Wednesday, February 4, 2026

Thứ Năm Tuần IV Thường Niên – Năm A – 5-2-2026 - Lễ Thánh A-ga-ta

Thu Nam IV TN

Mác-cô 6:7-13

Khi ấy, Đức Giê-su gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một.  Người ban cho các ông quyền trên các thần ô uế.  Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo.  Người bảo các ông: “Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi.  Còn nơi nào người ta không đón tiếp và không nghe anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi đất dưới chân để tỏ ý cảnh cáo họ.”  Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối.  Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay bằng việc, hình dung mình đang ở cùng các môn đệ của Chúa Giêsu khi họ tập hợp lại để nghe lời chỉ dẫn của Ngài trước khi Ngài sai họ đi rao giảng, từng cặp một.  Có thể hãy thử thêm một vài người bạn của tôi vào nhóm các môn đệ đó…  Khi Chúa Giêsu chuẩn bị cho tôi thực hiện sứ mệnh này, hãy lưu ý xem tôi muốn đi cùng ai nhất trong nhiệm vụ này?  Tại sao lại là người đó?  Bây giờ, khi tôi và người bạn của mình được ghép cặp với nhau, hãy lắng nghe lời chỉ dẫn của Chúa Giêsu: “Các con không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo…  Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối…”  Tôi cảm thấy thế nào về điều này?  Sợ hãi?  Thiếu thốn?  Hay, được thanh thoát và nhẹ nhàng?  Hãy hình dung tôi và người bạn cùng lên đường cho sứ vụ vừa được Chúa trao… 

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung tôi và người bạn của mình trở về sau sứ vụ và gặp Chúa Giêsu.  Ngài chào đón hai người như thế nào?  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện, tôi có thể dành thời gian này để tạ ơn Chúa về những khoảng thời gian phục vụ Ngài, những người mà tôi đã được cơ hội phục vụ họ, và đặc biệt tạ ơn những người đã phục vụ tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, February 3, 2026

Thứ Tư Tuần IV Thường Niên – Năm A – 4-2-2026

Thu Tu IV TN

Mác-cô 6:1-6

Khi ấy, Đức Giê-su trở về quê quán của Người, có các môn đệ đi theo.  Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường.  Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên.  Họ nói: “Bởi đâu ông ta được như thế?  Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao?  Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì?  Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a và là anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao?  Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?”  Và họ vấp ngã vì Người.  Đức Giê-su bảo họ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.”  Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ.  Người lấy làm lạ vì họ không tin.  Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay kể về một sự kiện quan trọng xảy ra tại quê hương của Chúa Giêsu, vào thời điểm khởi đầu công cuộc rao giảng của Chúa Giêsu.  Tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện bằng cách hình dung, tôi cùng với Chúa Giêsu và các môn đệ trở về quê hương của Ngài.  Khi Ngài giảng dạy trong hội đường, tôi có thể hình dung những người xung quanh Ngài, những tiếng xì xào bàn tán trong đám đông khi họ kinh ngạc trước Ngài.  Hãy suy nghĩ một chút về những câu hỏi của họ: Sự khôn ngoan nào đã được ban cho Ngài?  Những phép lạ nào đang được thực hiện bởi bàn tay Ngài?  Tôi muốn nói gì với những người hàng xóm ở Na-da-rét?  “Họ đã tỏ ra khó chịu với Ngài.”  Tôi có thể nhớ lại những lúc người khác đã tỏ ra khó chịu hoặc chế giễu đức tin của mình.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy thử hình dung cảm giác của Chúa khi bị những người dân quê hương, bạn bè, hàng xóm, có lẽ cả các nhà lãnh đạo tôn giáo từ chối.  Chúa Giêsu kinh ngạc trước sự thiếu đức tin của họ.  Hãy dành chút thời gian suy ngẫm về những lần tôi đã gặp phải sự từ chối.  Bị chối từ tại quê hương của Ngài, Chúa Giêsu đã đi khắp các làng mạc để giảng dạy.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi có thể bày tỏ lòng biết ơn đối với tất cả những người lắng nghe lời Chúa Giêsu và chọn đi theo Ngài.  Có lẽ hãy tự coi mình là một môn đệ trung thành, một người thuộc về Chúa, và tôi cũng đi rao giảng Tin Mừng cho mọi người, như mệnh lệnh của Ngài sai tôi đi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, February 2, 2026

Thứ Ba Tuần IV Thường Niên – Năm A – 3-2-2026

Thu Ba IV TN

Mác-cô 5:21-43

Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia.  Một đám rất đông tụ lại quanh Người.  Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ.  Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới.  Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi.  Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.”  Người liền ra đi với ông.  Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác.  Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người.  Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh.  Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?”  Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’”  Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó.  Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình.  Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người.  Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con.  Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?”  Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.”  Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an.  Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường.  Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ.  Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy?  Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”  Họ chế nhạo Người.  Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm.  Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!”  Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc.  Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một câu chuyện kép rất đẹp về lòng tin.  Để thấy được và đi vào được những nét đẹp mà Bài Tin Mừng muốn nói với tôi, tôi cần tập trung vào một số nhân vật của bài đọc.  Trước hết, tôi hãy hình dung ông Gia-ia, một người lãnh đạo hội đường, một người quan trọng…  Hãy nhìn ông quỳ xuống dưới chân Chúa Giêsu, khóc lóc: ““Con bé nhà tôi gần chết rồi…”  Hãy nhìn và nghe thấy sự tuyệt vọng của ông…  Đã bao giờ tôi tìm đến Chúa trong sự tuyệt vọng chưa?  Kế tiếp, tôi nhìn người đàn bà, người đã chịu đựng bệnh xuất huyết nhiều năm.  Bà ấy trông như thế nào?  Hãy nhìn bà ấy đến gần Chúa Giêsu từ phía sau giữa đám đông, và chạm vào áo choàng của Ngài…  Có lẽ tôi cũng muốn vươn tay ra và chạm vào Chúa hôm nay khi tôi tìm kiếm sự chữa lành cho chính mình hoặc cho người khác.  Hãy dành một chút thời gian để hình dung rằng tôi cũng chạm vào áo choàng của Chúa với đức tin của người đàn bà này.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và lần này tôi tập trung vào Chúa Giêsu.  Hãy hình dung Ngài đang bị đám đông vây quanh, cảm nhận được sự chạm vào của người đàn bà và cảm nhận sức mạnh đang rời khỏi Ngài.  Hãy nhìn Ngài nhìn người đàn bà và nói: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con…”  Hãy hình dung Ngài nhìn tôi theo cách đó.  Ngài đã nhìn thấy tôi, giữa đám đông, và đã cảm nhận được đức tin của tôi và đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.  Cuối cùng, hãy đặt mình vào khung cảnh hỗn loạn bên ngoài nhà của Gia-ia và lắng nghe.  Hãy tưởng tượng tiếng khóc than của Gia-ia và vợ ông khi nghe tin con gái họ đã chết… tiếng than khóc của những người đưa tang…  Có lẽ những trải nghiệm này gợi lại những trải nghiệm mất mát nào đó của chính tôi…  Nhưng, bây giờ hãy cố gắng cảm nhận sự hiện diện bình tĩnh và trấn an của Chúa Giêsu, khi Ngài nói: “Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”  Hãy hình dung một lát, hình dáng bất động, nhợt nhạt của em... rồi hãy hình dung Chúa Giêsu đến gần, nắm lấy tay em, nói: “Ta-li-tha kum, này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!”...  Hãy quan sát cô bé khi em tỉnh dậy, ngồi dậy, đứng dậy khỏi giường và bước đi...  Cảm giác thế nào khi chứng kiến ​​cảnh tượng này?  Khi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay, hãy trò chuyện với Chúa về một trong những sự kiện trong bài đọc hôm nay đã làm tôi xúc động nhất.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, February 1, 2026

Thứ Hai Tuần IV Thường Niên – Năm A – 2-2-2026 - Lễ Chúa Giêsu Được Dâng Trong Đền Thánh

Thu Hai IV TN

Luca 2:22-32

Khi đã đủ thời gian, đến ngày các ngài phải được thanh tẩy theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa, như đã chép trong Luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến, dành riêng cho Chúa”.  Ông bà cũng lên để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non.  Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn.  Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông.  Ông đã được Thánh Thần linh báo là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa.  Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ.  Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để làm điều người ta quen làm theo luật dạy, thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:

“Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi.  Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.”

Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những điều người ta nói về Người.  Ông Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi: “Cháu bé này được đặt làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng.  Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà.  Như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra.”  


