Mát-thêu 14:22-33
Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy!”, và sợ hãi la lên. Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến!” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Hỡi kẻ kém lòng tin! Sao lại hoài nghi?” Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng. Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!”
(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của giờ cầu nguyện hôm nay, hãy nhẹ nhàng hồi tưởng lại hành trình đức tin của chính mình. Trong năm qua, niềm tin của tôi vào Thiên Chúa đã lớn lên hay thay đổi như thế nào? Hãy nhận ra những khía cạnh mà niềm tin ấy đã trở nên sâu sắc hơn, cũng như những điểm mà nó có thể còn mong manh hay chưa vững vàng. Hãy nhẹ nhàng dâng tất cả những điều đó lên trước mặt Thiên Chúa. Việc gia tăng lòng tin thường không phải là một hành trình suôn sẻ. Có những lúc tôi cảm thấy lung lay, hoặc ngạc nhiên trước cách Thiên Chúa đến gần bên mình. Giờ đây, hãy dành chút thời gian để nhớ lại một khoảnh khắc đầy bất định trong cuộc đời tôi. Chuyện gì đã xảy ra? Tôi đã cảm thấy thế nào? Và khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, hãy nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa – có thể là âm thầm… có thể là bất ngờ… Sự hiện diện đó đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi để kiên trì chịu đựng hay bước tiếp như thế nào?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy chú ý đến Phêrô. Hãy quan sát lòng can đảm, sự do dự, nỗi sợ hãi và cả niềm tin của ông. Hãy để bản thân hòa mình vào trải nghiệm của ông. Tôi đã từng trải qua những khoảnh khắc tương tự khi bước đi bằng đức tin chưa? Tôi đã bao giờ cảm thấy vừa tin tưởng vừa hoài nghi cùng một lúc chưa? Thiên Chúa của tôi không vội vã hay gây áp lực, mà kiên nhẫn mời gọi tôi lớn lên trong lòng tin theo nhịp độ riêng của tôi. Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn trò chuyện với Chúa Giêsu như với một người bạn thân thiết. Tôi muốn chia sẻ với Ngài: những khía cạnh mà lòng tin của mình đã lớn lên, những điều khiến tôi còn trăn trở, và những ước nguyện sâu kín trong lòng. Tôi muốn xin Chúa Giêsu đưa mình vào mối tương quan tin cậy sâu sắc hơn với Ngài – để tôi bước theo Ngài sát sao hơn và tin tưởng Ngài trọn vẹn hơn.










