Saturday, July 11, 2020

Chúa Nhật Tuần XV Thường Niên – Năm A – 12-7-2020

CN XV TN

Isaia 55:10-11

10Đây lời Đức Chúa phán: “Cũng như mưa với tuyết sa xuống từ trời không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất, chưa làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc, cho kẻ gieo có hạt giống, cho người đói có bánh ăn, 11thì lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó.”

(Trích Sách Isaia bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Phải chăng tôi vẫn tự hỏi: Không biết Chúa có thương tôi không?  Tội lỗi tôi ngập tràn, chẳng biết Chúa có thể tha thứ cho tôi không?  Người ta vẫn nói Chúa yêu con người vô điều kiện.  Nhưng thế nào là tình yêu vô điều kiện, và tình yêu ấy như thế nào?  Bài đọc hôm nay từ Sách Isaia có thể trả lời cho tôi những câu hỏi này.  Có lẽ, chẳng có hình ảnh nào nói về tình yêu vô điều kiện của Chúa đẹp như hình ảnh trong bài đọc Isaia hôm nay: Tình yêu ấy trào tràn như mưa với tuyết từ trời sa xuống phủ kín khắp núi đồi.  Giờ cầu nguyện hôm nay tôi muốn chiêm ngắm những hình ảnh rất đẹp này của Isaia, để cảm nhận tình yêu của Chúa đang tuôn đổ trên tôi.  Tôi để ý, mưa và tuyết rơi phủ khắp núi đồi, chẳng trừ chỗ nào, trên núi cao hay nơi vực sâu, chỗ mầu mỡ cũng như nơi sỏi đá.  Nhiệm vụ của mưa và tuyết là rơi, rơi không phân biệt một chỗ nào, và cứ rơi dù đất có muốn nhận hay không.  Tôi cũng để ý, chỗ nào có khe hở là nước chen vô, chỗ nào càng sâu, nước tràn vào càng nhiều.  Bất kể vật chứa là hình gì, vuông, tròn, hay méo mó, nước sẵn sàng trở thành hình đó để được ở trọn vẹn trong đó.  Isaia đang muốn nói gì với tôi qua những hình ảnh này?  Phải chăng ơn Chúa chẳng phân biệt, tôi thánh thiện hay tội lỗi, giầu hay nghèo, học thức hay thất học, miễn sao lòng tôi mở và trũng xuống thật sâu, bất kể là hình thể gì, Chúa sẽ rót tràn đầy yêu thương của Ngài trong tôi?  Tôi muốn ngồi đây trước mặt Chúa, khiêm nhường và mở lòng, không bận tâm tôi đang tròn hay vuông, tôi để ý Ngài đổ ân sủng và yêu thương vào lòng tôi.  Cẩn thận!  Coi chừng mà tôi phải xây hồ, đắp đập cũng không chứa hết được tất cả những ân sủng và tình yêu mà Chúa đang muốn dành cho tôi!

2.      Isaia khẳng định ơn Chúa như mưa sa tuyết rơi, chỉ với những mục đích cao đẹp: làm cho đất phì nhiêu, cho cây đâm chồi, cho hạt nảy mầm, cho người nông phu có hạt giống, cho người đói có bánh ăn.  Tôi để ý, có một góc cạnh nào trong đời sống của tôi đang đâm chồi, nẩy lộc, đang đơm bông, kết trái?  Tôi hạnh phúc thế nào và biết ơn Chúa ra sao?  Tôi cũng để ý, có một góc cạnh nào trong đời sống của tôi, cần thêm nước để nảy mầm đơm bông không?  Tôi muốn mở lòng, hạ mình thật thấp để không một chút ân sủng và yêu thương nào của Chúa bị vương vãi, uổng phí trong tôi.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng cách, thả hồn vào bài nhạc: “Bao La Tình Chúa,” của Giang Ân, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=wD_2nCBslzA, để được bơi lội trong ân tình của Chúa.     

