Thursday, August 10, 2023

Thứ Sáu Tuần XVIII Thường Niên – Năm A – 11-8-2023 – Lễ Thánh Clare

Thu Sau XVIII TN

Mát-thêu 16:24-28

24Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. 26 Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?  Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? 27 Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm. 28 Thầy bảo thật anh em: trong số người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết trước khi thấy Con Người đến hiển trị.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay bao gồm những lời dạy của Chúa Giêsu, nghe có vẻ giống như những lời dạy của Ngài từ bài đọc hôm qua, nhưng những lời dạy của Ngài từ bài đọc hôm nay lại nghe thật “khó nuốt” đối với nhiều người, đó là: Phục vụ đến quên mình.  Có lẽ tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện bằng những gì đơn giản nhẹ nhàng nhất…  Hãy dành một chút thời gian để suy ngẫm về một thời điểm trong đời, khi tôi ngưỡng mộ một ai đó, và họ đã cho tôi những cảm nghiệm rất ấn tượng nào đó… đây có thể là cha mẹ, thầy cô, người cố vấn, bạn bè, linh mục, tu sĩ, hoặc thậm chí đơn giản một người dưng nào đó như: hướng dẫn viên du lịch, hoặc người đã giúp đỡ tôi khi tôi lạc lối…  Hãy suy ngẫm về cảm giác đó như thế nào.  Bây giờ, hãy ôm ấp những phẩm chất tốt đẹp của người mà tôi thấy nổi bật, chẳng hạn nhu: sự kiên nhẫn, lòng tốt, sự dịu dàng, sự đảm bảo, sự quyết tâm…  Khi tôi đã sẵn sàng, hãy chuyển sự tập trung và chú ý của tôi sang Chúa Giêsu, biết rằng Ngài sở hữu đầy đủ tất cả những phẩm chất “tốt” này và còn nhiều hơn thế nữa…

2.     Chúa Giêsu nói: “Ai đành mất mạng sống vì tôi sẽ tìm lại được.”  Khi tôi đọc lại bài đọc trên, hãy giữ tất cả những gì tôi đã suy ngẫm về việc theo Chúa Giêsu... với những điều này trong tâm trí, hãy lưu ý cảm giác khi được mời đi theo Ngài, và tôi tìm thấy được sự sống đích thực…  “Ai đành mất mạng sống…” có thể được hiểu như là “quên đi chính mình và lợi ích của chính mình…”  Điều này có vẻ quá sức, nhưng thường thì đức tin của tôi sẽ tỏa sáng qua những lựa chọn, dù là rất nhỏ mà tôi thực hiện.  Nhiều khi, những hành động yêu thương nhỏ bé lại có thể thể hiện sự lựa chọn lớn nhất trong ước muốn đi theo Chúa Giêsu.  Bây giờ tôi muốn nói với Chúa Giêsu về bất cứ điều gì khiến tôi khao khát theo Ngài cách thâm sâu hơn….  Tôi cũng có thể nói về những khó khăn mà tôi đang cảm thấy trong giờ cầu nguyện này, và để ý Chúa Giêsu đang lắng nghe và quan tâm đến tôi như thế nào.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, August 9, 2023

Thứ Năm Tuần XVIII Thường Niên – Năm A – 10-8-2023 – Lễ Thánh Lô-ren-xô, Phó tế, Tử đạo

Thu Nam XVIII TN

Gioan 12:24-26

24Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. 26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó.  Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay có lẽ rất quen thuộc với nhiều người.  Quen thuộc ở những lời dạy của Chúa Giêsu, quen thuộc ở cả hình ảnh Ngài dùng: hạt lúa, vốn gắn bó rất gần trong đời sống thường ngày của mọi người Việt Nam.  Chúa Giêsu dùng hạt lúa được gieo vào lòng đất và mọc thành cây, hoặc chẳng mọc thành cây.  Điều kiện để hạt lúa mọc thành cây là, nó phải bị hủy đi; nếu không bị hủy, hạt lúa ấy sẽ mãi mãi trơ trọi, chẳng ích lợi gì.  Chúa Giêsu mượn hình ảnh này để đòi hỏi những người muốn theo Ngài, với câu nói quả quyết: Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.”  Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng không; đây là một chân lý.  Giờ cầu nguyện hôm nay tôi có thể nhìn vào đời sống môn đệ của tôi.  Tôi đã thành cây hay vẫn chỉ là hạt còn nguyên từ bao giờ?  Nếu đã có những lần nào đó tôi đã chết đi, tôi đã chết đi ở những nơi nào và cho những ai?  Hiện nay tôi đã thành cây và sinh hạt như thế nào?  Giờ cầu nguyện này tôi muốn ngắm nhìn những hạt đã trổ sinh ấy và để ý Chúa Giêsu cũng đang ngắn nhìn và hãnh diện về tôi ra sao.   

