Friday, May 15, 2026

Thứ Bảy Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-16-2026

Thu Bay VI PS

Gioan 16:23b-28

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em–anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.  Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy.  Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.  Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói những điều ấy với anh em.  Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở.   Ngày ấy, anh em sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không nói với anh em là Thầy sẽ cầu xin Chúa Cha cho anh em.  Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến.  Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Nay Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là những lời động viên, khuyến khích của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, nhằm củng cố lòng tin và nâng đỡ họ trong cầu nguyện.  Chúa Giêsu phán: “Hãy xin, rồi các con sẽ được.”  Khi tôi trình bày những nhu cầu của mình với Chúa, liệu tôi có thực sự tin rằng Ngài sẽ đáp lại – hay tôi lại ngần ngại, nghi ngờ lòng quảng đại của Ngài?  Tôi thật sự muốn xin Chúa gì trong giây phút này?  Hãy nói chuyện ấy với Chúa Giêsu và đặt niềm tin ở điều mình xin.  Những lời cầu nguyện được đáp ứng – ngay cả theo những cách không ngờ tới – đã góp phần như thế nào vào niềm vui trọn vẹn mà Chúa Giêsu hứa ban ở đây?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến tương quan thân mật giữa Chúa Giêsu với Chúa Cha.  Chúa Giêsu bày tỏ: “Chính Cha yêu thương các con.”  Chân lý này thấm sâu trong lòng tôi đến mức nào?  Tôi đến gần Chúa như một người thực sự được yêu thương, hay như một người phải nỗ lực để nhận được sự chú ý của Ngài?  Tình yêu của Chúa Cha gắn liền với tình yêu của tôi dành cho Chúa Giêsu và niềm tin vào Ngài.  Tình yêu của tôi dành cho Chúa Giêsu và đức tin của tôi vào Ngài là nền tảng của mối quan hệ của tôi với Chúa Cha như thế nào?  Khi cuộc sống khó khăn hoặc khi cầu nguyện trở nên khô khan, liệu chân lý "chính Chúa Cha yêu thương con" có còn thực sự hiện hữu trong tôi?  Điều gì giúp tôi trở lại với sự đảm bảo đó?  Nếu Chúa Giêsu đang trở về cùng Chúa Cha, và tôi được mời gọi bước theo Ngài đến đó qua con đường cầu nguyện và yêu thương, thì đời sống của tôi sẽ mang hình hài như thế nào khi được xem như một hành trình tiến về Chúa Cha trong từng ngày sống?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, May 14, 2026

Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-15-2026

Thu Sau VI PS

Gioan 16:20-23a

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em–anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng.  Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.  Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ của mình; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian.  Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được.  Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay đã đưa ra những sự tương phản mạnh mẽ.  Sự tương phản rõ nét nhất nằm giữa cảm giác đau đớn, khổ đau và cảm giác hân hoan, vui sướng. Tuy nhiên, Ngài cũng đối lập những cảm xúc thoáng qua với những cảm xúc bền vững. Trong cuộc đời tôi, đâu là những niềm vui ngắn ngủi và chóng vánh—những niềm vui không kéo dài lâu?  Ngược lại, điều gì đã mang lại cho tôi niềm vui bền vững trong cuộc sống này?  Chúa Giêsu nói về hình ảnh một người mẹ khi sinh con: nỗi đau của cuộc vượt cạn rồi sẽ qua đi, nhưng niềm vui khi mang một sinh linh đến với thế giới này thì vẫn còn mãi.  Có lẽ chính tôi cũng đã từng trải qua cảm giác “sinh nở”.  Tôi có thể nhớ lại những khoảnh khắc nào của riêng mình—những lúc phải chịu đựng đau đớn hay khổ sở—mà rốt cuộc, tôi lại cảm thấy rằng những hy sinh ấy thật sự xứng đáng?  Trong những trải nghiệm đó, Chúa đã hiện diện ở đâu?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú tâm vào lời hứa.  Hãy lắng nghe điều mà Chúa Giêsu đang hứa ban cho chính tôi: “Niềm vui của anh em, không ai lấy mất được”.  Giờ đây, tôi có thể dâng lời tạ ơn Chúa vì những nguồn suối niềm vui sâu sắc và bền vững đang hiện diện trong cuộc đời mình chăng?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, May 13, 2026

Thứ Năm Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-14-2026 - Lễ Chúa Giêsu Lên Trời

Thu Nam VI PS

Mát-thêu 28:16-20

Khi ấy, mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến.  Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi.  Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất.  Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em.  Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” 

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay là lễ kính Chúa Giêsu lên trời, hay còn gọi là Lễ Thăng Thiên.  Cả bốn sách Phúc Âm đều kể một câu chuyện mà nhiều người trong thế giới ngày nay đã quên hoặc thậm chí chưa từng biết đến.  Đó là câu chuyện về việc Chúa Giêsu trở thành Vua của thế giới.  Đó là điều tôi đã hướng đến kể từ gần thuở ban đầu, khi Chúa Giêsu đến xứ Ga-li-lê và loan báo rằng “Nước Trời đã gần đến”.  Tôi có nghĩ về các sách Phúc Âm như vậy không?  Đây là thông điệp vĩ đại của toàn bộ Phúc Âm.  Chúa Giêsu là Vua và Chúa, không chỉ “trên trời” mà còn ở cả dưới đất nữa.  Nhưng dưới đất, tôi có thể nói như vậy – điều đó thực sự có nghĩa là gì?  Nếu Chúa Giêsu thực sự là Vua và Chúa, tại sao thế giới vẫn còn hỗn loạn như vậy?  Ngài thực thi “quyền thống trị” này như thế nào?  Quyền tối cao được khẳng định mạnh mẽ trong đoạn Kinh Thánh này được thể hiện ra sao trên thực tế?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và tự hỏi: Chúa Giêsu đã đến được vị trí làm vua như thế nào?  Tôi tìm thấy sự khích lệ trong những lời cuối cùng của Phúc Âm Mát-thêu, tiếp nối một cách khéo léo lời hứa đã được ban cho Giuse ngay từ đầu.  Thiên sứ nói rằng tên của Người sẽ là ‘Em-ma-nu-ên’, nghĩa là ‘Thiên Chúa ở cùng chúng ta’. Lời hứa về sự hiện diện của Thiên Chúa ở cùng chúng ta, sự bảo đảm về thiên đàng trên đất, đã được ứng nghiệm trong Chúa Giêsu.  Hàng triệu Kitô hữu biết điều này trong kinh nghiệm hằng ngày, trong lời cầu nguyện, trong cuộc sống và công việc của họ cho vương quốc của Ngài.  “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”  Đó là một lời hứa mà tôi có thể đặt cược cả cuộc đời của mình.  Đó cũng là một thách thức: nếu chính Chúa Giêsu ‘ở cùng tôi’, thì tôi có thể làm gì?  Vậy, tôi có thể sống như thế nào?  Lễ Phục Sinh là thời điểm để đặt ra chính xác những câu hỏi như vậy.  Đó cũng là thời điểm để khám phá câu trả lời đầy quyền năng của Thiên Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, May 12, 2026

Thứ Tư Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-13-2026

Thu Tu VI PS

Gioan 16:12-15

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi.  Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn.  Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến.  Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.  Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy.  Vì thế, Thầy đã nói: Người lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong một thế giới mà chân lý bị tranh luận, với những video và nội dung do trí tuệ nhân tạo tạo ra, sự phân định càng trở nên quý giá hơn. “Khi Thần Khí sự thật, Ngài sẽ dẫn dắt các con vào mọi sự thật.”  Tôi có thường xuyên tìm kiếm Thần Khí sự thật trong những cuộc gặp gỡ hàng ngày với thế giới, với truyền thông và trong những cuộc trò chuyện với người khác không?  “[Thần Khí sự thật] sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.”  Hãy suy ngẫm về một số điều tôi đã nghe được trong tuần này mà vinh danh Chúa Kitô.  Và sau đó, hãy suy ngẫm về những điều không làm vinh danh Ngài.  Hãy để ý xem việc sàng lọc các khoảnh khắc theo cách này giúp ích cho sự phân định của tôi như thế nào.  Tôi có thể cần thêm thời gian cho điều này, vì vậy hãy cứ tạm dừng và quay lại khi tôi đã sẵn sàng!