Phạm Đức Hạnh, SJ


Friday, July 10, 2020

Thứ Bảy Tuần XIV Thường Niên – Năm A – 11-7-2020 - Lễ Thánh Bê-nê-đíc-tô, Tu viện trưởng

Thu Bay XIV TN

Isaia 6:1-8

1 Năm vua Út-di-gia-hu băng hà, tôi thấy Chúa Thượng ngự trên ngai rất cao; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ. 2 Phía bên trên Người, có các thần Xê-ra-phim đứng chầu.  Mỗi vị có sáu cánh: hai cánh để che mặt, hai cánh để che chân và hai cánh để bay. 3 Các vị ấy đối đáp tung hô: "Thánh!  Thánh!  Chí Thánh!  ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng Thánh!  Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa!" 4 Tiếng tung hô đó làm cho các trụ cửa rung chuyển; khắp Đền Thờ khói toả mịt mù. 5 Bấy giờ tôi thốt lên: "Khốn thân tôi, tôi chết mất!  Vì tôi là một người môi miệng ô uế, tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế, thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là ĐỨC CHÚA các đạo binh!" 6 Một trong các thần Xê-ra-phim bay về phía tôi, tay cầm một hòn than hồng người đã dùng cặp mà gắp từ trên bàn thờ. 7 Người đưa hòn than ấy chạm vào miệng tôi và nói: "Đây, cái này đã chạm đến môi ngươi, ngươi đã được tha lỗi và xá tội." 8 Bấy giờ tôi nghe tiếng Chúa Thượng phán: "Ta sẽ sai ai đây?  Ai sẽ đi cho chúng ta?"  Tôi thưa: "Dạ, con đây, xin sai con đi."

(Trích Sách Isaia bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Hôm nay, Giáo hội mời gọi tôi cầu nguyện với Sách Tiên tri Isaia.  Isaia là một trong những tiên tri lớn của thời Cựu Ước.  Ông xuất hiện trong một hoàn cảnh đầy biến loạn của lịch sử Do-thái.  Sách Isaia được chia làm ba phần: 1) (Ch. 1-39) được cho là của Isaia, hoặc các đồ đệ của ông; 2) (Ch. 40-55) được gọi là Ngụy Thư Isaia, tức là không phải do Isaia viết.  Phần này được viết vào độ cuối cuộc lưu đày của dân Do-thái tại Babylon.  Trong Tuần Thánh, các bài đọc Sách Isaia nói về Người Tôi Tớ Đau Khổ được trích từ phần này; 3) (Ch. 55-66) bao gồm những lời sấm do các đồ đệ của Isaia viết theo tinh thần của Isaia.  Bài đọc hôm nay nằm trong phần đầu, nói về thị kiến mà Isaia đã được xem thấy với những cảnh huy hoàng và hùng tráng của ngai Thiên Chúa, nơi các thiên thần không ngừng tung hô Thiên Chúa: "Thánh!  Thánh!  Chí Thánh!  ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng Thánh!  Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa!"  Đây cũng chính là lời mà người Công giáo đã mượn để tung hô Thiên Chúa trong mọi thánh lễ.  Tôi có ý thức mỗi lần đi lễ, là mỗi lần tôi cùng với toàn thể triều thần thiên quốc hát mừng và cảm tạ Thiên Chúa?  Trong chốn thiên cung ấy, có cả thánh bổn mạng của tôi, những vị thánh mà tôi yêu mến, thiên thần bản mệnh của tôi, và cả tổ tiên tôi, những người đã an nghỉ trong Chúa, cùng nâng đỡ, cầm tay, dẫn tôi vào cầu nguyện, dẫn tôi đến gặp Chúa, tôi ý thức điều này không?  Mà chẳng phải chỉ có thánh lễ, Thánh I-nha-xi-ô cũng mời gọi tôi ý thức, cả triều thần thiên quốc luôn giúp tôi, mỗi khi tôi cầu nguyện.  Từ nay trở đi, mỗi khi tham dự thánh lễ và mỗi lần cầu nguyện, tôi sẽ ý thức hơn và làm những việc này một cách sống động hơn. 

2.      Bài đọc hôm nay cũng nói đến việc Chúa gọi Isaia trở thành tiên tri của Chúa.  Phản ứng đầu tiên của ông là, cảm thấy nhơ uế, tội lỗi, không xứng đáng trước mặt Chúa.  Chúa đã cho thiên thần gắp một cục than hồng, chạm vào miệng ông, để ông được thanh tẩy.  Sau đó, Chúa ngỏ ý mời gọi ông và sai ông đi.  Ông đã sẵn sàng chấp nhận lời mời gọi của Chúa ngay.  Tôi đáp trả như thế nào trước lời mời gọi của Chúa, luôn trông chờ ở tôi?  Tôi cảm thấy bất xứng, thấp hèn, tội lỗi, dốt nát ư?  Tất cả những điều này đều không quan trọng.  Điều quan trọng hơn cả là, lòng ao ước được Chúa sai đi.  Nếu Chúa sai tôi đi, Ngài sẽ có cách để thanh luyện, huấn luyện tôi, từ tầm thường trở nên siêu thường.  Trong giây phút này, tôi muốn lắng nghe xem Chúa sẽ sai tôi đi đâu, làm những gì, đến với những ai, nói những chi trong ngày hôm nay.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát: “Nào Ai Sẽ Cất Tiếng Lên?” (https://www.youtube.com/watch?v=PTdpvHGMHks), để chuẩn bị lòng tôi cho được nhạy bén, rộng mở trước mọi lời mời gọi của Chúa, trong mọi trạng huống của ngày sống.

