Thursday, April 9, 2026

Thứ Sáu Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-10-2026

Thu Sau PS

Gioan 21:1-14

Khi ấy, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a.  Người tỏ mình ra như thế này.  Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau.  Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: “Tôi đi đánh cá đây.”  Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.

Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su.  Người nói với các ông: “Này các chú, không có gì ăn ư?”  Các ông trả lời: “Thưa không.”  Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.”  Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá.  Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: “Chúa đó!”  Vừa nghe nói “Chúa đó!”, ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.  Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa.   Đức Giê-su bảo các ông: “Đem ít cá mới bắt được tới đây!”  Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ.  Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con.  Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách.  Đức Giê-su nói: “Anh em đến mà ăn!”  Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?”, vì các ông biết rằng đó là Chúa.   Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy.  Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật thú vị.  Có rất nhiều điều diễn ra trong câu chuyện này.  Điều gì thu hút sự chú ý của tôi nhất khi lần đầu tiên đọc câu chuyện này?  Đối với Phêrô, Giacôbê và Gioan, câu chuyện dường như đã khép lại một vòng tròn trọn vẹn.  Bãi biển Ti-bê-ri-a này chính là nơi họ lần đầu tiên được Chúa Giêsu kêu gọi.  Cảm giác của họ sẽ ra sao khi gặp lại Chúa Giêsu tại nơi đó, trong bối cảnh của tất cả những sự kiện đã xảy ra kể từ bấy giờ?  Tôi có thể hình dung cảnh Chúa Giêsu ngỏ ý chuẩn bị bữa sáng—hay một bữa ăn nào đó khác—cho chính tôi không?  Tôi sẽ muốn đáp lại Ngài như thế nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem các môn đệ khác đã mất những khoảng thời gian như thế nào để nhận ra danh tính của người lạ đang chào đón họ từ trên bờ kia.  Một số nhà chú giải cho rằng con số 153 con cá bắt được tương ứng với số lượng tín hữu trong cộng đoàn Kitô hữu của thánh Gioan.  Tôi có thể muốn kết thúc lời cầu nguyện này bằng cách trò chuyện cùng Chúa Giêsu về chính cộng đoàn Kitô hữu của tôi cũng như những nhu cầu hiện tại của cộng đoàn ấy.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, April 8, 2026

Thứ Năm Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-9-2026

Thu Nam PS

Luca 24:35-48

Khi ấy, hai môn đệ từ Em-mau trở về, thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em!”  Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma. Nhưng Người nói: “Sao lại hoảng hốt?  Sao lòng anh em còn ngờ vực?  Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà!  Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?”  Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem.  Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: “Ở đây anh em có gì ăn không?”  Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng.  Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.

Rồi Người bảo: “Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Mô-sê, các sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm.”  Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh và Người nói: “Có lời Kinh Thánh chép rằng –Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.  Chính anh em là chứng nhân về những điều này.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay—cũng như chính đoạn Kinh Thánh đã bắt đầu—bằng việc lắng nghe Chúa Giêsu chào đón mình với lời: “Bình an ở cùng con”.  Từ vị thế hiện tại của mình, tôi phản ứng thế nào trước lời chào đón ấy?  Chúa Giêsu dường như rất kiên quyết chứng minh cho các môn đệ thấy rằng, Ngài là người thật, bằng xương bằng thịt, chứ không phải là một linh hồn phi vật thể nào đó.  Theo tôi, tại sao điều này lại quan trọng đối với Ngài đến thế?  Các môn đệ trong đoạn này được mô tả là sửng sốt, kinh hoàng, khiếp sợ và đầy hoài nghi.  Tôi có thể nhớ lại một lần nào đó mình đã tìm kiếm Thiên Chúa khi đang ở trong trạng thái tâm lý như vậy không?  Điều gì đã xảy ra?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến những lời nói và hành động mà Chúa Giêsu thực hiện để xoa dịu nỗi sợ hãi của các môn đệ.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi xin cho mình được lãnh nhận sự bình an mà Chúa Giêsu đã ban tặng ngay từ lúc bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, April 7, 2026

Thứ Tư Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-8-2026

Thu Tu PS

Luca 24:13-35

Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.  Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra.  Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.  Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.  Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?”  Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.”  Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy?”  Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét.  Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.  Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.  Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en.  Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.  Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc.  Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.  Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy.”

Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả!  Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!  Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?  Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.  Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.”  Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.  Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.  Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.  Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”

Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.  Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.”  Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay tôi cùng Giáo hội suy niệm và cầu nguyện với một trong những câu chuyện Phục Sinh rất nổi tiếng trong Tân Ước: Câu Chuyện Hai Môn Đệ Trên Đường Em-mau.   Câu chuyện bắt đầu với hai môn đệ đang mang nặng nỗi thất vọng; họ rời khỏi Giê-ru-sa-lem sau sự kiện Chúa Giêsu chịu đóng đinh, và cùng nhau cố gắng thấu hiểu bi kịch vừa ập đến với mình.  Tôi có thể cảm nhận được phần nào tâm trạng của họ không, khi họ lê bước trên con đường dài dẫn đến Em-mau này?  Họ được một người lạ mặt gia nhập với họ, người này dường như là một thính giả rất biết lắng nghe.  Các môn đệ cảm thấy thế nào khi họ trút cạn những niềm hy vọng tan vỡ và những nỗi sợ hãi hiện tại trong lòng?  Người lạ mặt ấy giúp họ thấu hiểu những gì họ đang trải qua, bằng cách đặt những sự kiện đó vào bối cảnh công trình của Thiên Chúa xuyên suốt toàn bộ lịch sử Ít-ra-en.  Sau này, hai môn đệ kể lại rằng, lòng họ đã bừng cháy lên khi lắng nghe người ấy nói. Tại sao lại như vậy?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến cách thức hai môn đệ nhận ra Chúa Giêsu Phục Sinh và những thôi thúc trong họ sau khi nhận ra Chúa.  Khi đến nơi tại Em-mau, họ nhận ra Chúa Giêsu khi Người cùng dùng bữa với họ.  Đó là một bữa ăn mang đậm hình bóng của Bí tích Thánh Thể.  Trong trí tưởng tượng của mình, tôi hãy cùng hiện diện với họ khi Chúa Giêsu chúc phúc và bẻ bánh.  Phản ứng tức thì của các môn đệ là vội vã quay trở lại Giê-ru-sa-lem để chia sẻ tin vui về tất cả những gì vừa xảy ra.  Khi lời cầu nguyện này khép lại, tôi hãy thưa chuyện với Chúa Giêsu về những tin vui mà tôi có thể chia sẻ, liên quan đến tất cả những điều Người đã thực hiện trong cuộc đời mình.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, April 6, 2026

Thứ Ba Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-7-2026

Thu Ba PS

Công Vụ Tông Đồ 2:14, 22-33

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, ông Phê-rô nói với người Do-thái rằng: “Toàn thể nhà Ít-ra-en phải biết chắc điều này –Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô.”  Nghe thế, họ đau đớn trong lòng, và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: “Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì?”  Ông Phê-rô đáp: “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần.  Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi.”  Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ. Ông nói: “Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này để được cứu độ.”  Vậy những ai đã đón nhận lời ông, đều chịu phép rửa.  Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo.

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Bài đọc hôm nay nối tiếp bài đọc hôm qua về những gì Phêrô đang rao giảng cho những người Do-thái.  Bài đọc hôm nay cho tôi thấy, Phêrô hoàn tất nỗ lực thuyết phục những kẻ từng kêu gào đòi giết Chúa Giêsu hãy nhận biết rằng Thiên Chúa đã cho Người sống lại.  Phản ứng của họ trong đoạn này có đúng như điều tôi mong đợi không?  Thánh Luca kể lại rằng, những người lắng nghe Phêrô đã cảm thấy "thấu tận tâm can".  Theo tôi, tại sao lại như vậy?  Lời kêu gọi sám hối—quay trở về với Thiên Chúa—của Phêrô gợi nhắc lại lời mời gọi mà tôi đã nghe vào những ngày đầu Mùa Chay.  Trong bối cảnh đời sống riêng của tôi, sám hối mang ý nghĩa gì?  