(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay, tôi muốn dành ít phút, hình dung hình ảnh ông Simeon... một ông lão... công chính và sùng đạo, đang ở trong đền thờ vào ngày hôm đó. Một người gần gũi với Chúa, người đã được Chúa Thánh Thần báo trước rằng ông sẽ được nhìn thấy Đấng Messiah trước khi qua đời.  Hãy hình dung khuôn mặt của ông.  Hãy tìm ông trong đền thờ ngày hôm nay, có lẽ ông đang cầu nguyện, hãy cầu nguyện cùng ông, ở gần ông.  Bây giờ hãy nhìn ông quay đầu về phía cửa đền thờ, đứng dậy và vội vã rời khỏi nơi cầu nguyện.  Hãy cùng ông chứng kiến ​​cảnh cặp vợ chồng trẻ đưa con thơ đến đền thờ... bước lên bậc thang vào hành lang…  Simeon chào đón họ như thế nào?  Hãy nhìn ông bế đứa trẻ từ tay họ, ôm vào lòng, dành một chút thời gian để cùng ông chiêm ngưỡng đứa trẻ, Chúa Giêsu.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến những lời của Simeon, mô tả Chúa Giêsu là ai và tất cả những gì Ngài mang đến cho Simeon, và cho mọi người: Bình an... sự cứu rỗi... ánh sáng... sự mặc khải... vinh quang...  Hãy đón nhận những món quà này.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi có thể hướng ánh mắt về đứa trẻ được hứa hẹn này và hình dung rằng tôi đang ôm Ngài trong vòng tay…  Hãy thử lặp lại những lời của Simeon, "Mắt tôi đã thấy sự cứu rỗi của Ngài."

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, January 31, 2026

Chúa Nhật Tuần IV Thường Niên – Năm A – 1-2-2026

CN IV TN

Mát-thêu 5:1-12

Khi ấy, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi.  Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên.  Người lên tiếng dạy họ rằng:

“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.  Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.  Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.  Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.  Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.  Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.  Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.  Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.  Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa.  Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Sai lầm tồi tệ nhất mà tôi có thể mắc phải về đoạn Kinh Thánh nổi tiếng và tuyệt vời này là coi nó như một danh sách các quy tắc (tôi phải cố gắng hết sức để khiêm nhường, để đau buồn, để hiền lành, v.v.).  Không.  Không phải vậy!  Bài đọc này là một lời tuyên bố trọng đại của Chúa Giêsu, Ngài muốn đảo lộn thế giới – hay đúng hơn là đưa thế giới trở lại đúng trật tự.  Hãy hòa mình vào đám đông đã theo Chúa Giêsu, rời khỏi các làng mạc và lên sườn đồi.  Tôi nghe thấy gì?  Điều đó có ý nghĩa gì đối với những người đang lắng nghe?  Tôi có cảm nhận được sự phấn khích của họ không?  Đám đông này, chán ngán với cách họ bị đối xử bởi những người cai trị, muốn nghe rằng Chúa sẽ giúp đỡ họ. Nhưng Chúa Giêsu không chỉ nói điều đó!  Ngài nói rằng chính những người hiền lành sẽ thừa hưởng trái đất – chứ không phải những người giàu có, quyền lực, bạo lực hay hung hăng.  Điều này khiến tôi cảm thấy thế nào?  Có lẽ thoải mái, hay hơi bất an?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến phản ứng của mình đối với những gì Chúa Giêsu đang nói.  Tôi có phải là một trong số ít người sẵn sàng từ bỏ mọi thứ và theo Ngài không?  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện, tôi có thể xin Chúa giúp, sao cho nghe được tiếng của Ngài, chấp nhận thử thách của Ngài và ban cho tôi sức mạnh để bước đi trên con đường của vương quốc Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, January 30, 2026

