2 Cô-rin-tô 9:6-10
Thưa anh em, tôi xin nói điều này: “Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều.” Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện, theo như lời đã chép: “Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.” Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào.
(Trích Cô-rin-tô II, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Thánh Phao-lô trong bài đọc hôm nay nói với người Cô-rinh-tô rằng ai gieo ít thì gặt ít, còn ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Thánh Lô-ren-xô đã sống trọn vẹn tinh thần ấy: là một phó tế tại Rô-ma được giao trọng trách quản lý tài sản của Giáo hội, ngài được nhớ đến với câu trả lời dành cho vị quan tổng trấn đang đòi giao nộp kho báu: chính người nghèo mới là kho báu đích thực của Giáo hội. Trong cuộc sống của mình, đâu là nơi tôi đang gieo rắc một cách dè dặt vì sự thận trọng, trong khi sâu thẳm bên trong, tôi cảm thấy mình có thể gieo rắc một cách hào phóng hơn? Thánh Phao-lô nói, việc cho đi không bao giờ nên là sự miễn cưỡng hay gượng ép, mà phải xuất phát từ niềm vui, bởi Thiên Chúa có quyền năng ban tặng mọi ân phước một cách dư dật. Cần điều gì để việc tôi trao đi thời gian, sự quan tâm hay các nguồn lực không còn mang dáng dấp của một cuộc trao đổi sòng phẳng, mà trở thành sự tuôn trào từ chính sự dư dật ấy?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem cụm từ nào về việc gieo rắc, cho đi hay sự dư dật thu hút sự chú ý của mình vào lúc này. Hãy thưa chuyện với Chúa về những gì tôi cảm thấy dễ dàng cho đi, và những gì tôi còn giữ lại cho riêng mình. Liệu tôi có thể xin Chúa ban cho mình sự can đảm như Thánh Lô-ren-xô ở những khía cạnh mà sự hào phóng vẫn còn khiến tôi cảm thấy như một sự mạo hiểm thay vì một món quà?