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem có điều gì mới mẻ chạm đến mình không.  “Tất cả những gì Cha có đều là của Thầy…  Thần Khí sự thật sẽ lấy những gì thuộc về Thầy…”  Chân lý xuất hiện trong sự hiệp thông và mối quan hệ.  Giờ đây, có lẽ tôi cần nói chuyện với Thần Khí sự thật, hoặc với mỗi thành viên của Ba Ngôi, về lời mời gọi hướng đến sự hiệp thông sâu sắc hơn với Chúa và với nhau.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, May 11, 2026

Thứ Ba Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-12-2026

Thu Ba VI PS

Công Vụ Tông Đồ 16:22-34

Hồi ấy, đám đông ở Phi-líp-phê nổi lên chống ông Phao-lô và ông Xi-la.  Các quan toà, sau khi đã cho lột áo hai ông, thì ra lệnh đánh đòn.  Khi đã đánh nhừ tử, họ tống hai ông vào ngục, và truyền cho viên cai ngục phải canh giữ cẩn thận.  Được lệnh đó, người này tống hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân lại.

Vào quãng nửa đêm, ông Phao-lô và ông Xi-la hát thánh ca cầu nguyện với Thiên Chúa; các người tù nghe hai ông hát.  Bỗng nhiên có động đất mạnh, khiến nền móng nhà tù phải rung chuyển.  Ngay lúc đó, tất cả các cửa mở toang và xiềng xích của mọi người buột tung ra.  Viên cai ngục choàng dậy và thấy các cửa ngục mở toang, liền rút gươm định tự tử, vì tưởng rằng các người tù đã trốn đi.  Nhưng ông Phao-lô lớn tiếng bảo: “Ông chớ hại mình làm chi: chúng tôi còn cả đây mà!”

Viên cai ngục bảo lấy đèn, nhảy bổ vào, run rẩy sấp mình dưới chân ông Phao-lô và ông Xi-la, rồi đưa hai ông ra ngoài và nói: “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu độ?”  Hai ông đáp: “Hãy tin vào Chúa Giê-su, thì ông và cả nhà sẽ được cứu độ.”  Hai ông liền giảng lời Chúa cho viên cai ngục cùng mọi người trong nhà ông ấy.  Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ông đi, rửa các vết thương, và lập tức ông ấy được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà.  Rồi ông ấy đưa hai ông lên nhà, dọn bàn ăn.  Ông và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, tôi bắt gặp biết bao khoảnh khắc mà mỗi khoảnh khắc ấy đều xứng đáng để tôi dành riêng thời gian suy ngẫm.  Trước hết, tôi dành thời gian để chiêm nghiệm từng nhân vật và sự kiện được nhắc đến: Phao-lô và Si-la cất tiếng hát sau khi chịu đòn roi; viên cai ngục – từ nỗi hoảng loạn tột cùng, chuyển sang cảm giác nhẹ nhõm, rồi đi đến việc theo đạo; và cả gia đình ông cùng nhau đón nhận phép Rửa.  Điều gì trong những hình ảnh ấy khiến tôi đặc biệt ấn tượng?  Kết đến, tôi nán lại một chút để chiêm nghiệm về viên cai ngục... về cảm giác nhẹ nhõm khôn tả ấy.  Nhờ một chuỗi sự kiện đầy kinh ngạc, ông đã được dẫn dắt để đến gần hơn với Thiên Chúa.  Đã bao giờ tôi cảm nhận được một cảm xúc tương tự như thế chưa?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung khung cảnh ấy với tất cả sự kịch tính vốn có, và để ý xem điều gì trong đó đang thu hút sự chú ý của mình.  Tôi để những suy ngẫm ấy dẫn dắt tôi đi vào sự hiện diện của Thiên Chúa.  Tôi trò chuyện cùng Ngài về những điều khiến tôi tâm đắc trong khung cảnh này, hoặc đơn giản chỉ là nghỉ ngơi trong sự hiện diện của Ngài, để cảm nhận rõ về chính con người tôi cũng như về sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài bên cạnh tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, May 10, 2026