Phạm Đức Hạnh, SJ


Thursday, July 9, 2020

Thứ Sáu Tuần XIV Thường Niên – Năm A – 10-7-2020

Thu Sau XIV TN


Mát-thêu 10:16-22

16Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng: “Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói.  Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu. 17 “Hãy coi chừng người đời.  Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. 18 Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho các dân ngoại. 19 Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì: 20 thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em. 21 “Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết, cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. 22 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét.  Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay là một Hướng dẫn Mục vụ của Chúa Giêsu dành cho các Tông đồ, trước khi Ngài sai họ đi.  Trước hết, Chúa Giêsu cảnh báo: Đường tôi đi, nơi tôi đến sẽ đầy nguy hiểm, như con chiên đi vào giữa bầy sói.  Vì thế có những lúc, tôi cần phải khôn ngoan, tinh ranh, luồn lách như rắn để bảo vệ bản thân và bảo vệ niềm tin.  Tuy nhiên có những lúc, tôi phải đơn sơ, hiền lành và ngây thơ như bồ câu để sống còn, để được lợi cho Tin Mừng.  Tôi đã có những trải nghiệm uyển chuyển nào, khi thì khôn như rắn, lúc thì đơn sơ như bồ câu, để bảo vệ đức tin chưa?  Tôi muốn cám ơn Chúa về những trải nghiệm đó.  Nếu chưa, tôi xin Chúa giúp tôi biết khôn ngoan và sẵn sàng mỗi khi thách đố xảy đến.

2.     Nên nhớ, Phúc âm Mát-thêu được viết vào khoảng năm 85, trong hoàn cảnh đang có sự xung khắc mạnh giữa những người Do-thái toàn tòng và những người theo Chúa Giêsu.  Bởi thế sự tố cáo, bắt bớ và trục xuất bởi những người thân, gia đình và cộng đoàn mà Chúa Giêsu cảnh báo trong bài đọc hôm nay là có thật.  Sự chia rẽ ấy xảy ra trong cùng gia đình và cộng đoàn là do, những người theo Chúa Giêsu bị những người thân không theo Chúa Giêsu ghét bỏ và tố cáo.  Có khi nào tôi đã bị xung khắc, xung đột, bách hại vì niềm tin của tôi chưa?  Chẳng hạn tôi theo Công giáo, và đã bị cả gia đình là Phật giáo, hoặc Đạo Ông Bà… chống đối và trừ khử tôi khỏi gia đình và dòng tộc?  Tôi là dược sĩ, bác sĩ, y tá Công giáo nhưng lại phải bán thuốc ngừa thai, thực hiện những ca phá thai, hoặc trợ tử, chỉ vì quy chế của sở làm đòi buộc tôi phải tuân theo, dù cho có trái với giáo lý Công giáo?  Tôi đã hành xử như thế nào những lúc ấy?  Tôi đã chạy đến với Chúa Giêsu, hay chỉ dựa vào sức của riêng tôi để đối diện, giải quyết những nấu khó này?  Chúa Giêsu nói: “Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người thù ghét.  Nhưng ai bền chí đến cùng, người ấy sẽ được cứu thoát.”  Tôi nghĩ sao về câu nói này?  Câu nói này có cho tôi một sức mạnh và hướng đi cho khó khăn tôi đang phải đối diện không?  Ngay bây giờ, tôi muốn nói chuyện với Chúa Giêsu về khó khăn này.

Phạm Đức Hạnh, SJ


Wednesday, July 8, 2020

Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên – Năm A – 9-7-2020

Thu Nam XIV TN

Hô-sê 11:1, 3-4, 5c

1 Đức Chúa phán thế này: Khi Ít-ra-en còn non trẻ, Ta đã yêu nó, từ Ai-cập Ta đã gọi con Ta về. 3Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó, nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng. 4Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.  Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má; Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn. 5c Nhưng nó không chịu về với Ta.

