Công vụ Tông đồ 22:30; 23:6-11
Hôm ấy, vì muốn biết chắc chắn người Do-thái tố cáo ông Phao-lô về điều gì, vị chỉ huy cơ đội tháo xiềng cho ông và ra lệnh cho các thượng tế và toàn thể Thượng Hội Đồng họp lại, rồi ông đưa ông Phao-lô từ đồn xuống, để ra trước mặt họ.
Ông Phao-lô biết rằng một phần Thượng Hội Đồng thuộc phái Xa-đốc, còn phần kia thuộc phái Pha-ri-sêu, nên ông nói lớn tiếng giữa hội nghị: “Thưa anh em, tôi là người Pha-ri-sêu, thuộc dòng dõi Pha-ri-sêu; chính vì hy vọng rằng kẻ chết sẽ sống lại mà tôi bị đưa ra xét xử.” Ông vừa nói thế, thì người Pha-ri-sêu và người Xa-đốc chống đối nhau, khiến hội nghị chia rẽ. Thật vậy, người Xa-đốc chủ trương rằng chẳng có sự sống lại, chẳng có thiên sứ hay quỷ thần; còn người Pha-ri-sêu thì lại tin là có. Người ta la lối om sòm. Có mấy kinh sư thuộc phái Pha-ri-sêu đứng lên phản đối mạnh mẽ: “Chúng tôi không thấy người này có gì là xấu. Biết đâu một vị thần hay một thiên sứ đã nói với ông ấy?” Hai bên chống đối gay gắt đến nỗi vị chỉ huy sợ người ta xé xác ông Phao-lô, nên mới ra lệnh cho lính xuống lôi ông ra khỏi đám người đó mà đưa về đồn. Đêm ấy Chúa đến bên ông Phao-lô và nói: “Hãy vững lòng! Con đã long trọng làm chứng cho Thầy ở Giê-ru-sa-lem thế nào, thì con cũng phải làm chứng như vậy tại Rô-ma nữa.”
(Trích Công vụ Tông đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay thật thú vị. Thú vị chỗ Phaolô sử dụng sự khôn ngoan để đưa ra một tuyên bố khiến hàng ngũ kẻ thù của ngài bị chia rẽ. Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ rằng đừng lo lắng trước về việc phải trả lời những kẻ chống đối như thế nào. Tôi có tin vào lời Chúa Giêsu cách trọn vẹn không? Tôi có đủ sức để không cảm thấy sợ hãi trước những người có thể sẽ chế nhạo mình, hay chế nhạo những lời cầu nguyện và đức tin của mình không? Phaolô đang biện hộ cho những điều ông biết và những điều ông đã tận mắt chứng kiến—đó là việc Chúa Giêsu đã chịu chết nhưng nay vẫn sống, và sống mãi muôn đời. Khi Chúa Giêsu ngỏ lời với tôi bằng những lời an ủi, liệu khi ấy tôi có nhận biết rằng Ngài đang thực sự sống động không? Phaolô đã không hề lên kế hoạch trước cho những điều mình sẽ nói; thay vào đó, chính Thiên Chúa đã ban cho ông ý tưởng về cách thức để chia rẽ hàng ngũ kẻ thù.
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến sự tự tin nơi Phaolô—một sự tự tin mà chính tôi cũng hoàn toàn có thể có được. Nếu tôi bị chất vấn về Thiên Chúa, về Chúa Giêsu, hay về việc cầu nguyện, thì chính Chúa Thánh Thần sẽ ban cho tôi lời giải đáp. Tôi có lời hứa chắc chắn của Ngài về điều đó. Chúa Giêsu Phục Sinh đã phán cùng Phaolô rằng: "Hãy vững lòng can đảm". Giờ đây, tôi cũng có thể xin chính Chúa Giêsu ban cho tôi lòng can đảm—lòng can đảm để kiên định với những xác tín của mình—cùng niềm tin vững chắc rằng Chúa Thánh Thần sẽ luôn ở bên tôi và ban cho tôi những lời lẽ cần thiết.










