Tuesday, December 18, 2018

Thứ Tư Tuần III Mùa Vọng – Năm C – 19 - 12-2018


Thu Tu III MV

Luca 1:5-25

5 Thời vua Hê-rô-đê cai trị miền Giu-đê, có một vị tư tế thuộc nhóm A-vi-gia, tên là Da-ca-ri-a; vợ ông là Ê-li-sa-bét cũng thuộc dòng tộc tư tế A-ha-ron.6 Cả hai ông bà đều là người công chính trước mặt Thiên Chúa, sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa, không ai chê trách được điều gì.7 Nhưng họ lại không có con, vì bà Ê-li-sa-bét là người hiếm hoi. Vả lại, cả hai đều đã cao niên.8 Sau đây là chuyện xảy ra trong lúc ông đang lo việc tế tự trước nhan Thiên Chúa khi đến phiên của nhóm ông:9 Trong cuộc bắt thăm thường lệ của hàng tư tế, ông đã trúng thăm được vào dâng hương trong Đền Thờ của Đức Chúa.10 Trong giờ dâng hương đó, toàn thể dân chúng cầu nguyện ở bên ngoài.11 Bỗng một sứ thần của Chúa hiện ra với ông, đứng bên phải hương án.12 Thấy vậy, ông Da-ca-ri-a bối rối, và nỗi sợ hãi ập xuống trên ông.13 Nhưng sứ thần bảo ông: "Này ông Da-ca-ri-a, đừng sợ, vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin: bà Ê-li-sa-bét vợ ông sẽ sinh cho ông một đứa con trai, và ông phải đặt tên cho con là Gio-an.14 Ông sẽ được vui mừng hớn hở, và nhiều người cũng được hỷ hoan ngày con trẻ chào đời.15 Vì em bé sẽ nên cao cả trước mặt Chúa. Rượu lạt rượu nồng em sẽ đều không uống. Và ngay khi còn trong lòng mẹ, em đã đầy Thánh Thần.16 Em sẽ đưa nhiều con cái Ít-ra-en về với Đức Chúa là Thiên Chúa của họ.17 Được đầy thần khí và quyền năng của ngôn sứ Ê-li-a, em sẽ đi trước mặt Chúa, để làm cho lòng cha ông quay về với con cháu, để làm cho tâm tư kẻ ngỗ nghịch lại hướng về nẻo chính đường ngay, và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa."18 Ông Da-ca-ri-a thưa với sứ thần: "Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã lớn tuổi."19 Sứ thần đáp: "Tôi là Gáp-ri-en, hằng đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, tôi được sai đến nói với ông và loan báo tin mừng ấy cho ông.20 Và này đây ông sẽ bị câm, không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra, bởi vì ông đã không tin lời tôi, là những lời sẽ được ứng nghiệm đúng thời đúng buổi."21 Dân chúng đợi ông Da-ca-ri-a, và lấy làm lạ sao ông ở lại trong cung thánh lâu như thế.22 Lúc đi ra, ông không nói với họ được, và dân chúng biết là ông đã thấy một thị kiến trong cung thánh. Còn ông, ông chỉ làm hiệu cho họ và vẫn bị câm.23 Khi thời gian phục vụ ở Đền Thờ đã mãn, ông trở về nhà.24 Ít lâu sau, bà Ê-li-sa-bét vợ ông có thai, bà ẩn mình năm tháng.25 Bà tự nhủ: "Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Càng gần đến ngày Lễ Giáng Sinh, Giáo hội lại cho tôi nghe những câu chuyện Thiên Chúa đã làm những chuyện lạ lùng trong lịch sử.  Bài đọc hôm nay là một ví dụ.  Thiên Chúa đã cho vợ chồng già hiếm muộn Da-ca-ri-a và Ê-li-sa-bét có con.  Câu chuyện của họ gợi lên trong tôi ít là hai điều: Thứ nhất, sự trung thành trong cầu nguyện của đôi vợ chồng hiếm muộn này.  Chắc chắn họ đã đầu nguyện suốt đời, đã sửa mình, đã kiêng khem đủ kiểu để làm sao có được một người con.  Đời sống của họ dạy cho tôi điều gì về tương quan giữa tôi với Chúa?  Tôi muốn nói chuyện thêm với họ trong giờ cầu nguyện này.