(Trích Sách Hô-sê bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Hôm nay tôi trở lại với Sách Hô-sê.  Cũng lại những hình ảnh rất thân thương, đầy cảm mến và rất gần gũi trong đời thường, để nói về tình yêu dạt dào của Chúa luôn dành cho tôi, nhưng không phải như tình yêu nam nữ nữa mà là, tình yêu cha, mẹ với con thơ.  Có lẽ hình ảnh này còn gần hơn cả hình ảnh tình yêu nam nữ hay vợ chồng, bởi ai sinh ra cũng có mẹ, có cha, hoặc nếu không có mẹ có cha, ít ra cũng có bà hoặc vú nuôi đã cho tôi nếm cảm được những tình yêu để tôi có thể sống và phát triển đến ngày hôm nay.  Tôi có cảm thấy Chúa đã rất yêu thương tôi như những gì Hô-sê nói, trong bài đọc hôm nay không?  Đâu là những kinh nghiệm mà qua đó tôi nhận thấy bàn tay của Chúa đã yêu thương, bảo bọc tôi, từ những ngày còn ấu thơ?  Tôi ôn lại và sống lại những kinh nghiệm ấy trong giây phút này.  Có thể, chưa bao giờ cảm thấy Chúa thương tôi, và vì thế tôi chẳng thể tin được những gì Hô-sê nói về tình yêu của Chúa?  Trong giây phút này, tôi cũng có thể hỏi, hoặc chất vấn Chúa về những khoảnh khắc trong đời, mà tôi cảm thấy Chúa đã bỏ rơi tôi, hoặc không thương tôi.

2.      Như Hô-sê, từ những kinh nghiệm rất trìu mến và rất thường trong ngày, đã giúp ông nhận ra tình yêu của Chúa, tôi cũng muốn trở lại với những kinh nghiệm thương yêu thời ấu thơ và rất Việt Nam của tôi để thấy, dù chúng rất người, nhưng cũng rất thánh, rất thiêng; đặc biệt để thấy, bàn tay của Chúa đã ở với tôi từ những giây phút đầu đời, qua tình yêu rất chân chất của cha mẹ tôi, như: cưng nựng, áp vào má, bú, mớm, âu yếm, ngắm nhìn không chán, ngủ trong vòng tay, được hôn đến xẹp cả mũi, mân mê đôi tay bé bỏng, hát ru, dỗ dành những ngày oi bức, khó ngủ, chăm sóc, cạo gió, tập đi, tập nói những tiếng quan trọng nhất và đầu tiên nhất trong đời.  Trong giây phút này, tôi muốn nhắm mắt, thả hồn vào bài nhạc, “Những Điều Mẹ Chưa Kể” (https://www.youtube.com/watch?v=htNgqT7BkCE), để được mất hút vào trong Thiên Chúa bằng những tiếng ru, kinh nghiệm và hình ảnh thời ấu thơ của tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

 


Tuesday, July 7, 2020

Thứ Tư Tuần XIV Thường Niên – Năm A – 8-7-2020

Thu Tu XIV TN

Thánh Vịnh 105:1-5

1Hãy tạ ơn CHÚA, cầu khẩn danh Người,
vĩ nghiệp của Người, loan báo giữa muôn dân.
2 Hát lên đi, đàn ca mừng Chúa,
và suy gẫm mọi kỳ công của Người.
3 Hãy tự hào vì danh thánh Chúa,
tâm hồn những ai tìm kiếm CHÚA, nào hoan hỷ.
4 Hãy tìm CHÚA và sức mạnh của Người,
chẳng khi ngừng tìm kiếm Thánh Nhan.
5 Hãy nhớ lại những kỳ công Người thực hiện,
những dấu lạ và những quyết định Người phán ra
.

(Trích Thánh Vịnh bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Thánh vịnh là những thánh thi, được chia làm hai loại: Thánh thi Cộng đồng và Thánh thi Cá nhân.  Bài đọc hôm nay thuộc loại thứ nhất, trong đó, tác giả kêu gọi toàn dân cùng chung lời tán tụng Thiên Chúa vì những việc Ngài đã làm cho con người.  Đôi khi, tôi sẽ gặp những thánh thi kêu gọi, không chỉ con người, mà cả vũ trụ: núi đồi, trăng sao, mây gió, sông ngòi, chim chóc, cây cối và các nhạc cụ, hãy cùng con người ca tụng Thiên Chúa.  Khởi đầu một ngày sống, tôi muốn dâng lời ca tụng Thiên Chúa vì một giấc ngủ an lành giúp tôi lại sức, vì một ngày mới đang mở ra trước mắt tôi, tưởng cũng là điều rất cần thiết, qua đó giúp tôi thành người hơn nhờ sự biết ơn Chúa và cuộc đời.  Thi sĩ và cũng là họa sĩ Kitô, người Li-băng, Kahlil Gibran (1883-1931), đã diễn tả tâm tình biết ơn của ông như sau: “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương.”  Tôi muốn dâng ngày sống hôm nay của tôi lên cho Chúa, cám ơn Ngài và xin Ngài giúp tôi biết sống yêu thương và biết ơn trọn vẹn trong ngày hôm nay.