2. Những người lắng nghe Phêrô đã đáp lại chỉ bằng vỏn vẹn năm từ: "Thưa các anh, chúng tôi phải làm gì đây?"  Tôi có thể biến những lời ấy thành lời của chính mình khi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa?  Giờ đây, tôi muốn dành ít phút để thưa chuyện cùng Thiên Chúa về bất cứ điều gì đã chạm đến lòng mình trong giờ cầu nguyện này, cũng như về phản ứng riêng của mình trước Tin Mừng Phục Sinh.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, April 5, 2026

Thứ Hai Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-6-2026

Thu Hai PS

Công Vụ Tông Đồ 2:14, 22-33

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một lớn tiếng nói với dân chúng rằng: “Thưa anh em miền Giu-đê và tất cả những người đang cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, xin biết cho điều này, và lắng nghe những lời tôi nói đây…  Đức Giê-su Na-da-rét, là người đã được Thiên Chúa phái đến với anh em.  Và để chứng thực sứ mệnh của Người, Thiên Chúa đã cho Người làm những phép mầu, điềm thiêng và dấu lạ giữa anh em. Chính anh em biết điều đó.  Theo kế hoạch Thiên Chúa đã định và biết trước, Đức Giê-su ấy đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Người vào thập giá mà giết đi.  Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết.  Vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi.  Quả vậy, vua Đa-vít đã nói về Người rằng: Tôi luôn nhìn thấy Đức Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu, để tôi chẳng nao lòng.  Bởi thế tâm hồn con mừng rỡ, và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng.  Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát.  Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống, và cho con được vui sướng tràn trề khi ở trước Thánh Nhan.  Thưa anh em, xin được phép mạnh dạn nói với anh em về tổ phụ Đa-vít rằng: người đã chết và được mai táng, và mộ của người còn ở giữa chúng ta cho đến ngày nay.  Nhưng vì là ngôn sứ và biết rằng Thiên Chúa đã thề với người là sẽ đặt một người trong dòng dõi trên ngai vàng của người, nên người đã thấy trước và loan báo sự phục sinh của Đức Ki-tô khi nói: Người đã không bị bỏ mặc trong cõi âm ty và thân xác Người không phải hư nát.  Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng.   Thiên Chúa Cha đã ra tay uy quyền nâng Người lên, trao cho Người Thánh Thần đã hứa, để Người đổ xuống: đó là điều anh em đang thấy đang nghe.”

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong Mùa Phục Sinh, tôi sẽ cùng Giáo hội cầu nguyện và suy niệm với Sách Công Vụ Tông Đồ, được xem như nhật ký truyền giáo của Giáo hội sơ khai.  Trong bài đọc hôm nay tôi thấy, mặc dù được Thần Khí soi dẫn, Phêrô vẫn phải đối mặt với một trọng trách đầy cam go tại đây.  Ông phải giải thích cho chính những người từng lớn tiếng đòi đóng đinh Chúa Giêsu hiểu rằng, tại sao giờ đây họ lại nên tin rằng Thiên Chúa đã khiến Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết.  Phản ứng đầu tiên của riêng tôi trước những lời của Phêrô là gì?  Phêrô tự gọi mình và những người cùng đi với ông là những nhân chứng cho sự phục sinh.  Điều đó có thể được nói về chính bản thân tôi như thế nào trong hành trình bước theo Chúa Kitô của riêng mình?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, đặc biệt tôi để ý đến phần thứ hai của đoạn Kinh Thánh này, hãy lắng nghe cách mà Phêrô vận dụng Cựu Ước—những bản Kinh Thánh mà thính giả của ông hẳn đã vô cùng quen thuộc.  Cuối cùng, hãy trò chuyện cùng Chúa Giêsu về ý nghĩa của việc tôi chuyển tiếp từ Mùa Chay sang Mùa Phục Sinh trong năm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, April 4, 2026

