Sunday, September 22, 2019

Thứ Hai Tuần XXV Mùa Thường Niên – Năm C – 23-9-2019


Thu Hai XXV TN

Luca 8:16-18

16"Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng. 17Vì chẳng có gì bí ẩn mà lại không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết và không bị đưa ra ánh sáng. 18Vậy hãy để ý tới cách thức anh em nghe. Vì ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái họ tưởng là có, cũng sẽ bị lấy mất."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_03Luca.html#8)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Điều Chúa Giêsu nói trong bài đọc hôm nay là một cái gì rất hiển nhiên, mà ai cũng làm: “Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng.”  Thế nhưng, có bao giờ tôi tự hỏi: Cuộc đời tôi chính là ngọn đèn mà Chúa đã thắp vào trong cuộc đời này, và đã đặt tôi trên một giá cao trong gia đình, trong cộng đoàn, trong xã hội của tôi, bao lâu nay tôi đã tỏa sáng, tỏa hương, tỏa nhiệt, giúp ích cho mọi người như thế nào?  Tôi nghĩ Chúa hài lòng về việc tỏa sáng, tỏa nhiệt, tỏa hương từ đời sống của tôi bao lâu nay không?  Giờ cầu nguyện này có thể là lúc, tôi ngồi bên Chúa và để ý Ngài hãnh diện, cám ơn tôi và vui mừng vì tôi như thế nào.  Cũng có thể giờ cầu nguyện này là lúc, tôi để Chúa khêu lại bấc đèn trong tôi, để tôi có thể tỏa hết mình ở mọi nơi tôi hiện diện.

2.     Từ này trở đi, tôi muốn chọn tỏa sáng, tỏa hương, tỏa nhiệt trong mọi ngày sống của tôi.  Ngày hôm nay tôi muốn tỏa hương, tỏa sáng và tỏa nhiệt ở chỗ nào và bằng những việc cụ thể nào?  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát: “Thắp Sáng Lên Trong Con Tình Yêu Chúa,” qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=Hc2YwRkrJc0   

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, September 21, 2019

Chúa Nhật Tuần XXV Mùa Thường Niên – Năm C – 22-9-2019


CN XXV TN

Luca 16:1-8

1Đức Giê-su còn nói với các môn đệ rằng: "Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. 2Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: "Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa! 3Người quản gia liền nghĩ bụng: "Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. 4Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!

5"Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: "Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy? 6Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu ô-liu. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi. 7Rồi anh ta hỏi người khác: "Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy? Người ấy đáp: "Một ngàn giạ lúa. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.

8"Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_03Luca.html#16)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Có thể nói, dụ ngôn trong bài đọc hôm nay của Chúa Giêsu hướng tôi đến những gì quan trọng nhất của cuộc đời.  Nếu cuộc đời tôi kết thúc vào đêm nay hay ngày mai, tôi sẽ ra sao?  Tôi sẽ làm gì trong lúc này, để tôi vẫn bình an và vui sống?

2.     Chúa Giêsu kết thúc dụ ngôn bằng lời khen viên quản gia bất lương này.  Chắc chắn, Ngài không khen sự bất lương của anh ta, nhưng khen cách ứng phó khôn ngoan và nhanh trí của anh ta.  Anh ta đã chọn cách thức nào tốt nhất có thể để đưa anh ta đến một tương lai an toàn.  Đối với mọi người, cuộc sống tạm bợ đời này mà người ta đã ứng phó nhanh và khôn khéo như vậy; đối với tôi, sự sống đời đời, tôi sẽ ứng phó như thế nào?  Tất cả đều tùy thuộc ở những quyết định và việc làm trong hiện tại.  Thánh Inhaxio Loyola có thể giúp tôi quyết định như thế nào, một cách khôn ngoan, ngay bây giờ. 