2.      Lời Thánh vịnh mời gọi tôi hãy tìm kiếm Chúa và sức mạnh của Ngài không ngừng.  Có lẽ cách thức và nơi đầu tiên để tìm gặp Chúa trong ngày hôm nay, đó là những giây phút cầu nguyện này.  Ngoài ra tôi sẽ tìm Chúa ở đâu trong ngày hôm nay?  Trong thiên nhiên, vũ trụ, và trời đất?  Trong những người tôi sẽ, hoặc đã, tiếp xúc trong ngày hôm nay?  Trong những việc tôi làm, với những lời tôi nghe?  Tôi xin cho ngày hôm nay là một ngày sống trong sự tỉnh thức trước sự hiện diện của Chúa ở mọi nơi, trong mọi sự, và ước gì việc nhận ra sự hiện diện của Ngài trở thành sức mạnh trong tôi. 

Phạm Đức Hạnh, SJ


Monday, July 6, 2020

Thứ Ba Tuần XIV Thường Niên – Năm A – 7-7-2020

Thu Ba XIV TN


Mát-thêu 9:35-38

35Khi ấy, Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. 36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Ngay câu đầu của bài đọc hôm nay có thể cho tôi thấy được một ngày làm việc của Chúa Giêsu.  Ngài thật bận rộn vươn ra với mọi người, hết rao giảng đến chữa lành, trong hội đường cũng như các làng mạc.  Tôi có thể bắt chước Chúa Giêsu có một ngày bận rộn với những việc tốt lành ở mọi nơi tôi đến, với mọi người tôi gặp trong ngày chăng?  Ngày hôm nay, tôi muốn bắt chước Chúa Giêsu, sẽ chỉ bận rộn chia sẻ niềm vui, an ủi những ai buồn phiền, động viên những ai suy nhược, nâng đỡ những ai mệt mỏi, thay vì ngồi lê mách lẻo, chỉ trích và dèm pha, xuyên tạc và bêu xấu với những người xung quanh hoặc trên internet.  Tôi xin Chúa chúc lành cho ngày sống của tôi hôm nay sao cho, mỗi ngày của tôi được một chút giống ngày của Chúa Giêsu.

2.      Chúa Giêsu nhìn thấy đám đông thì thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và như đồng lúa chín vàng không thợ gặt.  Có khi nào tôi có một cái nhìn vào cuộc đời, cộng đoàn và gia đình mà thương và lo như Chúa Giêsu chăng?  Đâu là những đàn chiên vất vưởng, lang thang mà đang cần tôi chăn dắt?  Tôi làm một điều gì được không?  Đâu là những đồng lúa chín đang cần thợ, tôi là một trong những người thợ ấy được không?  Tôi muốn mỗi ngày được giống Chúa Giêsu, có những thao thức và mơ ước những điều thiện hảo cho cuộc đời.  Tôi muốn ngồi bên Chúa Giêsu trong giây phút này và hỏi Ngài xem, tôi có thể làm gì cho đàn chiên bơ vơ và đồng lúa vàng mà Ngài đang quan tâm hiện nay.      

Phạm Đức Hạnh, SJ


Sunday, July 5, 2020

Thứ Hai Tuần XIV Thường Niên – Năm A – 6-7-2020

Thu Hai XIV TN

Hô-sê 2:16, 17b-18, 21-22

16Đức Chúa phán như sau: Này Ta sẽ quyến rũ dân Ta, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình. 17b Ở đó, nó sẽ đáp lại như buổi thanh xuân, như ngày nó đi lên từ Ai-cập. 18 Vào ngày đó - sấm ngôn của Đức Chúa - ngươi sẽ gọi Ta: “Mình ơi”, chứ không còn gọi “Ông chủ ơi” nữa. 21 Ta sẽ lập với ngươi một hôn ước vĩnh cửu, Ta sẽ lập hôn ước với ngươi trong công minh và chính trực, trong ân tình và xót thương; 22Ta sẽ lập hôn ước với ngươi trong tín thành, và ngươi sẽ được biết Đức Chúa.

