Mát-thêu 28:16-20
Khi ấy, mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến. Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”
(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Hôm nay là lễ kính Chúa Giêsu lên trời, hay còn gọi là Lễ Thăng Thiên. Cả bốn sách Phúc Âm đều kể một câu chuyện mà nhiều người trong thế giới ngày nay đã quên hoặc thậm chí chưa từng biết đến. Đó là câu chuyện về việc Chúa Giêsu trở thành Vua của thế giới. Đó là điều tôi đã hướng đến kể từ gần thuở ban đầu, khi Chúa Giêsu đến xứ Ga-li-lê và loan báo rằng “Nước Trời đã gần đến”. Tôi có nghĩ về các sách Phúc Âm như vậy không? Đây là thông điệp vĩ đại của toàn bộ Phúc Âm. Chúa Giêsu là Vua và Chúa, không chỉ “trên trời” mà còn ở cả dưới đất nữa. Nhưng dưới đất, tôi có thể nói như vậy – điều đó thực sự có nghĩa là gì? Nếu Chúa Giêsu thực sự là Vua và Chúa, tại sao thế giới vẫn còn hỗn loạn như vậy? Ngài thực thi “quyền thống trị” này như thế nào? Quyền tối cao được khẳng định mạnh mẽ trong đoạn Kinh Thánh này được thể hiện ra sao trên thực tế?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và tự hỏi: Chúa Giêsu đã đến được vị trí làm vua như thế nào? Tôi tìm thấy sự khích lệ trong những lời cuối cùng của Phúc Âm Mát-thêu, tiếp nối một cách khéo léo lời hứa đã được ban cho Giuse ngay từ đầu. Thiên sứ nói rằng tên của Người sẽ là ‘Em-ma-nu-ên’, nghĩa là ‘Thiên Chúa ở cùng chúng ta’. Lời hứa về sự hiện diện của Thiên Chúa ở cùng chúng ta, sự bảo đảm về thiên đàng trên đất, đã được ứng nghiệm trong Chúa Giêsu. Hàng triệu Kitô hữu biết điều này trong kinh nghiệm hằng ngày, trong lời cầu nguyện, trong cuộc sống và công việc của họ cho vương quốc của Ngài. “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” Đó là một lời hứa mà tôi có thể đặt cược cả cuộc đời của mình. Đó cũng là một thách thức: nếu chính Chúa Giêsu ‘ở cùng tôi’, thì tôi có thể làm gì? Vậy, tôi có thể sống như thế nào? Lễ Phục Sinh là thời điểm để đặt ra chính xác những câu hỏi như vậy. Đó cũng là thời điểm để khám phá câu trả lời đầy quyền năng của Thiên Chúa.










