Tuesday, March 10, 2026

Thứ Tư Tuần III Mùa Chay - Năm A – 3-11-2026

 Thu Tu III MC

Mát-thêu 5:17-19

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ.  Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn.  Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành.  Vậy ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời.  Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc của giờ cầu nguyện hôm nay, tôi muốn cùng theo Chúa Giêsu trên núi với đám đông khi Ngài vừa giảng về các mối phúc.  Giờ đây, giọng điệu của Ngài chuyển từ việc nói về những người được chúc phúc trong Nước Thiên Chúa sang nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ các điều răn.  Tôi muốn hình dung Ngài đang nói những lời này với tất cả những người đã tụ tập quanh Ngài.  Tôi có thể xem các mối phúc như sự khích lệ cho tấm lòng; trong khi luật pháp, với các điều răn, được khắc sâu trong tâm trí mọi người.  Có lẽ Chúa Giêsu đang cho mọi người thấy hai điều này thuộc về nhau như thế nào.  Trong hành trình đức tin của tôi, tấm lòng tôi cần sự khích lệ và phúc lành ở đâu khi tôi tìm cách thực hành các điều răn?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung, tôi đang ngồi cùng đám đông dưới chân Chúa Giêsu, ngước nhìn dung nhan Ngài, mở lòng đón nhận lời Ngài.  Chúa Giêsu nói: “Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành.”  Có lẽ có điều gì đó mà Chúa muốn hoàn thành trong tôi.  Đó có thể là gì?  Hãy dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này ngồi trên núi gần Ngài, lắng nghe tiếng Ngài.

Phạm Đức Hạnh SJ

Monday, March 9, 2026

Thứ Ba Tuần III Mùa Chay - Năm A – 3-10-2026

Thu Ba III MC

Thánh Vịnh 25:4-9

Lạy CHÚA, đường nẻo Ngài, xin dạy cho con biết,
lối đi của Ngài, xin chỉ bảo con.

Xin dẫn con đi theo đường chân lý của Ngài
và bảo ban dạy dỗ,
vì chính Ngài là Thiên Chúa cứu độ con.
Sớm hôm con những cậy trông Ngài, bởi vì Ngài nhân ái.

Lạy CHÚA, xin nhớ lại nghĩa nặng với ân sâu
Ngài đã từng biểu lộ từ muôn thuở muôn đời.

Tuổi xuân trót dại bao lầm lỗi, xin Ngài đừng nhớ đến,
nhưng xin lấy tình thương mà nhớ đến con cùng.

CHÚA là Đấng nhân từ chính trực, chỉ lối cho tội nhân,

dẫn kẻ nghèo hèn đi theo đường công chính,
dạy cho biết đường lối của Người.

(Trích Thánh Vịnh, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay tôi tiếp tục cầu nguyện với Thánh Vịnh.  Trong bài Thánh vịnh hôm nay, tác giả Đa-vít đã viết về sự dẫn dắt, dạy dỗ, cứu rỗi và tình yêu bền vững của Thiên Chúa.  Hãy hình dung Đa-vít đang ngồi bên cạnh tôi, như một người bạn, người hiểu cả đường lối của Chúa và những khó khăn của kiếp người.  Ông ấy trông như thế nào?  Vậy, hãy hình dung rằng, Đa-vít khuyến khích tôi viết một bài thánh vịnh hôm nay...  Cố gắng đừng suy nghĩ hay phân tích, hãy giữ cho lời lẽ đơn giản, để chúng tuôn chảy từ trái tim tôi…  Dòng đầu tiên của tôi sẽ là gì?  Trong bài thánh vịnh của mình, Đa-vít nhắc lại rằng, Đức Chúa là Thiên Chúa của lòng thương xót và tình yêu bền vững, vì vậy ông kêu lên: “Tuổi xuân trót dại bao lầm lỗi, xin Ngài đừng nhớ đến.”  Quay trở lại bài thánh vịnh của tôi, tôi chọn những lời nào để kêu cầu Thiên Chúa hôm nay?  Tôi có thể dùng những lời nào để bày tỏ lòng biết ơn đối với Thiên Chúa, vì lòng thương xót của Ngài dành cho tôi?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem dòng nào trong bài thánh vịnh của Đa-vít chạm đến trái tim tôi nhất.  Cuối cùng, tôi chọn những lời đơn giản nào để kết thúc bài thánh vịnh của mình?  Có lẽ tôi muốn dành thêm thời gian cho bài thánh vịnh của mình, vậy nên có thể quay lại đọc nó sau, và thêm một vài dòng nữa vào lời cầu nguyện của tôi hôm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, March 8, 2026