Thứ Hai Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-11-2026

Thu Hai VI PS

Công Vụ Tông Đồ 16:11-15

Hồi ấy, chúng tôi xuống tàu ở Trô-a, đi thẳng đến đảo Xa-mốt-ra-kê, rồi hôm sau đến Nê-a-pô-li.  Từ đó chúng tôi đi Phi-líp-phê là thị trấn quan trọng nhất trong hạt ấy của tỉnh Ma-kê-đô-ni-a, và là thuộc địa Rô-ma.  Chúng tôi ở lại thành đó mấy ngày.  Ngày sa-bát, chúng tôi ra khỏi cổng thành, men theo bờ sông, đến một chỗ chúng tôi đoán chừng có nơi cầu nguyện. Chúng tôi ngồi xuống nói chuyện với những phụ nữ đang họp nhau tại đó.  Có một bà tên là Ly-đi-a, quê ở Thy-a-ti-ra, chuyên buôn bán vải điều.  Bà là người tôn thờ Thiên Chúa; bà nghe, và Chúa mở lòng cho bà để bà chú ý đến những lời ông Phao-lô nói.  Sau khi bà và cả nhà đã chịu phép rửa, bà mời chúng tôi: “Các ông đã coi tôi là một tín hữu Chúa, thì xin các ông đến ở nhà tôi.”  Và bà ép chúng tôi phải nhận lời. 

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay cho tôi được gặp gỡ bà Ly-đi-a đến từ Thy-a-ti-ra.  Tôi muốn hòa mình vào khung cảnh này – hãy bước vào đó!  Có lẽ tôi muốn ngồi xuống cùng các bà đang tụ họp bên dòng sông.  Hãy lắng nghe những âm thanh vọng đến tai mình: tiếng nước chảy, những giọng nói khác nhau – và tôi nhìn thấy những gì?  Có lẽ bà Ly-đi-a đang mang theo bên mình vài tấm vải màu tím... Tôi cảm nhận chất liệu ấy như thế nào?  Hãy hướng sự chú ý của mình về phía bà Ly-đi-a.  Chúng ta được biết bà là một nữ thương gia.  Đồng thời, bà cũng là "người tôn thờ Thiên Chúa".  Có lẽ tâm hồn bà đã được chuẩn bị sẵn sàng và đang hết lòng lắng nghe tiếng Chúa.  Liệu đây có phải là thái độ mà tôi đang duy trì trong cuộc sống hiện tại của mình?  "Chúa đã mở lòng bà để bà nhiệt thành lắng nghe..."  Hãy lưu ý rằng chính Chúa là Đấng hành động, chủ động trong khoảnh khắc an ủi này dành cho bà Ly-đi-a.  Tôi có thể nói rằng, bà đã được ân sủng lay động.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú tâm đến sự vận hành của ân sủng ấy, và thử xem liệu tôi có thể nhận ra dấu vết của ân sủng đó trong chính cuộc đời mình theo một cách nào đó hay không.  Bà Ly-đi-a đã đáp lại bằng một lời "vâng" đầy quảng đại và tức thì, được thể hiện qua việc lãnh nhận phép Rửa.  Một sự phân định thật nhanh chóng!  Một hoa trái nảy sinh từ lời "vâng" ấy, nơi chính là lòng hiếu khách của bà: "Hãy đến và lưu lại tại nhà tôi".  Khi giờ cầu nguyện này sắp khép lại, tôi muốn trò chuyện cùng Chúa – như một người bạn tâm sự với một người bạn – về những phương diện mà tôi có thể để cho hoa trái của lòng hiếu khách đơm bông kết trái trong cuộc đời mình; đó chính là những lĩnh vực mà qua đó, tôi có thể trở thành nguồn phúc lành cho những người khác.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, May 9, 2026

Chúa Nhật Tuần VI Phục Sinh - Năm A – 5-10-2026 - Ngày Hiền Mẫu

CN VI PS

Công Vụ Tông Đồ 8:5-8, 14-17

Hồi ấy, ông Phi-líp-phê xuống một thành miền Sa-ma-ri và rao giảng Đức Ki-tô cho dân cư ở đó.  Đám đông một lòng chú ý đến những điều ông Phi-líp-phê giảng, bởi được nghe đồn và được chứng kiến những dấu lạ ông làm.  Thật vậy, các thần ô uế vừa kêu lớn tiếng vừa xuất khỏi nhiều người trong số những kẻ bị chúng ám. Nhiều người tê bại và tàn tật được chữa lành.  Trong thành, người ta rất vui mừng.

Các Tông Đồ ở Giê-ru-sa-lem nghe biết dân miền Sa-ma-ri đã đón nhận lời Thiên Chúa, thì cử ông Phê-rô và ông Gio-an đến với họ.  Khi đến nơi, hai ông cầu nguyện cho họ, để họ nhận được Thánh Thần.  Vì Thánh Thần chưa ngự xuống một ai trong nhóm họ: họ mới chỉ chịu phép rửa nhân danh Chúa Giê-su.  Bấy giờ hai ông đặt tay trên họ, và họ nhận được Thánh Thần.