(Trích Sách Hô-sê bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Hôm nay Giáo hội cho tôi đọc Sách Tiên tri Hô-sê, một tập sách xuất hiện vào thế kỷ thứ 8 T.C.N., tại miền bắc Do-thái.  Sách của ông bao gồm hai phần chính: Phần đầu gồm 3 chương như là sách tự thuật, và phần hai gồm 11 chương nói về tình trạng sa đọa về niềm tin tôn giáo và sự điêu tàn của xã hội.  Bài đọc hôm nay nằm trong phần đầu của tập sách.  Hô-sê có một cách diễn tả hết sức táo bạo và rất đẹp về tương quan giữa Thiên Chúa và con người, như một cuộc hẹn hò đầy quyến rũ, quá ư lãng mạn và rất tình tứ.  Bài đọc hôm nay nói, Chúa quyến rũ, rủ rê con người vào sa mạc để tỏ tình.  Một hình ảnh rất lạ!  Bởi có nơi nào nắng cháy hơn sa mạc?  Đúng vậy, nhưng cũng chẳng nơi nào vắng vẻ, kín đáo, riêng tư, không bị ai quấy rầy bằng sa mạc.  Điều này thật đúng với những kinh nghiệm yêu thương của mọi người.  Khi yêu ai, người ta thường hẹn hò, rủ nhau, dẫn nhau vào những nơi kín đáo nhất, không một ai biết, để họ được ở bên nhau trọn vẹn, không bị chi phối và không để ai lấy đi thời gian riêng của họ.  Giây phút cầu nguyện mỗi ngày của tôi có là những giây phút hẹn hò đầy lãng mạng và tình tứ với Thiên Chúa không?  Mỗi giờ cầu nguyện của tôi có riêng tư, có kín đáo, có không bị chi phối như tôi hẹn với người yêu của tôi không?  Tôi muốn hẹn hò với Chúa trong giây phút này.  Tôi sẽ gọi Chúa là gì trong giây phút này: Mình ơi!  Cưng ơi!?  Tôi để ý xem Chúa gọi tôi như thế nào.

2.      Hình ảnh Thiên Chúa và con người gắn bó thắm thiết với nhau được diễn tả như tương quan của cặp tình nhân đang buổi hẹn hò, hoặc như của đôi vợ chồng vừa mới cưới, là hình ảnh rất quen thuộc trong Cựu Ước.  Rồi, Thánh Kinh cũng dùng hình ảnh vợ chồng ngoại tình phản bội nhau để nói về sự phản bội của con người, quay lưng lại với Thiên Chúa.  Bài đọc hôm nay nói, Thiên Chúa kết hôn với tôi, và Ngài sẽ trung tín, trung thành với tôi đến muôn đời.  Nhờ hôn ước này, tôi được “biết” Thiên Chúa.  Chữ “biết” này không có nghĩa là biết ở trên đầu, nhưng là biết theo nghĩa của ăn ở chăn gối vợ chồng.  Khi ấy, cả hai trần truồng quấn quýt lấy nhau, nhưng không một xấu hổ về nhau, không một chút giấu giếm với nhau, nói chung, cả hai trở nên một thân một thịt của nhau.  Khi hai người ái ân trong sự đồng lòng, đồng ý, đồng tình, đồng điệu, họ giúp nhau đạt đến cực khoái, mất vào nhau.  Đây cũng chính là những gì Thánh Tê-rê-xa Avila đã nói đến những giây phút ngài đã đạt đến cực khoái (spiritual ecstacy) với Thiên Chúa, trong cầu nguyện.  Có khi nào tôi đã nên một với Thiên Chúa, cảm nghiệm một sự kết hợp mật thiết với Ngài như vậy chưa?  Mỗi giờ cầu nguyện của tôi phải là những kinh nghiệm quấn quýt, quằn quại, lăn lộn với Thiên Chúa.  Thiên Chúa luôn mong chờ để được kết hiệp mật thiết với tôi, nên một với tôi, mất hút trong tôi.  Ngài đã si mê tôi rồi.  Tôi muốn đọc lại những lời Sách Hô-sê trên và thả mình, thả hồn vào giây phút hạnh phúc này với Thiên Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, July 4, 2020

Chúa Nhật Tuần XIV Thường Niên – Năm A – 5-7-2020

CN XIV TN


Mát-thêu 11:28-30

28[Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói]: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay là một lời mời đầy quan tâm và yêu thương của Chúa Giêsu dành cho tôi.  Tôi đang có những vất vả, những gánh nặng nào, hãy đến cùng Chúa Giêsu để được bồi dưỡng?  Tôi muốn mở lòng, muốn dãi bày với Chúa Giêsu tất cả những vất vả và gánh nặng ấy trong giây phút này.