2.      Thứ hai, sự đoái thương của Thiên Chúa đối với người khốn cùng.  Thiên Chúa đã trở thành tin vui giữa giờ tuyệt vọng cho gia đình Da-ca-ri-a.  Điều này cho tôi thấy, đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể.  Điều này có làm cho tôi tin tưởng ở Chúa hơn chăng?  Điều này có làm cho tôi thêm lòng trung kiên trong cầu nguyện chăng?  Tôi muốn tiếp tục nói chuyện với Chúa về đức tin của tôi trong phần còn lại của giờ cầu nguyện này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, December 17, 2018

Thứ Ba Tuần III Mùa Vọng – Năm C – 18 - 12-2018

Thu Ba III MV

Mát-thêu 1:18-24

18 Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần.19 Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo.20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: "Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần.21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ."22 Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ:23 Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là "Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta."24 Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà.

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Tiếp nối câu chuyện gia phả hôm qua, bài đọc hôm nay đi vào chi tiết cụ thể Chúa Giêsu sinh ra như thế nào.  Trong giờ cầu nguyện hôm nay tôi có thể tập trung vào một trong ba nhân vật của câu chuyện: Giuse, Maria hoặc Giêsu.  Tôi để ý xem họ hiểu gì về ý định của Thiên Chúa trong cuộc đời của họ và trong cuộc đời này?  Họ mở lòng và đóng góp như thế nào vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa?  Tôi muốn nói chuyện với một trong ba để xin họ giúp tôi khám phá ra ý Chúa và những lời mời gọi của Ngài trong đời sống của tôi hôm nay. 

2.      Tôi muốn chọn một trong ba nhân vật từ bài đọc hôm nay như là người đồng hành giúp tôi sống Mùa Vọng và Mùa Giáng Sinh một cách tốt đẹp hơn.  Tôi muốn học cách đọc ý muốn của Chúa và cách giải quyết vấn đề của vị mà tôi chọn, hầu giúp tôi càng ngày càng thông thạo hơn trong cách đọc thánh ý Chúa và làm những gì mà Ngài muốn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, December 16, 2018

Thứ Hai Tuần III Mùa Vọng – Năm C – 17 - 12-2018


Thu Hai III MV

Mát-thêu 1:1-17

1 Đây là gia phả Đức Giê-su Ki-tô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham:2 Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác; I-xa-ác sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này;3 Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh Pe-rét và De-rác; Pe-rét sinh Khét-xơ-ron; Khét-xơ-ron sinh A-ram;4 A-ram sinh Am-mi-na-đáp; Am-mi-na-đáp sinh Nác-son; Nác-son sinh Xan-môn;5 Xan-môn lấy Ra-kháp sinh Bô-át; Bô-át lấy Rút sinh Ô-vết; Ô-vết sinh Gie-sê;6 ông Gie-sê sinh Đa-vít.1 Vua Đa-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn7 Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am; Rơ-kháp-am sinh A-vi-gia; A-vi-gia sinh A-xa;8 A-xa sinh Giơ-hô-sa-phát; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram; Giô-ram sinh Út-di-gia;9 Út-di-gia sinh Gio-tham; Gio-tham sinh A-khát; A-khát sinh Khít-ki-gia;10 Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se; Mơ-na-se sinh A-môn; A-môn sinh Giô-si-gia;11 Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này; kế đó là thời lưu đày ở Ba-by-lon.12 Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia sinh San-ti-ên; San-ti-ên sinh Dơ-rúp-ba-ven;13 Dơ-rúp-ba-ven sinh A-vi-hút; A-vi-hút sinh En-gia-kim; En-gia-kim sinh A-do;14 A-do sinh Xa-đốc; Xa-đốc sinh A-khin; A-khin sinh Ê-li-hút;15 Ê-li-hút sinh E-la-da; E-la-da sinh Mát-than; Mát-than sinh Gia-cóp;16 Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.17 Như thế, tính chung lại thì: từ tổ phụ Áp-ra-ham đến vua Đa-vít, là mười bốn đời; từ vua Đa-vít đến thời lưu đày ở Ba-by-lon, là mười bốn đời; và từ thời lưu đày ở Ba-by-lon đến Đức Ki-tô, cũng là mười bốn đời.

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Tôi đọc thấy gì từ gia phả của Chúa Giêsu?  Gia phả được viết theo văn hóa phụ hệ: ông này sinh ra ông kia, tựa như văn hóa Việt Nam, trọng nam khinh nữ.  Tuy nhiên trong danh sách các người đàn ông này, Mát-thêu cũng chen vào được tên của năm người nữ.  Họ là ai?  Tất cả đều có một lý lịch bất thường, hoặc tầm thường.  Trong những người đàn ông này, họ là ai?  Phần nhiều là những người tội lỗi, gian dối và lừa lọc.  Tôi nghĩ gì về việc Mát-thêu kể tên của những người này trong gia phả của Chúa Giêsu?  Đây có là một hy vọng cho tôi?  Điều này có giúp tôi can đảm giám nhìn vào gia phả của tôi?  Chắc chắn trong gia phả của tôi cũng đầy dẫy những con người bất toàn, bất tài, bất nhân và bất lương.  Tôi muốn nói gì với Chúa trong giờ cầu nguyện này về gia đình tôi?  Tôi muốn nói gì với Chúa về bản thân tôi? 

2.      Nếu tôi bắt đầu viết gia phả gia đình tôi, tôi sẽ bắt đầu như thế nào?  Tôi có đắn đo, chọn người này và loại người kia, khỏi dòng họ tôi chăng?  Nếu Chúa viết gia phả của nhân loại, liệu tôi có tên trong gia phả của Chúa hay Ngài sẽ loại tên tôi khỏi dòng dõi Ngài, như tôi đang muốn loại một ai đó khỏi dòng họ tôi? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, December 15, 2018

Chúa Nhật Tuần III Mùa Vọng – Năm C – 16 - 12-2018


Chua Nhat III MV

Luca 3:10-14

10 Đám đông hỏi ông rằng: "Chúng tôi phải làm gì đây?"11 Ông trả lời: "Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy."12 Cũng có những người thu thuế đến chịu phép rửa. Họ hỏi ông: "Thưa thầy, chúng tôi phải làm gì?"13 Ông bảo họ: "Đừng đòi hỏi gì quá mức đã ấn định cho các anh."14 Binh lính cũng hỏi ông: "Còn anh em chúng tôi thì phải làm gì?" Ông bảo họ: "Chớ hà hiếp ai, cũng đừng tống tiền người ta, hãy an phận với số lương của mình."

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.      Dân chúng đến với Gioan và muốn đáp lại những gì ông rao giảng.  Câu trả lời của ông rất thực tế, theo Chúa, trở về với Ngài không chỉ là những lời nói ngoài môi miệng mà phải bằng hành động cụ thể, “Ai có hai áo hãy chia sẻ cho người không có áo mặc…”  Tôi nghĩ sao về lời khuyên của Gioan?  Tôi có thể áp dụng lời khuyên của ông vào trong đời sống Mùa Vọng của tôi hôm nay không?  Tôi sẽ làm gì một cách cụ thể để gọi là sống tinh thần Mùa Vọng?  Tôi có thể nói chuyện với Chúa trong lúc này. 
2.      Lời rao giảng và đời sống của Gioan phải có ảnh hưởng rất lớn đối với thời đại bấy giờ khiến, không chỉ người dân mà cả binh lính và những người có chức vụ trong xã hội.  Ai ai cũng đến với câu hỏi: “Tôi phải làm gì?”  Tôi có thể đến với Chúa trong giờ cầu nguyện này bằng câu hỏi như vậy chăng?  Lời khuyên của Gioan nhấn mạnh đến những việc làm cụ thể để xóa bỏ những bất công và áp bức, đây là cách dọn đường cho Chúa.  Tôi muốn bắt đầu việc xóa bỏ những bất công trong xã hội bằng việc cầu nguyện cho những ai đang bị áp bức quanh tôi.  Tôi muốn bàn với Chúa những việc làm cụ thể trước hết từ trong gia đình, rồi cộng đoàn xứ đạo và xã hội quanh tôi.
Phạm Đức Hạnh, SJ 

