Gioan 16:23b-28
Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em–anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy. Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn. Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói những điều ấy với anh em. Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở. Ngày ấy, anh em sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không nói với anh em là Thầy sẽ cầu xin Chúa Cha cho anh em. Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến. Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Nay Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha.”
(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay là những lời động viên, khuyến khích của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, nhằm củng cố lòng tin và nâng đỡ họ trong cầu nguyện. Chúa Giêsu phán: “Hãy xin, rồi các con sẽ được.” Khi tôi trình bày những nhu cầu của mình với Chúa, liệu tôi có thực sự tin rằng Ngài sẽ đáp lại – hay tôi lại ngần ngại, nghi ngờ lòng quảng đại của Ngài? Tôi thật sự muốn xin Chúa gì trong giây phút này? Hãy nói chuyện ấy với Chúa Giêsu và đặt niềm tin ở điều mình xin. Những lời cầu nguyện được đáp ứng – ngay cả theo những cách không ngờ tới – đã góp phần như thế nào vào niềm vui trọn vẹn mà Chúa Giêsu hứa ban ở đây?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến tương quan thân mật giữa Chúa Giêsu với Chúa Cha. Chúa Giêsu bày tỏ: “Chính Cha yêu thương các con.” Chân lý này thấm sâu trong lòng tôi đến mức nào? Tôi đến gần Chúa như một người thực sự được yêu thương, hay như một người phải nỗ lực để nhận được sự chú ý của Ngài? Tình yêu của Chúa Cha gắn liền với tình yêu của tôi dành cho Chúa Giêsu và niềm tin vào Ngài. Tình yêu của tôi dành cho Chúa Giêsu và đức tin của tôi vào Ngài là nền tảng của mối quan hệ của tôi với Chúa Cha như thế nào? Khi cuộc sống khó khăn hoặc khi cầu nguyện trở nên khô khan, liệu chân lý "chính Chúa Cha yêu thương con" có còn thực sự hiện hữu trong tôi? Điều gì giúp tôi trở lại với sự đảm bảo đó? Nếu Chúa Giêsu đang trở về cùng Chúa Cha, và tôi được mời gọi bước theo Ngài đến đó qua con đường cầu nguyện và yêu thương, thì đời sống của tôi sẽ mang hình hài như thế nào khi được xem như một hành trình tiến về Chúa Cha trong từng ngày sống?










