Saturday, March 21, 2026

Chúa Nhật Tuần V Mùa Chay - Năm A – 3-22-2026

 CN V MC

Rô-ma 8:8-11

Thưa anh em, những ai bị tính xác thịt chi phối thì không thể vừa lòng Thiên Chúa.   Nhưng anh em không bị tính xác thịt chi phối, mà được Thần Khí chi phối, bởi vì Thần Khí của Thiên Chúa ngự trong anh em.  Ai không có Thần Khí của Đức Ki-tô, thì không thuộc về Đức Ki-tô.  Nhưng nếu Đức Ki-tô ở trong anh em, thì dầu thân xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng ban cho anh em được sống, vì anh em đã được trở nên công chính.  Lại nữa, nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới.

(Trích Thư Rô-ma, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay hướng tôi đến một đời sống phải có sự phân định.  Thánh Phaolô phân biệt giữa việc sống “theo xác thịt” và sống “theo Thần Khí”.  Giờ đây, tôi muốn dành giây phút này để suy ngẫm về những khác biệt này…  “Anh em đang sống theo Thần Khí, vì Thần Khí của Thiên Chúa ngự trị trong anh em.”  Trong tuần qua, tôi đã nhận thấy Thần Khí của Thiên Chúa biểu lộ sự hiện diện nơi mình ở những điểm nào?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý xem có điều gì thực sự nổi bật đối với tôi chăng?  Tôi có thể nhìn lại những phút giây vừa qua.  Tôi đã cảm nhận được điều gì đang diễn ra bên trong tâm hồn mình?  Liệu tôi có thể biến điều đó thành một lời cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa chăng?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, March 20, 2026

Thứ Bảy Tuần IV Mùa Chay - Năm A – 3-21-2026

Thu Bay IV MC

Giê-rê-mi-a 11:18-20

Đức Chúa đã báo cho tôi và tôi đã biết.  Bấy giờ Người cho tôi thấy âm mưu của chúng.   Phần con, con khác nào con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt, con đâu biết chúng đang mưu tính hại con.  Chúng bảo nhau: “Cây đương sức, nào ta chặt nó đi, loại nó ra khỏi đất dành cho kẻ sống, để không còn ai nhớ đến tên tuổi nó nữa!”  Nhưng, lạy Đức Chúa các đạo binh, Ngài công minh khi xét xử, Ngài thấu suốt tâm can từng gang tấc, con thấy Ngài trị tội chúng thật là đích đáng, vì con đã giãi bày cơ sự cùng Ngài.

(Trích Sách Giê-rê-mi-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

1. Bài đọc hôm nay cũng gần với chủ đề của bài đọc hôm qua, đó là: sự ác manh me hại người vô tội.  Trong bài đọc hôm nay, người vô tội ấy là: Giê-rê-mi-a.  Ông được Chúa chỉ cho thấy những cạm bẫy đang giăng khắp nơi để hại ông.  Hiện nay, trong những khía cạnh nào của cuộc sống, tôi cần Chúa "chỉ cho thấy" những lẽ thật mà chính mình không thể tự nhìn ra?  Giê-rê-mi-a ví mình như "con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt"—vô tội, không hay biết và bất lực. 

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến thái độ của Giê-rê-mi-a trước nguy hiểm đang rình rập ông.  Thay vì tự mình báo thù, Giê-rê-mi-a phó thác vụ việc của mình cho "Lạy Đức Chúa các đạo binh, Ngài công minh khi xét xử, Ngài thấu suốt tâm can từng gang tấc."  Trong cuộc sống, có những tình huống nào mà tôi đang bị cám dỗ giải quyết bằng sự cay đắng, trả đũa hay sự kiểm soát của riêng mình, thay vì phó thác cho Chúa?  "Xin cho con thấy Ngài báo thù họ" là một lời cầu nguyện chân thật và trần trụi.  Làm thế nào để tôi có thể dâng lên Chúa những cơn giận, nỗi đau hay khao khát công lý của chính mình qua lời cầu nguyện mà không sa vào tội lỗi?  Tôi khép lại giờ cầu nguyện hôm nay bằng một lời cầu nguyện ngắn, bày tỏ sự cam kết hoặc nỗi lòng than thở và phó thác dâng lên Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, March 19, 2026

Thứ Sáu Tuần IV Mùa Chay - Năm A – 3-20-2026

Thu Sau IV MC

Gioan 7:1-2,10,25-30

Khi ấy, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người.

Lễ Lều của người Do-thái gần tới, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật.

Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao?  Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả.  Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô?  Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả.”  Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng: “Các ông biết tôi ư?  Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư?  Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật.  Các ông, các ông không biết Người.  Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.”

Bấy giờ họ tìm cách bắt Người; nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Hôm nay đã gần cuối của Tuần lễ Thứ Tư của Mùa Chay, tức chỉ còn hơn một tuần nữa tôi sẽ bước vào Tam Nhật Thánh, kỷ niệm cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa Giêsu.  Chính vì thế các bài đọc đang dẫn tôi dần đến đỉnh cao ấy trong cuộc đời của Chúa Giêsu, tức là Ngài sẽ bị giết và rồi sẽ phục sinh.  Bài đọc hôm nay tôi đã có thể cảm nghiệm thấy bầu khí căng thẳng sắp xảy đến với Chúa Giêsu, khiến Ngài phải dè chừng.  Tôi có thể cảm thấy bầu khí căng căng thẳng ấy ngay ở câu đầu tiên của bài đọc hôm nay:  Chúa Giêsu đi “lên Giê-ru-sa-lem một cách kín đáo”.  Tôi cần bước vào bối cảnh này... Tâm trạng bao trùm đoạn Kinh Thánh này là gì?  Hãy thực sự cảm nhận điều đó…  “Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao?... Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô?”  Có rất nhiều điều đang diễn ra trong bối cảnh này...  Tôi thấy cách thông tin—hay những thông tin sai lệch—đang lan truyền; những sự hiểu lầm, những lời đồn đại... đâu mới là sự thật?  Có lẽ tôi có thể nhận thấy những điểm tương đồng với thế giới ngày nay.  Trong đời sống thường nhật của mình, liệu tôi có thể để cho chân lý về con người thật của Chúa Giêsu xuyên thấu qua những luồng thông tin và quan điểm trái chiều đang cạnh tranh nhau?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý lắng nghe tiếng phán của Chúa Giêsu…  ‘Bấy giờ, khi đang giảng dạy trong Đền Thờ, Chúa Giêsu cất tiếng kêu lớn rằng: “Các ông biết tôi ư?  Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư?”’  Tôi sẽ đáp lại Chúa Giêsu như thế nào trong khoảnh khắc này?  Có lẽ tôi muốn cất tiếng đáp lại của Ngài...  Hãy dành những giây phút cuối cùng này để thực sự nhận ra tiếng phán của Chúa Giêsu và cất lời đáp lại Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, March 18, 2026

Thứ Năm Tuần IV Mùa Chay - Năm A – 3-19-2026 - Lễ Thánh Giuse

Thu Nam IV MC

Mát-thêu 1:16-18

Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.  Như thế, tính chung lại thì: từ tổ phụ Áp-ra-ham đến vua Đa-vít, là mười bốn đời; từ vua Đa-vít đến thời lưu đày ở Ba-by-lon, là mười bốn đời; và từ thời lưu đày ở Ba-by-lon đến Đức Ki-tô, cũng là mười bốn đời.  Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se.  Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay là ngày lễ kính Thánh Giuse, người đã giúp nuôi dạy Chúa Giêsu.  Mát-thêu trình bày gia phả của Chúa Giêsu, cho thấy Ngài là dòng dõi của 3 x 14 thế hệ, từ Áp-ra-ham, người được Chúa hứa ban đầu, qua Đa-vít, người dường như đã hoàn thành những lời hứa đó, đến cuộc lưu đày ở Ba-by-lôn, cho đến cuộc giáng sinh của Chúa Giêsu với tư cách là Đấng Mê-si-a.  Tôi nghĩ đoạn Tin Mừng này muốn nói gì với mình?  “Trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai”.  Hãy hình dung khoảnh khắc tôi ở bên cạnh Giuse khi ngài phát hiện ra điều này...  Điều này có gây sốc không?  Ngài cảm thấy thế nào?  Hãy thử nói chuyện với Giuse về điều này…  “Do quyền năng Chúa Thánh Thần”.  Điều này có làm giảm bớt sự sốc của bản tin không?  Hãy tiếp tục hình dung phản ứng của Giuse khi điều này diễn ra…

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và cố gắng cảm nhận kế hoạch cẩn thận của Chúa để đưa Chúa Giêsu đến với nhân loại, và vị trí của Giuse trong kế hoạch đó…  Cuối cùng, hãy suy ngẫm về tất cả những cảm xúc đã diễn ra trong tôi trong thời gian này, và xem liệu tôi có thể biến chúng thành lời cầu nguyện với Chúa hay không.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, March 17, 2026

Thứ Tư Tuần IV Mùa Chay - Năm A – 3-18-2026

Thu Tu IV MC

I-sai-a 49:8-15

Đức Chúa phán thế này: “Ta đã nhận lời ngươi vào thời Ta thi ân, phù trợ ngươi trong ngày Ta cứu độ.  Ta đã gìn giữ ngươi, đặt ngươi làm giao ước giữa Ta với dân, để phục hồi xứ sở, để chia lại những gia sản đã bị tàn phá, để nói với người tù: ‘Hãy đi ra’, với những kẻ ngồi trong bóng tối: ‘Hãy ra ngoài.’  Như bầy chiên, chúng sẽ được nuôi ăn trên các nẻo đường, sẽ gặp được đồng cỏ trên mọi đồi hoang.  Chúng sẽ không phải đói phải khát, không bị khí nóng và mặt trời hành hạ, vì Đấng thương xót chúng sẽ hướng dẫn và đưa chúng đến những suối nước tuôn trào.  Mọi núi non của Ta, Ta sẽ biến thành đường sá, những con lộ của Ta, Ta sẽ đắp cao.  Kìa chúng đang từ xa đến, người từ phía bắc, phía tây, kẻ từ miền đất Xi-nim.  Trời hãy hò reo, đất hãy nhảy múa, núi non hãy bật tiếng hò reo, vì Đức Chúa ủi an dân Người đã chọn và chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ của Người.  Xi-on từng nói: ‘Đức Chúa đã bỏ tôi, Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi!’  Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau?  Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.”

(Trích Sách I-sai-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Bài đọc hôm nay nghe thật buồn, nỗi buồn của những người tuyệt vọng và khủng hoảng niềm tin vào Thiên Chúa.  Tôi có thể gọi bài đọc hôm nay là “bài thơ dành cho những người cảm thấy bị Chúa bỏ rơi”.  Dân Chúa khẳng định rằng: “Chúa đã bỏ rơi tôi; Chúa tôi đã quên tôi”.  Tôi đã bao giờ cảm thấy như vậy chưa?  Chúa khẳng định với dân chúng rằng: “Ta đã đáp lời các ngươi…Ta đã giúp đỡ các ngươi”.  Đôi khi khi nhìn lại, tôi có thể thấy rằng, Chúa đã ở cùng tôi, ở những nơi không ngờ tới và bằng những cách không ngờ tới…   Tôi có thể dành giây phút này để kiểm chứng điều này ngay bây giờ… 

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và suy ngẫm về những gì Chúa đang ban cho dân của Ngài…  Có lẽ điều này cũng đang được ban cho tôi hôm nay…  “…nhưng Ta sẽ không quên các ngươi”.  Hãy lắng nghe những lời này từ Chúa hôm nay.  Tôi muốn nói gì để đáp lại khi lời cầu nguyện này kết thúc?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, March 16, 2026

Thứ Ba Tuần IV Mùa Chay - Năm A – 3-17-2026 - Lễ Thánh Patrick

 Thu Ba IV MC

Ê-dê-ki-en 47:1-9, 12

Khi ấy, thiên sứ dẫn tôi trở lại phía cửa Đền Thờ, và này: có nước vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Đền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Đền Thờ quay về phía đông.  Nước từ phía dưới bên phải Đền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ.  Người ấy đưa tôi ra theo lối cổng bắc và dẫn tôi đi vòng quanh theo lối bên ngoài, đến cổng ngoài quay mặt về phía đông, và này: nước từ phía bên phải chảy ra.  Người ấy đi ra phía đông, tay cầm dây đo, đo năm trăm thước rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến mắt cá chân.  Người ấy đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến đầu gối.  Người ấy lại đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến ngang lưng.  Người ấy còn đo năm trăm thước nữa: đó là một con sông, tôi không thể đi qua được vì nước đã dâng cao, khiến không thể đi qua mà chỉ bơi mới được thôi.  Người ấy bảo tôi: “Ngươi có thấy không, hỡi con người?”  Rồi người ấy dẫn tôi trở lại bờ sông.  Khi tôi trở lại, thì này: có rất nhiều cây cối ở hai bên bờ sông.  Người ấy bảo tôi: “Nước này chảy về miền đất phía đông, xuống vùng A-ra-ba, rồi đổ ra biển Chết và làm cho nước biển hoá lành.  Sông chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống.  Sẽ có rất nhiều cá, vì nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống.  Trên hai bờ sông sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết: mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới nhờ có nước chảy ra từ thánh điện.  Trái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc.”

(Trích Sách Ê-dê-ki-en, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật đẹp, đầy hy vọng và hồi sinh, như thể muốn nối tiếp chủ đích của Tuần Thứ Tư Mùa Chay, với Chúa Nhật được gọi là “Chúa Nhật Mừng Vui” (Laetare Sunday).  Để có thể bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể đọc bài Kinh Thánh trên một cách chậm rãi, và để ý từ ngữ, cụm từ hoặc hình ảnh nào nổi bật nhất đối với tôi (ví dụ: dòng nước nhỏ trở thành dòng sông sâu, sự chữa lành của Biển Chết, những cây cối không bao giờ tàn…)?  Tại sao tôi nghĩ rằng Chúa Thánh Thần đang tác động trong tôi ở những điểm đó?  Nước bắt đầu ít ở đền thờ và ngày càng sâu hơn mà không cần nỗ lực của con người.  Trong đời sống tâm linh của tôi, tôi cảm nhận được ân sủng hoặc sự hiện diện của Chúa bắt đầu từ điều gì đó nhỏ bé hoặc tinh tế ở đâu?  Chúa có thể đang mời gọi tôi bước sâu hơn vào điều đó như thế nào?  Ê-dê-ki-en lội sâu dần – đến mắt cá chân, đến đầu gối, đến thắt lưng, rồi đến vùng nước quá sâu để có thể vượt qua ngoại trừ bằng cách bơi.  Hãy suy ngẫm về hành trình của riêng tôi với Chúa: Tôi hiện đang lội ở “độ sâu” nào (cam kết hời hợt, đầu hàng một phần, hoàn toàn đắm chìm mình)?  Những nỗi sợ hãi hoặc sự kháng cự nào ngăn cản tôi tiến sâu hơn, và điều gì có thể xảy ra nếu tôi buông bỏ và để dòng chảy đưa tôi đi?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý cách tác giả mô tả ở phần cuối bài đọc: Dòng sông mang lại sự sống và sự chữa lành đến bất cứ nơi nào nó chảy qua – thậm chí biến Biển Chết cằn cỗi, mặn chát thành một nơi tràn đầy cá và sức sống, cây cối hai bên bờ sông kết trái mỗi tháng, với lá cây mang lại sự chữa lành và nguồn dinh dưỡng không ngừng nhờ dòng sông.  Những khía cạnh “chết” hoặc trì trệ nào trong cuộc sống, tâm hồn, các mối quan hệ hoặc cộng đồng của tôi hiện đang khiến tôi cảm thấy khô cằn hoặc vô vọng?  Nước hằng sống của Chúa có thể mang lại sự chữa lành và đổi mới ở đó như thế nào?  Sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống của tôi đã tạo ra những hoa trái lâu dài (tình yêu thương, niềm vui, sự bình an, lòng tốt, v.v.) hoặc sự chữa lành cho chính tôi hoặc người khác bằng những cách nào?  Tôi khao khát sự sinh sôi nảy nở bền vững hơn ở đâu?  Tôi có thể kết thúc giờ cầu nguyện của tôi bằng dành những giây phút tĩnh lặng trong ngày, hình dung mình đang bước vào dòng sông đầy ân sủng của Chúa, vừa bước vào vừa cầu xin: "Lạy Chúa, xin cho dòng nước hằng sống của Ngài chảy qua con—gột rửa sự khô cằn, chữa lành những tổn thương, và biến con thành nguồn sống cho người khác.  Amen."

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, March 15, 2026

Thứ Hai Tuần IV Mùa Chay - Năm A – 3-16-2026

Thu Hai IV MC

Gioan 4:43-54

Khi ấy, sau hai ngày lưu lại Sa-ma-ri, Đức Giê-su đi Ga-li-lê.  Chính Người đã quả quyết: ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình.  Khi Người đến Ga-li-lê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giê-ru-sa-lem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ.

Vậy Đức Giê-su trở lại Ca-na miền Ga-li-lê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu.  Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Ca-phác-na-um.  Khi nghe tin Đức Giê-su từ Giu-đê đến Ga-li-lê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết.  Đức Giê-su nói với ông: “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu!”  Viên sĩ quan nói: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”  Đức Giê-su bảo: “Ông cứ về đi, con ông sống.”  Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về.  Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi.  Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào.  Họ đáp: “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt.”  Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giê-su đã nói với mình: “Con ông sống”, nên ông và cả nhà đều tin.  Đó là dấu lạ thứ hai Đức Giê-su đã làm, khi Người từ miền Giu-đê đến miền Ga-li-lê.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay, phần lớn nói về niềm tin; hay nói đúng hơn, mối quan hệ giữa các dấu hiệu, sự tuyệt vọng và niềm tin.  Có lẽ đây là lời mời gọi để tôi suy ngẫm về cốt lõi niềm tin của chính mình hôm nay…  Tôi gặp gỡ niềm tin của những người Ga-li-lê đã chào đón Chúa Giêsu...  Đây cũng chính là nơi Ngài đã biến nước thành rượu!  Họ đã chứng kiến ​​những phép lạ của Chúa Giêsu.  Và họ tin...  Có những phép lạ nào của Chúa mà tôi đã chứng kiến ​​giúp tôi tin không?  Tôi cũng gặp gỡ niềm tin của viên sĩ quan hoàng gia, người cầu xin Chúa Giêsu đến chữa lành con trai mình đang hấp hối.  Hãy tưởng tượng sự tuyệt vọng của người đàn ông này...  Hãy nhớ lại một lần tôi đến bên Chúa Giêsu với sự tuyệt vọng...  Khoảnh khắc đó nói lên điều gì về niềm tin của mình?  Tôi gặp câu trả lời của Chúa Giêsu: “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu!”  Tôi nghe thêm lời cầu xin một lần nữa từ viên sĩ quan hoàng gia trước khi Chúa Giêsu nói: “Ông cứ về đi, con ông sống.” 

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem viên sĩ quan hoàng gia tin ở điểm nào trong bài đọc…  Và cuối cùng, tôi gặp gỡ niềm tin của viên sĩ quan hoàng gia và toàn bộ gia đình ông.  Khi tôi suy ngẫm về khung cảnh này, những khoảnh khắc tuyệt vọng khác nhau... những dấu hiệu và phép lạ... niềm tin... hãy trò chuyện với Chúa Giêsu về tất cả những gì tôi đã trải qua hôm nay và điều gì còn đọng lại trong tôi...

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, March 14, 2026

Chúa Nhật Tuần IV Mùa Chay - Năm A – 3-15-2026

 CN IV MC

Ê-phê-xô 5:8-14

Thưa anh em, xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng; mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật.  Anh em hãy xem điều gì đẹp lòng Chúa.  Đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối, phải vạch trần những việc ấy ra mới đúng.  Vì những việc chúng làm lén lút, thì nói đến đã là nhục rồi.  Nhưng tất cả những gì bị vạch trần, đều do ánh sáng làm lộ ra; mà bất cứ điều gì lộ ra, thì trở nên ánh sáng.  Bởi vậy, có lời chép rằng:

Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ!

Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào!

Đức Ki-tô sẽ chiếu sáng ngươi!

(Trích Thư Ê-phê-xô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Trong bài đọc hôm nay, Phao-lô dùng những hình ảnh rất sống động, gần gũi để nói đến tội lỗi và ơn sủng, đó là: ánh sáng và bóng tối.  Tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay bằng việc suy ngẫm, hồi tưởng lại những khoảnh khắc mà tôi đã trải nghiệm cả bóng tối lẫn ánh sáng trên hành trình tâm linh của mình.  Thánh Phao-lô viết: "Vì xưa kia anh em là bóng tối."  Tôi có thể nhớ lại một thời điểm nào đó mà lời này hoàn toàn đúng với chính mình không?  Cảm giác khi sống trong bóng tối ấy là như thế nào?  Có lẽ đó là khoảng thời gian tôi chưa biết đến Đấng Kitô, hoặc một giai đoạn mà tôi cảm nhận rõ sự tăm tối của việc bị tách biệt khỏi Ngài.  "Nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em lại là ánh sáng."  Tôi đã trải nghiệm sự thay đổi ấy như thế nào—từ bóng tối bước ra ánh sáng?  Hoặc, có lẽ tôi nhận thấy trong đời sống mình vẫn còn một vùng bóng tối nào đó mà tôi đang cần được giúp đỡ để đưa nó ra trước ánh sáng của Chúa.  Giờ đây, hãy dâng điều ấy lên cho Chúa, và cầu xin Ngài đưa tay nâng đỡ tôi lên.

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến những lời chỉ dẫn của Thánh Phao-lô dành cho những ai đang khao khát được sống trong ánh sáng của Ngài.  Thánh Phao-lô tuyên bố: "Mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật."  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi có thể xin Chúa bày tỏ cho tôi một điều nào đó trong đời sống của tôi—một điều mà chính Ngài nhìn thấy là thiện, là chính trực và là chân thật.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, March 13, 2026

Thứ Bảy Tuần III Mùa Chay - Năm A – 3-14-2026

Thu Bay III MC

Luca 18:9-14

Khi ấy, Đức Giê-su kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện.  Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế.  Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng, ‘Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia.  Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.’  Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: ‘Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.’  Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không.  Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Một trong những thực hành của Mùa Chay là cầu nguyện.  Trong bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu chỉ cho tôi khi cầu cầu nguyện cần phải có thái độ nào.  Ngài dùng dụ ngôn để minh họa điều Ngài muốn dạy tôi.  Tôi thấy mình giống ai nhất trong dụ ngôn này lúc này—người Pha-ri-sêu hay người thu thuế—và tại sao?  Hãy thành thật: Liệu có những khoảnh khắc kiêu ngạo về mặt tâm linh len lỏi vào, dù chỉ là một cách tinh tế?  Những "thành tựu" hay thói quen tôn giáo nào mà đôi khi tôi dựa vào một cách tinh tế để cảm thấy mình đúng đắn trước mặt Chúa, thay vì hoàn toàn phụ thuộc vào lòng thương xót của Ngài?  Tôi nhìn nhận "những người tội lỗi" hay những người mà tôi cho là kém trung tín/đạo đức hơn mình như thế nào?  Liệu sự khinh miệt hay phán xét có bao giờ len lỏi vào lòng tôi, dù chỉ là thầm lặng?  Điều đó có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của tôi với Chúa như thế nào?  Tôi dành giây phút này, dùng lời Chúa để xét mình về thái độ tôi thường có mỗi khi cầu nguyện.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và thật lòng thân thưa với Chúa: "Lạy Chúa, xin thương xót con, một kẻ tội lỗi."  Tôi có thể nói điều này từ tận đáy lòng mà không kèm theo điều kiện hay lời bào chữa nào không?  Trong cuộc sống, tôi bị cám dỗ "tự tôn mình" ở đâu (kiêu ngạo, tự biện minh, coi thường người khác), và Chúa đang mời gọi tôi "hạ mình" ở đâu?  Nếu hôm nay tôi đứng trước Chúa và Ngài hỏi tại sao Ngài nên chấp nhận tôi, tôi sẽ nói gì?  Tôi có thể vun đắp một đời sống cầu nguyện khiêm nhường hơn như thế nào trong tuần này?  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng những lời cam kết với Chúa về đời sống cầu nguyện của tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, March 12, 2026

Thứ Sáu Tuần III Mùa Chay - Năm A – 3-13-2026

Thu Sau III MC

Mác-cô 12:28b-34

Khi ấy, có một người trong các kinh sư đến gần Đức Giê-su và hỏi rằng: “Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng hàng đầu?”  Đức Giê-su trả lời: “Điều răn đứng hàng đầu là – Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất.  Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.  Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.  Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó.”  Ông kinh sư nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng.  Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác.  Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.”  Đức Giê-su thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!”  Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Bài đọc hôm nay dẫn tôi đến những gì quan trọng nhất của lề luật, với hai điều vắn gọn: Mến Chúa và Yêu Người.  Bài đọc có thể chia thành hai vế.  Thứ nhất tôi đọc lại thật chậm phần Chúa Giêsu tuyên bố: “Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất.  Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.  Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.  Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó.”  Dòng nào dễ liên hệ nhất?  Dòng nào khó hiểu nhất?  Tôi thực hiện như thế nào?  Tôi muốn nói chuyện với Chúa Giêsu về những trải nghiệm ấy.

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến vế thứ hai của bài đọc, đó là những đối đáp của vị kinh sư: “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng.  Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác.  Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.”  Tôi có cảm nhận gì từ những lời của vị kinh sư?  Tôi sống và thực hành như thế nào.  Câu nói của ông khiến Chúa Giêsu phải khen ông ta: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!”  Trước khi kết thúc giờ cầu nguyện này, tôi muốn đáp lại Chúa Giêsu bằng lời của chính tôi về những gì Ngài dạy, và để ý, Ngài có thán phục về cách sống của tôi, hay Ngài sẽ có những nhận định gì khác?

Phạm Đức Hạnh, SJ