Gioan 19:25-37
Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: “Tôi khát!” Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. Nhắp xong, Đức Giê-su nói: “Thế là đã hoàn tất!” Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.
Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống. Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su. Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra. Người xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin. Các việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Không một khúc xương nào của Người sẽ bị đánh giập. Lại có lời Kinh Thánh khác: Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu.
(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. Nếu tôi đọc trọn vẹn bài Tin Mừng (Ga 18:1-19:42) của nghi thức Thứ Sáu Tuần Thánh hôm nay, tôi sẽ thấy những phản ứng khác nhau của mọi người trước sự sẵn lòng của Thiên Chúa – được thể hiện nơi Đức Giêsu – khi Ngài tự hủy mình hoàn toàn vì mọi người: nỗi sợ hãi của Phêrô, sự quanh co lẩn tránh của Philatô, và sự khước từ ngoan cố của các nhà lãnh đạo tôn giáo. Nhưng ngay tại khung cảnh này, tôi lại chứng kiến lòng trung tín của những người nữ – đặc biệt là Thân Mẫu Ngài – cùng với người môn đệ được Ngài yêu mến, và cả tình yêu kiên định của chính Đức Giêsu. Tâm trí và trái tim tôi đang dừng lại ở đâu trong khung cảnh này? Cái chết của Đức Giêsu dường như quá sức chịu đựng, khiến tôi khó có thể nán lại chiêm ngắm lâu dài. Hãy dành chút thời gian để thưa chuyện với Ngài, hoặc với bất kỳ nhân vật nào khác trong khung cảnh này; hãy chú ý xem tôi cảm thấy thôi thúc muốn cầu xin hay muốn bày tỏ điều gì.
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy xin ởn để có thể đi sâu cách trọn vẹn nhất có thể, vào khoảnh khắc đầy trang trọng trong Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu. “Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: ‘Thưa Bà, đây là con của Bà.’ Rồi Người nói với môn đệ: ‘Đây là mẹ của anh.’ Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: ‘Tôi khát!’ Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. Nhắp xong, Đức Giê-su nói: ‘Thế là đã hoàn tất!’ Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.” Có lẽ thật khó để tìm được lời nào thưa cùng Thiên Chúa vào lúc này. Hãy dành thời gian để đáp lại theo cách mà tôi cảm thấy là tốt nhất – dù bằng lời nói, bằng sự thinh lặng, hay bằng bất kỳ cử chỉ hoặc hành động nào mà tôi cảm thấy là phù hợp.
Phạm Đức Hạnh, SJ