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một lần nữa và để ý những từ, những câu nào đánh động tôi nhất.  Tôi ở lại với những từ và những câu ấy.  Đặc biệt, để cho chúng dẫn tôi đến thật gần với Chúa Giêsu, với tha nhân và vào tận sâu trong cõi lòng của tôi, giúp tôi cứ vươn lớn lên mãi trong Chúa Giêsu và sinh thật nhiều bông hạt.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát, “Hạt Giống Tình Yêu,” sáng tác của Lm Phương Anh, do Minh Quyền và Phan Tân trình bày, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=A-QGmquj0Wk

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, August 8, 2023

Thứ Tư Tuần XVIII Thường Niên – Năm A – 9-8-2023

 Thu Tu XVIII TN

Mát-thêu 15:21-28

21Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, 22thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!  Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!” 23 Nhưng Người không đáp lại một lời.  Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!” 24 Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.” 25 Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” 26 Người đáp: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” 27 Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” 28 Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật!  Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.”  Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay thật khó nghe.  Tôi có thể cảm thấy rất khó chịu và khó chấp nhận về thái độ và cách trả lời của Chúa Giêsu đối với người đàn bà thật đáng thương xứ Ca-na-an.  Nhưng nếu tôi đọc toàn bộ các Phúc âm, tôi sẽ thấy Chúa Giêsu có thái độ và cách hành xử rất khác, rất nhân từ và đầy yêu thương.  Như vậy những gì tôi thấy trong bài đọc hôm nay về thái độ và cách đối xử của Chúa Giêsu có thể chỉ là kiểu nói của Mát-thêu nhằm, đề cao vấn đề kiên trì trong cầu nguyện.  Người đàn bà trong bài đọc hôm nay thật đáng thương.  Bà vất và có thể tức điên lên được khi đến với Chúa Giêsu.  Có khi nào tôi cũng rất chán nản, cảm thấy bị thách đố khiến không muốn cầu nguyện và buông xuôi?  Tôi có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người mẹ khốn khổ trên, hoặc nói chuyện với bà ta, nhờ vậy tôi có thêm lòng tin và động lực để cầu nguyện.

2.  Tôi đọc lại bài đọc trên và để ý đến những ý tưởng, cảm xúc xảy đến trong tôi từ những lời của Chúa Giêsu hoặc của người mẹ Ca-na-an.  Tôi để những cảm xúc và ý tưởng dẫn tôi đến đối thoại với Chúa Giêsu trong cả giờ cầu nguyện còn lại.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, August 7, 2023

Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên – Năm A – 8-8-2023

 Thu Ba XVIII TN

Dân Số 12:1-13

1Hồi ấy, bà Mi-ri-am và ông A-ha-ron phản đối ông Mô-sê về người đàn bà xứ Cút mà ông đã lấy, vì ông đã lấy một người đàn bà xứ Cút làm vợ. 2 Họ nói: “Đức Chúa chỉ phán với một mình Mô-sê sao?  Người đã chẳng phán với cả chúng ta nữa ư?”  Và Đức Chúa nghe được. 3 Ông Mô-sê là người hiền lành nhất đời. 4 Đột nhiên Đức Chúa phán với ông Mô-sê, ông A-ha-ron và bà Mi-ri-am: “Cả ba hãy đi ra Lều Hội Ngộ!”  Và ba người đã ra. 5 Đức Chúa ngự xuống giữa đám mây và dừng lại ở cửa Lều.  Người gọi ông A-ha-ron và bà Mi-ri-am, và hai người đi ra. 6 Người phán: “Hãy nghe Ta nói đây!  Nếu trong các ngươi có ai là ngôn sứ, thì Ta, Đức Chúa, Ta sẽ tỏ mình ra cho nó trong thị kiến, hoặc sẽ phán với nó trong giấc mộng. 7 Nhưng với Mô-sê tôi tớ Ta thì khác: tất cả nhà Ta, Ta đã trao cho nó. 8 Ta nói với nó trực diện, nhãn tiền, chứ không nói bí ẩn, và hình dáng Đức Chúa, nó được ngắm nhìn.  Vậy tại sao các ngươi không sợ nói động đến Mô-sê, tôi tớ Ta?” 9 Đức Chúa nổi cơn thịnh nộ với họ mà bỏ đi. 10 Khi mây bốc lên khỏi Lều, thì bà Mi-ri-am bị cùi, mốc thếch như tuyết; ông A-ha-ron quay nhìn bà Mi-ri-am, thì kìa bà đã bị cùi. 11 Ông A-ha-ron nói với ông Mô-sê: “Lỗi tại tôi, thưa ngài, nhưng xin ngài đừng kết tội chúng tôi; chúng tôi đã dại dột mà phạm lỗi và đáng tội. 12 Xin đừng để cho cô ấy nên như đứa chết yểu, vừa lọt lòng mẹ đã bị ăn mòn mất một nửa phần thịt mình rồi.” 13 Ông Mô-sê kêu cầu lên Đức Chúa rằng: “Ôi, lạy Chúa, xin chữa lành cô ấy!”

(Trích Sách Dân Số, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay có những lời thật thú vị và dễ thương về Mô-sê.  Tôi muốn dành một chút thời gian để hình dung về Mô-sê…  Hãy tưởng tượng tôi đang đứng đó với ông ấy…  Tôi cảm thấy thế nào về ông ấy?  Làm thế nào để tôi hình dung ông ta?  Bài đọc mô tả Mô-sê là một người rất khiêm tốn, hơn bất kỳ ai khác trên mặt đất.  Ông được Thiên Chúa nói chuyện trực tiếp, mặt đối mặt, chứ không phải qua giấc mộng.  Cầu nguyện đôi khi tôi có cảm giác như Chúa đang nói qua giấc mơ!  Hãy nhớ lại một thời điểm nào đó trong cuộc đời tôi đã nghe thấy tiếng Chúa một cách rõ ràng…  Điều này giống như thế nào?  Nếu không có khoảnh khắc nào xuất hiện trong tâm trí, đừng lo lắng, chỉ cần chú ý đến sự hiện diện của Chúa ở đây và bây giờ là như thế nào…

2.     Bài đọc hôm nay cũng thật thú vị, vì câu chuyện nói về sự xích mích giữa vợ chồn A-ho-ron và Ma-ri-am với Mô-sê, nghe thật gần trong đời sống thường ngày của tôi.  Tôi đọc lại bài đọc trên và đặt mình giữa Môi-se, Mi-ri-am và A-ho-ron trong cuộc tranh cãi của họ.  Hãy để ý cảm giác được ở đó với họ, đặc biệt là nghe lời cầu xin cuối cùng của Mô-sê…  Chúa phán, “Hãy ra đi, ba người, đến Lều Hội Ngộ’.  Chúa xuống với họ trong một cột mây để cung cấp sự rõ ràng.  Hãy dành những giây phút cuối cùng này để trò chuyện với Chúa về đoạn văn này, có lẽ xin bất kỳ sự rõ ràng nào nếu tôi cần…

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, August 6, 2023

Thứ Hai Tuần XVIII Thường Niên – Năm A – 7-8-2023

Thu Hai XVIII TN

Dân Số 11:4b-15

4bNgày ấy, con cái Ít-ra-en nói: “Ai sẽ cho chúng ta có thịt ăn đây? 5 Nhớ thuở nào ta ăn cá bên Ai-cập mà không phải trả tiền, rồi nào dưa gang, dưa bở, nào hẹ, nào hành, nào tỏi. 6 Còn bây giờ đời ta tàn rồi; mọi thứ đó hết sạch, chỉ còn thấy man-na thôi.” 7 Man-na như hạt ngò và trông nó như nhựa hương. 8 Dân cứ việc chia nhau đi lượm, cho vào cối xay hoặc cối giã mà nghiền tán ra, rồi bỏ vào nồi nấu bánh, và mùi vị của nó như mùi vị bánh chiên dầu. 9 Đêm về sương rơi trên doanh trại, thì man-na cũng rơi xuống.