Thứ Bảy Tuần III Thường Niên – Năm A – 31-1-2026

Thu Bay III TN

Mác-cô 4:35-41

Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!”  Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người.  Một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước.  Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ.  Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết mất, Thầy chẳng lo gì sao?”  Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi!  Câm đi!”  Gió liền tắt, và biển lặng như tờ.  Rồi Người bảo các ông: “Sao nhát thế?  Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?”  Các ông sợ hãi kinh hoàng và nói với nhau: “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Có thể nói, đây là bài đọc rất đẹp và gần gũi về đời sống cầu nguyện.  Thứ nhất, tôi để ý đến hình ảnh Chúa Giêsu ngủ trên thuyền.  Tại sao Chúa Giêsu ngủ?  Có lẽ Ngài mệt.  Chi tiết này cho tôi thấy một cái gì đó rất người, rất gần gũi nơi Chúa Giêsu.  Bài đọc mở đầu bằng chi tiết: “Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!”  Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền.”  Như vậy Chúa Giêsu và các môn đệ đã có một ngày dài với đám đông.  Đã là người, ai cũng có lúc mệt mỏi, và mệt thì ngủ.  Bình thường!  Nhưng có lẽ đây lại là một điểm thú vị.  Thú vị là tôi thấy Chúa rất người.  Thú vị là Ngài thật gần với tôi.  Không xa lạ!  Không ở chín tầng mây!  Đối với tôi Chúa là ai?  Mỗi khi tôi cầu nguyện, tôi có thấy Chúa thật gần với tôi?  Cảm nghiệm Chúa thật gần khiến tôi cầu nguyện dễ hay khó, so với cảm thấy Chúa xa cao chín tầng mây?  Tôi muốn nói chuyện với Chúa trong giây phút này, thân cận như bạn, hoặc như người thân của tôi.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến chi tiết thứ hai, đó là: các môn đệ gặp sóng gió, khiến họ hoảng loạn và kêu trách Chúa.  Phản ứng của các môn đệ chắc cũng không xa với những phản ứng của tôi mỗi khi gặp khó khăn, hoảng loạn.  Tuy nhiên, trong lúc sóng gió ấy, các môn đệ kêu cầu Chúa, nhưng chỉ cảm thấy thất vọng, vì họ chỉ thấy Chúa ngủ!  Tôi có kinh nghiệm này không?  Khi gặp khó khăn thử thách, cầu nguyện hoài mà chẳng thấy Chúa trả lời.  Tôi cảm thấy gì những lúc ấy?  Chúa ngủ?  Chúa không nghe?  Chúa không thương?  Mình không xứng đáng?  Mình không thánh đủ?  Giờ đây trong giây phút này, tôi muốn nghe cho thật rõ tiếng của Chúa nói với tôi những lúc ấy.  Liệu Ngài có trách tôi thiếu lòng tin?  Tôi lắng nghe và tôi đáp trả với Ngài.     

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, January 29, 2026

Thứ Sáu Tuần III Thường Niên – Năm A – 30-1-2026

Thu Sau III TN

Mác-cô 4:26-34

Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng dụ ngôn này: “Chuyện Nước Thiên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất.  Đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết.  Đất tự động sinh hoa kết quả: trước hết cây lúa mọc lên, rồi trổ đòng đòng, và sau cùng thành bông lúa nặng trĩu hạt.  Lúa vừa chín, người ấy đem liềm ra gặt, vì đã đến mùa.”

Rồi Người lại nói: “Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây?  Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được?  Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại nhỏ nhất trong các hạt giống trên mặt đất.  Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng.”

Người dùng nhiều dụ ngôn tương tự mà giảng lời cho họ, tuỳ theo mức họ có thể nghe.  Người không bao giờ nói với họ mà không dùng dụ ngôn.  Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau, thì Người giải nghĩa hết.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu nói về “Nước Thiên Chúa”.  Có lẽ tôi đã nghe cụm từ này nhiều lần đến nỗi nó gần như trở thành một câu nói quen thuộc.  Nhưng hôm nay, hãy dành chút thời gian để suy nghĩ sâu hơn.  Điều gì đang thu hút tôi đến với Nước Thiên Chúa vào lúc này?  Hai dụ ngôn đều nói về quá trình tăng trưởng kỳ diệu – điều mà có lẽ quen thuộc với Chúa Giêsu và những người nghe Ngài hơn là với tôi.  Theo tôi, hai câu chuyện này muốn truyền tải thông điệp gì?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và tự hỏi bản thân: “Chúa Giêsu đang thách thức tôi làm điều gì ở đây?  Ngài muốn tôi làm gì?  Tôi có sẵn lòng làm điều đó không?”  Cuối cùng, hãy tổng kết tất cả những gì tôi đã cảm nhận và suy nghĩ trong vài phút vừa qua và dâng lên như một lời cầu nguyện với Chúa Cha, hoặc với Chúa Giêsu, hoặc với Chúa Thánh Thần.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, January 28, 2026