Tôi muốn suy ngẫm “Nguyên Lý Nền Tảng và Mục Tiêu Cuộc Đời” của Inhaxio: “Mục tiêu cuộc đời là sống mãi với Thiên Chúa, Đấng ban cho chúng ta cuộc sống vì thương yêu chúng ta.  Khi chúng ta ngợi khen, tôn kính, và phục vụ Ngài, tâm linh chúng ta được cứu thoát.  Mọi sự trên mặt đất đều là những phương tiện Thiên Chúa ban ngõ hầu chúng ta hiểu biết Ngài và đáp trả tình thương Ngài ban.  Vậy, chúng ta phải sáng suốt Nhận Định và xử dụng mọi sự theo mức độ ích lợi để trở thành một người biết yêu thương HƠN.  Thiên Chúa sẽ bị loại xuống hàng thứ yếu và sự triển nở sẽ gặp cản trở khi một trong những món quà Chúa ban trở thành tâm điểm cuộc sống con người.  Như thế, trong đời sống hằng ngày, chúng ta phải biết giữ lòng Bình Tâm, thăng bằng đối với mọi sự trên mặt đất, không thiên bên nào, cho đến khi thấy rõ lối đưa mình đến mục đích cách hữu hiệu HƠN; chẳng hạn: sức khỏe hay bệnh tật, của cải hay nghèo khó, thành công hay thất bại, sống lâu hay chết yểu… Biết đâu một trong những sự kiện trên có thể gợi lên trong chúng ta sự đáp trả tình thương của Chúa một cách sâu xa HƠN.  Do đó, ước muốn duy nhất của chúng ta phải là: Tôi muốn và tôi lựa chọn con đường nào dẫn đến cuộc sống làm con Thiên Chúa cách sung mãn HƠN HẾT!” (Trích Ca Nguyện Linh Thao, trg 9). 

Tôi có thể kết thúc giờ cầu nguyện này bằng bài hát, Mong Chẳng Còn Gì, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=mA_K3NcPQXU       

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, September 20, 2019

Thứ Bảy Tuần XXIV Mùa Thường Niên – Năm C – 21-9-2019 – Lễ Thánh Mát-thêu


Thu Bay XXIV TN

Mát-thêu 9:9-13

9Bỏ nơi ấy, Đức Giê-su đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Mát-thêu đang ngồi tại trạm. Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi!" Ông đứng dậy đi theo Người. 10Khi Đức Giê-su đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. 11Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu nói với các môn đệ Người rằng: "Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế, và quân tội lỗi như vậy?" 12Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói: "Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. 13Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: "Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi."

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_01Matthieu.html#9)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hai điều có thể đáng cho tôi suy ngẫm trong giờ cầu nguyện hôm nay: Thứ nhất, Chúa Giêsu gọi Mát-thêu, một người tội lỗi, làm môn đệ của Ngài.  Điều này có nghĩa là, ai cũng có thể trở thành môn đệ của Chúa Giêsu.  Như vậy, ơn gọi làm môn đệ của Chúa Giêsu chỉ còn là tùy thuộc ở sự đáp trả của tôi.  Tôi nghĩ sao và đáp trả thế nào về lời mời gọi của Chúa Giêsu, giữa cuộc đời hôm nay?  Tôi nghĩ Ngài đang mời gọi tôi làm gì?  Tôi nói chuyện với Ngài trong giây phút này.

2.     Thứ hai, sự đáp trả một cách mau mắn và dứt khoát của Mát-thêu.  Làm sao ông ta có thể dứt khoát với quá khứ dễ dàng như vậy?  Nhất là, nghề ấy đang cho ông ta những lợi nhuận từ những đồng tiền gian lận.  Có lẽ, một điều mà ai cũng cảm nhận được khi dứt khoát với quá khứ tội lỗi đó là, sự tự do.  Có lẽ Mát-thêu nhận ra chân giá trị của tự do, và ông đã đánh đổi nó bằng mọi giá.  Có một góc cạnh nào trong đời sống của tôi, cứ day dứt, đòi tôi phải dứt khoát lên đường với Chúa Giêsu không?  Dứt bỏ nó khó như thế nào?  Tôi có thể tâm sự với Mát-thêu; tôi có thể nói chuyện với Chúa Giêsu về khó khăn này.  Ngài đang chờ tôi và vì tôi mà Ngài đến bên tôi trong giờ cầu nguyện này để, kêu gọi tôi, dù tôi thánh thiện hay tội lỗi!

