến tôi sợ Chúa đến?  Điều gì khiến tôi không sẵn sàng?  Phải chăng Chúa không phải là trên hết trong cuộc đời tôi mà là những hấp lực của cuộc đời này: Tiền bạc, danh vọng, nghiện ngập, những thói quen tội lỗi…?  Phải chăng tương quan giữa tôi với Chúa luôn luôn là thưởng phạt, chứ không phải yêu thương?  Tôi muốn hỏi Chúa xem, Ngài nghĩ gì về cuộc đời của tôi và tôi nói chuyện với Ngài về cách đối xử của tôi với Ngài.

2.      Nếu luôn sẵn sàng và hăm hở chờ đợi Chúa đến, tôi muốn hình dung điều Chúa Giêsu nói: Ngài sẽ thắt lưng, đưa tôi vào bàn ăn, và đến bên tôi mà phục vụ tôi.  Thiên Chúa của tôi dễ thương như vậy kia mà!  Tôi vui và hãnh diện không?  Điều Chúa Giêsu nói có mạnh đủ để chấn chỉnh những suy nghĩ lệch lạc tôi vẫn có về Chúa không?  Tôi lấy câu nói này của Chúa Giêsu mà nhẩm đi nghĩ lại, hầu đem lại cho tôi một niềm vui và niềm háo hức mong chờ Chúa đến.  

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, October 17, 2021

Thứ Hai Tuần XXIX Thường Niên – Năm B –18-10-2021 – Lễ Thánh Sử Luca

Thu Hai XXIX TN

Luca 10:1-9

1Sau đó, Chúa chỉ định bảy mươi hai người khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. 2 Người bảo các ông: 3 Anh em hãy ra đi.  Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. 4 Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép.  Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. 5 Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: "Bình an cho nhà này!" 6 Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. 7 Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công.  Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. 8 Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. 9 Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: "Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông."

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay là bài sứ vụ Chúa Giesu gởi bảy-mươi-hai môn đệ đi rao giảng, như là chuẩn bị trước khi Ngài đến.  Con số bảy-mươi-hai này chỉ là con số tượng trưng để nói Chúa Giesu đã sai rất đông, tất cả những người theo Ngài bấy lâu nay, trong đó có tôi.  Giờ cầu nguyện hôm nay tôi muốn hình dung, tôi cũng ở trong nhóm các môn đệ được sai đi, vì tôi đã theo Chúa Giesu cũng khá lâu rồi.  Tôi để ý lòng tôi rạo rực, hồi hộp, lo sợ hay vui mừng như thế nào khi Chúa Giesu sai tôi đi vào giữa cuộc đời đầy sự ác và lang sói này.  Ấy vậy, Chúa Giesu còn căn dặn: không được mang theo tiền bạc, bao bị, giầy dép, những thứ mà tôi vẫn nghĩ là sẽ bảo đảm cho an sinh của tôi.  Tôi đồng ý, khó chịu, phản đối, phản kháng những lời dặn dò của Chúa Giesu?  Tại sao Chúa Giesu lại căn dặn như vậy?  Tại Chúa Giesu ngây thơ, ngốc nghếch hay tại tôi khôn hơn Ngài?  Tôi muốn nói chuyện với Chúa Giesu trong lúc này?  

2.      Chúa Giesu dặn tôi: Hãy rao giảng bình an, chữa lành và công bố Triều Đại Nước Thiên Chúa.  Tôi sẽ rao giảng bình an ở những chỗ nào hôm nay?  Đâu là những nơi đang cần sự an bình trong lúc này?  Đâu là những nơi đang cần được chữa lành?  Tôi có thể nói những lời chữa lành cho những tâm hồn đang bấn loạn, tan nát lúc này không?  Tâm hồn tôi chăng?  Gia đình tôi chăng?  Giáo xứ tôi chăng?  Đất nước tôi chăng?  Triều Đại Thiên Chúa có đang ngự trị trong lòng tôi, gia đình tôi và xứ đạo tôi?  Tôi cầu xin cho tâm hồn tôi trở thành thiên đàng, gia đình tôi là thiên đàng, trước khi tôi có thể mang thiên đàng đến cho xứ đạo và xã hội quanh tôi.  

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, October 16, 2021

Chúa Nhật Tuần XXIX Thường Niên – Năm B –17-10-2021

CN XIX TN

Do-thái 4:14-16

14Chúng ta có một vị Thượng Tế siêu phàm đã băng qua các tầng trời, là Đức Giê-su, Con Thiên Chúa.  Vậy chúng ta hãy giữ vững lời tuyên xưng đức tin. 15 Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội. 16 Bởi thế, ta hãy mạnh dạn tiến lại gần ngai Thiên Chúa là nguồn ân sủng, để được xót thương và lãnh ơn trợ giúp mỗi khi cần.

(Trích Thư Do-thái, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay có thể gợi lên trong tôi hai ý tưởng để cầu nguyện.  Thứ nhất, tác giả Thư Do-thái khẳng định, niềm tin của tôi không phải là tin vào một mớ lý thuyết xa vời hay vào một vị thần linh nào đó ở thật xa và vô cảm trước những đau khổ của con người.  Trái lại, tôi tin vào một Thiên Chúa đã trở nên xác phàm trong Đức Giesu Kito, để ở thật gần trong tôi, để cảm thông mọi đau khổ và yếu đuối của tôi.  Tôi không tin vào một Thiên Chúa chỉ cần búng ngón tay mỗi khi tôi gặp khó khăn là mọi sự đều êm xuôi tốt đẹp, nhưng là một Thiên Chúa luôn đồng hành với tôi, như những người cha người mẹ đầy yêu thương bên con cái, hoặc như vợ chồng luôn đồng hành bên nhau.  Tôi cảm thấy hãnh diện về Thiên Chúa tôi tin thờ như thế nào?  Niềm tin này đang là sức mạnh trong tôi ra sao, trước mọi khó khăn của cuộc sống?  Tôi đến với Chúa trong giờ cầu nguyện này, không phải để xin phép lạ, nhưng xin cho cảm nhận được sự đồng hành của Chúa luôn luôn trong mọi ngày sống của tôi.

2.      Tác giả thư Do-thái thúc đẩy tôi hãy mạnh dạn đến gần ngai Thiên Chúa là nguồn ân sủng, để được xót thương và trợ giúp.  Tôi còn chần chừ gì nữa?  Tôi muốn tìm đến Chúa luôn luôn.  Cái gì đang khiến tôi e ngại, hoặc thiếu tin tưởng?  Tôi nói chuyện trực tiếp với Chúa ngay trong giây phút này.

Phạm Đức Hạnh, SJ 

Friday, October 15, 2021

Thứ Bảy Tuần XXVIII Thường Niên – Năm B –16-10-2021 – Lễ Thánh Margaret Mary Alacoque

Thu Bay XXVIII TN

Luca 12:8-9

8"Thầy nói cho anh em biết: phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa. 9 Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì sẽ bị chối trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay tuy rất ngắn nhưng cũng đặt cho tôi những thách đố để lớn lên trong đời sống đức tin.  Chúa Giêsu nói: Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa.  Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì sẽ bị chối trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa.”  Có lẽ nhiều người Công giáo mỗi khi nghe đoạn Kinh Thánh này thường cảm thấy một mặc cảm tội lỗi, vì đã không dám làm dấu thánh giá trước mỗi bữa ăn nơi công cộng, hoặc không dám đeo ảnh thánh giá trên mình.  Thế nhưng, đó có phải là cách Chúa Giêsu muốn tôi tuyên xưng Ngài cho thế giới quanh tôi?  Đó có phải là cách làm cho xã hội quanh tôi yêu mến và nhận biết Thiên Chúa hơn?  Không!  Chuyện làm dấu thánh giá trước bữa ăn để tỏ lòng biết ơn Chúa về bữa ăn mà tôi sắp ăn, dù đây là một hành động rất đẹp nhưng chưa đủ.  Chuyện đeo thánh giá trên mình, biết bao nhiêu các minh tinh điện ảnh ngày nay vẫn đeo, thậm chí còn xăm rất đẹp những hình thánh giá trên mình nhưng đó chỉ là thời trang, chẳng có một tí tôn giáo hay niềm tin gì.  Có lẽ, điều Chúa Giêsu đang mong đợi tôi tuyên bố và làm chứng trước thiên hạ về Ngài là, cách sống và việc làm của tôi có đang tạo những biến đổi tốt trong mọi môi trường tôi sống không?  Đời sống nhân bản, đức bác ái, tình thương và sự nhạy bén trước những bất công trong xã hội có đang tỏa sáng trong tôi, khiến cả thế giới, ai ai cũng cần sự hiện diện và gương sống của tôi?  Đây chính là cách làm chứng mạnh mẽ nhất mà Chúa Giêsu đang mong đợi ở tôi.  Tôi muốn ngồi lặng lẽ bên Chúa và để những lời của Chúa Giêsu trào dâng trong tôi, thúc đẩy tôi nên sống đẹp và tỏa hương hoa như thế nào trong mọi ngày sống của tôi.