Thứ Năm Tuần III Thường Niên – Năm A – 29-1-2026

Thu Nam III TN

Mác-cô 4:21-25

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Chẳng lẽ mang đèn tới để đặt dưới cái thùng hay dưới gầm giường?  Nào chẳng phải là để đặt trên đế sao?  Vì chẳng có gì che giấu mà không được tỏ lộ, chẳng có gì bí ẩn mà không được đưa ra ánh sáng.  Ai có tai để nghe thì hãy nghe!”  Người nói với các ông: “Hãy để ý tới điều anh em nghe.  Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em, và còn cho anh em hơn nữa.  Vì ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi.”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong suốt thời gian rao giảng, Chúa Giêsu thường dặn những người Ngài giúp đỡ đừng nói gì về điều đó với ai cả.  Dường như Ngài đang cố gắng giữ bí mật công việc của mình.  Nhưng điều đó không bao giờ thành công và tin tức lan truyền nhanh hơn bao giờ hết.  Có lẽ đó là điều Ngài muốn nói trong Bài đọc hôm nay: tôi không thể che giấu bất cứ điều gì dưới ánh sáng rực rỡ!  Tôi không thể giữ bí mật mãi được!  Đó là một thông điệp tốt cho mọi người khi người ta lo lắng rằng Tin Mừng có thể không đến được với mọi người.  Chúa Giêsu trấn an mọi người rằng, Lời Chúa được gieo vào lòng mọi người luôn luôn phát huy tác dụng.  Nhìn lại cuộc đời mình, tôi có thể thấy Chúa Giêsu đã xuất hiện như thế nào sau một thời gian dài ẩn mình không?  Có lẽ Ngài vẫn đang ẩn mình, chỉ chờ đợi để tỏ mình ra?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy nhìn xung quanh và thấy một thế giới mà ánh sáng thiêng liêng của Chúa Kitô đang bị che khuất.  Hãy nghe lời hứa của Chúa Giêsu rằng “sẽ được ban cho nhiều hơn nữa”.  Hãy lưu ý cách thái độ của tôi đối với thế giới thay đổi dưới ánh sáng của lời hứa này.  Chúa Giêsu trấn an mọi người rằng Chúa sẽ tiếp tục ban ân sủng cho mọi người bằng cách bày tỏ vinh quang của Ngài.  Hãy hướng về Chúa ngay bây giờ và chia sẻ với Ngài những suy nghĩ và cảm xúc, những ước muốn và lo lắng của mình.  Nếu tôi muốn, hãy xin Ngài cho mình được thấy vinh quang của Ngài hôm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, January 27, 2026

Thứ Tư Tuần III Thường Niên – Năm A – 28-1-2026

Thu Tu III TN

Mác-cô 4:1-9

Khi ấy, Đức Giê-su lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ.  Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống ngồi trên thuyền đang đậu dưới biển, còn tất cả dân chúng thì ở trên bờ.   Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều.  Trong lúc giảng dạy, Người nói với họ:

“Các người nghe đây!  Người gieo giống đi ra gieo giống.  Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất.  Có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô.  Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả.  Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nó mọc và lớn lên, sinh hoa kết quả: hạt được ba chục, hạt được sáu chục, hạt được một trăm.”  Rồi Người nói: “Ai có tai để nghe thì hãy nghe!”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong Phúc âm của Mác-cô, mỗi khi Chúa Giêsu ở bên bờ biển, một điều quan trọng nào đó lại xảy ra.  Tôi nghĩ điều quan trọng đang diễn ra ở đây là gì?  Tại sao tôi nghĩ Chúa Giêsu lại ở trên thuyền?  Điều này có ý nghĩa gì?  Chúa Giêsu kể câu chuyện về các loại đất khác nhau.  Tôi có nhận thấy Ngài đã đề cập đến bao nhiêu loại đất khác nhau?  Hãy suy ngẫm xem chúng có thể tượng trưng cho điều gì.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý: Từ đầu tiên mà Chúa Giêsu nói là gì, và từ cuối cùng là gì?  Tại sao tôi lại nghĩ như vậy?  Thông điệp dành cho tôi hôm nay là gì?  Cuối cùng, bằng lời của riêng mình, hãy cầu nguyện với Chúa, người gieo giống rộng lượng.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thứ Ba Tuần III Thường Niên – Năm A – 27-1-2026

Thu Ba III TN

Mác-cô 3:31-35

Khi ấy, mẹ và anh em Đức Giê-su đến, đứng ở ngoài, cho mời Người ra.  Lúc ấy, đám đông đang ngồi chung quanh Người.  Có kẻ nói với Người rằng: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy!”  Nhưng Người đáp lại: “Ai là mẹ tôi?  Ai là anh em tôi?”  Rồi Người rảo mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và nói: “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.  Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay mô tả việc gia đình Chúa Giêsu đi tìm gặp Ngài.  Tuy nhiên, tôi có cảm tưởng phản ứng của Ngài có vẻ lạnh lùng và thiếu quan tâm đến những người thân của Ngài.  Theo tôi, tại sao Ngài lại chọn cách thể hiện điều này một cách thẳng thắn như vậy?  Qua bài đọc này, tôi thấy rõ rằng những giá trị sâu sắc hơn đã định hình mọi việc Chúa Giêsu làm.  Những giá trị nào mà tôi muốn thường xuyên hướng dẫn cuộc sống thường nhật của mình?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung mình đang ở trong hoàn cảnh của Chúa Giêsu.  Nếu tôi được hỏi, “Ai là anh chị em và là mẹ của tôi?”, tôi sẽ trả lời như thế nào?  Tôi có thể cầu nguyện với Chúa về điều này ngay bây giờ không?

Phạm Đức Hạnh, SJ