Wednesday, July 8, 2026

Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên - Năm A – 7-9-2026

Thu Nam XIV Tn

Hô-sê-a 11:1, 3-4, 5, 8-9

Đức Chúa phán thế này: Khi Ít-ra-en còn non trẻ, Ta đã yêu nó, từ Ai-cập Ta đã gọi con Ta về…  Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó, nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng.  Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.  Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má; Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn…  Nhưng nó không chịu về với Ta…  Hỡi Ép-ra-im, Ta từ chối ngươi sao nổi!  Hỡi Ít-ra-en, Ta trao nộp ngươi sao đành!  Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi.  Ta sẽ không hành động theo cơn nóng giận, sẽ không tiêu diệt Ép-ra-im nữa, vì Ta là Thiên Chúa, chứ không phải người phàm.  Ở giữa ngươi, Ta là Đấng Thánh, và Ta sẽ không đến trong cơn thịnh nộ.

(Trích Sách Hô-sê-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hãy hình dung tôi đang nhìn một người mẹ hoặc một người cha với một đứa con rất nhỏ. Có lẽ tôi có thể thấy hình ảnh cha mẹ và con cái ngay trước mặt mình ngay bây giờ.  Nếu không, hãy thử hình dung điều đó trong giây lát.  Đó là cách mà Hô-sê-a vẽ nên bức tranh về mối quan hệ giữa Thiên Chúa và dân Ngài, ở đây được gọi là “Israel” hay “Ephraim”. Thiên Chúa nhận thấy, thậm chí phàn nàn về sự bất trung của họ, nhưng lời phàn nàn đó được cân bằng bởi những ký ức về tình yêu thương dành cho Ephraim khi còn nhỏ.  Một số người mang theo ảnh bên mình để nhắc nhở họ về người mà họ yêu thương, người yêu thương họ.  Có lẽ tôi cũng vậy.  Tất cả những điều này gợi nhớ đến người nào yêu thương tôi, hoặc người mà tôi yêu thương?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý cách trong đoạn văn, Thiên Chúa vừa nâng con người lên ngang tầm với Ngài, vừa hạ mình xuống ngang tầm với con người.  Tôi có thể xin Chúa giúp tôi hiểu, bằng tâm trí và bằng trái tim mình, Ngài yêu thương tôi biết bao nhiêu không?

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment