Saturday, April 13, 2024

Chúa Nhật Tuần III Phục Sinh – Năm B – 14-4-2024

CN III PS

1 Gioan 2:1-5a

1Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của tôi, tôi viết cho anh em những điều này, để anh em đừng phạm tội.  Nhưng nếu ai phạm tội, thì chúng ta có một Đấng Bảo Trợ trước mặt Chúa Cha: đó là Đức Giê-su Ki-tô, Đấng Công Chính. 2 Chính Đức Giê-su Ki-tô là của lễ đền bù tội lỗi chúng ta, không những tội lỗi chúng ta mà thôi, nhưng còn tội lỗi cả thế gian nữa. 3 Căn cứ vào điều này, chúng ta nhận ra rằng chúng ta biết Thiên Chúa: đó là chúng ta tuân giữ các điều răn của Người. 4 Ai nói rằng mình biết Người mà không tuân giữ các điều răn của Người, đó là kẻ nói dối, và sự thật không ở nơi người ấy. 5 Còn hễ ai giữ lời Người dạy, nơi kẻ ấy tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo.

(Trích Thư Gioan I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay mở đầu bằng lời giải thích của Gioan rằng, ngài viết để những ai đọc hoặc nghe nó “không phạm tội”.  Phản ứng đầu tiên của tôi đối với điều này trong hoàn cảnh hiện tại của tôi là gì?  Gioan đưa ra sự khác biệt giữa những người tuân theo các điều răn của Chúa và những người không tuân theo.  Tôi nghĩ sao về cách phân chia thế giới này?  Chúa Giêsu Kitô ở đây được mô tả như một người bào chữa cho những người tội lỗi, một người nói những điều có lợi cho họ.  Chúa Giêsu có thể nói gì nếu ngài nói với Cha ngài về tôi theo cách này?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và chú ý xem, bài đọc nói gì về tình yêu của Chúa dành cho tôi và tình yêu của tôi dành cho Chúa.  Tôi có thể muốn dành một chút thời gian tĩnh lặng để nói chuyện với Chúa và để ý xem cuộc trò chuyện diễn ra như thế nào.  Hoặc, tôi có thể nói về bất kỳ điều gì mà tôi nhận thấy từ đầu giờ cầu nguyện cho đến bây giờ.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, April 12, 2024

Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh – Năm B – 13-4-2024

Thu Bay II PS

Gioan 6:16-21

16Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, 17rồi xuống thuyền đi về phía Ca-phác-na-um bên kia Biển Hồ.  Trời đã tối mà Đức Giê-su chưa đến với các ông. 18 Biển động, vì gió thổi mạnh. 19 Khi đã chèo được chừng năm hoặc sáu cây số, các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền.  Các ông hoảng sợ. 20 Nhưng Người bảo các ông: “Thầy đây mà, đừng sợ!” 21 Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay có thể thật thú vị và cũng thật gần trong đời sống thường ngày của tôi.  Trước hết tôi để ý đến cách viết của Gioan: “Trời đã tối mà Đức Giê-su chưa đến với các ông,”“biển động, vì gió thổi mạnh.”  Tôi để ý đến hai chi tiết này.  Hình ảnh trời tối và biển động trong Kinh Thánh thường được chỉ những giai đoạn khó khăn trong đời sống.  Điều này có thể là những khó khăn thường nhật của tôi, cũng có thể là những khó khăn vì đức tin bị bách hại.  Ấy vậy mà Chúa Giêsu vẫn chưa đến…  Tôi có kinh nghiệm này bao giờ chưa?  Khi tôi gặp những khó khăn và đau khổ, tôi trông chờ ai những lúc đó?  Có phải là Chúa hay là những người trần thế?  Nếu là Chúa, tôi có thấy Chúa những lúc khó khăn ấy không, hay tôi vẫn chỉ chờ mà chẳng thấy Chúa đâu?  Tôi muốn nói gì với Chúa về những lúc khủng hoảng ấy mà chăng thấy Ngài?  Hãy bộc bạch tất cả nỗi lòng của tôi với Chúa như bạn với bạn.