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, September 19, 2019

Thứ Sáu Tuần XXIV Mùa Thường Niên – Năm C – 20-9-2019 – Lễ Thánh Andrew Kim Tae-gŏn và Các Bạn Tử Đạo

Thu Sau XXIV
Luca 8:1-3

1Sau đó, Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai 2và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ, 3bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_03Luca.html#8)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bình đẳng nam nữ là một trong những điểm nhấn của Phúc âm Luca.  Điều này có thể thấy rõ trong bài đọc hôm nay, không chỉ có các ông đi theo và làm môn đệ của Chúa Giêsu, mà có cả các bà nữa.  Tưởng đây cũng là điểm hiển nhiên trong mọi nhóm và mọi thời đại, đâu đâu cũng thấy các bà nhiều hơn các ông, từ việc đi lễ, sinh hoạt các nhóm đạo, thiện nguyện, đến việc tĩnh tâm và cầu nguyện, thế mà nhiều nơi và nhiều người vẫn coi thường họ.  Bài đọc hôm nay nói gì với tôi, khi tôi là nữ?  Một sự khích lệ để tiếp tục theo Chúa chăng?  Bài đọc hôm nay nói gì với tôi, khi tôi là nam?  Một lời mời mở lòng và biết tôn trọng nữ giới hơn chăng?  Dù là tôi là ai, tôi muốn theo sát Chúa Giêsu và làm môn đệ của Ngài, như những người đàn ông và đàn bà ngày xưa không?

2.     Luca ghi nhận là, các bà đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Chúa Giêsu và các môn đệ.  Lòng quảng đại này nói lên tình yêu của họ dành cho Chúa Giêsu và các môn đệ.  Tôi xem lại tình yêu của tôi với Chúa Giêsu như thế nào?  Tình yêu này thúc đẩy tôi làm gì cho Chúa, không hẳn chỉ là tiền bạc, nhưng còn là tài năng, thời giờ và tâm huyết của tôi nữa?  Tôi có thể bàn chuyện này với Chúa trong giờ cầu nguyện này.  Có thể vì yêu Chúa, tôi sẽ dốc hết tâm huyết và trí tuệ của tôi phục vụ gia đình trong ngày hôm nay, hoặc tôi sẽ phục vụ cộng đoàn cuối tuần này…       

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, September 18, 2019

Thứ Năm Tuần XXIV Mùa Thường Niên – Năm C – 19-9-2019

Thu Nam XXIV TN Luca 7:36-50

36Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình.  Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. 37Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. 38Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

39Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!" 40Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!" Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói." 41Đức Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?" 43Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm."

44Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. 45Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. 46Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. 47Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít." 48Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi." 49Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội?" 50Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_03Luca.html#7)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hai hình ảnh nổi bật trong bài đọc hôm nay đó là: Người đàn bà tội lỗi và ông Pha-ri-sêu.  Cả hai, có thể nói, là những người yêu mến Chúa Giêsu, nhưng người yêu nhiều, người yêu ít.  Tôi giống ai, trong hai người trên?   Tôi đọc lại bản văn và tìm hiểu sâu hơn người mà tôi thấy giống tôi nhất.  Tôi thấy người ấy đã làm gì với Chúa Giêsu?  Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu về tình yêu của tôi đối với Ngài?

