Thursday, May 28, 2026

Thứ Sáu Tuần VIII Thường Niên - Năm A – 5-29-2026

Thu Sau VIII TN

1 Phê-rô 4:7-13

Anh em thân mến, thời cùng tận của vạn vật gần đến rồi.  Anh em hãy sống chừng mực và tiết độ để có thể cầu nguyện được.  Trước hết, anh em hãy hết tình yêu thương nhau, vì lòng yêu thương che phủ muôn vàn tội lỗi.  Hãy tiếp đón nhau mà không lẩm bẩm kêu ca.  Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác.  Như vậy, anh em mới là những người khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa.  Ai có nói, thì nói lời Thiên Chúa; ai phục vụ, thì phục vụ bằng sức mạnh Thiên Chúa ban.  Như thế, trong mọi việc, chúng ta tôn vinh Thiên Chúa nhờ Đức Giê-su Ki-tô.  Kính dâng Người vinh quang và uy quyền đến muôn thuở muôn đời.  A-men.  Anh em thân mến, anh em đang bị lửa thử thách: đừng ngạc nhiên mà coi đó như một cái gì khác thường xảy đến cho anh em.  Được chia sẻ những đau khổ của Đức Ki-tô bao nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ.

(Trích Thư Phê-rô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là những lời khuyên răn Phê-rô dành cho cộng đoàn của mình.  Trong đó ngài mời gọi mọi người hãy làm mọi sự và đối xử với nhau dựa trên tình yên gắn kết với Chúa Kitô.  Trong giờ cầu nguyện này, trước hết, tôi để ý đến lời khuyên đầu tiên của Phê-rô: “Hãy tiếp đón nhau mà không lẩm bẩm kêu ca.”  Tôi có thể nhớ lại một khoảnh khắc gần đây tôi đã thể hiện lòng hiếu khách.  Hãy suy ngẫm về những gì đang diễn ra trong lòng mình khi tôi thể hiện lòng hiếu khách đó.  Tiếp đến: “Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác.”  Điều này có ý nghĩa gì trong cuộc sống của tôi hôm nay?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý với sự tò mò đơn giản xem có điều gì tôi thấy khó khăn không…  Tôi cầu nguyện và nói với Chúa, như một người bạn nói chuyện với một người bạn, về bất cứ điều gì tôi thấy khó khăn trong đoạn Kinh Thánh này, hoặc bất cứ điều gì tôi muốn tạ ơn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, May 27, 2026

Thứ Năm Tuần VIII Thường Niên - Năm A – 5-28-2026

Thu Nam VIII TN

Mác-cô 10:46-52

Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Giê-ri-khô.  Khi Đức Giê-su cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giê-ri-khô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, anh ta tên là Ba-ti-mê, con ông Ti-mê.  Vừa nghe nói đó là Đức Giê-su Na-da-rét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: “Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”  Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”  Đức Giê-su đứng lại và nói: “Gọi anh ta lại đây!”  Người ta gọi anh mù và bảo: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy ”  Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su.  Người hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?”  Anh mù đáp: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được.”  Người nói: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!”  Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi. 

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Đây là một câu chuyện rất ấn tượng. Hãy đặt mình vào bối cảnh... Nghe tiếng kêu của Ba-ti-mê: “Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin thương xót con!” Tiếng kêu của ông nghe như thế nào?  “Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giê-su.”  Hãy nhớ rằng lúc này Ba-ti-mê vẫn còn mù, tôi có thể tưởng tượng đám đông đã phản ứng ra sao?  Họ có giúp đỡ ông không?  Hay có lẽ họ khó chịu sau tiếng kêu của ông?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý khi Chúa Giêsu hỏi Ba-ti-mê: “Ngươi muốn ta làm gì cho ngươi?” Chẳng phải điều Ba-ti-mê muốn đã quá rõ ràng sao? Hay còn điều gì sâu xa hơn đang diễn ra ở đây?  “Anh ta nhìn thấy lại được và đi theo Người trên con đường Người đi.”  Hãy ở lại với Ba-ti-mê trong bối cảnh đó.  Không còn ăn xin nữa... không còn ngồi bên vệ đường nữa.  Cảm giác như thế nào khi là một phần của những người đi theo Chúa Giêsu sau phép lạ này?  Tôi muốn nói chuyện với Chúa Giêsu về những gì đang diễn ra trong tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, May 26, 2026

Thứ Tư Tuần VIII Thường Niên - Năm A – 5-27-2026

Thu Tu VIII TN

1 Phê-rô 1:18-25

Anh em thân mến, anh em hãy biết rằng không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phiếm do cha ông anh em truyền lại.  Nhưng anh em đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Ki-tô.  Người là Đấng Thiên Chúa đã biết từ trước, khi vũ trụ chưa được dựng nên, và Người đã xuất hiện vì anh em trong thời cuối cùng này.  Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng đã cho Người trỗi dậy từ cõi chết, và ban cho Người được vinh hiển, để anh em đặt niềm tin và hy vọng vào Thiên Chúa.  Nhờ vâng phục sự thật, anh em đã thanh luyện tâm hồn để thực thi tình huynh đệ chân thành.  Anh em hãy tha thiết yêu mến nhau với tất cả tâm hồn.  Vì anh em đã được tái sinh, không phải do hạt giống mục nát, mà do hạt giống bất diệt, nhờ Lời Thiên Chúa hằng sống và tồn tại mãi mãi, vì mọi phàm nhân đều như cỏ, và tất cả vinh quang của họ cũng đều như hoa cỏ; cỏ thì khô, hoa thì rụng; Lời Chúa vẫn tồn tại đến muôn thuở muôn đời.  Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng.

(Trích Phê-rô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, Thánh Phê-rô nói với tôi rằng tôi đã được “chuộc khỏi những lối sống vô ích”.  Tôi có thể nghĩ đến một ví dụ về “những lối sống vô ích” không?  Tôi nghe nói rằng sự vâng phục lẽ thật dẫn đến “tình yêu thương chân thành lẫn nhau”, một tình yêu xuất phát “từ tận đáy lòng”.  Tôi nhận thấy điều này thể hiện ở đâu trong đời sống đức tin của mình?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến câu kết của bài đọc: “Lời Chúa vẫn tồn tại đến muôn thuở muôn đời.  Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng.”  Tôi có còn thấy tất cả như là “tin mừng” một cách mới mẻ không?  Tôi muốn nói gì với Chúa, Đấng có lời hằng có đời đời?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, May 25, 2026

Thứ Ba Tuần VIII Thường Niên - Năm A – 5-26-2026 - Lễ Kính Thánh Phi-líp-phê Nê-ri

Thu Ba VIII TN

Mác-cô 10:28-31

Khi ấy, ông Phê-rô lên tiếng thưa với Đức Giê-su rằng: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!”  Đức Giê-su đáp: “Thầy bảo thật anh em–Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con, hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau.  Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.” 

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một mẩu đối thoại giữa Phê-rô và Chúa Giêsu.  Rất thú vị!  Thú vị vì nó phản ảnh một sự thực tế đổi chác, rất gần với đời sống của tôi.  Tôi muốn làm cái gì, hoặc hy sinh cái gì, thì cũng muốn biết liệu cuối cùng mình sẽ được gì, “thả con tôm, phải bắt được con cá” chứ!  Trong bài đọc hôm nay, Phê-rô cũng đặt câu hỏi: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!”  Điều này hàm ý, rốt cuộc chúng con được lợi gì khi đi theo Thầy?  Đã bao giờ tôi cảm thấy như vậy chưa?  Tôi đã xử lý nó như thế nào?  Chúa Giêsu trả lời, rằng tất cả những ai chấp nhận lời mời làm môn đệ của Ngài “sẽ nhận lại được gấp trăm lần”.  Tôi có thấy điều đó đúng trong cuộc sống của mình không?  Chúa Giêsu nói, “nhiều người đứng đầu sẽ trở thành người cuối cùng”.  Điều này có ý nghĩa gì với tôi?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa với tất cả chú tâm.  Cuối cùng, khi tôi nhìn lại những phút giây vừa qua, điều gì thực sự nổi bật đối với tôi?  Tôi có thể biến điều đó thành một lời cầu nguyện với Chúa không?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, May 24, 2026

Thứ Hai Tuần VIII Thường Niên - Năm A – 5-25-2026 - Lễ Kính Đức Trinh Nữ Maria - Mẹ Giáo Hội

Thu Hai VIII TN

Gioan 19:25-27

Khi ấy, đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la.  Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.”  Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.”  Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay, Giáo hội cử hành lễ kính nhớ Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa và Mẹ Giáo hội.  Bài đọc hôm nay vẽ nên trước mắt tôi một bức tranh đầy đau thương về thiên chức "làm mẹ" ấy. Bên cạnh Chúa Giêsu đang hấp hối là Mẹ Ngài, bà Maria Mađalêna và "người môn đệ mà Ngài yêu mến".  Những cảm xúc nào đang dâng trào trong lòng họ vào khoảnh khắc này?  “Đây là con của bà”... “đây là mẹ của con”.  Giờ đây, tôi muốn cùng Chúa cảm nhận trọn vẹn sức nặng của khoảnh khắc này.  Thực sự, Chúa Giêsu đang muốn nói điều gì với họ qua những lời ấy?  “Người môn đệ đã đón bà về nhà mình”.  Tôi dành giây phút này để hình dung về cuộc sống của họ sau khoảnh khắc ấy...  Cuộc sống đó diễn ra như thế nào?  Tôi muốn hỏi họ điều gì?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý điều gì chạm đến tâm hồn tôi cách sâu đậm nhất?  Khi giờ cầu nguyện này sắp khép lại, tôi muốn trò chuyện cùng Chúa Giêsu về những suy tư, cảm xúc vừa nảy sinh trong lòng mình.  Điều gì vẫn còn đọng lại nơi tôi?  Hãy nán lại đó cùng với Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, May 23, 2026

Chúa Nhật Tuần VIII Thường Niên - Năm A – 5-24-2026 - Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

CN VIII PS

Công vụ Tông đồ 2:1-11

Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp.  Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một.  Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho.

Lúc đó, tại Giê-ru-sa-lem, có những người Do-thái sùng đạo, từ các dân thiên hạ trở về.  Nghe tiếng ấy, có nhiều người kéo đến.  Họ kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình.  Họ sửng sốt, thán phục và nói: “Những người đang nói đó không phải là người Ga-li-lê cả ư?  Thế sao mỗi người chúng ta lại nghe họ nói tiếng mẹ đẻ của chúng ta?  Chúng ta đây, có người là dân Pác-thi-a, Mê-đi, Ê-lam, Mê-xô-pô-ta-mi-a, Giu-đê, Cáp-pa-đô-ki-a, Pon-tô, và A-xi-a, có người là dân Phy-ghi-a, Pam-phy-li-a, Ai-cập, và những vùng Li-by-a giáp giới Ky-rê-nê; nào là những người từ Rô-ma đến đây; nào là người Do-thái cũng như người đạo theo; nào là người đảo Cơ-rê-ta hay người Ả-rập, vậy mà chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa!”

(Trích Công vụ Tông đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Đã bao giờ tôi trải nghiệm cảm giác ở một đất nước xa lạ, hay một nơi mà mọi người nói những ngôn ngữ khác nhau, và bất ngờ nghe thấy ai đó nói tiếng mẹ đẻ, hoặc tiếng địa phương của mình chưa?  Tôi còn nhớ cảm giác đó như thế nào không?  Ngạc nhiên? Những từ ngữ và ngữ điệu quen thuộc đến lạ lùng?  Khoảnh khắc cảm thấy như “ở nhà” một chút?  Phải chăng đó là một cách mà Chúa giao tiếp với tôi?  Khi tôi cảm thấy mình được nghe điều gì đó và bằng cách nào đó, có lẽ hơi kỳ lạ, không phải là xa lạ, không phải là ngoại lai, mà đến từ sâu bên trong tôi, “quen thuộc” trong tôi, đã ở trong miệng và trong trái tim tôi?  Và, đã bao giờ tôi trải nghiệm việc giao tiếp được với ai đó khi tôi không nói được ngôn ngữ của họ chưa?  Bằng cách chỉ trỏ, hoặc bằng ngôn ngữ ký hiệu, hoặc bằng biểu cảm trên khuôn mặt?...  Phải chăng đó cũng là một cách mà Chúa giao tiếp với tôi?  Có phải Ngài đang nói với tôi không phải bằng lời nói, mà qua những trải nghiệm, nhu cầu, khát vọng và hy vọng của tôi, khuấy động những cảm xúc trong trái tim tôi, chạm đến tôi theo cách mà tôi nhận ra một cách tự nhiên? 

  2. Cảnh tượng Lễ Ngũ Tuần được mô tả ở đây thật sống động và rực rỡ – những lưỡi lửa, một cơn gió mạnh… Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý cảnh tượng đó hiện lên như thế nào trong tâm trí mình?  Tất cả trông như thế nào và nghe như thế nào?  Nhìn chung, cuộc sống thường nhật của tôi có lẽ không ngoạn mục bằng cảnh tượng đầy kịch tính đó, nhưng Chúa Thánh Thần vẫn hiện diện với tôi ngay trong lúc này cũng như với các môn đệ khi xưa.  Có thể không có những lưỡi lửa và tiếng gió mạnh, nhưng Thánh Thần Chúa vẫn hiện diện ở đây, hiện diện trong nơi này, hiện diện bên trong tôi, bởi tôi là đền thờ của Chúa Thánh Thần.  Biết rằng Thánh Thần Chúa đang ở cùng tôi ngay lúc này, tôi muốn nói gì với Ngài?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, May 22, 2026

Thứ Bảy Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-23-2026

Thu Bay VII PS

Gioan 21:20-25

Khi ấy, ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi: “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy?”  Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?”  Đức Giê-su đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh?  Phần anh, hãy theo Thầy.”  Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết.  Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là: “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh?”  Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra.  Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực.  Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm.  Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật thú vị vì nó diễn tả một khía cạnh rất người ở Phê-rô phản ứng trước lời mời của Chúa Giêsu, mà đó có thể cũng là tôi và nhiều người quanh tôi.  Khi Phê-rô vừa nhận được lời mời rất riêng tư từ Chúa Giêsu — "Hãy theo Ta" — phản ứng đầu tiên của ông là nhìn người môn đệ bên cạnh và hỏi, "Còn người này thì sao?"  Tôi có thường làm điều tương tự không — so sánh ơn gọi, sự đau khổ hay hành trình tâm linh của mình với người khác?  Chúa Giêsu đáp lại một cách thẳng thắn đầy kinh ngạc: "Điều đó có liên quan gì đến con?"  Lĩnh vực nào trong cuộc sống của tôi cần nghe câu hỏi đó nhất ngay lúc này?  Tôi đang bị phân tâm bởi những gì Chúa đang làm trong cuộc đời người khác thay vì tập trung vào cuộc đời mình ở điểm nào?  Sự so sánh có thể rất tinh tế — đôi khi nó trông giống như sự tò mò, đôi khi giống như sự lo lắng, đôi khi giống như sự ghen tị.  Nó thường mang hình thức nào nhất trong trái tim tôi?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến cách khép lại toàn bộ Tin Mừng theo Thánh Gioan.  Tin Mừng khép lại bằng một trong những lời tuyên bố ấn tượng nhất trong toàn bộ Kinh Thánh: "Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ rằng cả thế giới này cũng không thể chứa nổi những cuốn sách ấy."  Điều này nói lên điều gì về mầu nhiệm và sự phong phú nơi con người của Chúa Giêsu?  Nếu cả thế giới này cũng không thể chứa hết những điều Chúa Giêsu đã thực hiện, thì điều đó nói lên điều gì về những gì Ngài vẫn có thể thực hiện — trong dòng chảy lịch sử, trong lòng Giáo Hội, và ngay trong chính cuộc đời tôi?  Người môn đệ đã viết lại những điều ấy để nhờ đó, những người khác có thể tin.  Đâu là chứng tá "không lời" của chính cuộc đời tôi — chứng tá mà tôi làm chứng không phải bằng lời nói, mà bằng chính cách tôi sống, cách tôi yêu thương và cách tôi phục vụ?  Tôi dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này để tâm sự với Chúa Giêsu về sự biết ơn của tôi dành cho Ngài và dự tính của tôi muốn chia sẻ niềm vui Phục sinh đến cho mọi người.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, May 21, 2026

Thứ Sáu Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-22-2026

Thu Sau VII PS

Gioan 21:15-19

Sau khi dùng bữa với các môn đệ tại Biển Hồ Ti-bê-ri-a, Đức Giê-su Phục Sinh hỏi ông Si-môn Phê-rô: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy hơn các anh em này không?”  Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con thương mến Thầy.”  Đức Giê-su nói với ông: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.”  Người lại hỏi: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không?”  Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con thương mến Thầy.”  Người nói: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy.”  Người hỏi lần thứ ba: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có thương mến Thầy không?”  Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới lần thứ ba: “Anh có thương mến Thầy không?”  Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con thương mến Thầy.”  Đức Giê-su bảo: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.  Thật, Thầy bảo thật cho anh biết–lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý.  Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.”  Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa.  Thế rồi, Người bảo ông: “Hãy theo Thầy.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay nói về một bối cảnh diễn ra sau sự kiện Phục sinh.  Tôi hãy nhớ lại rằng, mới chỉ cách đây không lâu, tại sân của Thượng tế, bên bếp lửa bập bùng, Phêrô đã chối bỏ hoàn toàn việc mình quen biết Chúa Giêsu.  Vậy thì, tôi nhận thấy điều gì đặc biệt trong cảnh này, khi Chúa Giêsu hỏi Phêrô đến ba lần rằng: "Con có yêu Thầy không?"  Phêrô vốn là một ngư phủ.  Ông đã thức suốt đêm để đánh cá.  Vậy theo tôi, tại sao Chúa Giêsu lại bảo ông hãy chăn dắt những con chiên con và những con chiên lớn của Người?  Ý nghĩa đằng sau lời căn dặn ấy là gì?  Chúa Giêsu không đòi hỏi Phêrô phải nói lời xin lỗi.  Khi tôi lỡ làm Chúa Giêsu thất vọng vì một lý do nào đó, liệu tôi có đủ nhạy bén để thưa với Người rằng: "Thầy biết con yêu Thầy mà," thay vì tìm cách bào chữa hay nói lời xin lỗi suông?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem Chúa Giêsu sẵn lòng tha thứ biết bao.  Hãy chú ý cách Người lập tức trao cho Phêrô một trọng trách quan trọng, với niềm tin tưởng trọn vẹn vào thiện chí của ông.  Giờ đây, hãy thưa chuyện với Chúa Giêsu.  Tôi biết rằng những thất bại của mình chẳng hề quan trọng.  Hãy bày tỏ với Chúa Giêsu nếu tôi thực sự muốn "đứng dậy, rũ bỏ bụi trần, và bắt đầu lại từ đầu".  Hãy xin Người chỉ cho tôi thấy những con chiên lớn và chiên con mà Người muốn tôi chăn dắt—những con người mà Người muốn tôi chăm sóc.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, May 20, 2026

Thứ Năm Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-21-2026

Thu Nam VII PS

Công vụ Tông đồ 22:30; 23:6-11

Hôm ấy, vì muốn biết chắc chắn người Do-thái tố cáo ông Phao-lô về điều gì, vị chỉ huy cơ đội tháo xiềng cho ông và ra lệnh cho các thượng tế và toàn thể Thượng Hội Đồng họp lại, rồi ông đưa ông Phao-lô từ đồn xuống, để ra trước mặt họ.

Ông Phao-lô biết rằng một phần Thượng Hội Đồng thuộc phái Xa-đốc, còn phần kia thuộc phái Pha-ri-sêu, nên ông nói lớn tiếng giữa hội nghị: “Thưa anh em, tôi là người Pha-ri-sêu, thuộc dòng dõi Pha-ri-sêu; chính vì hy vọng rằng kẻ chết sẽ sống lại mà tôi bị đưa ra xét xử.”  Ông vừa nói thế, thì người Pha-ri-sêu và người Xa-đốc chống đối nhau, khiến hội nghị chia rẽ.  Thật vậy, người Xa-đốc chủ trương rằng chẳng có sự sống lại, chẳng có thiên sứ hay quỷ thần; còn người Pha-ri-sêu thì lại tin là có.  Người ta la lối om sòm.  Có mấy kinh sư thuộc phái Pha-ri-sêu đứng lên phản đối mạnh mẽ: “Chúng tôi không thấy người này có gì là xấu.  Biết đâu một vị thần hay một thiên sứ đã nói với ông ấy?”  Hai bên chống đối gay gắt đến nỗi vị chỉ huy sợ người ta xé xác ông Phao-lô, nên mới ra lệnh cho lính xuống lôi ông ra khỏi đám người đó mà đưa về đồn.  Đêm ấy Chúa đến bên ông Phao-lô và nói: “Hãy vững lòng!  Con đã long trọng làm chứng cho Thầy ở Giê-ru-sa-lem thế nào, thì con cũng phải làm chứng như vậy tại Rô-ma nữa.”