Thứ Hai Tuần III Mùa Chay - Năm A – 3-9-2026

Thu Hai III MC

Thánh Vịnh 41:2-4; 42:3-4

Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong,
hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa.

Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống.
Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan?

Châu lệ là cơm bánh đêm ngày,
khi thiên hạ thường ngày cứ hỏi:
"Này Thiên Chúa ngươi đâu?"


Xin Ngài thương sai phái ánh sáng và chân lý của Ngài,
để soi đường dẫn lối con đi về núi thánh, lên đền Ngài ngự.

Con sẽ bước tới bàn thờ Thiên Chúa,
tới gặp Thiên Chúa, nguồn vui của lòng con.
Con gảy đàn dâng câu cảm tạ,
lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ.

(Trích Thánh Vịnh, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Hôm nay tôi cầu nguyện với Thánh Vịnh.  Trong đó, tâm tình của tác giả thân thưa với Chúa, nghe thật thân thương và tha thiết: “Linh hồn tôi khát khao Chúa.”  Hoàn cảnh nào khiến tôi khát khao Chúa?  Có lẽ là sự bận rộn?  Hay có thể là cảm giác xa cách hoặc mất kết nối trong đời sống cầu nguyện của tôi?  Hãy nói chuyện với Chúa từ tận đáy lòng về những điều này.  Tác giả Thánh vịnh viết tiếp: “Châu lệ là cơm bánh đêm ngày.”  Tôi có thể tự hỏi nguyên nhân của những giọt nước mắt này là gì.  Khi tôi đau buồn, tôi có thể cảm thấy gần gũi với Chúa hơn trong sự an ủi, hoặc đôi khi, xa cách hơn trong sự tuyệt vọng khi những cảm xúc mạnh mẽ trở nên quá sức chịu đựng.  Kinh nghiệm của tôi về sự hiện diện của Chúa bên cạnh mình trong những hoàn cảnh khó khăn là gì?  “Khi thiên hạ thường ngày cứ hỏi: ‘Này Thiên Chúa ngươi đâu?’”  Có lẽ một cách nói khác của điều này ngày nay là: “Sao Chúa lại cho phép sự đau khổ này?”  Thiên Chúa của tôi ở đâu hôm nay?


2. Tôi đọc lại Thánh Vịnh trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến những lời cầu xin của tác giả Thánh vịnh trong nửa sau của Thánh vịnh.  Hãy chú ý điều gì còn đọng lại trong tôi…  “Xin Ngài thương sai phái ánh sáng và chân lý của Ngài, để soi đường dẫn lối con đi về núi thánh, lên đền Ngài ngự.”  Tôi muốn dành thời gian còn lại của giờ cầu nguyện hôm nay để trò chuyện với Chúa, có thể là xin những điều gần gũi nơi trái tim tôi, những nỗi buồn, những ước muốn, sự khát khao của tôi, hoặc đơn giản là mong muốn biết rằng Chúa luôn ở bên cạnh tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, March 7, 2026

Chúa Nhật Tuần III Mùa Chay - Năm A – 3-8-2026

CN III MC

Rô-ma 5:1-2, 5-8

Thưa anh em, một khi đã được nên công chính nhờ đức tin, chúng ta được bình an với Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.  Vì chúng ta tin, nên Đức Giê-su đã mở lối cho chúng ta vào hưởng ân sủng của Thiên Chúa, như chúng ta đang được hiện nay; chúng ta lại còn tự hào về niềm hy vọng được hưởng vinh quang của Thiên Chúa.  Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.  Quả vậy, khi chúng ta không có sức làm được gì vì còn là hạng người vô đạo, thì theo đúng kỳ hạn, Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta.  Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng.  Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta.