2.     Tôi để ý đến tình yêu vô điều kiện của Chúa Giêsu vươn đến mọi người, khiến bà tội lỗi này cũng nghe biết.  Bà tìm cho bằng được cơ hội gặp Chúa Giêsu, và tin rằng Ngài sẽ đón nhận bà.  Quả thực, Chúa Giêsu đã đón nhận bà như bà là.  Chính điều đó khiến bà cảm thấy được chữa lành, được phục hồi nhân phẩm, được tự tin.  Để đáp lại tình yêu vô bờ bến của Chúa Giêsu, bà đã không tiếc gì với Ngài.  Bà lấy nước mắt và tóc mà tưới mà lau chân Ngài, rồi dùng nguyên cả bình bạch ngọc đựng dầu thơm mà xức, không phải trên đầu, mà dưới chân của Ngài.  Tôi đáp trả như thế nào trước tình yêu vô biên của Chúa luôn dành cho tôi?  Tôi muốn nói gì và làm gì khi ngồi bên Chúa trong giờ này?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, September 17, 2019

Thứ Tư Tuần XXIV Mùa Thường Niên – Năm C – 18-9-2019


Thu Tu XXIV TN

Luca 7:31-35

31[Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng]: “Vậy tôi phải ví người thế hệ này với ai? Họ giống ai? 32Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói: ‘Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không khóc than.’ 33Thật vậy, ông Gio-an Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: ‘Ông ta bị quỷ ám.’ 34Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: ‘Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.’ 35Nhưng Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_03Luca.html#7)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay cho tôi thấy Chúa Giêsu thất vọng về con người, họ thật khó chiều.  Có khi nào tôi cũng là một trong những lũ trẻ này không?  Tôi có thể có đủ lý do để than phiền và không hài lòng về Chúa?  Tôi có thể suy ngẫm về những gì Chúa Giêsu nói trong bài đọc hôm nay.

2.     Đời sống Giáo hội trong hai ngàn năm qua cũng đầy dẫy những nghịch cảnh này: nhóm này chỉ trích nhóm kia rằng không kính Chúa đủ, không ăn chay đủ, không giữ đạo nghiêm túc, nhóm khác lại chỉ trích rằng nhóm kia quá khắt khe, quá trọng hình thức và lễ nghi.  Bên nào cũng có lý và cố hữu trong lý luận của mình, nhưng lại quên tự hỏi: Đâu là lối sống đạo mà Chúa hài lòng nhất?  Bởi không phải cứ ăn chay, hãm mình, đánh tội đã là con đường mà Chúa ưa thích, cho bằng đời sống đạo của tôi dù khắt khe hay lỏng lẻo, phải góp phần biến đổi xã hội, xây dựng xã hội quanh tôi, không thể tách ly giữa chuyện sống đạo với những bổn phận trách nhiệm đối với trần thế.  Tôi thuộc nhóm người nào?  Tôi hỏi chuyện Chúa xem bao lâu nay, lối sống đạo của tôi có đẹp lòng Chúa không?  Có đang góp phần biến đổi xã hội quanh tôi không? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, September 16, 2019

