Thánh vịnh 51:5-6
Vâng, con biết tội mình đã phạm,
lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm.
Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa,
dám làm điều dữ trái mắt Ngài.
Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án,
liêm chính khi xét xử.
(Trích Thánh vịnh, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Hầu hết mọi người đều nhận thức rõ những lỗi lầm và thiếu sót của mình, hoặc ít nhất là một số trong đó. Tôi nghĩ gì khi lần đầu nghe đoạn Kinh Thánh này? Lời của Thánh Vịnh mời gọi mọi người nhận ra rằng chính Đức Chúa là đối tượng mà mọi người phạm tội, ngay cả trước khi điều đó ảnh hưởng đến những người xung quanh hoặc những người thân thiết với mình. Tôi phản ứng như thế nào trước nhận thức đó? Người viết Thánh Vịnh kết luận rằng Đức Chúa có quyền phán xét và thậm chí lên án mọi người. Cảm giác như thế nào khi phải chịu sự phán xét của Đức Chúa theo cách này? Và lòng thương xót của Đức Chúa có thể đóng vai trò như thế nào?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý nó trong bối cảnh trải nghiệm của mình về tình yêu thương xót của Đức Chúa dành cho mình. Tôi muốn dành những giây phút này để đáp lại Chúa Cha, hoặc Chúa Giêsu, Đấng dung hòa sự công bằng của Ngài với lòng thương xót.