10Ông Mô-sê nghe thấy dân tụm năm tụm bảy theo thị tộc mà kêu khóc tại cửa lều của mình.  Còn Đức Chúa thì bừng bừng nổi giận.  Ông lấy làm khổ tâm 11và thưa với Đức Chúa: “Sao Ngài lại làm khổ tôi tớ Ngài?  Tại sao con lại không đẹp lòng Ngài, khiến Ngài đặt gánh nặng tất cả dân này lên con? 12 Có phải con đã cưu mang tất cả dân này không?  Có phải con đã sinh ra nó không mà Ngài lại bảo con: ‘Hãy bồng nó vào lòng, như vú nuôi bồng trẻ thơ, mà đem vào miền đất Ta đã thề hứa với cha ông chúng?’ 13 Con lấy đâu ra thịt cho cả dân này ăn, khi chúng khóc lóc đòi con: ‘Cho chúng tôi thịt để chúng tôi ăn?’ 14 Một mình con không thể gánh cả dân này được nữa, vì nó nặng quá sức con. 15 Nếu Ngài xử với con như vậy, thì thà giết con đi còn hơn -ấy là nếu con đẹp lòng Ngài!  Đừng để con thấy mình phải khổ nữa!”

(Trích Sách Dân Số, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay là những lời kể về những kinh nghiệm của dân Do-thái tiếp cận với Thiên Chúa, khi họ phải đói khát trong sa mạc.  Tôi có thể tập trung vào hai phần của bài đọc.  Thứ nhất, dân chúng nhớ về những giây phút họ phải đói khát trong sa mạc và Chúa đã cho man-na rơi xuống cho dân có bánh ăn.  Một hình ảnh nói về sự chăm sóc của Thiên Chúa dành cho dân.  Giờ cầu nguyện hôm nay cũng là lúc, tôi ngồi nhìn lại những giai đoạn gian khó trong đời sống của tôi hoặc của gia đình tôi, Chúa đã ở đâu trong những lúc ấy, Ngài đã làm những gì cho tôi hoặc gia đình tôi, nhờ vậy mà tôi có sức để vượt qua mọi khó khăn và tồn tại cho đến ngày hôm nay, tôi có nhận ra sự hiện diện và chăm sóc của Ngài dành cho tôi những lúc ấy?  Hoặc, có thể tôi đã chẳng nhận ra sự hiện diện và chăm sóc của Chúa.  Vậy bây giờ nhìn lại, tôi có nhận ra những dấu vết về sự hiện diện của Ngài những lúc khó khăn ấy?  Trong giây phút này, tôi muốn nói với Chúa tất cả những cảm nghĩ mà tôi đang có về những giai đoạn khó khăn ấy: cả tri ân và oán trách?

2.  Kế đến, tôi có thể tập trung vào thái độ của Mô-sê với Thiên Chúa.  Mô-sê là một vĩ nhân, một vị lãnh đạo lớn nhất trong lịch sử Do-thái giáo, ấy vậy mà, lời nguyện của ông nghe thật đơn sơ, mộc mạc với Thiên Chúa.  Có khi nào tôi cầu nguyện giống như Mô-sê?  Lời cầu nguyện của ông có thúc đẩy tôi bộc bạch với Chúa tất cả nỗi lòng của tôi trong lúc này?  Tôi đọc lại bài đọc trên một lần nữa, và để những lời nguyện của Mô-sê khơi mở trong tôi tâm tình, muốn thổ lộ tất cả nỗi lòng lên cùng Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, August 5, 2023