Thứ Ba Tuần XXIV Mùa Thường Niên – Năm C – 17-9-2019


thu Ba XXIV TN

Luca 7:11-17

11Sau đó, Đức Giê-su đi đến thành kia gọi là Na-in, có các môn đệ và một đám rất đông cùng đi với Người. 12Khi Đức Giê-su đến gần cửa thành, thì đang lúc người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà goá. Có một đám đông trong thành cùng đi với bà. 13Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói: "Bà đừng khóc nữa!" 14Rồi Người lại gần, sờ vào quan tài. Các người khiêng dừng lại. Đức Giê-su nói: "Này người thanh niên, tôi bảo anh: hãy trỗi dậy!" 15Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Đức Giê-su trao anh ta cho bà mẹ. 16Mọi người đều kinh sợ và tôn vinh Thiên Chúa rằng: "Một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người". 17Lời này về Đức Giê-su được loan truyền khắp cả miền Giu-đê và vùng lân cận.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_03Luca.html#7)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay, Luca cho tôi biết hai chi tiết rất quan trọng, nhờ vậy tôi có thể hiểu hành động của Chúa Giêsu là cần thiết biết bao.  Thứ nhất, Luca cho biết người chết đây là người con trai duy nhất.  Thứ hai, mẹ của người chết là một bà góa.  Xã hội Do-thái lúc bấy giờ là xã hội phụ hệ, đàn ông rất được coi trọng, trong khi đó đàn bà chỉ là sở hữu của đàn ông, và không có một quyền hành nào trong xã hội.  Đàn bà không được đứng tên nhà cửa hay sở hữu bất cứ thứ gì.  Đàn bà nếu ra đường phải đi với người đàn ông.  Hiểu như vậy, tôi có thể thấy người mẹ góa này đã mất tất cả, trước là chồng và bây giờ là con trai duy nhất.  Trước tình trạng như vậy, Chúa Giêsu chạnh lòng thương và chữa cho con trai bà sống lại cần thiết đối với bà biết bao.  Ngài làm điều này trước khi bà xin.  Tôi nghĩ sao về những lời cầu nguyện của tôi?  Có phải, chỉ khi nào tôi cầu xin, Chúa mới đáp lời, hay Ngài đã đáp lời trước ngay cả tôi xin, mà tôi chẳng hay?  Tôi muốn nói gì với Chúa trong giây phút này?  Tôi có ngỡ ngàng như đám đông ngỡ ngàng về Chúa Giêsu chăng?

2.     Đây là một trong ba câu chuyện Chúa Giêsu chữa người chết sống lại: 1) Con gái viên trưởng hội đường; 2) La-da-rô, và 3) Con trai thành Na-in.  Tôi có thể hình dung bối cảnh của bài đọc hôm nay: a) Một nhóm rất đông theo Chúa Giêsu đến Na-in; b) Một đám đông đưa tang; c) Tiếng khóc của người mẹ neo đơi tuyệt vọng vì không nơi nương tựa; d) Lời trấn an của Chúa Giêsu với người mẹ neo đơn tuyệt vọng; e) Người con trỗi dậy từ cõi chết trước sự kinh ngạc của nhiều người. f) Niềm vui của người mẹ neo đơn tuyệt vọng này có lại con trai duy nhất của bà.  Tôi chọn một bối cảnh và ở trọn với bối cảnh ấy để nhận ra nỗi lòng của Chúa Giêsu trước đau khổ con người như thế nào.  Có một góc cạnh nào đó trong tôi đã chết và cần được Chúa Giêsu chữa cho lành chăng?  Tôi phải làm gì để được sự chú ý của Ngài?  Tôi nói gì với Ngài?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, September 15, 2019

Thứ Hai Tuần XXIV Mùa Thường Niên – Năm C – 16-9-2019 – Lễ Thánh Cornelius và Cyprian, Giáo Hoàng và Giám Mục Tử Đạo

Thu Hai XXIV TN

I Timothy 2:1-6

1Trước hết, tôi khuyên ai nấy dâng lời cầu xin, khẩn nguyện, nài van, tạ ơn cho tất cả mọi người, 2cho vua chúa và tất cả những người cầm quyền, để chúng ta được an cư lạc nghiệp mà sống thật đạo đức và nghiêm chỉnh. 3Đó là điều tốt và đẹp lòng Thiên Chúa, Đấng cứu độ chúng ta, 4Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý.  5Thật vậy, chỉ có một Thiên Chúa, chỉ có một Đấng trung gian giữa Thiên Chúa và loài người: đó là một con người, Đức Ki-tô Giê-su, 6Đấng đã tự hiến làm giá chuộc mọi người. 