Chúa Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-5-2026

CN PS

Gioan 20:1-9

Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ.  Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến.  Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”  Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ.  Cả hai người cùng chạy.  Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước.  Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào.  Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi.  Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giê-su.  Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi.  Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào.  Ông đã thấy và đã tin.  Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay Chúa Nhật Phục Sinh.  Bài đọc hôm nay cho tôi thấy Maria Mác-đa-la, Phêrô và Gioan đã bước những bước đầu tiên đầy bỡ ngỡ trên hành trình tin rằng Chúa Giêsu đã sống lại từ cõi chết, dẫu cho họ vẫn chưa hiểu thấu đáo ý nghĩa của sự kiện này hay nó sẽ tác động thế nào đến cuộc đời họ.  Tôi nhận thấy sự phục sinh của Chúa Giêsu đang hiện diện trong cuộc sống của chính mình và trong thế giới này như thế nào?  Các môn đệ của Chúa Giêsu đã phải mất một thời gian mới thấu hiểu trọn vẹn ý nghĩa sâu xa của sự phục sinh nơi Ngài; và Tin Mừng theo thánh Matthêu cho tôi biết rằng, ngay cả sau bốn mươi ngày Chúa hiện ra sau khi sống lại, vẫn còn có những người hoài nghi.  Có điều gì đang khiến tôi cảm thấy khó tin rằng Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết và tội lỗi mãi mãi hay không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung mình đang hiện diện ngay tại ngôi mộ trống vào buổi sáng Phục Sinh đầu tiên ấy.  Trong tâm trí vẫn còn vẹn nguyên ký ức về cái chết vừa mới xảy ra của Chúa Giêsu, phản ứng của tôi sẽ ra sao trước những gì mình đang chứng kiến?  Chúa Giêsu đã tuyên bố rằng, thật phúc thay cho tất cả những ai tin vào Ngài mà không cần tận mắt nhìn thấy thân xác phục sinh của Ngài. Trong ngày lễ Phục Sinh này, tôi cảm thấy mình đang mong muốn cầu xin những ân sủng và phúc lành nào từ nơi Chúa Giêsu Phục Sinh?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, April 3, 2026

Thứ Bảy Tuần Thánh - Năm A – 4-4-2026 - Vọng Phục Sinh

Thu Bay TT

Mát-thêu 28:1-10

Chiều ngày sa-bát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng, bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a, đi viếng mộ.  Thình lình, đất rung chuyển dữ dội: thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên; diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết.  Thấy người, lính canh khiếp sợ, run rẩy chết ngất đi.  Thiên thần lên tiếng bảo các phụ nữ: “Này các bà, các bà đừng sợ!  Tôi biết các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh.  Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói.  Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, rồi mau về nói với môn đệ Người như thế này: Người đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Ga-li-lê trước các ông.  Ở đó, các ông sẽ được thấy Người.  Đấy, tôi xin nói cho các bà hay.”  Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.  Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: “Chào chị em!”  Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người.  Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà: “Chị em đừng sợ!  Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê.  Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay toàn thể Giáo hội long trọng đi vào ngày thứ ba của Tam Nhật Thánh với Thánh Lễ Vọng Phục Sinh.  Bài đọc hôm nay là một tin mừng.  Bởi các thân hữu của Chúa Giêsu vừa hoang mang sợ hãi và đau khổ vì đã chứng kiến Chúa Giêsu chịu chết một cách bất công, thảm thương và chính họ đã mai táng Ngài trong mộ; ấy thế mà, bây giờ Ngài đã sống lại.  Đây là một tin rất lớn chấn động cả thiên thai.  Bắt đầu bước vào giờ cầu nguyện hôm nay, trước hết tôi đi vào tâm tình của các bà yêu mến Chúa Giêsu và đã chờ cho qua khỏi ngày Sa-bát để được đi tẩm liệm lại xác của Chúa Giêsu vì họ đã phải làm vội vàng vì sắp đến giờ của ngày Sa-bát.  Các bà tìm đến ngôi mộ với lòng trĩu nặng, trong tâm thế chờ đợi cái chết.  Có những hoàn cảnh "chết chóc" nào trong chính cuộc đời tôi mà tôi vẫn còn ngần ngại chưa dám mang đến trình diện cùng Chúa?  Thiên sứ đã lăn tảng đá đi không phải để cho Chúa Giêsu bước ra, mà là để cho các bà bước vào.  Có những tảng đá nào của sự nghi ngờ hay nỗi sợ hãi cần được lăn đi khỏi lòng tôi, để tôi có thể nhìn thấy chân lý về sự phục sinh?  Tôi phản ứng ra sao khi Chúa làm rung chuyển thế giới của tôi (qua trận động đất)?  Tôi có hoảng loạn như những người lính canh không, hay tôi kiên nhẫn chờ đợi để lắng nghe xem Chúa đang thực hiện điều gì?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý Thiên sứ phán cùng các bà rằng: "Đừng sợ... Ngài không có ở đây; Ngài đã sống lại rồi!"  Thực tại về sự phục sinh thay đổi cách tôi đối diện với những nỗi lo âu thường nhật như thế nào?  "Hãy đến mà xem nơi Ngài đã nằm."  Tôi có thường dành thời gian để lắng đọng tâm hồn và "nhìn thấy" những bằng chứng về quyền năng của Chúa đang hiện diện trong cuộc đời mình không?  Sự phục sinh có thực sự biến đổi cuộc đời tôi không, hay tôi chỉ đang sống đức tin một cách máy móc, theo thói quen mà thôi?  "Ga-li-lê" của tôi nằm ở đâu—đâu là nơi mà tôi cần gặp gỡ Chúa Giêsu phục sinh để biến nỗi sợ hãi trong lòng mình thành niềm tin vững vàng?  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng một lời thân thưa lên cùng Chúa Giêsu Phục Sinh: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, khi con đọc lại câu chuyện này, xin cho con được hiện diện giữa những người đang bước về phía ngôi mộ.  Xin cất đi những nỗi sợ hãi trong con, lấp đầy lòng con bằng niềm vui từ sự phục sinh của Ngài, và cho con được tôn thờ Ngài như là Đấng Cứu Thế hằng sống của con.  Amen.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, April 2, 2026