Friday, December 14, 2018

Thứ Bảy Tuần II Mùa Vọng – Năm C – 15 - 12-2018


Thánh Vịnh 80:8-16

Thu Bay II MV8 Lạy Chúa Tể càn khôn, xin phục hồi chúng con,
xin toả ánh tôn nhan rạng ngời
để chúng con được ơn cứu độ.

9 Gốc nho này, Chúa bứng từ Ai-cập,
đuổi chư dân, lấy chỗ mà trồng,
10 Chúa khẩn hoang bốn bề quang đãng,
cho bén rễ sâu và lan rộng khắp nơi.

11 Bóng um tùm phủ xanh đầu núi,
cành sum sê rợp bá hương thần,
12 nhánh vươn dài tới phía đại dương,
chồi mọc xa đến tận miền Sông Cả.

13 Tường rào nó, vậy sao Ngài phá đổ?
Khách qua đường mặc sức hái mà ăn!
14 Heo rừng vào phá phách,
dã thú gặm tan hoang.

15 Lạy Chúa Tể càn khôn, xin trở lại,
tự cõi trời, xin ngó xuống mà xem,
xin Ngài thăm nom vườn nho cũ,
16 bảo vệ cây tay hữu Chúa đã trồng,
và chồi non được Ngài ban sức mạnh.

(Trích Sách Thánh Vịnh bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/cuu%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Lời Thánh Vịnh trong bài đọc hôm nay là một lời cầu rất hợp với tâm tình của Mùa Vọng.  Lạy Chúa xin mau đến!  Tôi muốn để những lời cầu này trải dài trong giờ cầu nguyện của tôi hôm nay.  Tôi muốn nói lên với Chúa bằng cả tấm lòng tha thiết, xin Ngài thỏa mãn những khát vọng trong cuộc sống của tôi, có thể đang bị héo mòn.

2.   Tôi có thể kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát: Nguyện Trời Cao, qua đường dẫn sau: 

      https://www.youtube.com/watch?v=gko6MyCeKuM

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, December 13, 2018

Thứ Sáu Tuần II Mùa Vọng – Năm C – 14 - 12-2018 – Lễ Thánh Gioan Thánh Giá


Thu Sau II MV

Mát-thêu 11:16-19

16 "Tôi phải ví thế hệ này với ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác,17 và nói: "Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không đấm ngực khóc than."18 Thật vậy, ông Gio-an đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: "Ông ta bị quỷ ám."19 Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: "Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi." Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động."

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.  Chúa Giêsu than phiền về người Do-thái, họ thật khó chiều.  Liệu Chúa Giêsu có phải than phiền về tôi không?  Có điều gì mà Chúa đã làm nhưng tôi chẳng hài lòng, tôi vẫn kêu trách Chúa chăng?  Tôi có thể giãi bày tâm sự với Chúa trong giờ cầu nguyện này. 
2.   Giữa những lối sống nặng tính vật chất đang làm người ta sùng bái đủ mọi ngẫu tượng, Gioan xuất hiện bằng một lối sống khổ hạnh để nói lên chỉ mình Chúa là đáng tôn thờ, nhưng mọi người lại cho rằng: ông bị quỷ ám.  Giữa một lối sống đang tạo nhiều khoảng cách giữa người giầu và người nghèo, giữa những phường đạo đức giả và người tội lỗi, Chúa Giêsu xuất hiện đi giữa cuộc đời này bằng một lối sống thân cận với người tội lỗi, Ngài lại bị xem là “bợm nhậu”.  Dù bị hiểu thế nào, Gioan cũng như Chúa Giêsu vẫn không bỏ lối sống làm chứng cho lẽ thật, cho Thiên Chúa.  Còn tôi thì sao, giữa xã hội tôi đang sống hôm nay, tôi có thể làm chứng cho Chúa bằng cách nào?  Nên nhớ rằng, người làm chứng cho Chúa bao giờ cũng là kẻ dám bơi ngược dòng.  Người ấy sẽ phải cô đơn, sẽ bị khinh bỉ, sẽ bị bách hại và có thể sẽ bị giết chết.  Tôi dám không?  Tôi muốn xin gì cùng Chúa trong lúc này để dám sống đời làm chứng hôm nay?
Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, December 12, 2018

Thứ Năm Tuần II Mùa Vọng – Năm C – 13 - 12-2018 – Lễ Thánh Lucy Tử Đạo


Thu Nam II MV
Isaia 41:13-2013 Vì Ta, ĐỨC CHÚA, là Thiên Chúa của ngươi, Đấng cầm lấy tay phải ngươi và phán bảo:"Đừng sợ, chính Ta phù trợ ngươi…."15 Này đây Ta sẽ biến ngươi thành một cái bừa vừa sắc vừa mới và đầy mũi nhọn. Ngươi sẽ dày đạp và nghiền nát núi non, sẽ làm cho các đồi nên như trấu.16 Ngươi sẽ rê chúng, gió sẽ cuốn đi và bão táp sẽ phân tán chúng. Còn ngươi, vì ĐỨC CHÚA, sẽ mừng vui hoan hỷ, vì Đức Thánh của Ít-ra-en, sẽ hãnh diện, tự hào.17 Những ai nghèo hèn, khốn khổ, tìm nước không ra, lưỡi khô vì khát, Ta, ĐỨC CHÚA, Ta sẽ đáp lời, Ta, Thiên Chúa của Ít-ra-en, Ta sẽ không bỏ rơi chúng.18 Ta sẽ khai mở sông ngòi trên các đồi trọc, và khe suối dưới các lũng sâu. Ta sẽ biến hoang địa thành hồ ao, biến đất khô nên mạch nước dồi dào.19 Và trong vùng hoang địa, Ta sẽ trồng bá hương, keo, sim với ô-liu; trên những dải đất hoang, Ta sẽ cho mọc lên một trật nào trắc bá, nào du, nào hoàng dương,20 để cùng một lúc, thiên hạ đều nhìn ra và nhận biết, nghiền ngẫm và hiểu rằng: điều ấy, bàn tay ĐỨC CHÚA đã làm nên, điều ấy, Đức Thánh của Ít-ra-en đã tạo thành.
(Trích Sách Isaia bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/cuu%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:
1.   Lời Chúa từ Isaia hôm nay quả là một niềm hy vọng, hoan hỷ lớn của dân Chúa, khi họ còn bị lưu đầy. Isaia nói trước tất cả những gì Thiên Chúa sẽ làm cho dân.  Đây cũng có thể là lời mà tôi cũng muốn được nghe không chỉ trong Mùa Vọng này mà còn giữa cuộc sống của thời đại hôm nay, trong hoàn cảnh gia đình của tôi chăng.  Có điều hy vọng nào bao lâu nay mà tôi muốn Chúa để ý hơn không?  Có những khó khăn và áp bức nào mà tôi muốn thỏ thẻ với Chúa trong lúc này chăng?  Tôi muốn tâm sự với Chúa trong giờ cầu nguyện này.
2.  Tôi cảm thấy thế nào về Thiên Chúa tôi thờ, Người hằng quan tâm cho từng nhu cầu và nỗi lo của tôi?  Tôi hãnh diện về Ngài không?  Tôi tự hào về Ngài không?  Có khi nào tôi cầu nguyện mà chẳng thấy Chúa đáp lời?  Có khi nào tôi gặp khó khăn mà chẳng thấy Chúa giúp đỡ?  Tôi cảm thấy như thế nào về Chúa những lúc đó?  Tôi muốn tâm sự với Chúa về những lúc tối tăm và đầy thất vọng đó. 
Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, December 11, 2018