(Trích Thư Timothy I bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_15Timothe1.html#2)

Gợi ý cầu nguyện

1.       Bài đọc hôm nay là một lời khuyên đúng.  Lời khuyên ấy mời gọi tôi cầu nguyện cho những nhà lãnh đạo trần thế.  Điều này đôi khi thật khó khi mà, những nhà lãnh đạo không cùng đảng phái với tôi, không hết lòng cho nước cho dân.  Tuy nhiên, lời khuyên trên rất đúng với Tin Mừng Chúa Giêsu rao giảng, hãy cầu nguyện cho mọi người, kể cả kẻ thù và những kẻ bắt bớ tôi.  Tôi muốn bắt chước Giáo hội, dành giờ này để cầu nguyện cho những vị lãnh đạo thế giới, đặc biệt những vị lãnh đạo của nước tôi đang sống.  Xin cho họ được khôn ngoan lãnh đạo đất nước, hầu mọi người được sống trong hòa bình, tự do.  Xin cho họ biết tận tình lo cho dân được an cư lạc nghiệp, hầu mọi người được ấm no, hạnh phúc.

2.       Tôi cũng không quên cầu nguyện cho các vị lãnh đạo trong Giáo hội: Đức Giáo Hoàng, các giám mục, các linh mục, các gia trưởng biết lấy lòng từ ái của Chúa mà hướng dẫn mọi người, biết gắn bó đời sống phục vụ của họ với Chúa Giêsu chịu đóng đinh, và biết tận tâm vươn đến, chữa lành những tâm hồn đau thương dập nát.  Tôi muốn nêu tên cụ thể một vị chủ chăn nào đó mà tôi muốn cầu nguyện trong lúc này, đặc biệt nhất là, khi vị ấy đang gặp những khó khăn.  

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, September 14, 2019

Chúa Nhật Tuần XXIV Mùa Thường Niên – Năm C – 15-9-2019


CN XXIV TN

Luca 15:1-10

1Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." 3Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này: 4"Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất? 5Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. 6Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó. 7Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.

8"Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được? 9Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất. 10Cũng thế, tôi nói cho các ông hay: giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_03Luca.html#15)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay có thể đã trở nên rất quen thuộc đối với tôi, nhưng đừng để sự quen thuộc này làm cho giờ cầu nguyện của tôi trở nên nhàm chán và khô khan.  Trước hết, tôi có thể thấy Chúa Giêsu kể hai dụ ngôn này cho cả hai nhóm người, đang hiện diện trước mặt Ngài: 1) Thu thuế và tội lỗi, nhóm người này bị cho là tội lỗi và là cái gai trong mắt mọi người; 2) Những người Pha-ri-sêu và kinh sư, nhóm người này tự cho mình là người công chính và thánh thiện hơn người.  Tôi có nhận thấy Chúa Giêsu cũng kể hai dụ ngôn này cho tôi không?  Tôi thuộc nhóm người nào?  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn lắng nghe Chúa Giêsu kể hai dụ ngôn này trực tiếp với tôi, bằng cung giọng nào và với tâm tình hay nỗi lòng nào?  Tôi phản ứng như thế nào trước những gì Chúa Giêsu đang dành cho tôi?

