Friday, June 26, 2026

Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên - Năm A – 6-27-2026

Thu Bay XII TN

Mát-thêu 8:5-17

Khi ấy, Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.”  Người nói: “Chính tôi sẽ đến chữa nó.”  Viên đại đội trưởng đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.  Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi.  Tôi bảo người này: ‘Đi!’, là nó đi, bảo người kia: ‘Đến!’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này!’, là nó làm.”  Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Tôi bảo thật các ông, tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế.  Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời.  Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”  Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng: “Ông cứ về đi!  Ông tin thế nào, sẽ được như vậy!”  Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.

Đức Giê-su đến nhà ông Phê-rô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt.  Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà trỗi dậy phục vụ Người.

Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giê-su.  Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. "Thưa Ngài, tôi không đáng được Ngài vào nhà tôi… nhưng xin Ngài chỉ phán một lời".  Viên đại đội trưởng — một người ngoại, một người có quyền lực — lại là người có đức tin sâu sắc nhất trong đoạn Tin Mừng này.  Ông không đòi hỏi, không trình bày công trạng, không cần Chúa hiện diện thể lý.  Ông chỉ tin vào lời của Chúa — và đó là điều đã làm Chúa Giêsu ngạc nhiên.  Trong đời sống cầu nguyện của tôi, tôi đang đứng ở vị trí nào?  Tôi có xu hướng đến với Chúa trong tư thế đòi hỏi — cần Người hiện diện theo cách tôi muốn, chữa lành theo thời gian tôi mong — hay tôi đang học cách tin tưởng rằng một lời của Chúa là đủ, dù tôi không thấy, không hiểu, không kiểm soát được kết quả? Đức tin của viên đại đội trưởng thách thức tôi điều gì hôm nay?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến câu kết của bài đọc hôm nay: "Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh chịu các bệnh hoạn của ta".  Thánh Matthêu kết thúc đoạn này không phải bằng lời ngợi khen phép lạ, mà bằng lời ngôn sứ Isaia về Người Tôi Tớ đau khổ.  Chúa Giêsu không chữa lành từ xa, từ cao — Người mang lấy bệnh tật vào thân mình.  Đây là mầu nhiệm Nhập Thể trong chiều kích chữa lành: Thiên Chúa không đứng ngoài nỗi đau nhân loại mà đi vào trong.  Trong những vết thương thể xác, tâm lý hay thiêng liêng mà tôi đang mang — hoặc, mà tôi đang đồng hành cùng người khác — tôi có thực sự tin rằng Chúa Giêsu không chỉ nhìn thấy mà đang gánh chịu cùng không?  Điều đó thay đổi cách tôi cầu nguyện, cách tôi chịu đựng, và cách tôi đồng hành với những ai đang đau khổ như thế nào?  Tôi dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này để tâm sự với Chúa về tất cả những cảm nghĩ và tư tưởng đang còn lại trong đầu tôi từ bài đọc hôm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment