Sunday, April 26, 2026

Thứ Hai Tuần IV Phục Sinh - Năm A – 4-27-2026 - Lễ Thánh Phêrô Canisius

Thu Hai IV PS

Công Vụ Tông Đồ 11:1-18

Hồi ấy, các Tông Đồ và các anh em ở miền Giu-đê nghe tin là cả dân ngoại cũng đã đón nhận lời Thiên Chúa.  Khi ông Phê-rô lên Giê-ru-sa-lem, các người thuộc giới cắt bì chỉ trích ông, họ nói: “Ông đã vào nhà những kẻ không cắt bì và cùng ăn uống với họ!”  Bấy giờ ông Phê-rô bắt đầu trình bày cho họ đầu đuôi sự việc, ông nói: “Tôi đang cầu nguyện tại thành Gia-phô, thì trong lúc xuất thần, tôi thấy thị kiến này: có một vật gì sà xuống, trông như một tấm khăn lớn buộc bốn góc, từ trời thả xuống đến tận chỗ tôi.  Giương mắt nhìn kỹ, tôi thấy các giống vật bốn chân sống trên đất, các thú rừng, rắn rết và chim trời.  Và tôi nghe có tiếng phán bảo tôi : ‘Phê-rô, đứng dậy, làm thịt mà ăn!’  Tôi đáp: ‘Lạy Chúa, không thể được, vì những gì ô uế và không thanh sạch không bao giờ lọt vào miệng con!’  Có tiếng từ trời phán lần thứ hai: ‘Những gì Thiên Chúa đã tuyên bố là thanh sạch, thì ngươi chớ gọi là ô uế!’  Việc ấy xảy ra đến ba lần, rồi tất cả lại được kéo lên trời.

“Ngay lúc đó, có ba người đến nhà chúng tôi ở: họ được sai từ Xê-da-rê đến gặp tôi.  Thần Khí bảo tôi đi với họ, đừng ngần ngại gì.  Có sáu anh em đây cùng đi với tôi.  Chúng tôi đã vào nhà ông Co-nê-li-ô.  Ông này thuật lại cho chúng tôi nghe việc ông đã thấy thiên sứ đứng trong nhà ông và bảo: ‘Hãy sai người đi Gia-phô mời ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô.  Ông ấy sẽ nói với ông những lời nhờ đó ông và cả nhà ông sẽ được cứu độ.’

“Tôi vừa mới bắt đầu nói, thì Thánh Thần đã ngự xuống trên họ, như đã ngự xuống trên chúng ta lúc ban đầu.  Tôi sực nhớ lại lời Chúa nói rằng: ‘Ông Gio-an thì làm phép rửa bằng nước, còn anh em thì sẽ được rửa trong Thánh Thần.’  Vậy, nếu Thiên Chúa đã ban cho họ cùng một ân huệ như Người đã ban cho chúng ta, vì chúng ta tin vào Chúa Giê-su Ki-tô, thì tôi là ai mà dám ngăn cản Thiên Chúa?”

Nghe thế, họ mới chịu im, và họ tôn vinh Thiên Chúa mà nói: “Vậy ra Thiên Chúa cũng ban cho các dân ngoại ơn sám hối để được sự sống!”

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay là ngày lễ kính Thánh Phêrô Canisius, thuộc Dòng Tên (SJ).  Sống vào thế kỷ 16, ngài đã phải đối mặt với những bất đồng và căng thẳng gay gắt ngay trong nội bộ Kitô giáo.  Tuy nhiên, ngài đã chọn con đường kiên nhẫn và đối thoại, luôn tìm cách giảng dạy đức tin một cách rõ ràng, đầy tôn trọng và bác ái.  Trong đoạn Sách Công vụ Tông đồ hôm nay, tôi chứng kiến ​​một Giáo hội đang trong quá trình học hỏi — đôi khi là qua những trải nghiệm đầy đau đớn — rằng ân sủng của Thiên Chúa không thể bị giới hạn hay ngăn cản.  Tại Giêrusalem, Thánh Phêrô bị cáo buộc là đã bước vào nhà của những người ngoại giáo và dùng bữa cùng họ.  Những luật lệ và truyền thống đã được lưu truyền qua bao thế hệ dường như đã bị phá vỡ.  Thánh Phêrô đang suy nghĩ gì?  Có lẽ trong đời sống đức tin của tôi cũng đang tồn tại những ranh giới mà chính Chúa đang mời gọi tôi xem xét lại.  Thánh Phêrô đã tận mắt chứng kiến ​​việc Chúa Thánh Thần được ban xuống trên cộng đoàn những người ngoại giáo, cũng giống như cách Ngài đã được ban xuống trên chính ông và các bạn hữu.  Thánh Phêrô nhận ra rằng Thiên Chúa là Đấng vượt trên mọi giới hạn.  Hãy thử suy ngẫm xem, đâu là những khía cạnh mà tôi sẵn lòng để cho Chúa Thánh Thần thử thách và thay đổi những định kiến ​​hay giả định sẵn có của mình.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử suy nghĩ xem: trong tuần lễ này, việc đón tiếp một ai đó với tấm lòng rộng mở — như điều mà Thánh Phêrô đã học được và thể hiện — sẽ mang ý nghĩa như thế nào đối với tôi.  “Vậy ra Thiên Chúa cũng ban cho các dân ngoại ơn sám hối để được sự sống!”  Cộng đoàn đã đáp lại bằng một thái độ khiêm nhường.  Mùa Phục sinh hiện diện để thay đổi cách nhìn nhận của tôi về con người.  Đức Kitô Phục sinh mạc khải cho tôi thấy rằng, mọi cánh cửa đều có thể được mở ra.  Giống như Thánh Phêrô, tôi học cách tin tưởng rằng Thiên Chúa vẫn đang âm thầm hoạt động ngay trong chính tâm hồn của mỗi con người.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi có thể thưa chuyện cùng Chúa về bất cứ điều gì trong cuộc sống của mình đang cần được đổi mới hay thay đổi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, April 25, 2026

Chúa Nhật Tuần IV Phục Sinh - Năm A – 4-26-2026

CN IV PS

Gioan 10:1-10

Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông –Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp.  Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử.  Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra.  Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh.  Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ.”  Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó.  Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ.

Vậy, Đức Giê-su lại nói: “Thật, tôi bảo thật các ông –Tôi là cửa cho chiên ra vào.  Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ.  Tôi là cửa.  Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu.  Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ.  Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ.  Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay Chúa Giêsu dùng những hình ảnh thật đẹp để diễn tả về Ngài.  Trước hết, Chúa Giêsu phân biệt giữa “những kẻ trộm cướp” và “cánh cổng”, hay chính là “người mục tử của đoàn chiên”.  Tôi muốn dành giây phút này suy ngẫm về từng yếu tố mà Chúa Giêsu đề cập: những kẻ trộm cướp, cánh cổng và người mục tử.  Hãy chú ý xem điều gì nơi mỗi yếu tố ấy lôi cuốn tôi đến gần, hoặc đẩy tôi ra xa…  “Người gọi tên từng con chiên của mình... chúng nhận biết tiếng của Người”.  Giờ đây, tôi dành giây phút này lắng đọng, suy ngẫm về tiếng nói của Chúa Giêsu – Tôi nhận biết tiếng nói ấy rõ đến mức nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý điều gì thực sự chạm đến lòng mình?  “Ta đến để cho chiên được sống”.  Điều gì làm nên sự khác biệt nơi sự sống mà Chúa Giêsu ban tặng?  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn ngồi bên Chúa Giêsu, trò chuyện với Người về sự sống mà Người đã ban cho tôi – hãy nhận ra cách tôi có thể sống trọn vẹn từ nguồn sung mãn ấy theo một phương cách mới mẻ...

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, April 24, 2026

Thứ Bảy Tuần III Phục Sinh - Năm A – 4-25-2026 - Lễ Kính Thánh Mác-cô, Thánh Sử

Thu Bay III PS

Mác-cô 16:15-20

Khi ấy, Đức Giê-su hiện ra với Nhóm Mười Một và nói với các ông rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.  Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án.  Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ.  Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao.  Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.”

Nói xong, Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa.  Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay là lễ kính Thánh Mác-cô, vị thánh viết Phúc âm mà tôi dùng để cầu nguyện hôm nay.  Bài đọc hôm nay nằm ở phần cuối cùng của Phúc âm Mác-cô, trong đó nhấn mạnh: sứ mệnh, đức tin, các dấu lạ biểu hiện quyền năng của Thiên Chúa, sự thăng thiên của Chúa Giêsu và sự đáp ứng vâng phục của các tông đồ.  Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã truyền lệnh cho các tông đồ: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.”  Việc rao giảng Tin Mừng “cho mọi tạo vật” có ý nghĩa gì đối với tôi?  Làm thế nào để cân bằng giữa phúc lành của Thiên Chúa và trách nhiệm của tôi trong việc loan báo Tin Mừng?  Đối với tôi, đâu là những thách đố trong việc rao giảng Tin Mừng?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý một số dấu lạ “sẽ đi kèm với những người tin”, bao gồm việc xua đuổi quỷ, nói tiếng lạ, được bảo vệ khỏi rắn và chất độc, và chữa lành người bệnh mà Chúa Giêsu đã trao cho các tông đồ.  Những dấu lạ này được mô tả là để xác nhận thông điệp chứ không phải là trọng tâm chính.  Trọng tâm là sứ mạng loan báo Tin Mừng.  Nói xong, Chúa Giêsu được "cất lên trời" và ngồi "bên hữu Đức Chúa Cha."  Hình ảnh này truyền tải điều gì, khích lệ tôi như thế nào khi phải đối mặt với sự chống đối hoặc nản lòng khi phục vụ Chúa và Giáo hội?  Hình ảnh này mang lại sự khích lệ nào cho tôi khi cảm thấy mình yếu kém, bất xứng, hoặc hoài nghi về đức tin hay sự làm chứng của mình?  Tôi dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này để tâm sự, chia sẻ với Chúa Giêsu tất cả những cảm nghĩ đang diễn ra trong tôi về đời sống làm môn đệ của Chúa Giêsu.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, April 23, 2026

Thứ Sáu Tuần III Phục Sinh - Năm A – 4-24-2026

Thu Sau III PS

Công Vụ Tông Đồ 9:1-10

Bấy giờ, ông Sao-lô vẫn còn hằm hằm đe doạ giết các môn đệ Chúa, nên đã tới gặp thượng tế xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Đa-mát, để nếu thấy những người theo Đạo, bất luận đàn ông hay đàn bà, thì bắt trói giải về Giê-ru-sa-lem.

Vậy đang khi ông đi đường và đến gần Đa-mát, thì bỗng nhiên có một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông.  Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông: “Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta?”  Ông nói: “Thưa Ngài, Ngài là ai?”  Người đáp: “Ta là Giê-su mà ngươi đang bắt bớ.  Nhưng ngươi hãy đứng dậy, vào thành, và người ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi phải làm gì.”  Những người cùng đi với ông dừng lại, sững sờ: họ nghe có tiếng nói, nhưng không trông thấy ai.  Ông Sao-lô từ dưới đất đứng dậy, mắt thì mở nhưng không thấy gì.  Người ta phải cầm tay dắt ông vào Đa-mát.  Suốt ba ngày, ông không nhìn thấy, cũng chẳng ăn, chẳng uống.

Bấy giờ ở Đa-mát có một môn đệ tên là Kha-na-ni-a. Trong một thị kiến, Chúa phán với ông: “Kha-na-ni-a!”  Ông thưa: “Dạ, lạy Chúa, con đây.”  Chúa bảo ông: “Đứng lên, đi tới phố gọi là Phố Thẳng, đến nhà Giu-đa tìm một người tên là Sao-lô quê ở Tác-xô: người ấy đang cầu nguyện và thấy một người tên là Kha-na-ni-a đi vào, đặt tay trên mình để làm cho mình lại thấy được.”  Ông Kha-na-ni-a thưa: “Lạy Chúa, con đã nghe lắm kẻ nói về người ấy, về tất cả những điều ác người ấy đã làm cho dân thánh Chúa tại Giê-ru-sa-lem.  Còn ở đây, người ấy được các thượng tế cho quyền bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa.”  Nhưng Chúa phán với ông: “Cứ đi, vì người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Ít-ra-en.  Thật vậy, chính Ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh Ta.”  Ông Kha-na-ni-a liền đi; ông vào nhà, đặt tay trên ông Sao-lô và nói: “Anh Sa-un, Chúa đã sai tôi đến đây, Người là Đức Giê-su, Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh tới đây.  Người sai tôi đến để anh lại thấy được và để anh được đầy Thánh Thần.”  Lập tức có những cái gì như vảy bong ra khỏi mắt ông Sao-lô, và ông lại thấy được.  Ông đứng dậy và chịu phép rửa.  Rồi ông ăn và khoẻ lại.

Ông ở lại Đa-mát với các môn đệ mấy hôm, rồi lập tức ông bắt đầu rao giảng Đức Giê-su trong các hội đường, rằng Người là Con Thiên Chúa.

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay đưa tôi đến với cuộc gặp gỡ của một nhân vật phi thường—người sẽ trở thành vị anh hùng trong nửa sau của sách Công vụ Tông đồ.  Về sau, tôi sẽ biết đến ông với tên gọi "Phaolô"; nhưng vào lúc này, ông vẫn là "Sao-lô"—người mà tôi từng bắt gặp đang tán thành việc ném đá tử hình thánh Stêphanô, vị tử đạo tiên khởi của Kitô giáo.  Sao-lô đang bắt bớ tất cả những môn đệ của Chúa Giêsu mà ông có thể tìm thấy.  Hãy thử hình dung về Sao-lô trong khoảnh khắc này... giọng điệu của ông ta ra sao?  Thái độ của ông ta thế nào?  Điều đó gợi lên trong tôi những cảm xúc gì?  Sao-lô cất tiếng hỏi: "Thưa Ngài, Ngài là ai?".  Vào thời điểm ấy, ông nghĩ rằng mình đang đối thoại với ai?  

  2. Giờ đây, tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý, điều gì trong câu chuyện khiến tôi cảm thấy ấn tượng và đáng chú ý nhất?  Sao-lô tuyên xưng "trong các hội đường rằng: '[Chúa Giêsu] chính là Con Thiên Chúa'."  Hãy thử hình dung xem điều gì đã xảy ra trong tâm hồn ông!  Hãy trò chuyện cùng Chúa về sự biến đổi tâm hồn này, đồng thời tự vấn xem liệu trong lòng tôi hôm nay có điều gì đang cần được biến đổi hay không.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, April 22, 2026

Thứ Năm Tuần III Phục Sinh - Năm A – 4-23-2026

Thu Nam III PS

Công Vụ Tông Đồ 8:26-40

Ngày ấy, thiên sứ của Chúa nói với ông Phi-líp-phê: “Đứng lên, đi về hướng nam, theo con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Ga-da; con đường này vắng.”  Ông đứng lên đi.  Khi ấy có một viên thái giám người Ê-thi-óp, làm quan lớn trong triều của bà Can-đa-kê, nữ hoàng nước Ê-thi-óp.  Ông này làm tổng quản kho bạc của bà. Ông đã lên Giê-ru-sa-lem hành hương và bấy giờ đang trên đường về.  Ngồi trên xe nhà, ông đọc sách ngôn sứ I-sai-a.  Thần Khí nói với ông Phi-líp-phê: “Tiến lên, đuổi kịp xe đó.”  Ông Phi-líp-phê chạy lại, nghe thấy ông kia đọc sách ngôn sứ I-sai-a, thì hỏi: “Ngài có hiểu điều ngài đọc không?”  Ông quan đáp: “Mà làm sao tôi hiểu được, nếu không có người dẫn giải?”  Rồi ông mời ông Phi-líp-phê lên ngồi với mình.  Đoạn Kinh Thánh ông đang đọc là đoạn này: Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng mở miệng kêu ca.  Bởi Người bị hạ xuống, nên bản án của Người đã được huỷ bỏ.  Dòng dõi Người, ai sẽ kể lại, vì cuộc sống của Người trên trần gian đã bị chấm dứt.

Viên thái giám ngỏ lời với ông Phi-líp-phê: “Xin ông cho biết, vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác?”  Ông Phi-líp-phê lên tiếng, và khởi từ đoạn Kinh Thánh ấy mà loan báo Tin Mừng Đức Giê-su cho ông.

