Giê-rê-mi-a 11:18-20
Đức Chúa đã báo cho tôi và tôi đã biết. Bấy giờ Người cho tôi thấy âm mưu của chúng. Phần con, con khác nào con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt, con đâu biết chúng đang mưu tính hại con. Chúng bảo nhau: “Cây đương sức, nào ta chặt nó đi, loại nó ra khỏi đất dành cho kẻ sống, để không còn ai nhớ đến tên tuổi nó nữa!” Nhưng, lạy Đức Chúa các đạo binh, Ngài công minh khi xét xử, Ngài thấu suốt tâm can từng gang tấc, con thấy Ngài trị tội chúng thật là đích đáng, vì con đã giãi bày cơ sự cùng Ngài.
(Trích Sách Giê-rê-mi-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
1. Bài đọc hôm nay cũng gần với chủ đề của bài đọc hôm qua, đó là: sự ác manh me hại người vô tội. Trong bài đọc hôm nay, người vô tội ấy là: Giê-rê-mi-a. Ông được Chúa chỉ cho thấy những cạm bẫy đang giăng khắp nơi để hại ông. Hiện nay, trong những khía cạnh nào của cuộc sống, tôi cần Chúa "chỉ cho thấy" những lẽ thật mà chính mình không thể tự nhìn ra? Giê-rê-mi-a ví mình như "con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt"—vô tội, không hay biết và bất lực.
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến thái độ của Giê-rê-mi-a trước nguy hiểm đang rình rập ông. Thay vì tự mình báo thù, Giê-rê-mi-a phó thác vụ việc của mình cho "Lạy Đức Chúa các đạo binh, Ngài công minh khi xét xử, Ngài thấu suốt tâm can từng gang tấc." Trong cuộc sống, có những tình huống nào mà tôi đang bị cám dỗ giải quyết bằng sự cay đắng, trả đũa hay sự kiểm soát của riêng mình, thay vì phó thác cho Chúa? "Xin cho con thấy Ngài báo thù họ" là một lời cầu nguyện chân thật và trần trụi. Làm thế nào để tôi có thể dâng lên Chúa những cơn giận, nỗi đau hay khao khát công lý của chính mình qua lời cầu nguyện mà không sa vào tội lỗi? Tôi khép lại giờ cầu nguyện hôm nay bằng một lời cầu nguyện ngắn, bày tỏ sự cam kết hoặc nỗi lòng than thở và phó thác dâng lên Chúa.
Phạm Đức Hạnh, SJ










