Mác-cô 5:21-43
Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?” Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’” Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”
Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?” Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!” Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.
(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay là một câu chuyện kép rất đẹp về lòng tin. Để thấy được và đi vào được những nét đẹp mà Bài Tin Mừng muốn nói với tôi, tôi cần tập trung vào một số nhân vật của bài đọc. Trước hết, tôi hãy hình dung ông Gia-ia, một người lãnh đạo hội đường, một người quan trọng… Hãy nhìn ông quỳ xuống dưới chân Chúa Giêsu, khóc lóc: ““Con bé nhà tôi gần chết rồi…” Hãy nhìn và nghe thấy sự tuyệt vọng của ông… Đã bao giờ tôi tìm đến Chúa trong sự tuyệt vọng chưa? Kế tiếp, tôi nhìn người đàn bà, người đã chịu đựng bệnh xuất huyết nhiều năm. Bà ấy trông như thế nào? Hãy nhìn bà ấy đến gần Chúa Giêsu từ phía sau giữa đám đông, và chạm vào áo choàng của Ngài… Có lẽ tôi cũng muốn vươn tay ra và chạm vào Chúa hôm nay khi tôi tìm kiếm sự chữa lành cho chính mình hoặc cho người khác. Hãy dành một chút thời gian để hình dung rằng tôi cũng chạm vào áo choàng của Chúa với đức tin của người đàn bà này.
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và lần này tôi tập trung vào Chúa Giêsu. Hãy hình dung Ngài đang bị đám đông vây quanh, cảm nhận được sự chạm vào của người đàn bà và cảm nhận sức mạnh đang rời khỏi Ngài. Hãy nhìn Ngài nhìn người đàn bà và nói: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con…” Hãy hình dung Ngài nhìn tôi theo cách đó. Ngài đã nhìn thấy tôi, giữa đám đông, và đã cảm nhận được đức tin của tôi và đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi. Cuối cùng, hãy đặt mình vào khung cảnh hỗn loạn bên ngoài nhà của Gia-ia và lắng nghe. Hãy tưởng tượng tiếng khóc than của Gia-ia và vợ ông khi nghe tin con gái họ đã chết… tiếng than khóc của những người đưa tang… Có lẽ những trải nghiệm này gợi lại những trải nghiệm mất mát nào đó của chính tôi… Nhưng, bây giờ hãy cố gắng cảm nhận sự hiện diện bình tĩnh và trấn an của Chúa Giêsu, khi Ngài nói: “Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Hãy hình dung một lát, hình dáng bất động, nhợt nhạt của em... rồi hãy hình dung Chúa Giêsu đến gần, nắm lấy tay em, nói: “Ta-li-tha kum, này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!”... Hãy quan sát cô bé khi em tỉnh dậy, ngồi dậy, đứng dậy khỏi giường và bước đi... Cảm giác thế nào khi chứng kiến cảnh tượng này? Khi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay, hãy trò chuyện với Chúa về một trong những sự kiện trong bài đọc hôm nay đã làm tôi xúc động nhất.
Phạm Đức Hạnh, SJ