Wednesday, May 20, 2026

Thứ Năm Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-21-2026

Thu Nam VII PS

Công vụ Tông đồ 22:30; 23:6-11

Hôm ấy, vì muốn biết chắc chắn người Do-thái tố cáo ông Phao-lô về điều gì, vị chỉ huy cơ đội tháo xiềng cho ông và ra lệnh cho các thượng tế và toàn thể Thượng Hội Đồng họp lại, rồi ông đưa ông Phao-lô từ đồn xuống, để ra trước mặt họ.

Ông Phao-lô biết rằng một phần Thượng Hội Đồng thuộc phái Xa-đốc, còn phần kia thuộc phái Pha-ri-sêu, nên ông nói lớn tiếng giữa hội nghị: “Thưa anh em, tôi là người Pha-ri-sêu, thuộc dòng dõi Pha-ri-sêu; chính vì hy vọng rằng kẻ chết sẽ sống lại mà tôi bị đưa ra xét xử.”  Ông vừa nói thế, thì người Pha-ri-sêu và người Xa-đốc chống đối nhau, khiến hội nghị chia rẽ.  Thật vậy, người Xa-đốc chủ trương rằng chẳng có sự sống lại, chẳng có thiên sứ hay quỷ thần; còn người Pha-ri-sêu thì lại tin là có.  Người ta la lối om sòm.  Có mấy kinh sư thuộc phái Pha-ri-sêu đứng lên phản đối mạnh mẽ: “Chúng tôi không thấy người này có gì là xấu.  Biết đâu một vị thần hay một thiên sứ đã nói với ông ấy?”  Hai bên chống đối gay gắt đến nỗi vị chỉ huy sợ người ta xé xác ông Phao-lô, nên mới ra lệnh cho lính xuống lôi ông ra khỏi đám người đó mà đưa về đồn.  Đêm ấy Chúa đến bên ông Phao-lô và nói: “Hãy vững lòng!  Con đã long trọng làm chứng cho Thầy ở Giê-ru-sa-lem thế nào, thì con cũng phải làm chứng như vậy tại Rô-ma nữa.”

(Trích Công vụ Tông đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật thú vị.  Thú vị chỗ Phaolô sử dụng sự khôn ngoan để đưa ra một tuyên bố khiến hàng ngũ kẻ thù của ngài bị chia rẽ.  Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ rằng đừng lo lắng trước về việc phải trả lời những kẻ chống đối như thế nào.  Tôi có tin vào lời Chúa Giêsu cách trọn vẹn không?  Tôi có đủ sức để không cảm thấy sợ hãi trước những người có thể sẽ chế nhạo mình, hay chế nhạo những lời cầu nguyện và đức tin của mình không?  Phaolô đang biện hộ cho những điều ông biết và những điều ông đã tận mắt chứng kiến—đó là việc Chúa Giêsu đã chịu chết nhưng nay vẫn sống, và sống mãi muôn đời.  Khi Chúa Giêsu ngỏ lời với tôi bằng những lời an ủi, liệu khi ấy tôi có nhận biết rằng Ngài đang thực sự sống động không?  Phaolô đã không hề lên kế hoạch trước cho những điều mình sẽ nói; thay vào đó, chính Thiên Chúa đã ban cho ông ý tưởng về cách thức để chia rẽ hàng ngũ kẻ thù.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến sự tự tin nơi Phaolô—một sự tự tin mà chính tôi cũng hoàn toàn có thể có được.  Nếu tôi bị chất vấn về Thiên Chúa, về Chúa Giêsu, hay về việc cầu nguyện, thì chính Chúa Thánh Thần sẽ ban cho tôi lời giải đáp.  Tôi có lời hứa chắc chắn của Ngài về điều đó.  Chúa Giêsu Phục Sinh đã phán cùng Phaolô rằng: "Hãy vững lòng can đảm".  Giờ đây, tôi cũng có thể xin chính Chúa Giêsu ban cho tôi lòng can đảm—lòng can đảm để kiên định với những xác tín của mình—cùng niềm tin vững chắc rằng Chúa Thánh Thần sẽ luôn ở bên tôi và ban cho tôi những lời lẽ cần thiết.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, May 19, 2026

Thứ Tư Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-20-2026

Thu Tu VII PS

Gioan 17:11b-19

Khi ấy, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta.  Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh.  Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.  Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian.  Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần.  Họ không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế gian.  Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ.  Lời Cha là sự thật.  Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian.  Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Chương 17 của Tin Mừng Gioan là một chương khá đặc biệt, trong đó cho tôi biết được khoảnh khắc dài nhất mà Chúa Giêsu trực tiếp thưa chuyện cùng Chúa Cha.  Điều gì trong lời cầu nguyện của Chúa Giêsu thu hút tôi nhất?  Phải chăng có điều gì đó từ lời cầu nguyện ấy mà tôi muốn noi theo trong đời sống cầu nguyện của chính mình?  Chúa Giêsu mong muốn chia sẻ niềm vui của Ngài với các môn đệ ngay khi Ngài còn đang sống.  Hình ảnh về Chúa Giêsu trong tâm trí tôi là một Đấng tràn đầy niềm vui, hay nghiêm nghị?  Phải chăng tôi có thể cầu xin để ngày càng nhận thức sâu sắc hơn về niềm vui nơi Chúa Giêsu?

  2. Niềm vui là một trong những ân huệ của Chúa Thánh Thần—một món quà mà Chúa Giêsu vẫn hằng gửi ban cho tôi.  Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa để cảm nhận sự bình an cùng niềm vui đang hiện diện nơi đó, ngay cả giữa một thời khắc đầy âu lo.  Tình yêu của Thiên Chúa là vô điều kiện; vì thế, mọi điều tôi thực sự cần thiết đều đã thuộc về tôi rồi.  Giờ đây, tôi muốn thưa cùng Chúa Giêsu và cầu xin Ngài ban cho tôi ân huệ của niềm vui.  Tôi muốn tâm sự với Ngài về những nỗi gian truân trong cuộc sống khiến tôi khó lòng tìm thấy niềm vui, và xin Ngài giúp tôi luôn giữ tâm hồn hân hoan, bất chấp mọi khó khăn thử thách.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, May 18, 2026

Thứ Ba Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-19-2026

Thu Ba VII PS

Công Vụ Tông Đồ 20:17-27

Hồi ấy, từ Mi-lê-tô, ông Phao-lô sai người đi mời các kỳ mục trong Hội Thánh Ê-phê-xô.  Khi họ đến gặp ông, ông nói với họ: “Anh em biết, từ ngày đầu tiên đặt chân đến A-xi-a, tôi đã luôn luôn cư xử với anh em thế nào.  Khi phục vụ Chúa, tôi đã hết lòng khiêm tốn, đã nhiều lần phải rơi lệ, đã gặp bao thử thách do những âm mưu của người Do-thái.  Anh em biết tôi đã không bỏ qua một điều gì có ích cho anh em; trái lại tôi đã giảng cho anh em và dạy anh em ở nơi công cộng cũng như tại chốn tư gia.  Tôi đã khuyến cáo cả người Do-thái lẫn người Hy-lạp phải trở về với Thiên Chúa, và tin vào Đức Giê-su, Chúa chúng ta.  Giờ đây, bị Thần Khí trói buộc, tôi về Giê-ru-sa-lem, mà không biết những gì sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi.  Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng giá gì, miễn sao tôi chạy hết chặng đường, chu toàn chức vụ tôi đã nhận từ Chúa Giê-su, là long trọng làm chứng cho Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa.  Giờ đây tôi biết rằng: tất cả anh em, những người tôi đã đến thăm để rao giảng Nước Thiên Chúa, anh em sẽ không còn thấy mặt tôi nữa.  Vì vậy, hôm nay tôi xin tuyên bố với anh em rằng: nếu có ai trong anh em phải hư mất, thì tôi vô can.  Thật tôi đã không bỏ qua điều gì, trái lại đã rao giảng cho anh em tất cả ý định của Thiên Chúa.”

(Trích Công vụ Tông đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Đối với học sinh, mùa hè là mùa của ra trường, mùa của chia tay bạn bè và thầy cô, để rồi mỗi người mỗi ngả, chẳng biết bao giờ mới gặp lại.  Bài đọc hôm nay cũng nói đến sự chia tay. Thánh Phaolô gởi gắm và chia tay đầy xúc động và chân thành, với những nhắc nhớ về nước mắt, sự tù đày, đức tin, và Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa... Trước hết, hãy thử nhận ra điều gì đọng lại trong lòng tôi sau khi đọc đoạn Kinh Thánh này.  Thánh Phaolô tự gọi mình là “người tù của Thánh Thần”.  Liệu đây có phải là điều mà tôi đã từng nói về chính mình chăng?  Hãy thử nhận biết xem ý tưởng này khơi dậy những cảm xúc gì trong tâm hồn mình…

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử cảm nhận thái độ “thờ ơ thánh thiện” nơi Thánh Phaolô; đó là sự sẵn lòng phó thác trọn vẹn cuộc đời mình trong tay Thiên Chúa.  Tôi có thể “làm chứng cho Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa” qua chính lối sống của mình như thế nào?  Giờ đây, hãy trò chuyện với Chúa về điều này, như một người bạn đang tâm sự với một người bạn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, May 17, 2026

Thứ Hai Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-18-2026

Thu Hai VII PS

Công Vụ Tông Đồ 19:1-8

Hồi ấy, trong khi ông A-pô-lô ở Cô-rin-tô thì ông Phao-lô đi qua miền thượng du đến Ê-phê-xô.  Ông Phao-lô gặp một số môn đệ và hỏi họ: “Khi tin theo, anh em đã nhận được Thánh Thần chưa?”  Họ trả lời: “Ngay cả việc có Thánh Thần, chúng tôi cũng chưa hề được nghe nói.”  Ông hỏi: “Vậy anh em đã được chịu phép rửa nào?”  Họ đáp: “Phép rửa của ông Gio-an.”  Ông Phao-lô nói: “Ông Gio-an đã làm một phép rửa tỏ lòng sám hối, và ông bảo dân tin vào Đấng đến sau ông, tức là Đức Giê-su.” Nghe nói thế, họ chịu phép rửa nhân danh Chúa Giê-su.  Và khi ông Phao-lô đặt tay trên họ, thì Thánh Thần ngự xuống trên họ, họ nói tiếng lạ và nói tiên tri.  Cả nhóm có chừng mười hai người.  Ông Phao-lô vào hội đường, và trong vòng ba tháng, ông mạnh dạn rao giảng, thảo luận về Nước Thiên Chúa và cố gắng thuyết phục họ.

(Trích Công vụ Tông đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay nói nhiều về Phép rửa: Phép rửa của Gioan và Phép rửa nhân danh Chúa Giêsu.  Trong đó, Phaolô đã giải thích cho các tín hữu ở Ê-phê-xô rằng, Gioan Tẩy giả đã làm "Phép rửa sám hối".  Ngài mời gọi mọi người nhìn nhận rằng, họ cần đến sự trợ giúp và ơn tha thứ của Thiên Chúa; mời gọi họ bày tỏ sự yếu đuối và khao khát được chữa lành của mình.  Phải chăng, đối với riêng tôi, đây vẫn là cách thức tuyệt vời nhất để chuẩn bị đón nhận Chúa Thánh Thần ngự đến?  Theo lời kể trong đoạn Kinh Thánh này, khi thánh Phaolô đặt tay trên những môn đệ ấy, họ liền nói các thứ tiếng lạ và nói tiên tri. Trải nghiệm đó hẳn phải kỳ diệu biết bao!  Và giờ đây, trong mắt tôi, điều đó hiện lên như thế nào?  Thật lạ lùng mà cũng thật tuyệt vời chăng?  Hay có chút gì đó đáng sợ?  Hoặc, đó là một dấu chỉ đầy khích lệ về sự hiện diện và hoạt động của Chúa Thánh Thần?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý cách mà Phép rửa của Gioan đã chuẩn bị tâm hồn mười hai người này để đón nhận phép rửa của Chúa Giêsu, cũng như để lãnh nhận Chúa Thánh Thần.  Họ không cần thêm bất kỳ lời chỉ dẫn hay sự chuẩn bị nào khác nữa.  Chúa Thánh Thần chính là hồng ân giúp tôi nhận biết tình yêu bất biến của Thiên Chúa.  Mười hai môn đệ mới này – những người đã được tràn đầy Chúa Thánh Thần – cũng tràn ngập niềm vui.  Phải chăng tôi cũng đang hy vọng rằng hồng ân Chúa Thánh Thần sẽ mang lại niềm vui cho chính tôi?  Tôi đang được yêu thương bằng một Tình Yêu Vĩnh Cửu.  Giờ đây, hãy cất tiếng thưa chuyện cùng Đấng được gọi là Tình Yêu Vĩnh Cửu ấy.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, May 16, 2026