2.     Nhiều khi vì mệt mỏi, đau khổ vì gánh quá nặng và vác quá lâu, tôi có khuynh hướng đến và bỏ cho Chúa vác dùm tôi.  Điều này có lẽ không đúng.  Không đúng, bởi phần nhiều những gánh nặng trong cuộc sống là do tôi chọn lựa bừa bãi, thiếu khôn ngoan suy xét cẩn thận để rồi, phần nhiều những điều tôi chọn trở thành gánh nặng.  Bây giờ tôi đổ thừa cho Chúa hoặc muốn Chúa vác hết cho tôi như vậy, tôi chẳng khôn, chẳng lớn được tí nào từ những sai trái của tôi.  Mặt khác, Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay không nói vác dùm những gánh nặng cho tôi, bởi Ngài cũng có gánh nặng của Ngài, nhưng nói tôi nên dùng ách của Ngài để mang những gánh nặng của tôi.  Bởi vì ách của Chúa Giêsu không chỉ nhẹ, êm, nhưng còn là ách đôi, để tôi đeo một bên và Ngài đeo một bên.  Như thế, không còn mình tôi gánh vác những lao nhọc của tôi nữa, mà Chúa Giêsu ở bên cạnh tôi vác chung với tôi.  Tôi muốn đến với Chúa Giêsu trong giây phút này để được nghỉ ngơi bồi dưỡng, và để đổi ách với Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ


Friday, July 3, 2020

Thứ Bảy Tuần XIII Thường Niên – Năm A – 4-7-2020

Thu Bay XIII TN


Mát-thêu 9:14-17

14Khi ấy, các môn đệ ông Gio-an tiến lại hỏi Đức Giê-su rằng: “Tại sao chúng tôi và các người Pha-ri-sêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?” 15 Đức Giê-su trả lời: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể than khóc, đang khi chàng rể còn ở với họ?  Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ, bấy giờ họ mới ăn chay. 16 Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì miếng vá sẽ co lại, khiến chỗ rách lại càng rách thêm. 17 Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, bầu sẽ bị nứt: rượu chảy ra và bầu cũng hư. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu mới: thế là giữ được cả hai.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Ăn chay là thực hành của nhiều tôn giáo, nhưng mỗi tôn giáo có mỗi cách ăn chay khác nhau.  Tuy nhiên, nhiều người lại thích đem tiêu chuẩn ăn chay của đạo này so sánh với tiêu chuẩn ăn chay của đạo khác để rồi cho rằng, ăn chay như thế này mới đúng, còn ăn chay như thế kia là sai.  Các môn đệ của Gioan ngày xưa đã mắc phải lỗi này.  Nhiều người Công giáo Việt Nam cũng không tránh khỏi thói so sánh ăn chay giữa Công giáo và Phật giáo.  Mà chẳng phải chuyện ăn chay mà thôi, người ta còn so sánh cách thực hành niềm tin giữa các tôn giáo nữa.  Chẳng hạn, tại sao bên Phật giáo không bắt các phật tử đi chùa mỗi tuần, trong khi đó Công giáo lại buộc giáo dân phải đi lễ mỗi Chúa nhật.  Dù so sánh như thế nào đi nữa, đúng hay sai, đều là dấu chỉ của một đức tin thiếu trưởng thành, và một tâm hồn không có bình an.  Giáo lý dạy tôi cầu nguyện mỗi ngày, đi lễ mỗi tuần, ăn chay trong Mùa Chay, hẳn có một lý do rất đẹp, rất tốt cho đời sống tâm linh của tôi, và rất đúng với triết lý đạo của tôi.  Trong giây phút này, tôi muốn đi tìm sự bình an trong niềm tin và giáo lý của tôi, bằng cách ngồi bên Chúa, trải nỗi lòng của tôi với Chúa, và ngắm nhìn Chúa, xem Ngài đang vui ngắm tôi ra sao.

2.     Ca dao Việt Nam có câu: “Nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc.”  Ca dao này có thể áp dụng với câu trả lời của Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay.  Ngài không những cho người ta biết sự so sánh lệch lạc của họ, nhưng còn dạy người ta trở nên thức thời hơn: áo mới vá với vải mới, áo cũ vá với vải cũ, rượu mới đổ vào bầu da mới, rượu cũ đổ vào bầu da cũ.  Có khi nào tôi đã lấy vải cũ mà vá vào áo mới chưa, theo kiểu lấy suy nghĩ và lối sống ngày xưa của tôi áp đặt lên suy nghĩ và lối sống của con cái, thế hệ trẻ ngày nay?  Có bao giờ tôi đã đổ rượu mới vào bầu da cũ, theo kiểu lấy sự hiểu biết giáo lý đơn sơ của tôi ngày xưa áp dụng vào nếp sống hiện đại của tôi ngày nay?  Kinh nghiệm của những lần áp dụng tréo cẳng ngỗng đó đã dẫn đến những hậu quả gì?  Có phải là áo đã rách, khi mọi người không còn ngồi lại với nhau trong việc cầu nguyện và đi lễ nữa?  Có phải là bầu da đã vỡ, khi mà tôi rơi vào tình trạng bối rối tâm linh, mặc cảm tội lỗi hoài?  Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu trong lúc này?  Tôi muốn xin được Chúa vá áo gia đình tôi lại chăng?  Tôi muốn xin Chúa cho được ơn sáng suốt trong việc giáo dục con cái và tìm được hướng đi thực hành đức tin và lẽ sống thích hợp nhất cho gia đình chăng?      

Phạm Đức Hạnh, SJ


Thursday, July 2, 2020

Thứ Sáu Tuần XIII Thường Niên – Năm A – 3-7-2020 – Lễ Thánh Tô-ma Tông Đồ

Thu Sau XIII TN


Gioan 20:24-29

24Có một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông.  Các cửa đều đóng kín.  Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.” 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy.  Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy.  Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” 28 Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” 29 Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin.  Phúc thay những người không thấy mà tin!”

(Trích Phúc âm Gioan bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Hôm nay là Lễ Kính Thánh Tô-ma Tông đồ, một vị thánh vốn bị gọi là ông thánh cứng lòng tin.  Nhưng chắc đã phải chỉ có ông cứng lòng tin, hay chính tôi cũng cứng lòng tin?  Nếu tôi còn cho Tô-ma là một người cứng lòng tin, chứng tỏ tôi không hiểu chủ đích của Gioan khi muốn ghi nhận sự kiện này trong phúc âm của ngài.  Nếu tôi còn cho Tô-ma là một người cứng lòng tin, chứng tỏ tôi đã quá tự hào về tôi, hoặc tôi đã không biết tôi.  Nếu tôi đọc toàn bộ Phúc âm Gioan, tôi sẽ thấy sự xuất hiện câu chuyện của Tô-ma trong phúc âm này là rất có lý.  Chúa Giêsu trong Phúc âm Gioan được xem là một Chúa Giêsu thích làm việc riêng rẽ với từng người, rất ít khi Ngài xuất hiện với đám đông, giống như trong Phúc âm Nhất lãm.  Những lúc Chúa Giêsu xuất hiện với đám đông chỉ toàn là những người chống đối Ngài, mà Gioan xếp họ vào loại “thế gian.”  Trong khi đó, Chúa Giêsu thích tiếp xúc với từng người một, những người muốn tin nhận Ngài, chẳng hạn như: Ni-cô-đê-mô, người đàn bà bên bờ giếng, người mù từ khi mới sinh…, và Tô-ma trong bài đọc hôm nay.  Khi sắp xếp như vậy, Gioan có một chủ đích rõ ràng: Đức tin là một hành trình mang tính cá vị, riêng tư với Thiên Chúa.  Đức tin không thể là a-dua, theo đám đông, dựa dẫm người này người khác, tệ hơn nữa, vì cha mẹ tôi đã rửa tội cho tôi nên tôi phải là người Công giáo!  Mỗi người phải có một tương quan mang tính cá vị, mật thiết và riêng tư với Chúa Giêsu.  Tôi có kinh nghiệm này bao giờ chưa?  Tôi có thể nói về Chúa Giêsu bằng chính kinh nghiệm riêng tư giữa tôi với Ngài, hay những gì tôi nói về Ngài chỉ là dựa hơi người khác, dựa hơi Giáo hội?  Tôi muốn đi vào trong sự gặp gỡ riêng tư với Chúa Giêsu, ngay bây giờ.

2.      Tô-ma ao ước được thọc tay vào vết thương của Chúa Giêsu và Ngài đã cho ông toại nguyện.  Chính nhờ vậy mà ông đã nói lên được: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”  Đây là lời tuyên xưng đầu tiên trong toàn bộ phúc âm, tin nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa, mà trước đó không một tông đồ hay môn đệ đã nói lên được.  Tôi cũng sẽ chỉ nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa nếu tôi có kinh nghiệm riêng tư với Ngài.  Tôi muốn thọc tay vào vết thương của Chúa không?  Hãy xin và tôi sẽ được.  Coi chừng mà không “rút” tay ra được!  Nhưng chắc chắn, ngày nào tôi được thọc tay vào vết thương của Chúa Giêsu, ngày đó đức tin của tôi mới thực sự trưởng thành, mới sinh hoa trái.  Tôi muốn xin và chờ Chúa Giêsu để được ơn thọc tay vào vết thương của Ngài, trong giây phút này.       

Phạm Đức Hạnh, SJ