Thứ Sáu Tuần Thánh - Năm A – 4-3-2026 - Tưởng Niệm Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu

Thu Sau TT

Gioan 19:25-37

Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la.  Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.”  Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.”  Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất.  Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: “Tôi khát!”  Ở đó, có một bình đầy giấm.  Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người.  Nhắp xong, Đức Giê-su nói: “Thế là đã hoàn tất!”  Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.

Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn.  Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống.  Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su.  Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người.  Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người.  Tức thì, máu cùng nước chảy ra.  Người xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin.  Các việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Không một khúc xương nào của Người sẽ bị đánh giập.  Lại có lời Kinh Thánh khác: Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Nếu tôi đọc trọn vẹn bài Tin Mừng (Ga 18:1-19:42) của nghi thức Thứ Sáu Tuần Thánh hôm nay, tôi sẽ thấy những phản ứng khác nhau của mọi người trước sự sẵn lòng của Thiên Chúa – được thể hiện nơi Đức Giêsu – khi Ngài tự hủy mình hoàn toàn vì mọi người: nỗi sợ hãi của Phêrô, sự quanh co lẩn tránh của Philatô, và sự khước từ ngoan cố của các nhà lãnh đạo tôn giáo.  Nhưng ngay tại khung cảnh này, tôi lại chứng kiến ​​lòng trung tín của những người nữ – đặc biệt là Thân Mẫu Ngài – cùng với người môn đệ được Ngài yêu mến, và cả tình yêu kiên định của chính Đức Giêsu.  Tâm trí và trái tim tôi đang dừng lại ở đâu trong khung cảnh này?  Cái chết của Đức Giêsu dường như quá sức chịu đựng, khiến tôi khó có thể nán lại chiêm ngắm lâu dài.  Hãy dành chút thời gian để thưa chuyện với Ngài, hoặc với bất kỳ nhân vật nào khác trong khung cảnh này; hãy chú ý xem tôi cảm thấy thôi thúc muốn cầu xin hay muốn bày tỏ điều gì.

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy xin ởn để có thể đi sâu cách trọn vẹn nhất có thể, vào khoảnh khắc đầy trang trọng trong Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu.  “Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la.  Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: ‘Thưa Bà, đây là con của Bà.’  Rồi Người nói với môn đệ: ‘Đây là mẹ của anh.’  Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.  Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất.  Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: ‘Tôi khát!’  Ở đó, có một bình đầy giấm.  Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người.  Nhắp xong, Đức Giê-su nói: ‘Thế là đã hoàn tất!’  Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.”  Có lẽ thật khó để tìm được lời nào thưa cùng Thiên Chúa vào lúc này. Hãy dành thời gian để đáp lại theo cách mà tôi cảm thấy là tốt nhất – dù bằng lời nói, bằng sự thinh lặng, hay bằng bất kỳ cử chỉ hoặc hành động nào mà tôi cảm thấy là phù hợp.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, April 1, 2026