Chúa Nhật Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-17-2026 - Lễ Chúa Thăng Thiên

CN VII PS

Gioan 17:1-11a

Khi ấy, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha, để Con Cha tôn vinh Cha.  Thật vậy, Cha đã ban cho Người quyền trên mọi phàm nhân là để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người.  Mà sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giê-su Ki-tô.  Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm.  Vậy, lạy Cha, giờ đây, xin Cha tôn vinh con bên Cha: xin ban cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha trước khi có thế gian.  Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha.  Họ thuộc về Cha, Cha đã ban họ cho con, và họ đã tuân giữ lời Cha.  Giờ đây, họ biết rằng tất cả những gì Cha ban cho con đều do bởi Cha, vì con đã ban cho họ lời mà Cha đã ban cho con; họ đã nhận những lời ấy, họ biết thật rằng con đã từ Cha mà đến, và họ đã tin là Cha đã sai con.  Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha.  Tất cả những gì của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con; và con được tôn vinh nơi họ.  Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ, họ ở trong thế gian; phần con, con đến cùng Cha.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Chúa Giêsu nhận biết rằng Ngài rất có thể sẽ sớm phải đối diện với khổ đau và cái chết – vì thế, giờ đây Ngài cầu nguyện với tất cả tâm tình dâng lên Thiên Chúa là Cha của Ngài – "Lạy Cha," Ngài thưa, "giờ đã đến, xin Cha tôn vinh Con Cha, để Con Cha cũng tôn vinh Cha."  Khi lắng nghe những lời này ngay lúc này đây, tôi có thể cảm nhận được những tâm tình của Chúa Giêsu vào khoảnh khắc ấy chăng?  Chúa Giêsu tiếp tục cầu nguyện với nỗi ưu tư sâu sắc dành cho các môn đệ: "(Lạy Cha)... sự sống đời đời là thế này–họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và Đấng Cha đã sai đến, là Đức Giêsu Kitô."  Đôi khi thật khó để tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống: chính là sự sống đời đời.  Thật khó để nhận ra Thiên Chúa yêu thương tôi biết bao, cũng như yêu thương những người khác nữa.  Hãy kiên nhẫn chờ đợi để Thiên Chúa tỏ cho tôi thấy Ngài yêu thương và quan tâm đến tôi sâu sắc dường nào.  Hãy để ý đến lời Chúa Giêsu phán: "Tất cả những gì của Con đều là của Cha, và những gì của Cha đều là của Con..."  Hãy để gương sáng về tình yêu mà Chúa Giêsu dành cho Cha Ngài và cho tha nhân thấm sâu vào lòng mình.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và một lần nữa chú ý đến sự gắn bó mật thiết giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha.  Hãy chú ý đến nỗi ưu tư sâu sắc của Ngài dành cho các Tông đồ (và qua đó, cũng là dành cho chính tôi).  Có lẽ điều này gợi nhắc tôi nghĩ đến một người quen nào đó đang trên hành trình tìm kiếm, nhưng dường như đã đánh mất sự kết nối với Thiên Chúa. Hoặc một người nào đó đang gặp phải những khó khăn trong cuộc sống?  Phải chăng tôi có thể xin Chúa chỉ cho tôi biết cách để tôi có thể giúp đỡ họ ngay hôm nay, nếu có cơ hội nảy sinh?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, May 15, 2026

Thứ Bảy Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-16-2026

Thu Bay VI PS

Gioan 16:23b-28

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em–anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.  Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy.  Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.  Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói những điều ấy với anh em.  Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở. Ngày ấy, anh em sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không nói với anh em là Thầy sẽ cầu xin Chúa Cha cho anh em.  Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến.  Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Nay Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là những lời động viên, khuyến khích của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, nhằm củng cố lòng tin và nâng đỡ họ trong cầu nguyện.  Chúa Giêsu phán: “Hãy xin, rồi các con sẽ được.”  Khi tôi trình bày những nhu cầu của mình với Chúa, liệu tôi có thực sự tin rằng Ngài sẽ đáp lại – hay tôi ngần ngại, nghi ngờ lòng quảng đại của Ngài?  Tôi thật sự muốn xin Chúa gì trong giây phút này?  Hãy nói chuyện ấy với Chúa Giêsu bằng tất cả niềm tin của mình.  Những lời cầu nguyện được đáp ứng – ngay cả theo những cách không ngờ tới – đã góp phần như thế nào vào niềm vui trọn vẹn mà Chúa Giêsu hứa ban ở đây?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến tương quan thân mật giữa Chúa Giêsu với Chúa Cha.  Chúa Giêsu bày tỏ: “Chính Cha yêu thương các con.”  Chân lý này thấm sâu trong lòng tôi đến mức nào?  Tôi đến gần Chúa như một người thực sự được yêu thương, hay như một người phải nỗ lực để nhận được sự chú ý của Ngài?  Khi cuộc sống khó khăn hoặc khi cầu nguyện trở nên khô khan, liệu chân lý "chính Chúa Cha yêu thương con" có còn thực sự hiện hữu trong tôi?  Điều gì giúp tôi trở lại với sự đảm bảo đó?  Tôi dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này để cùng ngồi với Ba Ngôi Thiên Chúa, chiêm ngắm và ngụp lặn trong tình yêu của Ba Ngôi chí thánh.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, May 14, 2026

Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-15-2026

Thu Sau VI PS

Gioan 16:20-23a

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em–anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng.  Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.  Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ của mình; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian.  Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được.  Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay đã đưa ra những sự tương phản mạnh mẽ.  Sự tương phản rõ nét nhất nằm giữa cảm giác đau đớn, khổ đau và cảm giác hân hoan, vui sướng. Tuy nhiên, Ngài cũng đối lập những cảm xúc thoáng qua với những cảm xúc bền vững. Trong cuộc đời tôi, đâu là những niềm vui ngắn ngủi và chóng vánh—những niềm vui không kéo dài lâu?  Ngược lại, điều gì đã mang lại cho tôi niềm vui bền vững trong cuộc sống này?  Chúa Giêsu nói về hình ảnh một người mẹ khi sinh con: nỗi đau của cuộc vượt cạn rồi sẽ qua đi, nhưng niềm vui khi mang một sinh linh đến với thế giới này thì vẫn còn mãi.  Có lẽ chính tôi cũng đã từng trải qua cảm giác “sinh nở”.  Tôi có thể nhớ lại những khoảnh khắc nào của riêng mình—những lúc phải chịu đựng đau đớn hay khổ sở—mà rốt cuộc, tôi lại cảm thấy rằng những hy sinh ấy thật sự xứng đáng?  Trong những trải nghiệm đó, Chúa đã hiện diện ở đâu?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú tâm vào lời hứa.  Hãy lắng nghe điều mà Chúa Giêsu đang hứa ban cho chính tôi: “Niềm vui của anh em, không ai lấy mất được”.  Giờ đây, tôi có thể dâng lời tạ ơn Chúa vì những nguồn suối niềm vui sâu sắc và bền vững đang hiện diện trong cuộc đời mình chăng?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, May 13, 2026

Thứ Năm Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-14-2026 - Lễ Chúa Giêsu Lên Trời

Thu Nam VI PS

Mát-thêu 28:16-20

Khi ấy, mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến.  Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi.  Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất.  Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em.  Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” 

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay là lễ kính Chúa Giêsu lên trời, hay còn gọi là Lễ Thăng Thiên.  Cả bốn sách Phúc Âm đều kể một câu chuyện mà nhiều người trong thế giới ngày nay đã quên hoặc thậm chí chưa từng biết đến.  Đó là câu chuyện về việc Chúa Giêsu trở thành Vua của thế giới.  Đó là điều tôi đã hướng đến kể từ gần thuở ban đầu, khi Chúa Giêsu đến xứ Ga-li-lê và loan báo rằng “Nước Trời đã gần đến”.  Tôi có nghĩ về các sách Phúc Âm như vậy không?  Đây là thông điệp vĩ đại của toàn bộ Phúc Âm.  Chúa Giêsu là Vua và Chúa, không chỉ “trên trời” mà còn ở cả dưới đất nữa.  Nhưng dưới đất, tôi có thể nói như vậy – điều đó thực sự có nghĩa là gì?  Nếu Chúa Giêsu thực sự là Vua và Chúa, tại sao thế giới vẫn còn hỗn loạn như vậy?  Ngài thực thi “quyền thống trị” này như thế nào?  Quyền tối cao được khẳng định mạnh mẽ trong đoạn Kinh Thánh này được thể hiện ra sao trên thực tế?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và tự hỏi: Chúa Giêsu đã đến được vị trí làm vua như thế nào?  Tôi tìm thấy sự khích lệ trong những lời cuối cùng của Phúc Âm Mát-thêu, tiếp nối một cách khéo léo lời hứa đã được ban cho Giuse ngay từ đầu.  Thiên sứ nói rằng tên của Người sẽ là ‘Em-ma-nu-ên’, nghĩa là ‘Thiên Chúa ở cùng chúng ta’. Lời hứa về sự hiện diện của Thiên Chúa ở cùng chúng ta, sự bảo đảm về thiên đàng trên đất, đã được ứng nghiệm trong Chúa Giêsu.  Hàng triệu Kitô hữu biết điều này trong kinh nghiệm hằng ngày, trong lời cầu nguyện, trong cuộc sống và công việc của họ cho vương quốc của Ngài.  “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”  Đó là một lời hứa mà tôi có thể đặt cược cả cuộc đời của mình.  Đó cũng là một thách thức: nếu chính Chúa Giêsu ‘ở cùng tôi’, thì tôi có thể làm gì?  Vậy, tôi có thể sống như thế nào?  Lễ Phục Sinh là thời điểm để đặt ra chính xác những câu hỏi như vậy.  Đó cũng là thời điểm để khám phá câu trả lời đầy quyền năng của Thiên Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, May 12, 2026

Thứ Tư Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-13-2026

Thu Tu VI PS

Gioan 16:12-15

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi.  Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn.  Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến.  Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.  Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy.  Vì thế, Thầy đã nói: Người lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong một thế giới mà chân lý bị tranh luận, với những video và nội dung do trí tuệ nhân tạo tạo ra, sự phân định càng trở nên quý giá hơn. “Khi Thần Khí sự thật, Ngài sẽ dẫn dắt các con vào mọi sự thật.”  Tôi có thường xuyên tìm kiếm Thần Khí sự thật trong những cuộc gặp gỡ hàng ngày với thế giới, với truyền thông và trong những cuộc trò chuyện với người khác không?  “[Thần Khí sự thật] sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.”  Hãy suy ngẫm về một số điều tôi đã nghe được trong tuần này mà vinh danh Chúa Kitô.  Và sau đó, hãy suy ngẫm về những điều không làm vinh danh Ngài.  Hãy để ý xem việc sàng lọc các khoảnh khắc theo cách này giúp ích cho sự phân định của tôi như thế nào.  Tôi có thể cần thêm thời gian cho điều này, vì vậy hãy cứ tạm dừng và quay lại khi tôi đã sẵn sàng!

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem có điều gì mới mẻ chạm đến mình không.  “Tất cả những gì Cha có đều là của Thầy…  Thần Khí sự thật sẽ lấy những gì thuộc về Thầy…”  Chân lý xuất hiện trong sự hiệp thông và mối quan hệ.  Giờ đây, có lẽ tôi cần nói chuyện với Thần Khí sự thật, hoặc với mỗi thành viên của Ba Ngôi, về lời mời gọi hướng đến sự hiệp thông sâu sắc hơn với Chúa và với nhau.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, May 11, 2026

Thứ Ba Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-12-2026

Thu Ba VI PS

Công Vụ Tông Đồ 16:22-34

Hồi ấy, đám đông ở Phi-líp-phê nổi lên chống ông Phao-lô và ông Xi-la.  Các quan toà, sau khi đã cho lột áo hai ông, thì ra lệnh đánh đòn.  Khi đã đánh nhừ tử, họ tống hai ông vào ngục, và truyền cho viên cai ngục phải canh giữ cẩn thận.  Được lệnh đó, người này tống hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân lại.

Vào quãng nửa đêm, ông Phao-lô và ông Xi-la hát thánh ca cầu nguyện với Thiên Chúa; các người tù nghe hai ông hát.  Bỗng nhiên có động đất mạnh, khiến nền móng nhà tù phải rung chuyển.  Ngay lúc đó, tất cả các cửa mở toang và xiềng xích của mọi người buột tung ra.  Viên cai ngục choàng dậy và thấy các cửa ngục mở toang, liền rút gươm định tự tử, vì tưởng rằng các người tù đã trốn đi.  Nhưng ông Phao-lô lớn tiếng bảo: “Ông chớ hại mình làm chi: chúng tôi còn cả đây mà!”

Viên cai ngục bảo lấy đèn, nhảy bổ vào, run rẩy sấp mình dưới chân ông Phao-lô và ông Xi-la, rồi đưa hai ông ra ngoài và nói: “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu độ?”  Hai ông đáp: “Hãy tin vào Chúa Giê-su, thì ông và cả nhà sẽ được cứu độ.”  Hai ông liền giảng lời Chúa cho viên cai ngục cùng mọi người trong nhà ông ấy.  Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ông đi, rửa các vết thương, và lập tức ông ấy được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà.  Rồi ông ấy đưa hai ông lên nhà, dọn bàn ăn.  Ông và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, tôi bắt gặp biết bao khoảnh khắc mà mỗi khoảnh khắc ấy đều xứng đáng để tôi dành riêng thời gian suy ngẫm.  Trước hết, tôi dành thời gian để chiêm nghiệm từng nhân vật và sự kiện được nhắc đến: Phao-lô và Si-la cất tiếng hát sau khi chịu đòn roi; viên cai ngục – từ nỗi hoảng loạn tột cùng, chuyển sang cảm giác nhẹ nhõm, rồi đi đến việc theo đạo; và cả gia đình ông cùng nhau đón nhận phép Rửa.  Điều gì trong những hình ảnh ấy khiến tôi đặc biệt ấn tượng?  Kết đến, tôi nán lại một chút để chiêm nghiệm về viên cai ngục... về cảm giác nhẹ nhõm khôn tả ấy.  Nhờ một chuỗi sự kiện đầy kinh ngạc, ông đã được dẫn dắt để đến gần hơn với Thiên Chúa.  Đã bao giờ tôi cảm nhận được một cảm xúc tương tự như thế chưa?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung khung cảnh ấy với tất cả sự kịch tính vốn có, và để ý xem điều gì trong đó đang thu hút sự chú ý của mình.  Tôi để những suy ngẫm ấy dẫn dắt tôi đi vào sự hiện diện của Thiên Chúa.  Tôi trò chuyện cùng Ngài về những điều khiến tôi tâm đắc trong khung cảnh này, hoặc đơn giản chỉ là nghỉ ngơi trong sự hiện diện của Ngài, để cảm nhận rõ về chính con người tôi cũng như về sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài bên cạnh tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