Thứ Tư Tuần II Mùa Vọng – Năm C – 12 - 12-2018 – Lễ Đức Mẹ Guadalupe


Thu Tu II MV

Luca 1:26-38

26 Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành  miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét,27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà."29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.30 Sứ thần liền nói: "Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa.31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su.32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người.33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!"35 Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng.37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được."38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Giờ cầu nguyện hôm nay tôi muốn cảm nghiệm những cảm xúc của Mẹ Maria trước lời truyền tin của Gáp-ri-en.  Nếu tôi là người nữ đi khám thai và bác sĩ báo tin tôi có thai, tôi phản ứng thế nào?  Phản ứng của tôi sẽ như thế nào nếu cái thai đó xảy ra ngoài suy nghĩ của tôi?  Chắc chắn, không một người đàn bà nào trên trần gian này có phản ứng giống như Mẹ Maria, bởi kinh nghiệm có thai của Mẹ quá đặc biệt.  Có lẽ, phản ứng của Mẹ bao gồm nhiều lắm từ ngỡ ngàng, đến bối rối, hoang mang, khó hiểu, kỳ khôi, ngoài sức tưởng tượng, sợ hãi, lo lắng, vui mừng…  Tôi muốn ở với Mẹ trong những cảm xúc của Mẹ.

2.      Dù cuối cùng Mẹ cũng vẫn chưa hiểu, Mẹ đã xin vâng, không nổi loạn.  Có lẽ đây là điều tôi muốn học ở Đức Mẹ chăng?  Phải chăng có nhiều chuyện xảy ra trong cuộc sống, dù tôi không hiểu, tôi đã nổi loạn, thậm chí còn chửi Chúa, chối bỏ Ngài?  Tôi có thể nói chuyện với Đức Mẹ trong lúc này và xin Mẹ dạy tôi biết sống tin tưởng, phó thác vào Chúa giống như Mẹ.  Tôi muốn kết thúc giờ cầu nguyện này bằng lời Kinh Kính Mừng, cũng có thể bằng bài hát: Xin Vâng, và để cho lời nhạc này giúp tôi ý thức hơn lối sống phó thác ở Chúa trong mọi lúc. https://www.youtube.com/watch?v=DpX04mdETtY

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, December 10, 2018

Thứ Ba Tuần II Mùa Vọng – Năm C – 11 - 12-2018


Thu Ba II MV

Mát-thêu 18:12-14

12 [Chúa Giêsu hỏi các môn đệ]: "Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.      Tôi để ý câu hỏi ngớ ngẩn của Chúa Giêsu với các môn đệ: “Anh em nghĩ sao?”  Rồi Ngài nói về chủ chiên bỏ 99 con chiên khác trên núi để đi tìm 1 con chiên lạc.  Có lẽ chỉ có Chúa mới nghĩ, mới hỏi, mới làm chuyện ngớ ngẩn này, bởi đời thường không ai lại làm như vậy!   Nhưng có lẽ trong cái ngớ ngẩn của Chúa là điều tôi cần phải suy nghĩ trong giờ cầu nguyện hôm nay.  Thứ nhất, việc làm ngớ ngẩn của Chúa dường như muốn nói rằng: Không ai có thể thay thế tôi trong trái tim của Chúa, dù Ngài vẫn còn 99 người khác.  Thứ hai, Thiên Chúa đã ngớ ngẩn cả đời vì tìm được con chiên lạc này về thì những con chiên khác lại bỏ đi; chưa hết, có thể tôi đã được tìm về, một thời gian sau tôi lại bỏ đi tiếp.  Làm Chúa thật vất vả quá!  Hóa ra Chúa ngớ ngẩn là do Ngài yêu tôi đến điên cuồng.  Tôi muốn nói gì với Chúa trong giờ cầu nguyện này?  Tôi để ý khi Ngài tìm thấy tôi, tôi để cho Ngài ôm tôi vào lòng, kiệu tôi trên cổ của Ngài, Ngài vui đến chừng nào?  Tôi vui không?  Hạnh phúc không? 

