Gioan 20:24-29
Có một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.” Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”
(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Hôm nay Giáo hội kính Thánh Tô-ma Tông đồ, và bài đọc hôm nay là câu chuyện về chính ông. Tôi có thể thấy, sâu thẳm bên trong Tô-ma đang diễn ra một điều gì đó quan trọng. Trong thâm tâm, ông hoài nghi về tất cả những lời bàn tán về sự phục sinh. Có lẽ chuyện đó quá tốt đẹp để có thể là sự thật chăng? Hay chỉ là sự cuồng loạn của đám đông? Có điều gì đó trong ông khước từ một đức tin quá dễ dàng, tựa như chuyện cổ tích. Nếu Chúa Giêsu thực sự đã sống lại, Người hẳn vẫn phải mang những vết thương từ Thập Giá. Đâu thể nào gạt bỏ và lãng quên những điều như thế được, phải không? Tôi có cảm nhận được những điều tương tự trong chính mình không? Liệu có những "góc tối" nào trong tâm hồn tôi vẫn đang cần được gặp gỡ Chúa Giêsu – Đấng đã sống lại từ cõi chết? Tôi muốn dành chút thời gian nhìn vào thế giới tôi đang sống, nơi có cảnh nghèo đói, khổ đau và mất mát. Liệu Chúa Giêsu có thực sự hiện diện và phục sinh ở những nơi đó? Hãy nhìn cả vào những đổ vỡ trong chính cuộc đời tôi. Đâu là những vết thương mà tôi cần Chúa thấu hiểu và chữa lành?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung gương mặt của Tô-ma lúc ông đặt tay vào những vết thương của Chúa Giêsu. Đây không phải là một cái kết có hậu chỉ để làm tôi thấy dễ chịu, mà là sự sống đích thực nảy sinh từ cái chết có thật. Một niềm hy vọng chân thực đến mức tôi có thể xây dựng cả cuộc đời mình trên nền tảng ấy. Hãy thử tìm xem có tia hy vọng nào đang nhen nhóm trong lòng mình không. Hãy giữ lấy nó. Hãy để nó lớn lên. Hãy thưa chuyện với Chúa về niềm hy vọng ấy và về nơi mà nó có thể dẫn lối cho mình. Liệu tôi có thể cùng với Tô-ma thốt lên rằng: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con" không?






0 comments:
Post a Comment