(Trích Thư Rô-ma, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay được trích từ Thư Rô-ma; trong đó, Thánh Phaolô, liệt kê những lý do tại sao tôi có thể chắc chắn về ân sủng và tình yêu của Chúa.  Tình yêu của Chúa không có điều kiện.  Tôi không thể tự mình giành được nó, bởi vì nó được ban cho trước khi tôi bắt đầu cố gắng để có được nó.  Tôi không thể đủ tốt để xứng đáng với nó, bởi vì không có khái niệm "đủ tốt".  Tôi đáp lại ân sủng và tình yêu của Chúa như thế nào?  "Hy vọng không làm thất vọng."  Khái niệm về hy vọng của Phaolô không chỉ là suy nghĩ viển vông; đó là sự biết chắc.  Mối quan hệ của tôi với hy vọng hiện tại như thế nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến phản ứng của chính mình đối với sự trấn an của Phaolô.  Trong giờ cầu nguyện, hãy chú ý đến những gì tôi đang mang vào ngày hôm nay - sự phán xét, mệt mỏi, lòng biết ơn, sự bồn chồn, hy vọng.  Hãy mở lòng để đón nhận ân sủng mà tôi cần.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, March 6, 2026

Thứ Bảy Tuần II Mùa Chay - Năm A – 3-7-2026

 Thu Bay II MC

Mi-kha 7:14-15, 18-20

Lạy Đức Chúa, xin Ngài dùng gậy chăn dắt dân là đàn chiên, là cơ nghiệp của Ngài, đang biệt cư trong rừng giữa vườn cây ăn trái.  Xin đưa họ tới đồng cỏ miền Ba-san và Ga-la-át như những ngày thuở xa xưa.  Như thời Ngài ra khỏi đất Ai-cập, xin Ngài cho chúng con thấy những kỳ công. 

Thần minh nào sánh được như Ngài, Đấng chịu đựng lỗi lầm, Đấng bỏ qua tội ác cho phần còn sót lại của cơ nghiệp Ngài?  Người không giữ mãi cơn giận, nhưng chuộng lòng nhân nghĩa, Người sẽ lại thương xót chúng ta, tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân.  Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.  Ngài sẽ bày tỏ lòng thành tín cho Gia-cóp, và tình thương cho Áp-ra-ham, như đã thề với tổ phụ chúng con từ thuở trước.