2.      Chúa Giêsu nói Ngài vui mừng vì tìm được 1 con chiên đi lạc hơn là 99 con chiên khác không lạc.  Không lạc hiểu theo nghĩa chủ quan của con chiên, chúng tự hào là vẫn ở bên chủ, vẫn ở trong đàn, nhưng lòng chúng đã lạc xa chủ và đàn cả ngàn dặm.  Tôi nghĩ tôi thuộc loại nào: 1 con chiên đi lạc được tìm thấy hay là 1 trong 99 con chiên đang ở chung đàn?  Trong mắt Chúa, chẳng có ai là không đi lạc.  Tuy nhiên, nếu tôi không nhận ra tôi đang đi lạc sẽ làm cho cả thiên đàng buồn sầu ủ rũ.  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này?  Giáng sinh là khởi điểm cho hành trình Thiên Chúa tìm kiếm những người đi lạc.   

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, December 9, 2018

Thứ Hai Tuần II Mùa Vọng – Năm C – 10 - 12-2018


Thu Hai II MV

Luca 5:17-26

17 Một hôm, khi Đức Giê-su giảng dạy, có mấy người Pha-ri-sêu và luật sĩ ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Ga-li-lê, Giu-đê và từ Giê-ru-sa-lem mà đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật.18 Bỗng có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người.19 Nhưng vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Đức Giê-su.20 Thấy họ có lòng tin như vậy, Người bảo: "Này anh, anh đã được tha tội rồi."21 Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu bắt đầu suy nghĩ: "Ông này là ai mà nói phạm thượng như thế? Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?"22 Nhưng Đức Giê-su thấu biết họ đang suy nghĩ như thế, nên Người lên tiếng bảo họ rằng: "Các ông đang nghĩ gì trong bụng vậy?23 Trong hai điều: một là bảo: "Anh đã được tha tội rồi", hai là bảo: "Đứng dậy mà đi", điều nào dễ hơn?24 Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội -Đức Giê-su bảo người bại liệt-: tôi truyền cho anh: Hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà! "25 Ngay lúc ấy, người bại liệt trỗi dậy trước mặt họ, vác cái anh đã dùng để nằm, vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa.26 Mọi người đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ kinh hãi bảo nhau: "Hôm nay, chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ!"

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)
Gợi ý cầu nguyện:

1.     Điểm đáng chú ý trong bài đọc hôm nay có lẽ là những sự ngạc nhiên.  Trước hết, sự ngạc nhiên của Chúa Giêsu và đám đông dân chúng.  Người bất toại và những người khiêng này phải có một đức tin rất lớn vào Chúa Giêsu.  Bất chấp bị đám đông cản lối, họ đã vẫn đến được với Chúa Giêsu bằng con đường rất độc đáo và đầy sáng trạo: trèo lên mái nhà, gỡ ngói nhà người ta, và thả bệnh nhân xuống.  Chúa Giêsu và đám đông có lẽ đã trố mắt, sửng sốt trước chiếc chõng đang từ từ được thả xuống trước mắt mọi người.  Tôi muốn ở với niềm tin của họ và để niềm tin ấy hâm nóng niềm tin của tôi vào Chúa Giêsu.  Tôi có tin và yêu Chúa Giêsu mạnh đến thế không?  Ngay cả giờ cầu nguyện này, tôi có tin Ngài không, hay chỉ ngồi cầu nguyện cho qua, cầu nguyện vì thói quen, cầu nguyện vì bắt buộc? 

2.     Thứ đến là sự ngạc nhiên của các kinh sư và Pha-ri-sêu trước câu nói của Chúa Giêsu: "Này anh, anh đã được tha tội rồi."  Sự ngạc nhiên của Chúa Giêsu và đám đông là sự mở ra, đón nhận, và chữa lành.  Sự ngạc nhiên của các kinh sư và Pha-ri-sêu là sự khép kín, lên án và chối từ.  Tôi đọc lại bản văn trên và để ý xem tôi bị lôi cuốn bởi sự ngạc nhiên nào nhất, và tôi muốn đi vào cuộc đối thoại với Chúa Giêsu từ điểm ngạc nhiên đó.

Phạm Đức Hạnh, SJ