Mát-thêu 9:1-8
Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, băng qua hồ, trở về thành của mình. Người ta liền khiêng đến cho Người một kẻ bại liệt nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: “Này con, cứ yên tâm, tội con được tha rồi!” Có mấy kinh sư nghĩ bụng rằng: “Ông này nói phạm thượng.” Nhưng Đức Giê-su biết ý nghĩ của họ, liền nói: “Sao các ông lại nghĩ xấu trong bụng như vậy? Trong hai điều, một là bảo: “Tội con được tha rồi”, hai là bảo: “Đứng dậy mà đi”, điều nào dễ hơn? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội - bấy giờ Đức Giê-su bảo người bại liệt: “Đứng dậy, vác giường mà đi về nhà!” Người bại liệt đứng dậy, đi về nhà. Thấy vậy, dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người được quyền năng như thế.
(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Trong bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu không chỉ chữa lành những bệnh tật thể xác cho người đàn ông nọ, mà trước hết, Ngài còn giải thoát anh khỏi gánh nặng của quá khứ bằng những lời đơn sơ nhưng đầy uy quyền: "Này con, hãy vững lòng, tội con đã được tha". Còn tôi, liệu tôi có đang mang nặng gánh nặng của những lỗi lầm và tội lỗi trong quá khứ? Cảm giác không được tha thứ có thể khiến ta tê liệt. Khi những chuyện đã qua không thể vãn hồi, ta dễ cảm thấy bế tắc và không thể bước tiếp. Tương lai như bị khép lại; ta không thể lớn lên hay bước đi trong sự tự do. Tôi có đang cảm thấy như vậy không, hay tôi có nhớ lại một thời điểm nào đó mình từng rơi vào hoàn cảnh ấy?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung mình đang nằm trên chiếc giường đó, không thể cử động và bị giam hãm trong quá khứ của chính mình. Hãy lắng nghe Chúa Giêsu cất lời tha thứ bằng giọng nói dịu dàng. Và hãy để Ngài tỏ bày quyền năng tha thứ qua lời phán: "Hãy đứng dậy và bước đi". Ân huệ của sự tha thứ đích thực luôn là cánh cửa dẫn đến tình yêu sâu đậm hơn. Có lẽ ngay lúc này, tôi muốn bày tỏ điều gì đó với Chúa? Hoặc đơn giản là hãy ở lại trong thinh lặng, để Chúa Giêsu đứng trước mặt tôi, nhìn tôi với tất cả tình yêu thương và sự dịu dàng.






0 comments:
Post a Comment