(Trích Sách Mi-kha, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

1. Hôm nay tôi cùng Giáo hội cầu nguyện với lời Chúa qua Sách Mi-kha.  Bài đọc hôm nay thật đẹp, trong đó tác giả dẫn tôi vào những vùng miền thầm kín nhất của tâm hồn.  Trong những lĩnh vực nào của đời sống, tôi hiện đang cảm thấy “cô đơn” hoặc bị cô lập, giống như một đàn chiên sống một mình trong rừng?  Làm thế nào tôi có thể mời Chúa chăn dắt và hướng dẫn mình ở đó bằng cây gậy của Ngài?  Mi-kha cầu nguyện cho sự phục hồi trở lại những nơi màu mỡ, trù phú “như trong những ngày xưa”.  Tôi còn nhớ những kinh nghiệm nào trong quá khứ về sự chu cấp hoặc sự gần gũi của Chúa?  Hãy mang những ký ức đó đến với Chúa trong lòng biết ơn, và xin Ngài làm mới những phúc lành tương tự trong hoàn cảnh hiện tại của mình.  Mi-kha mô tả Thiên Chúa giày đạp tội lỗi dưới chân và ném chúng "xuống đáy biển".  Hãy suy ngẫm về một tội lỗi, cảm giác tội lỗi, hoặc thất bại trong quá khứ vẫn còn đè nặng lên tôi.  Thiên Chúa "vui thích" thể hiện tình yêu thương bền vững.  Việc biết rằng Ngài tìm thấy niềm vui trong việc tha thứ và yêu thương tôi đã thay đổi quan điểm của tôi về Thiên Chúa như thế nào?  Tôi có thể đang chống lại niềm vui của Ngài dành cho tôi vì sự xấu hổ hoặc tự phán xét ở điểm nào?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý, bài đọc chuyển từ than thở và cầu nguyện sang ngợi khen đầy tự tin.  Làm thế nào việc suy ngẫm về lòng trung tín của Chúa trong quá khứ có thể nuôi dưỡng niềm hy vọng cho tương lai của tôi?  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện này bằng một lời nguyện đơn giản bày tỏ sự cam kết: "Lạy Chúa, ai là Thiên Chúa giống như Ngài?  Xin giúp con sống trong sự tự do của sự tha thứ của Ngài và sự an toàn của tình yêu thương trung tín của Ngài."

Phạm Đức Hạnh SJ

Thursday, March 5, 2026

Thứ Sáu Tuần II Mùa Chay - Năm A – 3-6-2026

Thu Sau II MC

Mát-thêu 21:33-43

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân rằng: “Các ông hãy nghe dụ ngôn sau đây – Có chủ nhà kia trồng được một vườn nho; chung quanh vườn, ông rào giậu; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh.  Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa.  Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi.  Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông, chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ.  Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước; nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy.  Sau cùng, ông sai con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng: ‘Chúng sẽ nể con ta.’  Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau: ‘Đứa thừa tự đây rồi!  Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!’  Thế là chúng bắt lấy cậu, tống ra khỏi vườn nho và giết đi.  Vậy khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?”  Họ đáp: “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.”  Đức Giê-su bảo họ: “Kinh Thánh có câu: ‘Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường.  Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.’  Các ông chưa bao giờ đọc câu này sao?

Bởi đó, tôi nói cho các ông hay: Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu kể một dụ ngôn cho những người không tin Ngài.  Một câu chuyện có thể là một cách dạy dỗ tuyệt vời.  Tôi hãy cùng quan sát.  Mọi người sẽ nhận ra cảnh tượng trong vườn nho.  Chủ đất coi trọng tài sản của mình; nó được chuẩn bị cẩn thận và giao phó cho những người thuê đất.  Hãy chú ý đến những người thuê đất.  Hãy chú ý đến sự tự tin của họ, sự quen thuộc của họ với nơi này, cảm giác sở hữu của họ.  Bây giờ hãy hình dung những người đầy tớ đến.  Rồi đến người con trai.  Hãy để cảnh tượng diễn ra một cách từ từ.  Hôm nay tôi đang ở đâu trong dụ ngôn này?  Những cảm xúc nào trỗi dậy?  Tôi nhận ra chính mình ở đâu - và có lẽ tôi đang chống lại sự nhận biết đó?  “Họ sẽ tôn trọng con trai tôi.”  Ngược lại, những người thuê đất tin rằng họ là chủ sở hữu; họ xứng đáng được tôn trọng.  Có những phần nào trong cuộc sống của tôi mà tôi đã tự nhận là của mình và không nhận ra Chúa không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy nghĩ xem tôi có thể trả lại những phần đó trong cuộc sống của mình như thế nào bằng sự phục tùng và tin tưởng.  “Hòn đá mà những người xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường.”  Ở phần cuối của giờ cầu nguyện này, hãy để Chúa Giêsu đưa mình đến ở riêng với Ngài, và chia sẻ những suy nghĩ của tôi với Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, March 4, 2026

