Saturday, June 27, 2026

Chúa Nhật Tuần XIII Thường Niên - Năm A – 6-28-2026

CN XIII TN

Mát-thêu 10:37-42

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.  Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.  Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy.  Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.  Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

“Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Những lời lẽ của Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay có thể làm tôi khó chịu và cho rằng sao Chúa Giêsu khắt khe quá: "Ai yêu cha mẹ hơn Thầy thì không xứng đáng với Thầy".  Trong Linh Thao ở Tuần II, Thánh Inhaxiô có một bài suy niệm được gọi là: Hai Cờ Hiệu.  Ở đó, Thánh Inhaxiô mời tôi nhìn vào trái tim mình với sự thành thật triệt để: không phải để kết án, mà để nhận ra những gì đang thực sự nắm giữ mình từ bên trong, và để đặt lại thang giá trị của tình yêu: với Thiên Chúa và với những thụ tạo.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn ngồi yên trước mặt Chúa Giêsu và để Người hỏi tôi: "Con đang yêu Cha hơn hay yêu điều gì đó hơn Cha?" — Tôi để ý đến những phản ứng bên trong: có điều gì tôi không muốn buông — một mối quan hệ, một hình ảnh về bản thân, một sự an toàn, một nỗi sợ bị mất đi điều gì đó?  Tôi không vội phán xét hay biện hộ, chỉ nhìn thẳng và thành thật.  Sau đó tôi thưa với Chúa: "Lạy Chúa, điều con đang bám víu là…" — và xin Người ban ơn không phải để tôi ghét bỏ những gì tôi yêu, mà để tôi học yêu đúng trật tự: tất cả trong Chúa, không có gì thay thế Chúa.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến câu nói của Chúa Giêsu ở phần thứ hai của bài đọc: "Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy… và sẽ không mất phần thưởng của mình".  Cũng trong sách Linh Thao của Thánh Inhaxio ở tuần III & IV, có một sự tập trung cách đặc biệt, đó là: Chiêm ngắm để yêu; trong đó, thánh nhân mời gọi  thao viên tập ngắm nhìn Thiên Chúa đang hiện diện và hoạt động trong mọi sự — và trong mọi người.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi cũng dùng trí tưởng tượng, một phương pháp cầu nguyện trong linh thao để đặt mình vào khung cảnh: tôi thấy Chúa Giêsu đang nhìn tôi và chỉ về phía những người trong cuộc đời tôi — những người đang cần được đón tiếp, được lắng nghe, được nhận ra phẩm giá.  Người nói: "Khi con đón tiếp họ, con đón tiếp Thầy."  Tôi để câu nói đó thấm vào từng người cụ thể mà tôi đang nghĩ đến — và hỏi lòng mình: Tôi đang đón tiếp họ như đón tiếp Chúa, hay chỉ như hoàn thành một bổn phận?  Điều gì ngăn tôi nhìn thấy khuôn mặt Chúa trong họ?  Tôi kết thúc bằng lời kinh Suscipe của Thánh Inhaxiô — dâng lên Chúa tất cả tự do, ký ức, ý chí — và xin được yêu thương tha nhân bằng chính tình yêu Chúa đang yêu thương tôi.  “Lạy Chúa, xin nhận lấy trọn cả tự do, trí nhớ, trí hiểu, và trọn cả ý muốn của con, cùng hết thảy những gì con có, và những gì thuộc về con.  Mọi sự ấy, Chúa đã ban cho con, lạy Chúa, con xin dâng lại Chúa hết thảy.  Tất cả là của Chúa, xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa.  Chỉ xin ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng Chúa.  Vì được như thế là đủ cho con.  Amen.”

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment