Wednesday, February 8, 2023

Thứ Năm Tuần V Thường Niên – Năm A –9-2-2023

Thu Nam V TN

Sáng Thế 2:18-25

18Đức Chúa là Thiên Chúa phán: “Con người ở một mình thì không tốt.  Ta sẽ làm cho nó một trợ tá tương xứng với nó. 19 Đức Chúa là Thiên Chúa lấy đất nặn ra mọi dã thú, mọi chim trời, và dẫn đến với con người, xem con người gọi chúng là gì: hễ con người gọi mỗi sinh vật là gì, thì tên nó sẽ là thế. 20 Con người đặt tên cho mọi súc vật, mọi chim trời và mọi dã thú, nhưng con người không tìm được cho mình một trợ tá tương xứng. 21 Đức Chúa là Thiên Chúa cho một giấc ngủ mê ập xuống trên con người, và con người thiếp đi.  Rồi Chúa rút một cái xương sườn của con người ra, và lắp thịt thế vào. 22 Đức Chúa là Thiên Chúa lấy cái xương sườn đã rút từ con người ra, làm thành một người đàn bà và dẫn đến với con người. 23 Con người nói: “Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi!  Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra.” 24 Bởi thế, người đàn ông lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt. 25 Con người và vợ mình, cả hai đều trần truồng mà không xấu hổ trước mặt nhau.

(Trích Sách Sáng Thế, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Trong Kinh Thánh có hai câu chuyện sáng tạo.  Câu chuyện sáng tạo thứ nhất nói, bài đọc hôm qua, Thiên Chúa lấy đất tạo ra con người.  Câu chuyện thứ hai, bài đọc hôm nay, Thiên Chúa tạo ra người nữ từ xương sườn của người nam.  Câu chuyện sáng tạo trong Kinh Thánh là một câu chuyện rất nổi tiếng mà không chỉ những người Kitô mà cả những người ngoài Kitô giáo, như Do-thái giáo, Hồi giáo cũng biết, thậm chí cả những người không cùng ba tôn giáo trên cũng biết.  Ngay cả những người vô thần cũng biết và thường lấy câu chuyện này để chế giễu những người tin vào Thiên Chúa; bởi họ tin vào thuyết tiến hóa, thuyết ấy cho rằng, con người hiện đại hôm nay là do đã trải qua một quá trình tiến hóa rất dài, bắt đầu từ một loài khỉ linh trưởng nào đó.  Chính vì thế, những người vô thần phủ nhận, chẳng có một Thiên Chúa nào đã nặn ra con người từ đất sét, như bài đọc hôm nay nói.  Trớ trêu thay, thuyết tiến hóa ấy đã được khởi xướng bởi Charles R. Darwin (1809-1882), một nhà tự nhiên học, địa chất học và sinh vật học người Anh, đặc biệt ông cũng là một nhà hữu thần, nên dù nói con người tiến hóa từ một loại khỉ linh trưởng nào đó, ông vẫn tin có một Thiên Chúa, Đấng đã dựng nên loài khỉ linh trưởng nào đó và đặt trong chúng một quy trình tiến hóa!  Thêm nữa, mỗi thể văn viết ra đều có ngôn ngữ riêng và cách hiểu riêng cho mỗi thể văn ấy.  Chính vì thế, dù Kinh Thánh viết Thiên Chúa đã lấy đất sét nặn ra con người, hay lấy xương sườn A-đam làm ra người E-và, là những kiểu nói mang tính biểu tượng.  Bởi, câu chuyện sáng tạo trên trong Kinh Thánh thuộc vào loại tiền lịch sử, tức thể văn huyền thoại, mà thể văn này đầy tính biểu tượng, trong đó tác giả mượn hình ảnh này để nói về cái gì khác sâu xa hơn và lớn hơn nhiều.  Văn hóa nào cũng đầy những câu chuyện huyền thoại, chẳng hạn văn hóa Việt Nam có những câu chuyện huyền thoại như: “Lạc Long Quân-Âu Cơ”, “Thần Trụ Trời”, “Thánh Gióng”, “Mười Hai Bà Mụ”, “Sơn Tinh-Thủy Tinh”...  Thế nhưng, có người Việt Nam nào đọc những câu chuyện huyền thoại trên mà hiểu theo nghĩa đen đâu?  Nếu hiểu theo nghĩa đen, những câu chuyện huyền thoại Việt Nam này thật là phét lác, ấu trĩ, nhảm nhí, đáng quăng vào thùng rác.  Ấy thế nhưng, không một ai đã dám bỏ những câu chuyện huyền thoại này ra khỏi văn học Việt Nam, bởi chúng là một kho tàng rất quý và thâm sâu của người Việt Nam, mọi thế hệ phải học.  Bởi người Việt đọc và tin những câu chuyện huyền thoại này theo nghĩa biểu tượng.  Cha ông Việt Nam đã dùng những câu chuyện này để dạy cho cả dân tộc những bài học rất sâu, rất thâm thúy và rất đáng quý.  Cũng vậy, câu chuyện sáng tạo trong bài đọc hôm nay không có ý nói, có một Thiên Chúa đã thực sự lấy xương sườn của người đàn ông để làm ra người đàn bà.  Không!  Nhưng câu chuyện trên chỉ muốn nói rằng, cuộc đời này có một Đấng thượng trí siêu việt nào đó, Đấng đó người Kitô gọi là Thiên Chúa, Ngài đã dựng nên cả đất trời, trong đó có tôi.  Ngài đã dựng nên con người để cộng tác với Ngài cai quản địa cầu.  Trong đời sống gia đình, Kinh Thánh nói, khi hai người nam nữ yêu nhau, họ nên một với nhau, họ trở thành xương, thành thịt của nhau.  Cách diễn tả này thật gần với cách diễn tả trong văn hóa Việt Nam, khi hai người nam nữ yêu nhau, họ gọi nhau bằng “mình”.  Đây là chân lý không thể sai lầm mà câu chuyện trong bài đọc hôm nay muốn nói. 

2.     Tôi nghĩ gì về bài đọc hôm nay khi Chúa đặt con người vào cuộc đời này, cho con người quyền đặt tên cho từng thú vật, tức làm chủ và cai quản vũ trụ này?  Sự hiện diện của tôi trong cuộc đời này có một mục đích cao cả, đó là: dù tôi tầm thường như đất, mỏng giòn và yếu đuối như đất, ấy thế mà, Thiên Chúa đã cất nhắc tôi lên làm cộng sự viên với Ngài.  Tôi nghĩ gì về mục đích sống của tôi?  Tôi đã sống vai trò làm cộng sự viên với Thiên Chúa như thế nào, làm cho cuộc đời này càng ngày càng đẹp hơn ra sao?  Hay, bao lâu nay tôi đã chỉ phá hoại?  Phá hoại trước nhất đó là bản thân, khi tôi ăn uống say sưa, hút sách hại đến sức khỏe bản thân?  Phá hoại gia đình, khi tôi không biết vun đắp gia đình, nhưng bỏ bê, lười biếng, bạo hành trong gia đình?  Phá hoại đối với môi trường, khi tôi không gìn giữ vệ sinh chung và bảo quản môi trường xanh?  Phá hoại đời sống chung, khi tôi tham lam, gian lận, lường gạt, thủ đoạn, lừa đảo của công để mưu cầu lợi ích riêng?  Trong giây phút này, tôi muốn trả lời với Thiên Chúa về vai trò và mục đích sống của tôi bao lâu nay.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát, “Dòng Dõi Chính Nhân,” sáng tác của Lm Bùi Ninh, do Hồng Nhung trình bày, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=jXycLLMwyXg

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, February 7, 2023

Thứ Tư Tuần V Thường Niên – Năm A –8-2-2023

Thu Tu V TN

Mác-cô 7:14-23

14Khi ấy, Đức Giê-su gọi đám đông tới mà bảo, “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ: 15Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. 16 Ai có tai nghe thì nghe!” 17 Khi Đức Giê-su đã rời đám đông mà vào nhà, các môn đệ hỏi Người về dụ ngôn ấy. 18 Người nói với các ông: “Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao?  Anh em không hiểu sao?  Bất cứ cái gì từ bên ngoài vào trong con người, thì không thể làm cho con người ra ô uế, 19bởi vì nó không đi vào lòng, nhưng vào bụng người ta, rồi bị thải ra ngoài?”  Như vậy là Người tuyên bố mọi thức ăn đều thanh sạch. 20 Người nói: “Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. 21 Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, 22ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. 23 Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các GiờG Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Trong truyền thống Do-thái có ba điều làm cho một người Do-thái trở thành người Do-thái tốt, đó là: chịu phép cắt bì, giữ luật ngày sa-bát, và giữ luật thanh sạch trong ăn uống.  Hiểu như vậy tối mới thấy tại sao việc ăn uống lại là trọng tâm của bài đọc hôm nay.  Bài đọc hôm nay nghe như có hai ý, nhưng chỉ là một.  Phần hai của bài đọc, Chúa Giêsu giải thích cho các môn đệ về điều Chúa Giêsu đã nói qua dụ ngôn ở phần đầu của bài đọc.  Chúa Giêsu nhấn mạnh, không phải những gì tôi ăn là quan trọng và có thể làm cho tôi trở thành một người nhơ uế, nhưng quan trọng đó là: “Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.  Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng.  Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”  Tôi nghĩ gì về lời dạy này của Chúa Giêsu?  Lời dạy này thức tỉnh tôi như thế nào và thức tỉnh tôi về điều gì?  Tôi ngồi bên Chúa Giêsu và nói với Ngài về những thức tỉnh đó.

2.     Giây phút này tôi cũng muốn nhìn vào lối sống đạo của tôi bao lâu nay: Tôi có thường đánh giá bản thân hoặc người khác dựa vào những gì bề ngoài: như cách ăn mặc, chuyện đi lễ nhiều ít, chuyện siêng năng cầu nguyện hay không, chuyện rành kinh bổn, chuyện giữ chay…, hay tôi đánh giá bản thân và người khác dựa trên chất lượng của đời sống Kitô hữu, như đời sống quảng đại, liêm chính, chính trực, hiếu hòa, tình tương thân thương ái…?  Tôi cũng đọc lại những lời trên của Chúa Giêsu để thấy, tôi có đang bị ô uế do “tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng”?  Đâu là những điều tôi cần phải để ý và thay đổi?  Tôi xin Chúa giúp tôi nhìn ra con người thật của tôi và những điều cần phải thăng tiến.  

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, February 6, 2023

Thứ Ba Tuần V Thường Niên – Năm A –7-2-2023

Thu Ba V TN

Mác-cô 7:1-13

1Khi ấy, có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su.  Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến. 2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. 3 Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; 4thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. 5 Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa?” 6 Người trả lời họ: “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng: Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. 7 Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân. 8 Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.” 9 Người còn nói: “Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa, để nắm giữ truyền thống của các ông. 10 Quả thế, ông Mô-sê đã dạy rằng: ‘Ngươi hãy thờ cha kính mẹ’ và ‘kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử!’ 11 Còn các ông, các ông lại bảo: ‘Người nào nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ đều là ‘co-ban’ nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa’ rồi, 12và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa. 13 Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa.  Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa!”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các GiờG Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay cho tôi thấy một điều thật lạ và đầy ngớ ngẩn của con người.  Có lẽ đã rất lâu trong lịch sử loài người và trong mọi tôn giáo, nhưng cụ thể là hai ngàn năm qua kể từ thời Chúa Giêsu cho đến nay, những hành vi và cách suy nghĩ của con người chẳng đổi thay mấy, mặc dù ngày hôm nay con người đã đi lên mặt trăng, dù khoa học kỹ thuật đã phát triển rất nhiều!  Hai ngàn năm trước, phải nói trong bài giảng nào của Chúa Giêsu, Ngài cũng đả phá những lối giữ đạo hình thức, thờ Chúa cách giả tạo bề ngoài, theo kiểu như anh chị em Phật giáo vẫn nói: “Miệng nam mô mà bụng một bồ dao găm”.  Người ta đặt ra đủ mọi thứ lề luật và lễ nghi, bắt mọi người phải tuân giữ.  Đến mức, lâu rồi thành thói quen, chỉ giữ luật, yêu luật và thờ luật, không còn yêu Chúa và thờ Chúa nữa.  Tôi đọc lại bài đọc trên để cảm được sự dằn vặt, bực bội và thất vọng của Chúa Giêsu về lối sống đạo giả hình của con người, để thấy cho rõ xem, trong đó có tôi không?  Bao lâu nay, tôi đã áp đặt đủ mọi thứ lề luật và ràng buộc nào trong tương quan giữa tôi với Chúa và với người khác, mà thiếu lòng nhân?  Bao lâu nay, tôi đã dạy và trình bày về một Thiên Chúa đầy lòng xót thương hay Thiên Chúa của những lề luật khắt khe?  Đặc biệt, nhìn vào đời sống của tôi từ bao lâu nay, tôi đã chỉ biết về một Thiên Chúa như thế nào: Thiên Chúa của yêu thương hay Thiên Chúa của lề luật và quan tòa?  Hình ảnh Thiên Chúa như thế nào đang đem cho tôi bình an, tình yêu và sự tự do nhất, tôi chọn hình ảnh đó để sống đến cuối đời của tôi, đồng thời, chia sẻ hình ảnh Thiên Chúa ấy với mọi người xung quanh. 

2.     Nhìn vào hành trình ba năm rao giảng của Chúa Giêsu, ở bất cứ chỗ nào và bất cứ khi nào, Ngài cũng tìm mọi cách để giải thoát, cởi trói con người khỏi bị những ràng buộc của truyền thống và lề luật.  Bao lâu nay, tôi đã bị bao nhiêu lề luật và ràng buộc trói cột tôi trong lối sống không có trái tim?  Tôi lấy hết can đảm xin Chúa giúp tôi được tự do.  Bao lâu nay, tôi đã áp đặt trên những người khác lối sống nặng hình thức, nặng lề luật, thiếu trái tim yêu thương như thế nào?  Tôi bắt chước Chúa Giêsu làm một điều tốt cho anh chị em của tôi, đó là: cởi trói cho họ!

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, February 5, 2023

Thứ Hai Tuần V Thường Niên – Năm A –6-2-2023

Thu Hai V TN

Mác-cô 6:53-56

53Khi ấy, qua biển rồi, Đức Giê-su và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghen-nê-xa-rét và lên bờ. 54 Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su. 55 Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. 56 Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay dù chỉ là một đoạn rất ngắn trong Phúc âm Mác-cô, tôi cũng cảm thấy được một ngày sống của Chúa Giêsu bận rộn như thế nào.  Dường như, Ngài không có giờ để nghỉ ngơi.  Nhưng đây là một bận rộn đầy ý nghĩa, Ngài bận cứu người, cứu đời.  Giờ cầu nguyện hôm nay tôi cũng muốn nhìn lại một ngày sống của tôi, xem tôi đã sống như thế nào?  Tôi dành giờ nhiều nhất vào những việc gì: gặp Chúa, giúp đời, cứu người, chăm sóc cho gia đình, hay chăm sóc bản thân?  Tôi đã tiêu xài thời giờ cho những việc có ý nghĩa, giúp thăng tiến bản thân, hay phần lớn thời gian dùng để lướt mạng, hoặc ngồi lê đôi mách?

2.     Để giúp việc nhìn lại một ngày sống, tôi có thể dùng phương pháp Hồi Tâm của Thánh Inhaxio.  Hồi là trở về, tâm là cõi lòng.  Phút Hồi Tâm là giây phút tôi trở về với cõi lòng của tôi, nhìn lại một ngày sống tôi đã đi qua, xem: tôi đã ở đâu và làm những gì?  Chúa ở đâu trong những việc tôi làm, những lời tôi nói, những nơi tôi đã hiện diện?  Ngài nói gì với tôi qua những trải nghiệm của một ngày sống?  Tôi có ý thức tiếng Chúa nói những lúc ấy?  Có thể tôi rất ý thức Chúa nói với tôi lúc này lúc khác, qua người này người khác, và cả trực tiếp với tôi, nhưng tôi quyết không lắng nghe Ngài, mà chỉ muốn làm theo ý tôi?  Mục đích của việc làm Phút Hồi Tâm là để tôi nhận ra những việc làm tốt mà tôi đã làm, nhờ đó tôi được thêm niềm vui để tiếp tục làm những việc tốt khác nữa.  Nếu tôi nhận ra những việc làm xấu, tôi cầu nguyện để thêm sức mạnh dám nói không với những điều xấu.  Sau đây là năm bước của Phút Hồi Tâm mỗi ngày: 1) Ý thức sự hiện diện của Chúa; 2) Nhìn lại một ngày sống với một tâm hồn biết ơn; 3) Để ý đến những cảm xúc nội tâm; 4) Chọn ra một điểm tích cực hoặc tiêu cực để cầu nguyện đặc biệt vào điểm ấy; 5) Hướng lòng về ngày mai, xin Chúa giúp tôi sống ngày mai tốt hơn.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát, “Một Chút Gì Rất Chúa,” qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=AFpTPG8GqMA

