Luca 2:41-51
Hằng năm, cha mẹ Đức Giê-su trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua. Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, như người ta thường làm trong ngày lễ. Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giê-su thì ở lại Giê-ru-sa-lem, mà cha mẹ chẳng hay biết. Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giê-ru-sa-lem mà tìm. Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa các bậc thầy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. Ai nghe cậu nói cũng kinh ngạc về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu. Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người: “Con ơi, sao con lại làm cho cha mẹ như thế? Con thấy không, cha con và mẹ đây đang phải cực lòng tìm con!” Người thưa: “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói. Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Hôm nay là ngày Lễ kính Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ Maria và bài đọc hôm nay diễn tả thật sâu đời sống chiêm niệm của Mẹ. Thánh Luca viết: "Mẹ Người đã ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng." Đức Mẹ không hiểu hết những gì đang xảy ra — tại sao Con mình ở lại Đền Thờ, tại sao Người nói "phải lo việc của Cha Tôi" — nhưng Mẹ đã không vội vàng phán xét hay gạt bỏ. Mẹ giữ lấy, suy ngẫm, để những điều ấy chín dần trong trái tim. Trong đời sống đức tin của tôi, có những điều gì tôi chưa hiểu — về Chúa, về Hội Thánh, về chính ơn gọi của mình — mà tôi cần học cách "giữ trong lòng" thay vì vội vàng tìm lời giải đáp? Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ dạy tôi điều gì về sự kiên nhẫn thiêng liêng và lòng tin tưởng giữa những điều mầu nhiệm?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến câu hỏi của Đức Mẹ: "Sao Con lại làm cho cha mẹ như thế? Cha mẹ đã phải đau khổ tìm Con!" Ba ngày tìm kiếm trong lo âu và đau khổ — đây là một "lưỡi gươm" nhỏ trước lưỡi gươm lớn sẽ đến dưới chân thập giá. Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ không phải là một trái tim không biết đau khổ, mà là một trái tim yêu thương trọn vẹn ngay cả khi không hiểu, ngay cả khi đau đớn. Khi tôi đồng hành với những anh chị em đang "tìm kiếm" — tìm con cái lạc xa đức tin, tìm ý nghĩa giữa khổ đau, tìm Chúa giữa những câu trả lời im lặng — tôi có thể học được gì từ cách Mẹ Maria yêu thương mà không cần kiểm soát, tin tưởng mà không cần mọi câu trả lời? Tôi muốn xin Trái Tim Mẹ uốn đúc trái tim mình theo cách nào?