2.      Tôi có thể ngôi đây, chiêm ngắm Chúa Giêsu đang khoe tôi với triều thần thiên quốc, với Chúa Cha về đời sống đức tin của tôi như thế nào.  Chúa Giêsu mỉm cười và hãnh diện về tôi như thế nào?  Có thể Chúa Giêsu cũng đang cám ơn tôi nữa vì lối sống rất đẹp của tôi.  Tôi đón nhận những tâm tình này với tất cả sự khiêm tốn.  Tôi cũng để ý mọi người và xã hội quanh tôi đang hạnh phúc vui hưởng vì những hương hoa và việc làm tốt của tôi ra sao.  Niềm vui này đang thúc đẩy tôi làm tốt hơn nữa, sống tốt hơn nữa như thế nào, để tôi không chỉ sống tốt đạo mà còn đẹp đời nữa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, October 14, 2021

Thứ Sáu Tuần XXVIII Thường Niên – Năm B –15-10-2021 – Lễ Thánh Tê-rê-xa Avila, Nữ Tu, Tiến Sĩ Hội Thánh

Thu Sau XXVIII TN

Gioan 15:1-8

1Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho. 2 Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn. 3 Anh em được thanh sạch rồi nhờ lời Thầy đã nói với anh em. 4 Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em.  Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy. 5 “Thầy là cây nho, anh em là cành.  Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được. 6 Ai không ở lại trong Thầy, thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo.  Người ta nhặt lấy, quăng vào lửa cho nó cháy đi. 7 Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý. 8 Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là: Anh em sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay là một lời mời gọi kết hiệp nên một với Chúa Giêsu.  Tôi có thể lấy những câu nói của Chúa Giêsu để suy niệm trong giờ cầu nguyện này.  Chẳng hạn như: “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong các con,” hoặc “Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, các con chẳng làm gì được,” hoặc “Điều làm Chúa Cha được tôn vịnh là: Các con sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy.”  Tôi muốn tự hỏi: Thế nào là ở lại trong Chúa Giêsu?  Tôi đã ở lại trong Chúa Giêsu như thế nào?  Tôi cảm thấy cần có Chúa Giêsu trong đời sống tôi ra sao?  Tôi đã làm những gì hôm qua, hôm nay và ngày mai để Chúa Cha được tôn vịnh?  Tôi muốn trở thành môn đệ của Chúa Giêsu không, hay tôi chỉ theo Ngài xa xa thôi?  Điều gì khiến tôi không muốn theo Ngài thắm thiết?  Điều gì đang giữ tôi có một khoảng cách với Ngài?  Tôi nghiền ngẫm những câu nói của Chúa Giêsu trong cả giờ cầu nguyện này.   

2.      Tôi cũng có thể chiêm niệm với những hình ảnh Chúa Giêsu nói trong bài đọc hôm nay.  Chúa Giêsu nói: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho.  Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn.”  Tôi để ý sự sống đang luân chuyển từ Chúa qua tôi trong lúc này như thế nào?  Sự sống ấy đang làm phát sinh trong tôi những khả năng trổ sinh hoa trái trong tôi ra sao?  Chúa Cha là người trồng nho và Ngài sẽ cắt tỉa để cuộc đời tôi sinh nhiều hoa trái.  Tôi để Chúa Cha đang đến gần bên tôi, trên tay Ngài là chiếc kéo tỉa cây.  Có lá nào hay nhánh nào trong tôi đang bị sâu và muốn Ngài cắt tỉa không?  Dù đó là những lá sâu, tức là những tội lỗi và yếu đuối của tôi, tôi có sợ, có tiếc, có đau và dám để cho Ngài cắt chúng khỏi tôi không?  Chắc chắn Chúa không chỉ cắt tỉa những lá vàng lá sâu, mà còn những lá non và lá xanh nữa, đó là những thói quen và những việc làm vô thưởng vô phạt trong tôi, mà nếu để quá nhiều những lá này, cây sẽ không sinh trái.  Tôi có dám để Ngài cắt tỉa chúng không?  Tôi cảm thấy sợ, đau thế nào?  Tôi nói chuyện với Chúa Giêsu, và cũng nói chuyện với Chúa Cha trong lúc này về việc cắt tỉa đời tôi.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng một ao ước kết hiệp nên một với Chúa Giêsu như lời bài hát của Thánh Tê-rê-xa Avila mà tôi mừng kính ngài hôm nay, “Tình Khúc,” sáng tác của Ân Đức, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=ZuNzNAyJ7dM

Phạm Đức Hạnh, SJ