Dọc đường, các ông tới một chỗ có nước, viên thái giám mới nói: “Sẵn nước đây, có gì ngăn trở tôi chịu phép rửa không?”  Ông Phi-líp-phê đáp: “Nếu ngài tin hết lòng, thì được.”  Viên thái giám thưa: “Tôi tin Đức Giê-su Ki-tô là Con Thiên Chúa.”  Ông truyền dừng xe lại.  Ông Phi-líp-phê và viên thái giám, cả hai cùng xuống chỗ có nước, và ông Phi-líp-phê làm phép rửa cho ông quan.  Khi hai ông lên khỏi nước, Thần Khí Chúa đem ông Phi-líp-phê đi mất, và viên thái giám không còn thấy ông nữa.  Nhưng ông tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ.  Còn ông Phi-líp-phê thì người ta gặp thấy ở Át-đốt.  Ông loan báo Tin Mừng cho mọi thành thị ông đi qua, cho tới khi đến Xê-da-rê.

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay rất đặc biệt, vì thế tôi muốn dành chút thời gian để cảm nhận và để nó thấm sâu vào tâm trí mình…  Trước hết, tôi muốn suy ngẫm một chút về thiên thần và Chúa Thánh Thần…, cả hai đều dẫn dắt Phi-líp từ nơi này đến nơi khác...  Một bên thúc giục, bên kia thì lôi kéo!  Tôi nhận thấy điều gì khi suy ngẫm về những điều này?  Tôi đọc thấy câu trích dẫn trong Cựu Ước này: “Như chiên bị đem đi làm thịt”...  Điều này gợi lên điều gì trong tôi?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và theo dõi câu chuyện, hãy chú ý đến tất cả những từ ngữ về sự chuyển động và biến chuyển…  Tôi đọc thấy rằng, hoạn quan “tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ”.  Tôi có thể cảm nhận được niềm vui mừng đó sau khi đọc câu chuyện hôm nay không?  Hãy cầu nguyện với Chúa về trải nghiệm của mình trong thời gian cầu nguyện này...

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, April 21, 2026

Thứ Tư Tuần III Phục Sinh - Năm A – 4-22-2026 - Lễ Đức Trinh Nữ Ma-ri-a - Thánh Mẫu của Dòng Tên

Thu Tu III PS

Gioan 19:25-27

Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la.  Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: "Thưa Bà, đây là con của Bà."  Rồi Người nói với môn đệ: "Đây là mẹ của anh ."  Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong giờ cầu nguyện hôm nay, tôi thử chiêm nghiệm khung cảnh được mô trả trong bài đọc trên: điều gì khơi gợi trong tôi khi tôi nhìn vào khung cảnh ấy?  Điều gì gây ấn tượng nhất đối với tôi?  Tôi bị thu hút nhất bởi ai?  “Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình”.  Tôi hình dung cuộc sống của Mẹ Ma-ri-a và người môn đệ sau khoảnh khắc này như thế nào?  Tôi hình dung chính mình là người môn đệ Chúa Giêsu yêu, được Chúa Giêsu trao phó mẹ của Ngài cho tôi.  Tôi cảm thấy thế nào?  Cuộc đời tôi sẽ như thế nào khi có Mẹ luôn ở bên?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và đặt mình vào đó.  Có lẽ lần này hãy chọn một người để xuất hiện trong khung cảnh…  Cuối cùng, hãy nhìn lại những phút suy ngẫm cầu nguyện vừa qua.  Điều gì đang diễn ra bên trong tôi?  Tôi có thể biến tất cả những điều đó thành lời cầu nguyện với Chúa không?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, April 20, 2026

Thứ Ba Tuần III Phục Sinh - Năm A – 4-21-2026 - Lễ Thánh Anselmô - Giám Mục Tiến Sĩ

Thu Ba III PS

Gioan 6:30-35

Khi ấy, đám đông dân chúng hỏi Đức Giê-su rằng: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông?  Ông sẽ làm gì đây?  Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.”  Đức Giê-su đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.”  Họ liền nói: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy.”   Đức Giê-su bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh.  Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một phần bài diễn thuyết xuất phát từ việc Chúa Giêsu cho đám đông ăn.  “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông?”.  Câu hỏi này dường như rất táo bạo đối với Chúa Giêsu!  Họ gần như có vẻ như đang đòi hỏi…  Phản ứng của tôi về điều này là gì?  “Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc”.  Tại sao họ lại nhắc đến điều này, theo tôi?  “Ai đến với tôi, không hề phải đói”.  Tôi có thấy điều này đúng trong cuộc sống của mình không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem–có điều gì nổi bật trong đoạn Kinh Thánh khi tôi đọc lại nó không?  Cuối cùng, khi tôi nhìn lại khoảng thời gian cầu nguyện tĩnh lặng này, tôi đã tìm thấy sự hiện diện của Chúa ở đâu?  Hay đó là sự vắng mặt?  Tôi có thể biến điều đó thành một lời cầu nguyện với Chúa để tóm tắt tất cả không?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, April 19, 2026

Thứ Hai Tuần III Phục Sinh - Năm A – 4-20-2026

Thu Hai III PS

Gioan 6:22-29

Sau khi Đức Giê-su cho năm ngàn người ăn no nê, các môn đệ thấy Người đi trên mặt Biển Hồ.  Hôm sau, đám đông dân chúng còn đứng ở bờ bên kia Biển Hồ, thấy rằng ở đó chỉ có một chiếc thuyền và Đức Giê-su lại không cùng xuống thuyền đó với các môn đệ, nhưng chỉ có các ông đi mà thôi.  Tuy nhiên, có những thuyền khác từ Ti-bê-ri-a đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh sau khi Chúa dâng lời tạ ơn.  Vậy khi dân chúng thấy Đức Giê-su cũng như các môn đệ đều không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người.  Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?”  Đức Giê-su đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê.  Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.”  Họ liền hỏi Người: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?”  Đức Giê-su trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Tôi sẽ tiếp tục gắn bó với Tin Mừng theo thánh Gioan trong suốt phần còn lại của Mùa Phục Sinh; Tin Mừng Gioan có thể khá khác biệt so với các sách Tin Mừng khác, nhưng quả thực lại vô cùng phong phú; và tôi đang được hít thở một bầu khí hoàn toàn mới mẻ.  Chúa Giêsu dường như đã "biến mất" trong đoạn Tin Mừng này...  Có lẽ tôi cũng cảm thấy điều này đang xảy ra với chính mình!  Hãy nhớ lại một khoảnh khắc nào đó mà tôi từng cảm thấy như thể Chúa Giêsu đã vắng bóng…  Bài đọc hôm nay cho tôi thấy, đám đông đang tìm kiếm Chúa Giêsu.  Giờ đây, hãy thử hình dung tôi là một trong số họ... và tự hỏi xem lý do nào khiến tôi tìm kiếm Người?  Phải chăng chỉ vì mọi người khác đều đang tìm kiếm Người?  Hay có lẽ tôi đang hy vọng nhận được một dấu lạ hay một sự chữa lành nào đó?  

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, hãy cứ ở lại giữa đám đông ấy, và nhận ra rằng: khi cầu nguyện trong ngày hôm nay, chính tôi cũng đang tìm kiếm Chúa Giêsu…  “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.”  Có lẽ tôi muốn dừng lại và suy ngẫm về điều này trong ngày hôm nay, khi nhận biết rằng đây chính là công việc của Thiên Chúa... đó là: tin vào Chúa Giêsu.  Tôi muốn thưa gì với Thiên Chúa về điều này?  Hãy trò chuyện với Người một cách thân tình, như bạn với bạn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, April 18, 2026

Chúa Nhật Tuần III Phục Sinh - Năm A – 4-19-2026

CN III PS

1 Phê-rô 1:17-21

Anh em thân mến, Thiên Chúa là Đấng không vị nể ai, nhưng cứ theo công việc mỗi người mà xét xử.  Vậy nếu anh em gọi Người là Cha, thì anh em hãy đem lòng kính sợ mà sống cuộc đời lữ khách này.  Anh em hãy biết rằng không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phiếm do cha ông anh em truyền lại.  Nhưng anh em đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Ki-tô.  Người là Đấng Thiên Chúa đã biết từ trước, khi vũ trụ chưa được dựng nên, và Người đã xuất hiện vì anh em trong thời cuối cùng này.  Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng đã cho Người trỗi dậy từ cõi chết, và ban cho Người được vinh hiển, để anh em đặt niềm tin và hy vọng vào Thiên Chúa.

(Trích Thư Phê-rô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hiếm có khi tôi cầu nguyện thư của Phê-rô.  Hôm nay tôi cùng Giáo hội cầu nguyện và suy niệm thư của ngài.  Phê-rô viết thư cho Hội Thánh đang bị bách hại để khích lệ đức tin của họ, trước hết nhắc nhở họ sống với lòng kính sợ, hay có lẽ chúng ta có thể hiểu đó là “sự kính trọng thánh thiện”, với Thiên Chúa.  Tôi yêu mến và phụng sự Chúa bằng những cách nào với “lòng kính sợ”, “sự kính trọng thánh thiện” này?  Phê-rô tiếp tục nhắc nhở Hội Thánh về ơn cứu rỗi của họ, được chuộc lại không phải bằng bạc hay vàng hư nát, mà bằng một điều gì đó quý giá hơn, một điều gì đó vượt trên mọi giá trị.  Tôi muốn suy ngẫm về sự hy sinh của Chúa Giêsu, về giá máu quý báu của Ngài, về sự tuôn đổ tình yêu thương của Ngài dành cho tôi.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và hình dung Phê-rô đang nói chuyện trực tiếp với tôi và chú ý đến những lời nào làm tôi xúc động.  Trong bài đọc ngắn này, Phê-rô đã nhắc nhở tôi về sự hy sinh đắt giá của Chúa Giêsu trên thập giá và về vinh quang của sự phục sinh.  Tôi dành giây phút này để dâng lên đức tin và niềm hy vọng của tôi nơi Ngài như một sự tuôn đổ lòng biết ơn đối với Thiên Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, April 17, 2026

Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh - Năm A – 4-18-2026

Thu Bay II PS

Gioan 6:16-21

Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, rồi xuống thuyền đi về phía Ca-phác-na-um bên kia Biển Hồ.  Trời đã tối mà Đức Giê-su chưa đến với các ông.  Biển động, vì gió thổi mạnh.   Khi đã chèo được chừng năm hoặc sáu cây số, các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền.  Các ông hoảng sợ.  Nhưng Người bảo các ông: “Thầy đây mà, đừng sợ!” Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến. 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một câu chuyện thật đẹp, rất thực tế gần gũi với đời sống hàng ngày của tôi, nhưng cũng đầy kịch tính và thú vị.  Trước hết, tôi có thể để ý đến chi tiết các môn đệ chèo thuyền trong đêm tối.  Tôi có thể nhớ lại một khoảnh khắc nào đó trong đời mình, khi tôi cảm thấy "bị bỏ rơi, cô đơn và yếu đuối" giữa bóng đêm chăng?  Trong những khoảnh khắc ấy, tôi thường có xu hướng chỉ dựa vào sức lực của chính mình, hay tôi tìm kiếm sự hiện diện của Chúa?  Hiện tại, đâu là lĩnh vực mà tôi đang phải "chèo chống vất vả" hay đang vật lộn với những "gian nan và khổ cực"?  Tôi có tin rằng, ngay cả khi không thể nhìn thấy Ngài, Chúa Giêsu vẫn đang dõi mắt theo hoàn cảnh khốn khó của tôi và thấu hiểu những nỗi căng thẳng mà tôi đang gánh chịu chăng?  Theo những cách nào, có thể tôi chưa nhận ra sự hiện diện của Chúa Giêsu giữa những căng thẳng hiện tại, hay trong những "khoảnh khắc để học hỏi" của chính mình?  Tôi đã thực sự "mời Ngài bước vào con thuyền của mình" hay vẫn đang cố gắng tự mình chèo lái giữa những dòng nước dữ?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý có vấn đề hay mục tiêu nào trong cuộc sống mà tôi cần phó thác, để Chúa Giêsu có thể "ngay lập tức" đưa tôi đến nơi mà bạn cần phải đến chăng?  Hãy để ý trong câu chuyện, các môn đệ đã tìm lại sự bình an khi họ nhận ra Chúa và có Chúa ở với họ.  Tôi có thể suy ngẫm về ý niệm rằng "nơi an toàn nhất chính là ở trong sự hiện diện của Chúa," bất chấp mọi hoàn cảnh bên ngoài. Việc nhận biết rằng Thiên Chúa toàn năng và rất mực yêu thương tôi, đã thay đổi cách tôi đối diện với nỗi sợ hãi trong ngày hôm nay như thế nào?

Phạm Đức Hạnh, SJ