Luca 1:57-66, 80
Tới ngày mãn nguyệt khai hoa, bà Ê-li-sa-bét sinh hạ một con trai. Nghe biết Chúa đã rộng lòng thương xót bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà. Khi con trẻ được tám ngày, họ đến làm phép cắt bì, và tính lấy tên cha là Da-ca-ri-a mà đặt cho em. Nhưng bà mẹ lên tiếng nói: “Không được! Phải đặt tên cháu là Gio-an.” Họ bảo bà: “Trong họ hàng của bà, chẳng ai có tên như vậy cả.” Rồi họ làm hiệu hỏi người cha, xem ông muốn đặt tên cho em là gì. Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết: “Tên cháu là Gio-an.” Ai nấy đều bỡ ngỡ. Ngay lúc ấy, miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được, và chúc tụng Thiên Chúa. Láng giềng ai nấy đều kinh sợ. Và các sự việc ấy được đồn ra khắp miền núi Giu-đê. Ai nghe cũng để tâm suy nghĩ và tự hỏi: “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây?” Và quả thật, có bàn tay Chúa phù hộ em.
Cậu bé càng lớn lên thì tinh thần càng vững mạnh. Cậu sống trong hoang địa cho đến ngày ra mắt dân Ít-ra-en.
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Hôm nay Giáo hội kỷ niệm ngày sinh của Gioan Tẩy giả, và bài đọc hôm nay nhắc nhở tôi về một số sự kiện phi thường và bất ngờ xung quanh sự ra đời của Gioan. Để bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay, tôi hình dung vùng đồi núi Giu-đê với những ngọn đồi xanh mướt, thoai thoải và những khu rừng thông. Hãy hình dung bà Ê-li-sa-bét và ông Da-ca-ri-a trong nhà, đang bế đứa con nhỏ của họ. Hãy lắng nghe cuộc trò chuyện của họ... rồi những tiếng reo vui và sự hân hoan của những người hàng xóm và họ hàng khi họ đến chúc mừng. Cảm giác như thế nào khi trở thành một phần của khung cảnh này? Có lẽ có ai đó trong nhà mà tôi muốn trò chuyện cùng. Bây giờ tôi hình dung rằng mình cùng tham gia với gia đình trong lễ cắt bì của Gioan. Tôi nhớ rằng, ông Da-ca-ri-a đã bị câm trong chín tháng, vì vậy hãy hình dung ông ấy bây giờ đang cố gắng giao tiếp bằng cử chỉ và viết tên của đứa trẻ: “Tên của con là Gioan.” Hãy hình dung, rằng tôi nghe thấy ông Da-ca-ri-a lấy lại được giọng nói của mình và lắng nghe khi ông bắt đầu ca ngợi Chúa. Tôi thấy những phản ứng nào từ gia đình và khách của ông ấy?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến những phản ứng của hàng xóm. “Tất cả những điều ấy được bàn tán khắp vùng đồi núi Giu-đê. Ai nghe cũng đều suy ngẫm và nói: ‘Vậy thì đứa trẻ này sẽ trở thành người như thế nào?’” Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi để ý phản ứng của tôi như thế nào khi đang đứng chung với những người hàng xóm và chứng kiến hiện tượng Da-ca-ri-a khỏi câm. Tôi muốn dâng lời ngợi khen lên Chúa khi nhớ lại cuộc đời và sứ mệnh của Gioan. Tôi muốn đặc biệt tạ ơn về điều gì?