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, February 4, 2023

Chúa Nhật Tuần V Thường Niên – Năm A –5-2-2023

CN V TN

Mát-thêu 5:13-16

13Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Chính anh em là muối cho đời.  Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại?  Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi. 14 Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.  Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. 15 Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. 16 Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Trong bài đọc của Chúa Nhật tuần trước, Chúa Giêsu đã giảng về Tám Mối Phúc, nền tảng của đời sống Kitô.  Tám Mối Phúc ấy mang một nghĩa tích cực và chủ động hơn là Mười Điều Răn, có vẻ thụ động.  Nếu Mười Điều Răn dạy tôi đừng làm những sự ác, sự quấy, Tám Mối Phúc mời gọi tôi không chỉ đừng làm sai nhưng còn ao ước làm những điều thiện, đức công chính, lòng xót thương, niềm an ủi, và làm chứng cho Thiên Chúa.  Bài đọc Chúa Nhật tuần này cũng mời gọi tôi trở thành chứng nhân, như: muối ướp đời và ánh sáng cho trần gian.  Mà đời sống chứng nhân phải là một đời sống liên tục không ngừng nghỉ, đã là muối thì phải mặn mãi mãi, không được nhạt.  Đã là ánh sáng phải chiếu sáng luôn luôn, không được tắt!  Tôi xem lại đời sống chứng nhân của tôi bao lâu nay.  Nhìn lại những nơi tôi đã hiện diện hoặc đi qua, con người và sự vật ở những nơi ấy có trở nên lung linh và rạng rỡ nhờ những gì tôi nói và những gì tôi làm?  Cuộc sống và những con người mà tôi tiếp xúc và hiện diện đã trở nên "đậm đà" và đầy hương vị hơn nhờ tính năng muối chứng nhân trong tôi? 

2.   Dù biết và hiểu rõ, nếu là muối tôi phải mặn mãi mãi và nếu là sánh sáng tôi phải chiếu sáng luôn luôn; tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy đời sống chứng nhân như vậy có khi cũng mệt mỏi lắm.  Mệt mỏi vì đời đục cả, một mình tôi trong, nhiều khi trong không nổi.  Biết bao nhiêu cám dỗ, biết bao nhiêu mời gọi, biết bao nhiêu hấp dẫn của đời sống trần thế khiến cho sống công chính, sống chứng nhân như lúc nào cũng phải gồng hết sức, nhưng gồng mãi cũng có lúc mỏi.  Tôi có đang mệt mỏi sống chứng nhân?  Tôi bước vào giờ cầu nguyện này và xin Chúa tiếp sức.  Tôi có đang chán nản, muốn buông xuôi không muốn làm chứng cho Chúa?  Tôi ngắm nhìn Chúa Giêsu trên thập giá, làm chứng nhân cho tình yêu của Thiên Chúa cho đến cùng, và tôi muốn xin cho được mạnh mẽ trở lại.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, February 3, 2023

Thứ Bảy Tuần IV Thường Niên – Năm A –4-2-2023

Thu Bay IV TN  

Mác-cô 6:30-34

30Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31 Người bảo các ông: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.”  Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt.  Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay thật thú vị.  Trước hết, sau khi Chúa Giêsu sai các Tông đồ đi rao giảng, hôm nay họ trở về và kể cho Ngài nghe những việc họ đã làm.  Giờ cầu nguyện hôm nay của tôi có thể là như vậy không?  Sau một ngày sống tôi có gì để kể cho Chúa nghe?  Tôi vui không, hãy chia sẻ niềm vui này với Chúa.  Tôi buồn không, hãy trút tất cả bầu tâm sự với Chúa.  Một ngày tôi đã làm những việc tốt hay đã làm những việc xấu?  Đã có những nghĩa cử yêu thương với ai, hoặc đã gây gỗ với ai?  Chữa lành hay trừng phạt?  Yêu thương hay xét đoán?  Tôi kể cho Chúa Giêsu nghe và hỏi xem những gì tôi làm có hài lòng Chúa không?  Một ngày sống như vậy có đáng sống không?  Tôi để ý Ngài sẽ nói gì với tôi về những việc tôi đã làm và một ngày tôi đã sống như thế nào.

2.     Sau khi nghe các Tông đồ kể chuyện, Chúa Giêsu nói họ nên tìm một chỗ thanh vắng để nghỉ ngơi.  Có khi nào tôi bước vào giờ cầu nguyện chỉ để được nghỉ ngơi trong Chúa không, hay giờ cầu nguyện nào cũng phải đọc hết kinh này đến kinh nọ, khiến cho ai nghe thấy tôi rủ cầu nguyện là họ cũng sợ, tìm đủ mọi lý do thoái thác?  Tôi có mệt không, hãy bước vào giờ cầu nguyện, nói với Chúa là tôi đang mệt, xin được nghỉ trong Chúa?  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát, “Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống,” sáng tác của Hoài An, do Nguyễn Hồng Ân trình bày, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=76ZyPQMli3Y

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, February 2, 2023

Thứ Sáu Tuần IV Thường Niên – Năm A –3-2-2023

Thu Sau IV TN

Do-thái 13:1-8

1Thưa anh em, anh em hãy giữ mãi tình huynh đệ. 2 Anh em đừng quên tỏ lòng hiếu khách, vì nhờ vậy, có những người đã được tiếp đón các thiên thần mà không biết. 3 Anh em hãy nhớ đến các người bị xiềng xích, chẳng khác gì anh em cũng bị xiềng xích với họ; anh em hãy nhớ đến những người bị hành hạ, chẳng khác gì mình với họ chỉ là một thân thể. 4 Ai nấy phải tôn trọng hôn nhân, chớ làm cho loan phòng ra ô uế, vì Thiên Chúa sẽ xét xử các kẻ gian dâm và ngoại tình. 5 Trong cách ăn nết ở, anh em đừng có ham tiền, hãy coi những gì mình đang có là đủ, vì Thiên Chúa đã phán: Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi!, 6đến nỗi chúng ta có thể tin tưởng mà nói: Có Chúa ở cùng tôi mà bênh đỡ, tôi chẳng sợ gì.  Hỏi người đời làm chi tôi được? 7 Anh em hãy nhớ đến những người lãnh đạo đã giảng lời Chúa cho anh em.  Hãy nhìn xem cuộc đời họ kết thúc thế nào mà noi theo lòng tin của họ. 8 Đức Giê-su Ki-tô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời.

(Trích Thư Do-thái, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay thuộc về chương cuối cùng của Thư Do-thái, Thư mà Giáo hội đã dùng để suy niệm trong mấy tuần qua.  Bài đọc hôm nay, tác giả khuyên cộng đoàn những điều rất căn bản, nhưng rất quan trọng trong đời sống của các Kitô hữu, những người mà Thánh Phao-lô gọi là những tạo vật mới nhờ tin vào Chúa Kitô (2 Cor. 5:17), phải thực hành.  Những điều quan trọng mà các Kitô hữu cần phải lưu ý thực hành, đó là: 1) Lòng hiếu khách – đón tiếp mọi người là một trong những lời dạy quan trọng của Chúa Giêsu.  Bởi không chỉ khi tôi đón tiếp một người xa lạ, không chừng tôi đón tiếp một thiên thần, đặc biệt không chừng tôi đón tiếp Chúa Kitô, như Ngài nói trong Phúc âm Mát-thêu 25:35.  Những lời dạy của Chúa Giêsu và của tác giả Thư Do-thái, sau này cũng được Thánh Biển Đức viết thành luật, áp dụng trong dòng tu của ngài, “Tất cả mọi khách lạ xuất hiện ở cửa nhà mình, hãy đón tiếp họ như đón tiếp Chúa Kitô, vì như Ngài đã nói: ‘Tôi là khách lạ và con đã đón tiếp.’” (Chương 53 – Luật Tiếp Khách Dòng Tu Biển Đức); 2) Tình liên đới với những người đang bị tù đày và bách hại, đặc biệt là những người đang chịu cực hình vì niềm tin; 3) Tôn trọng đời sống hôn nhân gia đình, hãy giữ cho đời sống hôn nhân cho thật đẹp; 4) Chừa bỏ thói tham lam đua đòi vật chất và biết tín thác cuộc đời trong bàn tay của Chúa; 5) Hãy nhìn và bắt chước đời sống chứng nhân gương mẫu của những người lãnh đạo cộng đoàn, đặc biệt bắt chước Chúa Kitô, bởi hôm qua, hôm nay và mãi mãi, Ngài vẫn chỉ là một. 

2.     Những lời khuyên dạy này hẳn là tốt cho tôi, giúp tôi trở thành một Kitô hữu lý tưởng, giúp ích cho xã hội và giáo hội.  Tuy nhiên, để thực hành được những lời khuyên này quả là không dễ chút nào.  Trong giây phút này tôi muốn chọn ra một trong năm lời khuyên trên, có thể đó là lời khuyên dễ nhất hoặc khó nhất, để nói chuyện với Chúa và xin Ngài giúp tôi thực hiện.      

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, February 1, 2023

Thứ Năm Tuần IV Thường Niên – Năm A –2-2-2023 – Lễ Dâng Chúa Giêsu Trong Đền Thờ

Thu Nam IV TN

Luca 2:22-40

22Khi đã đủ thời gian, đến ngày các ngài phải được thanh tẩy theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa, 23như đã chép trong Luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến, dành riêng cho Chúa”. 24 Ông bà cũng lên để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. 25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn.  Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. 26 Ông đã được Thánh Thần linh báo là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa. 27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ.  Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để làm điều người ta quen làm theo luật dạy, 28thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng: 29“Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. 30 Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ 31Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: 32Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.” 33 Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những điều người ta nói về Người. 34 Ông Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi: “Cháu bé này được đặt làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên.  Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng. 35 Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà. Như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra.” 36 Lại cũng có một nữ ngôn sứ là bà An-na, con ông Pơ-nu-ên, thuộc chi tộc A-se.  Bà đã nhiều tuổi lắm.  Từ khi xuất giá, bà đã sống với chồng được bảy năm, 37rồi ở goá, đến nay đã tám mươi tư tuổi.  Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa. 38 Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết thảy những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giê-ru-sa-lem. 39 Khi hai ông bà đã hoàn tất mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về thành của mình là Na-da-rét, miền Ga-li-lê. 40 Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hôm nay là Lễ Dâng Chúa Giêsu Trong Đền Thờ, một tập tục bắt nguồn từ Lề Luật Do-thái giáo: Mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến, dành riêng cho Chúa”.  Nếu nhìn đây là một điều luật, tôi sẽ cảm thấy việc dâng con vào đền thờ thật nặng nề, và có thể tôi còn trách móc Thiên Chúa nữa: Sao mà Chúa ích kỷ, đòi người ta phải dâng hết cái này đến cái nọ, kể cả đứa con đầu lòng!  Tâm hồn nặng nề và lời trách móc này cũng giống như một số người Công giáo ngày nay cảm thấy khó chịu: Tại sao lại phải rửa tội cho con khi chúng còn bé, chúng có tội gì đâu mà phải rửa, sao không chờ đến khi chúng lớn, khi ấy chúng có đủ trí khôn để chọn lựa muốn được rửa tội hay không là tùy ở chúng?  Lý luận như vậy nghe có vẻ đúng, nhưng lại chẳng hợp lý tí nào.  Chẳng hợp lý vì niềm tin Kitô giáo dạy cho tôi rằng, cuộc sống này thật quý, có được sự sống là món quà quý hóa biết bao, mà món quà này sẽ đẹp hơn khi tôi được Chúa chúc lành, chở che và giữ gìn.  Có ai đợi con có trí khôn rồi mới tiêm chủng ngừa đủ mọi thứ bệnh không?  Chủng ngừa là một điều tốt và cần thiết để bảo vệ trẻ sơ sinh khỏi những chứng bệnh hiểm nghèo, nên dù chúng chưa có trí khôn và dù chúng không muốn, tôi vẫn đè chúng ra tiêm chủng!  Hoặc, có ai đợi con già đầu mới cho đi học không?  Ngày hôm nay, ai cũng biết việc học là rất tốt và cần thiết, giúp trẻ có một tương lai tươi sáng, nên dù chúng mới năm hay sáu tuổi, sáng sớm đã dựng cổ chúng dậy bắt chúng phải đi học!  Lễ rửa tội không chỉ là thanh tẩy khỏi tội nguyên tổ, nguồn gốc của mọi cái ác cái xấu trong cuộc đời, nhưng còn là dâng cuộc đời của con cái cho Thiên Chúa, xin Ngài chúc phúc và giữ gìn chúng.  Cuộc đời này vốn dĩ đã chẳng dạy tôi, “Xem mặt gởi vàng” đó sao?  Tôi quý con cái như vàng, bởi vậy tôi gởi gắm con cho Chúa giữ gìn chẳng phải là bảo đảm nhất sao?  Như vậy việc mọi con trai đầu lòng đều phải dâng cho Chúa, theo tập tục Do-thái và mọi con cái vừa sinh ra cần được rửa tội, theo tập tục Kitô giáo, không chỉ là một tập tục cổ truyền, nhưng còn là một việc làm rất đẹp diễn tả lòng biết ơn Thiên Chúa đã cho tôi có con.  Tựa như lần đầu tiên trong đời đi làm và được lãnh lương, tôi dành tiền lương đầu tiên đó mua quà dâng biếu cha mẹ, hoặc may cho cha mẹ một tấm áo mới, đây là một việc làm đẹp vô cùng và đầy tính nhân bản trưởng thành.  Việt Nam cũng có thói quen dâng hoa quả đầu mùa cho trời đất và tổ tiên, đây là một việc làm của con tim và của lòng tin.  Đẹp!  Đẹp vô cùng!  Mặt khác khi yêu ai, tôi cũng muốn dâng tất cả những gì quý giá nhất cho người tôi yêu.  Tôi yêu Chúa không và yêu đến mức nào?  Tôi muốn bắt chước gia đình Thánh Gia, dâng những giây phút đầu ngày lên Chúa, xin Ngài gìn giữ tôi và người thân của tôi trong ngày hôm nay.  Xin Chúa giúp tôi sống đẹp lòng Chúa và đẹp lòng mọi người trong ngày hôm nay.  Tôi thành tâm và cầu xin những ơn này!

2.     Bài đọc hôm nay thật thích hợp cho tôi dùng phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh Inhaxio để cầu nguyện.  Tôi đọc lại bài đọc trên thật chậm và bao nhiêu lần có thể, hầu có thể giúp tôi đi vào thật sâu tâm tình của từng tâm hồn rất đẹp và rất yêu mến Thiên Chúa cách nồng nàn, như: Mẹ Maria, Thánh Giuse, Chúa Giêsu, Tiên tri Si-mê-on, Tiên tri An-na.  Tôi có thể nói chuyện với Mẹ Maria, Thánh Giuse, Tiên tri Si-mê-on hoặc Tiên tri An-na, nhờ họ dẫn tôi đến với Chúa Giêsu.  Tôi có thể nhờ Chúa Giêsu dẫn tôi đến với Thiên Chúa Cha.  Tôi cũng có thể như Thánh Giuse và Đức Mẹ ẵm Chúa Giêsu vào đền thờ.  Tôi có thể như Si-mê-on ẵm Chúa trên tay, cưng nựng Ngài.  Tôi có thể như An-na nói chuyện với Chúa Giêsu.  Vậy tôi sẽ nói gì với Chúa Giêsu, khi Ngài đang trên tay tôi?           

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, January 31, 2023

Thứ Tư Tuần IV Thường Niên – Năm A –1-2-2023

Thu Tu IV TN

Mác-cô 6:1-6

1Khi ấy, Đức Giê-su trở về quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. 2 Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường.  Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên.  Họ nói: “Bởi đâu ông ta được như thế?  Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao?  Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì? 3 Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a và là anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao?  Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?”  Và họ vấp ngã vì Người. 4 Đức Giê-su bảo họ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.” 5 Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. 6 Người lấy làm lạ vì họ không tin.  Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay, có thể nói, rất gần với kinh nghiệm sống thường ngày của tôi.  Gần ở hai điểm: Thứ nhất, đó là thành kiến.  Những người cùng làng với Chúa Giêsu, họ biết rõ thân thế của Ngài, biết Ngài lớn lên từ đâu và như thế nào.  Họ biết rõ gia đình của Ngài gồm những ai và thân thế gia đình ra sao, giầu hay nghèo, làm nghề gì...  Tiếc thay, những cái biết đầy thành kiến này đã như bức tường rất kiên cố, khiến họ không biết gì khác nữa ở Chúa Giêsu.  Đồng thời cái thành kiến ấy kiên cố đến cứng lòng, khiến cho Chúa Giêsu không thể làm gì được ở quê hương Ngài.  Tôi có kinh nghiệm này bao giờ chưa, khi có cái nhìn đầy thành kiến về một ai đó đã từng lớn lên chung với tôi trong xóm, hay giáo xứ, hoặc về một người nào đó không cùng mầu da, không cùng ngôn ngữ, không cùng văn hóa, không cùng nghề nghiệp, không cùng đảng phái, không cùng niềm tin tôn giáo…?  Tôi có thấy Thiên Chúa đã bất lực trước đầu óc đầy thành kiến của tôi?  Tôi có thấy óc thành kiến của tôi đã làm cho tôi trở thành một con người thiếu yêu thương, xa cách Thiên Chúa và con người ra sao?  Tôi kể cho Chúa nghe về những óc thành kiến, kỳ thị trong tôi, xin Ngài giúp tôi biến đổi, mở tung não trạng thành kiến ấy để tôi có thể xích lại gần với Thiên Chúa và tha nhân hơn. 

2.  Thứ hai, đó là sự thất bại của Chúa Giêsu.  Bài đọc hôm nay nói, dân chúng cứng lòng tin đến mức Chúa Giêsu không thể làm được phép lạ nào ở quê hương của Ngài, đành phải bỏ đi nơi khác để rao giảng.  Sự thất bại ngay khởi đầu công cuộc rao giảng này, có lẽ, đã để lại một kinh nghiệm rất đau buồn trong trái tim Chúa Giêsu, khiến Ngài không bao giờ trở về nơi ấy để rao giảng nữa.  Chúa Giêsu là Thiên Chúa và Ngài đã thất bại với chính quê hương của Ngài.  Ngài còn gặp một thất bại lớn hơn nữa ở cuối hành trình rao giảng, đó là bị chính dân tộc của Ngài đóng đinh giết chết Ngài.  Tôi có những thất bại nào trong cuộc sống?  Thất bại trong gia đình ư: Tôi cố gắng sống tốt, cũng siêng năng đi lễ và cầu nguyện mỗi ngày; ấy vậy mà, giờ đây chẳng đứa con nào giữ đạo nữa?  Tôi lam lũ làm ăn vất vả chỉ để cho con cái có một cuộc sống tốt và học hành thành đạt; ấy thế mà, đứa thì bỏ nhà, đứa thì bỏ học, đứa nghiện ma túy, đứa ăn trộm ăn cắp, phá làng phá xóm, đứa gia nhập băng đảng?  Thất bại trong đời sống chung: Tôi phục vụ hết mình cho cộng đoàn giáo xứ mỗi tuần, mỗi dịp lễ; ấy thế mà, chẳng ai biết ơn tôi, thậm chí có người còn nghĩ xấu về những việc phục vụ của tôi?  Sự thất bại của Chúa Giêsu có lớn đủ để an ủi cho những thất bại của tôi hôm nay?  Tôi đem những thất bại này tâm sự với Chúa Giêsu, Ngài đã từng bị thất bại, Ngài hiểu tôi.  Cuối cùng, có lẽ Chúa Giêsu còn bị một thất bại lớn nhất, đó là thất bại về tôi.  Ngài là Thiên Chúa, xuống thế làm người, mặc lấy thân phận con người, kinh qua mọi đau khổ tột cùng của con người, để yêu thương và cứu độ tôi; ấy thế mà, tôi vẫn không tin, tôi vẫn chối từ, tôi vẫn khép kín lòng tôi với Ngài.  Thiên Chúa dám đối diện với tôi trong mọi thất bại của tôi; thế còn tôi, tôi dám đối diện với sự thất bại lớn nhất của Ngài về tôi không?  Tôi trả lời với Chúa Giêsu trong giây phút này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, January 30, 2023

Thứ Ba Tuần IV Thường Niên – Năm A –31-1-2023 – Lễ Thánh John Bosco

Thu Ba IV TN

Mác-cô 5:21-43

21Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia.  Một đám rất đông tụ lại quanh Người.  Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới.  Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi.  Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” 24 Người liền ra đi với ông.  Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

25Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?” 31 Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình.  Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con.  Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

35Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?” 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường.  Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy?  Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” 40 Họ chế nhạo Người.  Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!” 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi.  Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay là một câu chuyện rất đặc biệt trong Phúc âm Mác-cô.  Câu chuyện này cho tôi thấy cách cấu trúc câu chuyện khá độc đáo của tác giả, cấu trúc kép, hay còn gọi là cấu trúc kiểu bánh mì kẹp thịt.  Cụ thể như bài đọc hôm nay: Mở đầu câu chuyện là ông Gia-ia, trưởng hội đường, chạy đến và sụp lạy trước mặt Chúa Giêsu, xin Ngài chữa cho con gái mười hai tuổi của ông đang đau nặng, gần chết.  Chúa Giêsu đã nhận lời đến chữa, nhưng đang trên đường đến nhà ông ta, Mác-cô ngưng không kể về ông ta nữa, mà chen vào một câu chuyện mới, chuyện của người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm.  Sau khi tốn bao nhiêu tiền thuốc, đến tán gia bại sản cho đủ các thầy lang, ấy vậy mà tiền mất mà tật vẫn mang, thậm chí còn nặng hơn.  Bà đã tìm mọi cách để đến gần Chúa Giêsu và mong được chạm vào gấu áo của Ngài, vì bà tin, nếu chỉ được làm thế thôi bà sẽ được khỏi bệnh.  Bà đã làm được điều bà muốn và bà đã được khỏi bệnh.  Sau đó, Mác-cô trở lại kể tiếp câu chuyện của viên trưởng hội đường.  Lúc này con của ông đã chết, nhưng Chúa Giêsu vẫn đến, vào tận nơi con gái của ông đang nằm và chữa cho con gái của ông sống lại.  Tôi có thể đọc lại câu chuyện trên và để ý những điểm nổi bật trong cách viết truyện của Mác-cô.  Chẳng hạn, Mác-cô cố gắng làm rõ những đối xứng và tương đồng trong câu chuyện, như: Ông Gia-ia, có tên, có địa vị là trưởng hội đường.  Ông đến trước mặt Chúa Giêsu và sụp lạy, xin Ngài cứu chữa cho con gái của ông.  Đối lại, người đàn bà được chữa lành không có tên, cũng chẳng có địa vị gì.  Bà chen chui, luồn lách giữa đám đông, cố gắng đến từ phía sau lưng Chúa Giêsu, không dám lên tiếng, nhưng chỉ mong được đụng vào gấu áo của Ngài.  Bà làm tất cả những điều này chỉ để được khỏi bệnh cho chính bà.  Còn điểm tương đồng đó là, người đàn bà đáng thương này đã bị bệnh mười hai năm và cô con gái của ông Gia-ia cũng mười hai tuổi.  Bà này bị bệnh băng huyết lâu như vậy, có lẽ bà ấy đã không còn được chồng thương nữa, vì chẳng thể quan hệ việc vợ chồng được, và vì thế có thể, bà ấy đã bị chồng ly dị.  Như vậy, kể như đời bà chẳng còn gì!  Cô con gái ông Gia-ia mười hai tuổi, đến tuổi lập gia đình thời bấy giờ.  Tiếc thay, đang bắt đầu vào tuổi đầy sức sống, vậy mà lại bị chết!  Như vậy đây là hai câu chuyện tuyệt vọng của hai người nữ.  Chúa Giêsu đã chữa lành cho cả hai: bà bị băng huyết kia bây giờ có thể lập gia đình lại, và cô gái vẫn có một tương lai.  Điểm rất đặc biệt nối giữa hai câu chuyện này đó là, đức tin.  Nhờ đức tin mà bà này được khỏi bệnh.  Nhờ đức tin mà con gái ông Gia-ia được sống lại.   

2.   Đây là một câu chuyện rất hay của Mác-cô.  Tôi muốn đọc lại nhiều lần và dùng phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh Inhaxio để đi vào trong bối cảnh rất đẹp của Tin Mừng Mác-cô.  Tôi đặt mình vào trong bối cảnh để thấy dân chúng rất đông, chen lấn nhau, mong sao đến được gần với Chúa Giêsu.  Lưu ý, câu chuyện này được ghi nhận không chỉ trong Phúc âm Mác-cô mà thôi, nhưng còn trong cả Phúc âm Mát-thêu 9:18-26 và Phúc âm Luca 8:40-56; trong đó Luca viết, “Đám đông dân chúng chen lấn làm Người nghẹt thở (Lc 8:42).  Như vậy đông lắm!  Hỗn độn lắm!  Ồn ào lắm!  Tôi thấy không?  Tôi nghe không?  Tôi cảm không?  Nhờ cảm được đám đông chen lấn, hỗn độn, ồn ào mà tôi cảm được sự chen chân của bà bị băng huyết này mới vất vả làm sao.  Nếu không vì tuyệt vọng với căn bệnh của bà, nếu không vì tin tưởng tuyệt đối ở Chúa Giêsu, chắc chắn bà đã không chen chân đến được với Chúa Giêsu.  Chen chân đến không phải để được nói chuyện trực tiếp với Chúa Giêsu, nhưng chỉ để âm thầm, lén lút, chạm vào gấu áo của Ngài.  Chính niềm tin này đã cứu bà: Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con.  Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”  Việc Chúa Giêsu dừng lại để tìm cho ra người nào đã đụng vào gấu áo của Ngài, một việc làm nghe thật vớ vẩn bởi người ta đang chen lấn xô ngài tứ phía; ấy thế nhưng việc làm vô lý này lại là cách thức Ngài muốn ông trưởng hội đường, Giai-ia, được nhìn thấy đức tin của bà bị băng huyết mà mạnh tin lên.  Ngài đã dùng đức tin của người đàn bà vô danh tiểu tốt để củng cố đức tin cho một ông có địa vị là trưởng hội đường!  Tôi tin như thế nào mỗi khi bước vào giờ cầu nguyện?  Có khi nào tôi bước vào giờ cầu nguyện mà tin Chúa đến mức tuyệt đối như người đàn bà trong bài đọc hôm nay?  Có khi nào tôi tha thiết, sáng tạo, tìm đủ mọi cách để gặp được Chúa Giêsu, như người đàn bà trong bài đọc hôm nay?  Tôi cảm thấy như thế nào mỗi khi cầu nguyện thành tâm, tha thiết, hết mình và tuyệt đối tin tưởng ở Thiên Chúa?  Có phải những lúc ấy, tôi đã cảm thấy như được Chúa ban ơn ngay, trước khi tôi kết thúc giờ cầu nguyện?  Có khi nào Chúa đã dùng những chuyện tầm thường, những con người tầm thường để dạy tôi về đức tin?  Tôi cảm thấy như thế nào những lúc ấy?  Tôi đọc lại bài đọc trên một lần nữa, để được nghe một lần nữa, những lời trấn an của Chúa Giêsu cũng dành cho tôi lúc này: Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con!” hay, “Đừng sợ, chỉ cần tin thôi!

Phạm Đức Hạnh, SJ