(Trích Công vụ Tông đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật thú vị.  Thú vị ở chỗ, Phaolô sử dụng sự khôn ngoan để đưa ra một tuyên bố khiến hàng ngũ kẻ thù của ngài bị chia rẽ.  Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ rằng đừng lo lắng trước về việc phải trả lời những kẻ chống đối như thế nào.  Tôi có tin vào lời Chúa Giêsu cách trọn vẹn không?  Tôi có đủ sức để không cảm thấy sợ hãi trước những người có thể sẽ chế nhạo mình, hay chế nhạo những lời cầu nguyện và đức tin của mình không?  Phaolô đã mạnh mẽ bảo vệ cho những điều ông biết và những điều ông đã tận mắt chứng kiến—đó là việc Chúa Giêsu đã chịu chết nhưng nay vẫn sống, và sống mãi muôn đời.  Khi Chúa Giêsu ngỏ lời với tôi bằng những lời an ủi, liệu khi ấy tôi có nhận biết rằng Ngài đang thực sự sống động không?  Phaolô đã không hề lên kế hoạch trước cho những điều mình sẽ nói; thay vào đó, chính Thiên Chúa đã ban cho ông ý tưởng về cách thức để chia rẽ hàng ngũ kẻ thù.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến sự tự tin nơi Phaolô—một sự tự tin mà chính tôi cũng hoàn toàn có thể có được.  Nếu tôi bị chất vấn về Thiên Chúa, về Chúa Giêsu, hay về việc cầu nguyện, thì chính Chúa Thánh Thần sẽ ban cho tôi lời giải đáp.  Tôi có lời hứa chắc chắn của Ngài về điều đó.  Chúa Giêsu Phục Sinh đã phán cùng Phaolô rằng: "Hãy vững lòng can đảm".  Giờ đây, tôi cũng có thể xin chính Chúa Giêsu ban cho tôi lòng can đảm—lòng can đảm để kiên định với những xác tín của mình—cùng niềm tin vững chắc rằng Chúa Thánh Thần sẽ luôn ở bên tôi và ban cho tôi những lời lẽ cần thiết.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, May 19, 2026

Thứ Tư Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-20-2026

Thu Tu VII PS

Gioan 17:11b-19

Khi ấy, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta.  Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh.  Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.  Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian.  Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần.  Họ không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế gian.  Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ.  Lời Cha là sự thật.  Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian.  Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Chương 17 của Tin Mừng Gioan là một chương khá đặc biệt, trong đó cho tôi biết được khoảnh khắc dài nhất mà Chúa Giêsu trực tiếp thưa chuyện cùng Chúa Cha.  Điều gì trong lời cầu nguyện của Chúa Giêsu thu hút tôi nhất?  Phải chăng có điều gì đó từ lời cầu nguyện ấy mà tôi muốn noi theo trong đời sống cầu nguyện của chính mình?  Chúa Giêsu mong muốn chia sẻ niềm vui của Ngài với các môn đệ ngay khi Ngài còn đang sống.  Hình ảnh về Chúa Giêsu trong tâm trí tôi là một Đấng tràn đầy niềm vui, hay nghiêm nghị?  Phải chăng tôi có thể cầu xin để ngày càng nhận thức sâu sắc hơn về niềm vui nơi Chúa Giêsu?

  2. Niềm vui là một trong những ân huệ của Chúa Thánh Thần—một món quà mà Chúa Giêsu vẫn hằng gửi ban cho tôi.  Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa để cảm nhận sự bình an cùng niềm vui đang hiện diện nơi đó, ngay cả giữa một thời khắc đầy âu lo.  Tình yêu của Thiên Chúa là vô điều kiện; vì thế, mọi điều tôi thực sự cần thiết đều đã thuộc về tôi rồi.  Giờ đây, tôi muốn thưa cùng Chúa Giêsu và cầu xin Ngài ban cho tôi ân huệ của niềm vui.  Tôi muốn tâm sự với Ngài về những nỗi gian truân trong cuộc sống khiến tôi khó lòng tìm thấy niềm vui, và xin Ngài giúp tôi luôn giữ tâm hồn hân hoan, bất chấp mọi khó khăn thử thách.

Phạm Đức Hạnh, SJ