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Một trong những điểm thú vị về bài đọc rất ngắn này, đó là: nó mô tả một tiến trình gồm hai giai đoạn mà người dân Sa-ma-ri đã trải qua–mọi sự không diễn ra chỉ trong một chốc lát. Trước hết, với sự hiện diện của ông Phi-lip-phê, đã diễn ra một dạng giai đoạn chuẩn bị—một sự dọn đất—và sau đó, khi người dân dường như đã sẵn sàng, Phê-rô và Gio-an đã đến để cầu nguyện cho họ được lãnh nhận sự sung mãn của Thánh Thần.  Liệu điều đó có phản chiếu, theo bất kỳ cách nào, chính cuộc đời tôi và kinh nghiệm của riêng tôi về Thiên Chúa hay không? — theo cách mà sự “trở lại” không diễn ra ngay lập tức? — rằng Thiên Chúa không đến với tôi chỉ trong một khoảnh khắc duy nhất, mà dẫn dắt tôi qua từng giai đoạn, dần dần dọn đất trong tâm hồn tôi?  Đối với những ai có tâm thức hướng về các Bí tích, ở đây cũng có một sự liên kết rất rõ ràng với Bí tích Rửa tội và Bí tích Thêm sức — Rửa tội là giai đoạn khởi đầu trong việc đón nhận lời mời gọi sống đời sống mới của Thiên Chúa, còn Thêm sức là việc lãnh nhận sự sung mãn của Thánh Thần Thiên Chúa.  Nếu tôi đã có kinh nghiệm về các Bí tích này — qua chính lễ Rửa tội hay Thêm sức của tôi, hoặc một buổi lễ mà tôi nhớ là mình đã tham dự — liệu tôi có nhận ra sự liên kết giữa việc “dọn đất” và việc lãnh nhận Thánh Thần cách sung mãn hay không? Liệu tôi có thể nhận ra sự liên kết đó khi suy ngẫm về vấn đề này ngay lúc này chăng?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử xem liệu tôi có thể nhận ra sự liên kết giữa những điều được mô tả ở đây với các Bí tích, các cuộc trở lại, hay các nghi thức khai tâm Kitô giáo mà tôi từng chứng kiến ​​hay không.  Thật ấn tượng khi thấy lời cầu nguyện của Phê-rô và Gio-an ở đây lại đơn giản và hữu hiệu đến thế — các ông cầu nguyện cho người dân Samaria được lãnh nhận Thánh Thần, và điều đó đã thực sự xảy ra.  Đối với tôi cũng vậy: nếu tôi khao khát được tràn đầy sự sung mãn của Thánh Thần Thiên Chúa, tôi cần nguyện.  Đó có phải là khao khát của tôi không?  Bất cứ điều gì tôi muốn cầu xin, bất cứ điều gì tôi muốn thưa cùng Thiên Chúa — Đấng mà Thánh Thần của Ngài đang hiện diện ngay tại đây lúc này — xin hãy cứ thưa với Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, May 8, 2026

Thứ Bảy Tuần V Phục Sinh - Năm A – 5-9-2026

Thu Bay V PS

Gioan 15:18-21

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước.  Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó.  Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em.  Hãy nhớ lời Thầy đã nói với anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà.  Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em.  Nếu họ đã tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em.  Nhưng họ sẽ làm tất cả những điều ấy chống lại anh em, vì anh em mang danh Thầy, bởi họ không biết Đấng đã sai Thầy.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu nói rõ mục đích đời sống của một người theo Ngài, là sẽ phải trải qua những đau khổ giống như hoặc chẳng kém gì những đau khổ mà Ngài trải qua. Nếu thế gian đã ghét Chúa Giêsu, thế gian cũng sẽ ghét những người đi theo Ngài.  Đã bao giờ tôi cảm thấy cô lập hoặc bị khước từ vì đức tin của mình chưa?  Tôi đã phản ứng như thế nào?  Trong những khó khăn ấy, tôi đã hướng về Chúa Giêsu và tìm sức mạnh ở Ngài ra sao?  Việc biết rằng chính Chúa Giêsu cũng từng chịu đựng sự khước từ tương tự mang lại cho tôi sự an ủi như thế nào khi tôi phải đối mặt với những thử thách cá nhân hoặc những lời chỉ trích vì niềm tin của mình? 