2.      Thứ đến, tôi cũng nhận thấy sự vô lý một cách điên rồ trong hai dụ ngôn trên: 1) Người chăn chiên đã bỏ chín mươi chính con chiên để đi tìm một con chiên bị mất, và rồi mời bạn bè đến ăn mừng, tốn kém hơn cả một con chiên đã tìm lại được.  2) Người đàn bà đã tìm được đồng bạc bị mất, và rồi mời bạn bè ăn mừng, tốn kém hơn cả đồng bạc đã tìm lại được.  Tuy nhiên, đây là sự vô lý, điên rồ của tình yêu, bởi bình thường chẳng ai làm như vậy.  Lạ lùng thay, người chăn chiên điên, và người đàn bà điên này chính là Chúa.  Ngài đã điên dại tìm tôi bao lâu nay, chỉ vì si mê tôi.  Không ai có thể thay thế được tôi trong trái tim của Ngài, dù Ngài rất giầu có, vẫn còn đến chín mươi chín con chiên khác, vẫn còn đến chín đồng bạc khác.  Tôi cảm thấy thế nào khi Chúa yêu tôi đến cuồng si?  Tôi nghĩ Ngài đã tìm tôi bao lâu rồi, đã tìm thấy tôi chưa, hay Ngài vẫn lang thang tìm tôi?  Nếu Ngài đã tìm thấy tôi, tôi để ý Ngài đã làm gì với tôi, la mắng, trách móc, hay ôm chầm lấy tôi, hôn lấy hôn để, và mừng đến dàn dụa nước mắt?  Tôi cảm được hơi tấm của tình yêu, nỗi lo sợ mất tôi một lần nữa của Chúa không?  Tôi có tâm tình nào với Chúa trong lúc này?             

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, September 13, 2019

Thứ Bảy Tuần XXIII Mùa Thường Niên – Năm C – 14-9-2019 – Lễ Suy Tôn Thánh Giá


Thu Bay XXIII TN

Phi-lip-phê 2:6-11

6Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, 7nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế.  8Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.  9Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu.  10Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; 11và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: "Đức Giê-su Ki-tô là Chúa".

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://www.phimconggiao.com/kinh-thanh/TanUoc_11Philipphe.html#2)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Có lẽ không có lời nào diễn tả hết về tình yêu của Thiên Chúa cho bằng những lời từ Thư gởi Giáo đoàn Phi-lip-phê, trong bài đọc hôm nay.  Tình yêu ấy cúi xuống đến tận cùng của kiếp người, dẫu vô tội nhưng lại bị giết chết như một tử tội.  Giờ cầu nguyện hôm nay có thể dễ hơn, nếu tôi ngồi trước ảnh chịu nạn, hoặc có trong lòng bàn tay một Thánh giá, giúp tôi chiêm ngắm kỹ hơn Thiên Chúa đã làm người như thế nào, đã chết tất tưởi, cô đơn và nhục nhã trên thập giá như thế nào.  Cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá nói gì với tôi?  Cái chết ấy giúp tôi như thế nào khi tôi đang phải trải qua những đau khổ, hiểu lầm và sỉ nhục?
2.      Đoạn thư trên đã là một cách diễn tả quan trọng đối với những Kitô hữu thời sơ khai.  Có lẽ từ ban đầu các Kitô hữu đã cảm nhận thật nhiều qua cách diễn tả này, bởi họ vừa sống qua kinh nghiệm về cuộc tử nạn của Chúa Giêsu, hay ít ra được nghe từ những chứng nhân đầu tiên về cái chết của Ngài.  Có thể nói cái chết và sống lại của Chúa Giêsu đã hấp dẫn nhân loại trong suốt hai mươi thế kỷ qua.  Bởi nhân loại không cần một Thiên Chúa ở trên mây, nhưng là một Thiên Chúa ở giữa nhân loại, đi qua mọi kinh nghiệm của con người, vui buồn, sướng khổ, vinh nhục, để từ nay không còn ai có thể nói Thiên Chúa chẳng biết gì đến những đau khổ của tôi.  Tuy nhiên, cái chết của Chúa Giêsu không phải là hết, nhưng Ngài đã sống lại, đây là một hy vọng cho tôi để rồi, dù phải đau khổ đến đâu đi nữa, tôi vẫn vững tin, vẫn hy vọng vì sẽ có ngày phục sinh khải hoàn.  Tôi có thể đọc lại đoạn thư trên nhiều lần để những lời này trở thành nền tảng đức tin của tôi, tạo một ý lực sống giữa những thăng trầm của cuộc đời.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện này bằng bài hát, “Lặng,” qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=hHt7puAevPo

Phạm Đức Hạnh, SJ