2.  Tôi đọc lại bài đọc trên một lần hoặc nhiều lần nữa và để ý hình ảnh nào đánh động tôi nhất.  Có phải trong những lúc khổ đau và khó khăn, Chúa vẫn đến mà tôi đã không nhận ra Ngài, tôi hoảng sợ, gặp Chúa mà lại tưởng là gặp ma?  Có những khó khăn và thử thách nào trong lúc này mà tôi rất cần sự hiện diện và giúp đỡ của Chúa?  Trong cả phần còn lại của giờ cầu nguyện này, có thể tôi xin Chúa một lời trấn an như Ngài đã nói với các môn đệ chăng: “Thầy đây mà, đừng sợ!”?  Kết thúc giờ cầu nguyện này tôi có thể xin Chúa giúp tôi biết tỉnh táo nhận ra sự hiện diện và đồng hành của Ngài luôn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, April 11, 2024

Thứ Sáu Tuần II Phục Sinh – Năm B – 12-4-2024

 Thu Sau II PS

Gioan 6:1-15

1Khi ấy, Đức Giê-su sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. 2 Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm. 3 Đức Giê-su lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái. Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình.  Người hỏi ông Phi-líp-phê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” 6 Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. 7 Ông Phi-líp-phê đáp: “Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút.” 8 Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người: 9“Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!” 10 Đức Giê-su nói: “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi.” Chỗ ấy có nhiều cỏ.  Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. 11 Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó.  Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. 12 Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” 13 Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. 14 Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói: “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!” 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay bao gồm những lời dạy quan trọng của Chúa Giêsu.  Thánh Gioan mở đầu những gì Chúa Giêsu sẽ dạy bằng cách giới thiệu cho tôi thấy, có một đám đông đang đi theo Chúa Giêsu vì những dấu lạ Ngài làm.  Tôi nghĩ những loại dấu lạ nào đang thu hút họ?  Một cậu bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá sẵn sàng chia sẻ có lẽ là hình ảnh của những điều nhỏ bé mà tôi có thể cảm thấy mình cần đóng góp để giúp giải quyết những vấn đề trên thế giới.  Tôi sẽ cảm thấy thế nào nếu tôi là cậu bé này, nổi trội trước đám đông bằng những việc làm rất nhỏ bé này?  Ở nhiều điểm khác nhau trong câu chuyện này, Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ đóng góp và làm một việc gì đó cụ thể.  

2.     Hãy đặc biệt chú ý đến khía cạnh cộng tác với Chúa Giêsu từ những gì rất hạn hẹp nhỏ bé mà bài đọc nhấn mạnh, khi tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa.  Ở cuối bài đọc, tôi được biết đám đông phản ứng thế nào với những gì họ nhìn thấy.  Bây giờ hãy thưa với Chúa Giêsu về phản ứng của chính tôi trước phép lạ mà tôi đang suy ngẫm ở đây.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, April 10, 2024

Thứ Năm Tuần II Phục Sinh – Năm B – 11-4-2024

Thu Nam II PS 

Công Vụ Tông Đồ 5:27-33

27Bấy giờ, viên lãnh binh Đền Thờ cùng các thuộc hạ điệu các Tông Đồ đến giữa Thượng Hội Đồng; vị thượng tế hỏi các ông rằng: 28“Chúng tôi đã nghiêm cấm các ông không được giảng dạy về danh ấy nữa, thế mà các ông đã làm cho Giê-ru-sa-lem ngập đầy giáo lý của các ông, lại còn muốn cho máu người ấy đổ trên đầu chúng tôi!” 29 Bấy giờ ông Phê-rô và các Tông Đồ khác đáp lại rằng: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm. 30 Đức Giê-su đã bị các ông treo lên cây gỗ mà giết đi; nhưng Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã làm cho Người trỗi dậy, 31và Thiên Chúa đã ra tay uy quyền nâng Người lên, đặt làm thủ lãnh và Đấng Cứu Độ, hầu đem lại cho Ít-ra-en ơn sám hối và ơn tha tội. 32 Về những sự kiện đó, chúng tôi xin làm chứng, cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người.” 33 Nghe vậy, họ giận điên lên và muốn giết các ông.

(Trích Tông Đồ Công Vụ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay nối tiếp câu chuyện được tường thuật từ những trang nhật ký truyền giáo của cộng đoạn Kitô hữu tiên khởi mà tôi đã suy niệm trong mấy ngày qua, với những chi tiết đầy gay cấn.  Bài đọc hôm nay cho thấy cuộc đối đầu trực tiếp giữa vị thượng tế, người có thẩm quyền tôn giáo cao nhất của đền thờ Do-thái, và các tông đồ.  Điều gì gây ấn tượng đầu tiên đối với tôi trong cuộc xung đột niềm tin này?  Tôi có hiểu tại sao vị thượng tế lại muốn ngăn cản các tông đồ nhân danh Chúa Giêsu giảng dạy?  Câu trả lời của Phê-rô với vị thượng tế là một trong những ví dụ sớm nhất về cách các Kitô hữu hiểu về cuộc đời và sứ vụ của Chúa Giêsu.  

2.     Hãy chú ý cách các tong đồ giải thích về Chúa Giêsu khi tôi đọc lại bài đọc trên.  Các tông đồ tuyên bố rằng họ và Thánh Thần là những nhân chứng cho tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm và tất cả những gì Chúa Kitô phục sinh tiếp tục làm.  Khi thời gian cầu nguyện này sắp kết thúc, hãy thưa cùng Thiên Chúa, Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, về ơn gọi làm chứng của chính tôi theo cách mà các tông đồ đã tuyên xưng.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, April 9, 2024

Thứ Tư Tuần II Phục Sinh – Năm B – 10-4-2024

Thu Tu II PS

Công Vụ Tông Đồ 5:17-26

17Bấy giờ, vị thượng tế cùng tất cả những người theo ông -tức là phái Xa-đốc- ra tay hành động.  Đầy lòng ghen tức, 18họ bắt các Tông Đồ, nhốt vào nhà tù công cộng. 19 Nhưng ban đêm thiên sứ của Đức Chúa mở cửa ngục, đưa các ông ra mà nói: 20“Các ông hãy đi, vào đứng trong Đền Thờ mà nói cho dân những lời ban sự sống.” 21 Nghe thế, các ông vào Đền Thờ ngay từ lúc rạng đông và bắt đầu giảng dạy.  Vị thượng tế cùng những người kề cận đến và triệu tập Thượng Hội Đồng và toàn thể viện bô lão Ít-ra-en, rồi sai người vào nhà giam điệu các Tông Đồ tới. 22 Nhưng khi thuộc hạ đến, họ không thấy các ông trong ngục.  Họ trở về báo cáo 23rằng: “Chúng tôi thấy ngục đóng kỹ lưỡng và những người lính canh đứng ở cửa; nhưng khi mở cửa ra, chúng tôi không thấy ai ở bên trong.” 24 Nghe những lời ấy, viên lãnh binh Đền Thờ và các thượng tế phân vân về các ông, không biết chuyện gì xảy ra. 25 Bấy giờ có một người đến báo cáo cho họ: “Những người các ông đã tống ngục, kìa họ đang đứng trong Đền Thờ và giảng dạy cho dân!” 26 Viên lãnh binh bèn đi với bọn thuộc hạ và điệu các ông về, nhưng không dùng bạo lực vì sợ bị dân ném đá.

(Trích Tông Đồ Công Vụ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay tiếp nối những trang nhật ký truyền giáo của Giáo hội thời sơ khai.  Ngay từ câu đầu tiên, tôi đã có thể thấy vị thượng tế và những người theo ông thuộc phái Xa-đốc được mô tả như những kẻ xấu.  Tôi thấy rằng họ hành động vì ghen tị.  Chính xác thì tôi nghĩ họ ghen tị điều gì?  Các tông đồ được giải thoát khỏi ngục tối, được thúc đẩy hãy đi và “nói cho toàn dân những lời ban sự sống”.  Nếu tôi được yêu cầu làm điều đó, tôi sẽ bắt đầu từ đâu?  Có rất nhiều người tham gia trong đoạn văn này – vị thượng tế, những người thuộc nhóm Xa-đốc, các tông đồ, cảnh sát đền thờ, các trưởng lão và những người khác.  Tôi để ý đến nhóm người nào nhất?  Tại sao nhóm người đó lại rất ấn tượng đối với tôi?  Họ có làm tôi suy nghĩ về đức tin của tôi và dẫn tôi đến gần Chúa không?  

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và chú ý xem từng phần trong đoạn văn này là gì và nói gì với tôi.  Tôi muốn tiếp tục giờ cầu nguyện bằng cách, trò chuyện với Chúa Giêsu Phục Sinh về bất cứ điều gì khiến tôi chú ý và rất ấn tượng ở đây.  Có lẽ tôi có thể nhớ lại một thời điểm khi hành động của Chúa khơi dậy sự bối rối hoặc bối rối trong cuộc sống của tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, April 8, 2024

Thứ Ba Tuần II Phục Sinh – Năm B – 9-4-2024

Thu Ba II PS

Công Vụ Tông Đồ 4:32-37

32Các tín hữu thời bấy giờ đông đảo, mà chỉ có một lòng một ý.  Không một ai coi bất cứ cái gì mình có là của riêng, nhưng đối với họ, mọi sự đều là của chung. 33 Nhờ quyền năng mạnh mẽ Thiên Chúa ban, các Tông Đồ làm chứng Chúa Giê-su đã sống lại.  Và Thiên Chúa ban cho tất cả các ông dồi dào ân sủng. 34 Trong cộng đoàn, không ai phải thiếu thốn, vì tất cả những người có ruộng đất nhà cửa, đều bán đi, lấy tiền, 35đem đặt dưới chân các Tông Đồ.  Tiền ấy được phân phát cho mỗi người tuỳ theo nhu cầu. 36 Ông Giô-xếp, người được các Tông Đồ đặt tên là Ba-na-ba, nghĩa là người có tài yên ủi, có một thửa đất.  Ông là một thầy Lê-vi quê quán ở đảo Sýp. 37 Ông bán đất đi, lấy tiền đem đặt dưới chân các Tông Đồ.

(Trích Tông Đồ Công Vụ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay trích từ những trang nhật ký truyền giáo của các Kitô hữu thời sơ khai.  Trong đó, Thánh Luca ghi nhận nếp sống rất đẹp của cộng đoàn các Kitô hữu tiên khởi.  Điều đầu tiên tôi chú ý về nếp sống của cộng đoàn ấy là gì?  Điều gì đã khiến các Kitô hữu có thể có một lối sống đẹp như vậy?  Tôi nghĩ tôi sẽ đáp lại lời mời tham gia một nhóm như vậy như thế nào?  Tôi thấy điều gì như thế này vẫn đang xảy ra ở đâu trong Giáo hội, hoặc giữa những Kitô hữu mà tôi biết ngày nay?

2.     Tôi đọc lại trang nhật ký về cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem có điều gì thúc bách cách sống của tôi đáp lại sứ điệp Phúc âm không?  Cuối cùng, hãy nói với Chúa về hy vọng của chính tôi về gia đình, đoàn thể, và giáo xứ của tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, April 7, 2024

Thứ Hai Tuần II Phục Sinh – Năm B – 8-4-2024 – Lễ Truyền Tin

Thu Hai II PS 

Luca 1:26-38

26Khi ấy, bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít.  Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. 28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói : “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. 30 Sứ thần liền nói: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” 34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” 35 Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng, 37 vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” 38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.”  Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hôm nay là Lễ kính Mẹ Maria được thiên thần truyền tin mang thai Chúa Cứu Thế.  Nhiều nghệ sĩ đã cố gắng hình dung và vẽ lại cảnh truyền tin này.  Họ thường thể hiện một Maria rất trẻ, ngạc nhiên, thậm chí có thể sợ hãi, hoặc bình tĩnh và điềm tĩnh.  Thiên thần Ga-bri-en thì được vẽ với đôi cánh lông vũ khổng lồ nhiều màu sắc, hoặc có lẽ đơn giản hơn chỉ là một tia sáng lóe lên ở một góc bức tranh.  Bản thân tôi nếu vẽ lại quang cảnh truyền tin này thì tôi sẽ vẽ như thế nào?  Trong tất cả những điều Thiên thần Ga-bri-en nói ở đây, điều gì còn đọng lại trong tôi nhất?  Và phần nào trong câu trả lời của Mẹ Maria khiến tôi chú ý nhất?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và hãy đặc biệt chú ý xem nó kết thúc như thế nào.  Mẹ Maria đồng ý làm theo kế hoạch của Thiên Chúa và ngay lập tức thiên thần ra đi.  Tôi có biết Mẹ Maria nghĩ gì và cảm thấy gì vào thời điểm thiên thần từ biệt ra đi không?  Cuối cùng hãy nói chuyện với Chúa, với Mẹ Maria, hoặc thậm chí với Ga-bri-en, về bất cứ điều gì mà đoạn văn đầy kịch tính này có ý nghĩa đối với tôi.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện này bằng bài hát, “Từ Lúc Mẹ Nói Lời Xin Vâng,” sáng tác của Sr. Trầm Hương, do Thiên Vân trình bày, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=j_R1Ek-brDg

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, April 6, 2024

Chúa Nhật Tuần II Phục Sinh – Năm B – 7-4-2024

CN II PS

1 Gioan 5:1-6

1Anh em thân mến, phàm ai tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, kẻ ấy đã được Thiên Chúa sinh ra.  Và ai yêu mến Đấng sinh thành, thì cũng yêu thương kẻ được Đấng ấy sinh ra. 2 Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được mình yêu thương con cái Thiên Chúa: đó là chúng ta yêu mến Thiên Chúa và thi hành các điều răn của Người. 3 Quả thật, yêu mến Thiên Chúa là tuân giữ các điều răn của Người.  Mà các điều răn của Người có nặng nề gì đâu, 4vì mọi kẻ đã được Thiên Chúa sinh ra đều thắng được thế gian.  Và điều làm cho chúng ta thắng được thế gian, đó là lòng tin của chúng ta. 5Ai là kẻ thắng được thế gian, nếu không phải là người tin rằng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa? 6 Chính Đức Giê-su Ki-tô là Đấng đã đến, nhờ nước và máu; không phải chỉ trong nước mà thôi, nhưng trong nước và trong máu.  Chính Thần Khí là chứng nhân, và Thần Khí là sự thật.

(TríchThư Gioan I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     “Chính Đức Giê-su Ki-tô là Đấng đã đến, nhờ nước và máu; không phải chỉ trong nước mà thôi, nhưng trong nước và trong máu.”  Và Thánh Thần là Đấng làm chứng, vì Thánh Thần là sự thật.  “Mọi người tin rằng Chúa Giê-su là Đấng Kitô đều được sinh ra bởi Thiên Chúa…”  Tôi muốn dành chút thời gian hôm nay để suy ngẫm về niềm tin của chính tôi vào Chúa Giêsu…  Tôi có thể vạch ra ranh giới giữa niềm tin của mình và địa vị làm con của Thiên Chúa không?  “Mà các điều răn của Người có nặng nề gì đâu, vì mọi kẻ đã được Thiên Chúa sinh ra đều thắng được thế gian.”  Câu Kinh thánh này nói với tôi ngày hôm nay như thế nào?  “Chính Thần Khí là chứng nhân, và Thần Khí là sự thật.”  Tôi đã bao giờ kinh nghiệm Thánh Thần làm cho tôi như thế này chưa?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý, có điều gì khiến tôi chú ý không? Tôi nghĩ Chúa có thể đang nói gì với tôi?  Cuối cùng, hãy xem liệu tôi có thể tập hợp tất cả những suy nghĩ và cảm xúc đang nảy sinh trong tôi trong thời gian cầu nguyện này hay không.  Tôi có thể biến chúng thành lời cầu nguyện với Chúa không?  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát, “Chiên Con Đã Toàn Thắng,” sang tác của Nguyễn Thu Nga, do Dzoãn Minh, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=ajkST2C_wfU

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, April 5, 2024

Thứ Bảy Bát Nhật Phục Sinh – Năm B – 6-4-2024

Thu Bay PS

Mác-cô 16:9-15

9Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giê-su hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ. 10 Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc. 11 Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin. 12 Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê. 13 Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này. 14 Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy. 15 Người nói với các ông: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Niềm vui Phục Sinh là một niềm vui rất lớn, có thể nói là lớn nhất trong mọi niềm vui trên đời này, bởi Chúa Giêsu có phục sinh mới đem lại cho tôi ơn cứu độ.  Thế nhưng, Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra với Maria Mác-đa-la và truyền cho bà đi báo tin vui này cho các môn đệ khác, nhưng chẳng ai tin.  Đến lượt, hai môn đệ trên đường về quê được gặp Chúa Giêsu Phục Sinh, họ chạy về báo tin cho Nhóm Mười Một, nhưng những người này cũng chẳng tin.  Đến mức, Chúa Giêsu hiện ra với Nhóm Mười Một và Ngài khiển trách sự cứng lòng của họ.  Tôi trách họ cứng lòng tin không?  Không nên.  Bởi niềm tin về một người đã chết mà sống lại là một niềm tin vượt trí tưởng tượng của con người, không dễ tin, và vì có nghe ai đã chết mà sống lại bao giờ đâu.  Cuối cùng, tất cả các môn đệ đã tin và sẵn sàng làm chứng về sự phục sinh của Chúa Giêsu.  Dù họ gặp muôn vàn khó khăn, chống đối, xua đuổi, bắt bớ, hãm hại và thậm chí bị giết thế nhưng họ vẫn sẵn sàng làm chứng cho niềm tin này.  Câu hỏi lớn nhất và quan trọng nhất trong giờ cầu nguyện này, đó là: Tôi có tin Chúa Giêsu đã phục sinh không?  Niềm tin của tôi về Chúa Giêsu Phục Sinh như thế nào?  Niềm tin này ảnh hưởng đến đời sống hiện tại của tôi ra sao?  Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu trong giây phút này? 

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến những từ, cụm từ hoặc hình ảnh nào đánh động tôi nhất hoặc làm tôi chú ý đến nhiều nhất.  Chúng giúp tôi tin vào sự phục sinh của Chúa Giêsu như thế nào.  Tôi để ý chúng tác động lên đời sống và biến đổi đời sống tôi ra sao.  Tôi nhìn lại tất cả những cảm nghiệm từ đầu giờ cầu nguyện cho đến giờ.  Tôi gom những cảm nghiệm ấy thành một lời nguyện để dâng lên Chúa trong giây phút này.  Tôi muốn kết thúc giờ cầu nguyện này bằng bài hát, “Khúc Ca Phục Sinh,” sáng tác của Lm Bùi Ninh, do Gia Hiếu trình bày, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=rYXo7-2Utv4

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, April 4, 2024

Thứ Sáu Bát Nhật Phục Sinh – Năm B – 5-4-2024

Thu Sau PS

Gioan 21:1-14

1Khi ấy, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a.  Người tỏ mình ra như thế này. 2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. 3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: “Tôi đi đánh cá đây.”  Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh.”  Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.

4Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. 5 Người nói với các ông: “Này các chú, không có gì ăn ư?”  Các ông trả lời: “Thưa không.” 6 Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.”  Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: “Chúa đó!”  Vừa nghe nói “Chúa đó!”, ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

9Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10 Đức Giê-su bảo các ông: “Đem ít cá mới bắt được tới đây!” 11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ.  Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con.  Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12 Đức Giê-su nói: “Anh em đến mà ăn!”  Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?”, vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     “Tôi đi đánh cá đây… đêm đó họ chẳng bắt được gì cả”.  Các môn đệ cảm thấy gì vào lúc này?  Khi Simon Phêrô nghe nói là Chúa Giêsu, ông liền khoác áo vào và nhảy xuống nước.  Cách đây không lâu, ông ta đã ba lần chối không biết Chúa Giêsu…  Tôi nghĩ điều gì đang diễn ra bên trong ông ấy vào lúc này?  “Không một môn đệ nào dám hỏi Ngài: ‘Thầy là ai?’…Họ biết…chính là Chúa”.  Tôi nghĩ làm sao họ biết đó là Chúa?  Tôi đã từng có trải nghiệm như thế này chưa?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý, có một từ, một cụm từ, hoặc một khoảnh khắc nào trong câu chuyện thực sự có ý nghĩa với tôi không?  Tôi nghĩ Chúa đang nói gì với tôi ở đây?  Hãy dành chút thời gian nhìn lại thời gian cầu nguyện này và xem, liệu tôi có thể thu thập một số điều tôi đã trải qua và biến tất cả thành lời cầu nguyện dâng lên Chúa không.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát: “Tin Mừng Phục Sinh,” sang tác của Lm Thái Nguyên, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=C0N5LKnwHpU

Phạm Đức Hạnh, SJ