Thứ Năm Tuần II Mùa Chay - Năm A – 3-5-2026

 Thu Nam II MC

Giê-rê-mi-a 17:5-10

Đức Chúa phán như sau: Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa!  Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ, hạnh phúc có đến cũng chẳng nhìn ra, nhưng sẽ ở mãi nơi đồng khô cỏ cháy, trong vùng đất mặn không một bóng người.  Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân.  Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì, lá trên cành vẫn cứ xanh tươi, gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại, và không ngừng trổ sinh hoa trái.  Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, ai dò thấu được?  Ta là Đức Chúa, Ta dò xét lòng người, thử thách mọi tâm can.  Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm.

(Trích Sách Giê-rê-mi-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Trong bài đọc hôm nay, Giê-rê-mi nhắc đến hai loại người.  Tôi có thể hình dung chính mình đang đi bộ qua một vùng sa mạc.  Hãy chú ý đến cái nóng, cơn gió, mặt đất dưới chân.  Tôi dừng lại khi thấy địa hình thay đổi.  “Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa!  Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ, hạnh phúc có đến cũng chẳng nhìn ra…  Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân.  Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì, lá trên cành vẫn cứ xanh tươi, gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại, và không ngừng trổ sinh hoa trái.”  Một bên là một bụi cây sa mạc co rúm lại – cành khô giòn, sống nhờ bộ rễ nông, chờ đợi cơn mưa có thể không bao giờ đến.  Bên kia là một cây chị em đứng thẳng gần dòng nước chảy, rễ sâu, tràn đầy sức sống.  Tôi tự hỏi, một cách nhẹ nhàng và thành thật:  Loại cây nào giống với đời sống nội tâm của tôi hiện nay?  Những tiếng nói nào đang định hình cuộc sống của tôi?  Hãy lưu ý rằng cây cằn cỗi không mang tội lỗi – nó bị đặt sai chỗ, thiếu thốn những gì nó cần.  Nó đã tin tưởng vào mảnh đất không thể nuôi dưỡng nó.  Niềm tin đặt sai chỗ dần dần làm khô héo trái tim.  Điều đó có nghĩa là gì khi tôi kết nối với một chân lý lớn hơn: sự khôn ngoan và tình yêu của Thiên Chúa?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy ngẫm xem gốc rễ của tôi nông cạn ở đâu và điều gì đưa tôi đến gần nguồn nước hằng sống.  “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân.”  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn dâng những nhu cầu của tôi lên Chúa và nghỉ ngơi trong phúc lành của Ngài.
Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, March 3, 2026

Thứ Tư Tuần II Mùa Chay - Năm A – 3-4-2026

Thu Tu II MC

Mát-thêu 20:17-28

Khi ấy, lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường Người nói với các ông: “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư.  Họ sẽ kết án xử tử Người, sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.”

Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều.  Người hỏi bà: “Bà muốn gì?”  Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.”  Đức Giê-su bảo: “Các người không biết các người xin gì!  Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”  Họ đáp: “Thưa uống nổi.”  Đức Giê-su bảo: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”

Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó.  Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân.  Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.  Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.   Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Đôi khi trong Kinh Thánh, việc đặt mình vào bối cảnh câu chuyện sẽ rất hữu ích.  Bởi vậy, phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh I-nha-xi-ô sẽ rất giúp tôi trong giờ cầu nguyện hôm nay.  Tôi hình dung Chúa Giêsu và các môn đệ đang trên đường đến Giê-ru-sa-lem, một con đường mà họ đã quá quen thuộc; cái nóng gay gắt, bụi bay mù mịt dưới chân, các loài vật, người hành hương và thương nhân; tiếng leng keng của những chiếc xe nặng nề; tiếng kêu be be của cừu và dê—tất cả đều hướng về thành phố vĩ đại.  Tuy nhiên, Chúa Giêsu bước đi với một mục đích đặc biệt, một nhịp điệu đều đặn trong từng bước chân của Ngài.  Tôi cảm nhận hành trình này như thế nào?  “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem…”  Tất nhiên là vậy.  Nhưng điều tiếp theo—sự phản bội, sự lên án, sự chế nhạo, sự đánh đập, cái chết—phản ứng của những người bạn Ngài lại không được nói ra.  Tôi đón nhận lời tiên tri ẩn dụ này như thế nào?  Tôi có nhận thấy lời hứa thầm lặng, kiên quyết: “…và đến ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại.”  Gần như ngay lập tức, một giọng nói khác vang lên: tham vọng.  Một người mẹ cầu xin vinh dự cho các con trai mình.  Cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. Chúa Giêsu nói về sự đau khổ; họ nói về vinh quang.  Có những lúc nào tôi đi theo Chúa Giêsu—nhưng vẫn mặc cả về con đường mình sẽ đi?  Chúa Giêsu hỏi: “Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”  Lời Ngài không nhằm làm tổn thương.  Ngài chỉ đơn giản nói lên sự thật về cái giá phải trả.  “Chén” đặt trước mặt tôi bây giờ là gì?  Tôi sẽ đối mặt với câu hỏi này như thế nào?  

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến hành động của Chúa Giêsu, Ngài quy tụ tất cả lại gần, và nói: “Anh em biết – thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân.  Giữa anh em thì không được như vậy.  Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.  Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.  Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”  Chúa Giêsu sẽ hiến dâng cả cuộc đời mình để mỗi người có thể biết được sự tự do và sự trọn vẹn của cuộc sống.  Tôi được mời gọi cùng tham gia vào hành trình ấy.  Hãy tưởng tượng, trong Mùa Chay này, Chúa Giêsu đang hỏi tôi hãy chọn vị trí của mình.  Loại tự do nào đang chờ đợi tôi ở đó?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, March 2, 2026

Thứ Ba Tuần II Mùa Chay - Năm A – 3-3-2026

Thu Ba II MC

I-sai-a 1:10, 16-20

Hỡi những kẻ làm đầu Xơ-đôm, hãy nghe lời Đức Chúa phán.  Hỡi dân Gô-mô-ra, hãy lắng tai nghe Thiên Chúa chúng ta dạy bảo.  Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta.  Đừng làm điều ác nữa.  Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ.  Đức Chúa phán: “Hãy đến đây, ta cùng nhau tranh luận!  Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông.  Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta, các ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ.  Còn nếu các ngươi từ chối mà phản nghịch, các ngươi sẽ phải ăn gươm ăn giáo.”  Miệng Đức Chúa đã phán như vậy.

(Trích Sách I-sai-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hãy tưởng tượng cảm giác của tôi khi thấy tiên tri I-sai-a đứng đó ở Giê-ru-sa-lem.  Dân chúng của thành thánh bị so sánh với sự gian ác xưa kia của Sô-đôm và Gô-mô-ra…  Điều đó có đủ để thu hút sự chú ý của tôi không?  Sự phẫn nộ của tôi có đủ không?  Giờ đây, hãy lắng nghe Chúa phán trực tiếp với tôi.  Đây không phải là sự từ chối mà là Chúa tìm kiếm sự hòa giải.  “Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta.”  Tôi cảm thấy sự kháng cự ở đâu?  Tôi cảm thấy sự đáp lại ở đâu?  “Hãy đến đây” – đây là một lời mời gọi – hãy trở thành những người công chính.  Đây là một Thiên Chúa mời gọi sự đối thoại, Ngài tin rằng sự thay đổi là có thể.  Tôi có sẵn lòng không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy nghĩ xem Chúa có thể làm điều gì mới mẻ trong tôi mùa Chay này “nếu tôi sẵn lòng và vâng phục”?  “Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết.”  Khi thời gian cầu nguyện này sắp kết thúc, hãy chia sẻ với Chúa sự sẵn lòng lắng nghe lời Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