Thứ Năm Tuần Thánh - Năm A – 4-2-2026 - Chúa Giêsu Lập Phép Thánh Thể

Thu Nam TT

Luca 4:16-21

Khi ấy, Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục.  Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh.  Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a.  Người mở ra, gặp đoạn chép rằng: Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.  Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.  Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống.  Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người.  Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Vào ngày Thứ Năm Tuần Thánh, Giáo hội đặc biệt suy ngẫm về việc Chúa Giêsu rửa chân cho các môn đệ và lần đầu tiên chia sẻ Bí tích Thánh Thể với họ.  Khi hồi tưởng lại thời điểm khởi đầu sứ vụ công khai của Ngài, tôi xin cho được ơn nhớ lại trong tâm trí và trái tim bất kỳ dấu chỉ chữa lành và giải thoát nào mà Ngài đã ban tặng, và điều đó mang ý nghĩa quan trọng nhất đối với mình.  Đâu là sự nghèo khó đang hiện hữu trong nội tâm tôi, mà Chúa Giêsu đã đáp lại bằng Tin Mừng?  Có chăng một sự cưỡng ép hay một sự quyến luyến lệch lạc nào đó mà tôi đặc biệt khao khát được giải thoát?  Giờ đây chính là thời khắc đầy ân sủng để tôi cầu xin hồng ân này từ Chúa Giêsu—Đấng đã được Thánh Thần xức dầu để mang Tin Mừng đến cho mọi người.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý những lời nói và hành động của Chúa Giêsu đang đáp ứng những nhu cầu của thế giới như thế nào, theo cách nhìn nhận của riêng mình?  Trong ngày này—khi Giáo Hội tưởng nhớ cuộc giải thoát dân Chúa khỏi kiếp nô lệ, cũng như hồng ân Chúa Giêsu hiện diện trong Bí tích Thánh Thể—tôi mong muốn được kết hợp nên một cách sâu sắc hơn với Ngài như thế nào?  Giờ đây, hãy dành chút thời gian để cầu xin điều mà tôi khao khát nhất.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, March 31, 2026

Thứ Tư Tuần Thánh - Năm A – 4-1-2026

Thu Tu TT

Mát-thêu 26:14-25

Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế mà nói: “Tôi nộp ông Giê-su cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu.”  Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc.  Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.

Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?”  Người bảo: “Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy – “Thầy nhắn, thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy.”  Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.

Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ.  Đang bữa ăn, Người nói: “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy.”  Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: “Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao?”  Người đáp: “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy.  Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người – thà nó đừng sinh ra thì hơn!”  Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?”  Người trả lời: “Chính anh nói đó!”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Câu chuyện về Giu-đa là một câu chuyện đầy thử thách.  Tôi hầu như không thể hình dung được điều gì đã khiến ông đi đến hành động phản bội Chúa Giêsu tày trời như thế; thế nhưng, tôi lại thấu hiểu thật rõ rằng chính tôi cũng dễ dàng sa ngã và không thể giữ trọn những ý định tốt đẹp nhất của mình biết bao.  Giờ đây, tôi muốn thưa gì cùng Chúa Giêsu về cảm thức tội lỗi của chính mình?  Món quà đầu tiên mà Chúa Giêsu Phục sinh trao tặng các môn đệ chính là sự bình an.  Nhiều người cảm thấy thật khó để đón nhận thứ bình an tuôn trào từ tình yêu chữa lành và lòng tha thứ của Thiên Chúa.  Tôi nhận thấy mình đang phản hồi như thế nào trước món quà cao quý này—món quà mà Thiên Chúa đã ban tặng qua Chúa Giêsu, Đấng đã chịu đóng đinh và đã phục sinh?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và chú tâm đến bất kỳ từ ngữ nào chạm đến lòng mình, cũng như bất kỳ cảm xúc hay phản hồi nào đang trỗi dậy trong tâm hồn mình.  Đây là một đoạn Lời Chúa đầy thử thách, có thể khơi dậy những ký ức đau thương về những lần chính tôi đã phản bội lại các ân huệ của Thiên Chúa, hoặc về những tổn thương mà tôi từng phải gánh chịu do sự phản bội của người khác.  Dù những ký ức hay cảm xúc ấy có khơi dậy điều gì đi nữa, tôi muốn dành chút thời gian để chia sẻ những tâm tư và nhu cầu sâu thẳm của mình cùng Thiên Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