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến việc Chúa Giêsu nâng tầm mối quan hệ giữa Ngài và tôi từ vị thế "đầy tớ" lên thành "bạn hữu".  Chúa Giêsu gọi tôi là bạn của Ngài, chứ không phải là đầy tớ.  Điều này ảnh hưởng thế nào trong đời sống cầu nguyện của tôi?  Mỗi khi tôi cầu nguyện, tôi có nói chuyện với Ngài như bạn với bạn? Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn tâm sự với Chúa Giêsu, như bạn với bạn, về tất cả những khó khăn và thách đố của đời sống đức tin của tôi hiện nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, May 7, 2026

Thứ Sáu Tuần V Phục Sinh - Năm A – 5-8-2026

Thu Sau V PS

Gioan 15:12-17

Khi ấy, đến giờ lìa bỏ thế gian mà về với Chúa Cha, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Đây là điều răn của Thầy–anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.  Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.  Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy.  Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm.  Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.  Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em.  Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay vẫn nằm trong phần, được gọi là: Diễn từ từ biệt của Chúa Giêsu, trong Phúc âm Gioan.  Đây là những lời nhắn nhủ của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, trước khi Ngài rời xa họ bước vào cuộc tử nạn và phục sinh.  Lời Chúa Giêsu nói trong bài đọc hôm nay: “Hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con.”  Tôi muốn dành chút thời gian suy ngẫm về những cách thức mà Chúa Giêsu đã yêu thương... cách Ngài lắng nghe khi còn ở trần thế... những phép chữa lành... lòng trắc ẩn của Ngài... điều gì đọng lại sâu sắc nhất trong lòng tôi?  Đôi khi, tôi có thể quá mải mê cuốn theo sự hối hả, bộn bề của cuộc sống; quá bận rộn làm việc cho Chúa đến nỗi quên mất rằng tôi được gọi làm bạn hữu của Ngài, chứ không phải là tôi tớ.  Tôi cảm thấy thế nào khi nghe lời nhắc nhở này: rằng tôi chính là bạn hữu của Chúa Giêsu?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem điều gì lại hiện lên thật rõ nét và mới mẻ trong tâm trí mình…  “Thầy truyền cho các con những điều này để các con biết yêu thương nhau.”  Dường như đây chính là điểm cốt yếu mà Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh trong đoạn Kinh Thánh này.  Tôi là bạn hữu, tôi được tuyển chọn, và tôi được mời gọi để yêu thương nhau như chính Ngài đã yêu thương tôi.  Tôi muốn tâm sự với Chúa Giêsu về bất cứ điều gì vẫn còn đọng lại trong tâm trí mình khi giờ cầu nguyện này sắp khép lại.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, May 6, 2026

Thứ Năm Tuần V Phục Sinh - Năm A – 5-7-2026

Thu Nam V PS

Gioan 15:9-11

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy.  Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy.  Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người.  Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay nối tiếp bài đọc hôm qua, nhưng đi sâu hơn.  Chúa Giêsu không chỉ nói ở lại trong Thầy mà thôi, nhưng còn nói rõ hơn, đó là: “Ở lại trong tình yêu của Thầy”. Còn điều gì đọng lại trong tôi từ bài đọc hôm qua không?  Hãy đọc lại lời mời gọi ở lại trong tình yêu của Chúa Giêsu một lần nữa.  Hôm nay tôi đã đáp lại điều này như thế nào?  “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng đã yêu mến các con…”  Điều này có thể định hình hành động của tôi đối với những người xung quanh như thế nào?  Làm thế nào tôi có thể truyền đạt tình yêu mà tôi đã nhận được từ Chúa Cha và từ Chúa Con cho người khác?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để bản thân được ở trong tình yêu của Chúa.  “Thầy đã nói những điều này với các con để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn.”  Tôi muốn dành những khoảnh khắc còn lại của giờ cầu nguyện này để nhận ra niềm vui của Chúa Giêsu trong mình…  Có lẽ niềm vui của tôi chưa thực sự “trọn vẹn”.  Tôi muốn nói chuyện với Chúa Giêsu về niềm vui này, xin Ngài ban cho mình nhận thức mới mẻ về niềm vui ấy.

Phạm Đức Hạnh, SJ