Chúa Nhật Tuần XVIII Thường Niên – Năm A – 6-8-2023 – Lễ Hiển Dung

CN XVIII TN

Mát-thêu 17:1-9

1Khi ấy, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo.  Người đưa các ông đi riêng với mình lên một ngọn núi cao. 2 Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông.  Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. 3 Và bỗng các ông thấy ông Mô-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo với Người. 4 Bấy giờ ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng: “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay!  Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a.” 5 Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.  Các ngươi hãy vâng nghe lời Người!” 6 Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất. 7 Bấy giờ Đức Giê-su lại gần, chạm vào các ông và bảo: “Trỗi dậy đi, đừng sợ!” 8 Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ thấy một mình Đức Giê-su mà thôi. 9 Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông rằng: “Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Trong bài đọc Sách Xuất Hành của thứ Tư tuần qua nói Môi-sê vào lều Hội ngộ đàm đạo với Thiên Chúa, mặt đối mặt.  Khi ông trở ra, mặt ông trở nên sáng chói.  Hôm nay ngày lễ Hiển Dung, bài đọc từ Phúc âm Mát-thêu nói Phê-rô, Gia-cô-bê và Gioan nhìn thấy Chúa Giêsu nói chuyện với Môi-sê trong vinh quang thần thượng của Ngài và họ vô cùng sợ hãi.  Cảm xúc của tôi khi chiêm ngưỡng cảnh này là gì?  Các môn đệ nghe tiếng Thiên Chúa bảo họ hãy vâng nghe Chúa Giêsu.  Tôi là một người lắng nghe tốt như thế nào?  Tôi đã nghe Chúa Giêsu nói gì và đã tác động đến cuộc sống của tôi như thế nào?  Có khi nào tôi đã nghe điều gì đó từ Chúa Giêsu và cảm thấy muốn chống lại hoặc bỏ qua chưa?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên, để ý đến từ hoặc cụm từ nào đánh động tôi cách đặc biệt nhất.  Chú ý những gì còn đọng lại trong tâm trí từ những từ ấy và để cho chúng bén rễ thật sâu trong lòng và tâm trí của tôi.  Có tiếng Chúa Cha phán với Chúa Giêsu “Đây là con yêu dấu của Cha”.  Chúa cũng có thể gọi tôi là con yêu dấu của Ngài.  Tôi muốn nói gì với Chúa Cha, Đấng kêu gọi tôi trở thành người con yêu dấu và là bạn của Ngài?  Hãy để cho cõi lòng bộc bạch cùng Thiên Chúa những lời sâu thẳm nhất từ con tim của tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, August 4, 2023

Thứ Bảy Tuần XVII Thường Niên – Năm A – 5-8-2023

Thu Bay XVII TN

Lê-vi 25:1, 8-17

1Trên núi Xi-nai, Đức Chúa phán với ông Mô-sê rằng: 8“Các ngươi phải tính bảy tuần năm, nghĩa là bảy lần bảy năm; thời gian của bảy tuần năm đó là bốn mươi chín năm. 9 Tháng thứ bảy, ngày mồng mười trong tháng, các ngươi sẽ thổi tù và, giữa tiếng reo hò; vào ngày Xá tội, các ngươi sẽ thổi tù và, trong toàn xứ các ngươi. 10 Các ngươi sẽ công bố năm thứ năm mươi là năm thánh và sẽ tuyên cáo trong xứ lệnh ân xá cho mọi người sống tại đó.  Đối với các ngươi, đó là thời kỳ toàn xá: mỗi người trong các ngươi sẽ trở về phần sở hữu của mình, mỗi người sẽ trở về dòng họ của mình. 11 Đối với các ngươi, năm thứ năm mươi sẽ là thời kỳ toàn xá: các ngươi không được gieo, không được gặt lúa tự nhiên mọc, không được hái trong vườn nho không cắt tỉa. 12 Vì đó là thời kỳ toàn xá, một năm thánh đối với các ngươi, các ngươi sẽ ăn hoa lợi của đồng ruộng. 13 Năm toàn xá đó, mỗi người trong các ngươi sẽ trở về phần sở hữu của mình. 14 Nếu các ngươi bán cái gì cho người đồng bào hoặc mua cái gì từ tay người đồng bào, thì đừng ai làm thiệt hại người anh em mình. 15 Ngươi sẽ mua của người đồng bào theo số năm sau năm toàn xá, và nó sẽ bán cho ngươi theo số năm thu hoạch. 16 Còn nhiều năm thì ngươi mua giá cao, còn ít năm thì ngươi mua giá thấp, vì nó bán cho ngươi một số năm thu hoạch. 17 Không ai trong các ngươi được làm thiệt hại người đồng bào, nhưng các ngươi phải kính sợ Thiên Chúa của các ngươi, vì Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi.”

(Trích Sách Lê-vi, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay thật đẹp và rất nhân bản.  Bài đọc hôm nay nói đến nguồn gốc của năm mà Giáo hội gọi là Năm Thánh (Jubilee).  Theo luật Do-thái và theo luật Kitô giáo, cứ năm mươi năm thì có một Năm Thánh.  Năm Thánh được lập ra nhằm bảo vệ những nô lệ, những người cùng đinh trong xã hội, nợ chồng nợ đống trong cuộc đời.  Đến Năm Thánh, như trong bài đọc hôm nay nói, mọi nô lệ được giải thoát được trở về với gia đình, mọi ruộng nương phải nghỉ không được cày cấy để cho đất nghỉ và để cho người nghèo được vào vườn mót lúa và trái cây để sống, mọi nợ nần được xóa bỏ…  Đã hơn hai ngàn năm qua, bao nhiêu phần trăm dân số thế giới đã sống được như luật Lê-vi trên?  Bao nhiêu người đã sống Năm Thánh trên đúng nghĩa?  Tôi ý thức những người nghèo quanh tôi ra sao?  Tôi đã làm những gì để cởi trói và giải thoát những người khốn cùng quanh tôi như thế nào?  Tôi muốn nói gì với Chúa trong giây phút này?  Tôi đọc lại bài đọc trên để hiểu rõ hơn những ao ước và quan tâm của Chúa đối với những cô, nhi, quả, phụ, và để ý Chúa mời gọi tôi cộng tác với Ngài ra sao?    

2.     Bên cạnh Năm Thánh, Do-thái giáo còn đóng góp cho thế giới một điều thiết thực khác nữa, đó là: ngày sa-bát.  Kitô giáo, vốn phát xuất từ Do-thái giáo, khi đã lớn mạnh, biến ngày sa-bát thành ngày Chúa Nhật.  Trong ngày Chúa Nhật, mọi người được nghỉ ngơi để chỉ chuyên phụng sự Thiên Chúa và nghỉ ngơi bên gia đình.  Kitô giáo đã không chỉ coi ngày Chúa Nhật là ngày nghỉ trong tuần, nhưng còn đưa ngày ấy thành luật, buộc mọi người phải nghỉ ngơi.  Tôi có thể cảm thấy kỳ lạ, sao nghỉ mà cũng bắt buộc?  Điều này phải trở về với lịch sử của những thế kỷ đầu của Giáo hội.  Ở thời nào cũng vậy, chủ nhân bao giờ cũng chỉ nghĩ lợi cho họ trước hết, đó là: làm sao cho có lợi và nhiều tiền bao nhiêu có thể, chứ không nghĩ đến quyền lợi của công nhân.  Chính vì thế mà họ tìm mọi cách bóc lột công nhân, bắt họ phải làm việc nhiều giờ trong ngày và bảy ngày trong tuần.  Để tranh đấu cho quyền lợi của công nhân, Giáo hội đã nâng ngày nghỉ Chúa Nhật thành luật, buộc mọi công nhân không được đi làm trong ngày Chúa Nhật, nhưng phải dành ngày ấy cho Chúa và cho gia đình.  Một khi Chúa Nhật là ngày lễ, buộc phải nghỉ, các chủ nhân không thể bắt các công nhân đi làm trong ngày ấy được nữa.  Bao nhiêu thế kỷ đã trôi qua, ngày nay khắp nơi trên thế giới đã dùng ngày Chúa Nhật là ngày nghỉ đương nhiên trong lịch sống của họ.  Điều này đã thành thói quen đến mức, ngày nay các chủ nhân nếu bắt các công nhân đi làm ngày Chúa Nhật, buộc phải trả lương ngày ấy gấp rưỡi hoặc gấp đôi.  Điều này đã trở thành quyền của công nhân và được luật pháp bảo vệ.  Giáo hội không chỉ đưa ra ngày Chúa Nhật, nhưng còn đưa ra nhiều ngày lễ lớn khác trong năm nữa, buộc các Kitô hữu phải nghỉ, như: Lễ Giáng Sinh, Lễ Phục Sinh, Lễ Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa (Mồng Một Dương Lịch)…, cũng trong một ý nghĩa ấy là bảo vệ quyền lợi của các công nhân và bảo vệ hạnh phúc gia đình.  Tôi có thể thấy rõ những ngày lễ nghỉ buộc này, nếu sống ở Châu âu.  Tiếc thay, nhiều công nhân ngày nay không ý thức được giá trị hình thành của ngày Chúa Nhật quan trọng như thế nào trong đời sống đức tin và gia đình, đồng thời không hiểu được giá trị tranh đấu lâu dài của Giáo hội cho quyền của mình, nên có những người vì mê công việc, mê tiền bạc mà họ đành bỏ lễ, bỏ gia đình để phục vụ cho các chủ nhân và phục vụ tiền bạc.  Tôi ý thức sống ngày Chúa Nhật và những ngày lễ nghỉ trong năm như thế nào?  Tập trung vào Chúa và xây đắp tình gia đình, tình bằng hữu, hay chỉ sống riêng cho tôi, phụng sự vật chất, thay vì phụng sự Chúa?   Tôi biết ơn những tranh đấu của Giáo hội cho quyền lợi của tôi, là một công nhân như thế nào?  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này?  Tôi muốn cầu nguyện cho Giáo hội? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, August 3, 2023

Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên – Năm A – 4-8-2023 – Lễ Thánh Gioan Maria Vi-a-nê

Thu Sau XVII TN 

Mát-thêu 13:54-58

54Khi ấy, Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói: “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế? 55 Ông không phải là con bác thợ sao?  Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao? 56 Và tất cả chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?  Vậy bởi đâu ông ta được như thế?” 57 Và họ vấp ngã vì Người.  Nhưng Đức Giê-su bảo họ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương và trong gia đình mình mà thôi.” 58 Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay cho tôi thấy Chúa Giêsu trở về quê hương của Ngài và giảng dạy, nhưng Ngài đã thất bại vì bị người dân chống đối.  Người ta thường bực bội với những người họ vốn rất quen, nhưng nay trổi vượt hơn mình.  Điều này đã xảy ra với dân làng của Chúa Giêsu.  Những người láng giềng của Chúa Giêsu cảm thấy bị xúc phạm bởi lời dạy đầy thách thức của Ngài, một cậu bé đã từng lớn lên giữa xóm làng với họ.  Có điều gì trong những lời dạy của Chúa Giêsu làm tôi bối rối hoặc bị thách thức không?  Tôi đã bao giờ nói chuyện với Ngài về điều này?  Có lẽ đây là một cơ hội tốt để thử.

2.     Bài đọc đưa ra mối liên hệ giữa những việc làm đầy quyền năng của Chúa Giêsu và đức tin của những người xung quanh Ngài.  Khi chữa bệnh, Ngài thường nói: “Lòng tin của con đã cứu con”.  Tôi nghĩ Ngài có ý gì khi nói như vậy?  Việc thiếu đức tin có ngăn cản quyền năng của Chúa Giêsu trong cuộc đời tôi không?  Những từ hoặc cảm xúc nào đánh động tôi, khi tôi đọc lại bài đọc trên một lần nữa?  Hãy cho phép bản thân được dẫn dắt trong câu trả lời của chính tôi và qua chính các từ và cảm xúc đó.  Dù cảm xúc của tôi là gì, hãy cho phép bản thân nói chuyện với Chúa Giêsu với tất cả trái tim, bày tỏ suy nghĩ và cảm xúc của tôi, đồng thời cầu xin bất cứ điều gì tôi cần lúc này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, August 2, 2023

Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên – Năm A – 3-8-2023

Thu Nam XVII TN 

Mát-thêu 13:47-53

47Khi ấy, Đức Giê-su kể cho dân chúng nghe dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. 48 Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. 49 Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy.  Các thiên sứ sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, 50rồi quăng chúng vào lò lửa; ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng. 51 “Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?” Họ đáp: “Thưa hiểu.” 52 Người bảo họ: “Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ.” 53 Khi Đức Giê-su kể các dụ ngôn ấy xong, Người đi khỏi nơi đó.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay là một phần của bài đọc Chúa Nhật vừa qua.  Trong đó Chúa Giêsu nói về cuộc phán xét cuối cùng.  Những lời của Ngài chứa đựng cả lời mời, lẫn lời cảnh báo.  Những lời của Ngài đụng chạm đến cuộc đời của tôi ra sao?  Tôi có thể chỉ ra đâu là cá tốt và cá xấu trong đời tư của tôi?  Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu về điều này?  Chúa Giêsu nói về việc “được huấn luyện cho nước thiên đàng”.  Tôi hiểu gì về điều này?  Tôi có thể xác định điều gì là mới và điều gì là cũ trong kho báu cuộc đời của tôi không?  Có lẽ có những món quà hoặc ân sủng mà tôi muốn xin với tư cách là con cái của Nước Trời.

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một lần nữa và để ý những lời nào của bài đọc gây ấn tượng đặc biệt đối với tôi hôm nay.  Trong tĩnh lặng, để ý xem những lời ấy dẫn tôi đi đâu?  Dù những lời ấy đã nói với tôi, tôi cũng dành thời gian để nói chuyện với Chúa, chia sẻ bất cứ điều gì trong tâm trí và trái tim của tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, August 1, 2023

Thứ Tư Tuần XVII Thường Niên – Năm A – 2-8-2023

Thu tu XVII TN

Xuất Hành 34:29-35

29Ông Mô-sê từ trên núi Xi-nai xuống, tay cầm hai tấm bia Chứng Ước, khi xuống núi, ông Mô-sê không biết rằng da mặt ông sáng chói bởi đã đàm đạo với Thiên Chúa. 30 Khi ông A-ha-ron và toàn thể con cái con Ít-ra-en thấy ông Mô-sê, thì này đây da mặt ông sáng chói, nên họ sợ không dám lại gần ông. 31 Ông Mô-sê gọi họ: ông A-ha-ron và các đầu mục của cộng đồng trở lại với ông, và ông nói chuyện với họ. 32 Sau đó, toàn thể con cái Ít-ra-en lại gần ông, và ông truyền cho họ tất cả những điều Đức Chúa đã phán với ông trên núi Xi-nai. 33 Nói với họ xong, ông lấy khăn che mặt đi. 34 Khi vào trước nhan Đức Chúa để đàm đạo với Người, thì ông bỏ khăn cho đến lúc trở ra; ông trở ra và nói lại với con cái Ít-ra-en những mệnh lệnh ông đã nhận được. 35 Con cái Ít-ra-en nhìn mặt ông Mô-sê thấy da mặt ông sáng chói; ông Mô-sê lại lấy khăn che mặt, cho đến khi vào đàm đạo với Thiên Chúa.

(Trích Sách Xuất Hành, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay thật thú vị với hình ảnh ông Mô-sê diện kiến Thiên Chúa và gặp gỡ dân chúng.  Mô-sê khi gặp Thiên Chúa, mặt ông đã sáng chói.  Việc Mô-sê mặt trở nên sáng chói sau khi gặp Thiên Chúa có phải là sự kiện lịch sử không, điều này không quan trọng.   Bởi, tôi chẳng thể kiểm chứng được, và dù có kiểm chứng được, cũng chẳng liên quan gì đến cuộc đời của tôi.  Nhưng nếu xem đây là kiểu nói biểu tượng, nó sẽ trở nên rất thực tế và có ích cho đời sống đức tin của tôi.  Thực tế là bởi, dù tôi không phải là Mô-sê hay thánh thiện như ông, nhưng trong những lần cầu nguyện hoặc tĩnh tâm nào đó, khi tập trung một cách nghiêm túc và sốt sắng, tôi có thể đã có những cảm nghiệm thật sâu tự bên trong cõi lòng, lâng lâng, nhẹ nhàng, phơi phới, đi mà cứ như đi trên mây, ăn nói dịu dàng khiến ai cũng dễ mến dễ nghe, và tâm hồn cảm thấy đầy tràn sinh lực muốn biến đổi cả thế giới.  Đó chính là những khoảnh khắc mà khuôn mặt và con người tôi đã tỏa sáng nhờ gặp gỡ Thiên Chúa.  Mặt khác, bằng cách hiểu mang tính biểu tượng mà tôi thấy biến cố Mô-sê gặp Chúa là có ích cho đời sống đức tin của tôi.  Bởi nếu Mô-sê đã được diện kiến Thiên Chúa và được biến đổi trở nên sáng láng, tôi cũng có thể.  Nếu tôi cũng đã cầu nguyện, nhưng chẳng thấy một biến đổi gì, có lẽ tôi cầu nguyện mà chưa gặp Chúa.  Điều gì đã ngăn cản khiến tôi chưa gặp Ngài?  Tôi nói chuyện với Thiên Chúa ngay giây phút này. 

2.     Điểm thú vị thứ hai từ bài đọc hôm nay, đó là: Mô-sê không biết mặt ông sáng láng, phải nhờ người khác nói, ông mới biết.  Khi đã biết mặt của mình sáng chói như vậy, Mô-sê đã phải dùng khăn che mặt lại.  Đây là những hình ảnh thật khiêm nhường.  Dấu chỉ của gặp gỡ Thiên Chúa là tôi trở nên khiêm nhường hơn.  Tôi không thể khoe khoang sự thánh thiện, khiến người khác dễ bị “cháy mặt, mù mắt” và sinh nhiều chia rẽ.  Trái lại, nếu tôi khiêm nhường, Thiên Chúa mới có thể đến được với những người khác nhờ sự khiêm nhường của tôi.  Có khi nào vì lòng đạo đức thánh thiện của tôi mà sinh ra biết bao nhiêu chia rẽ và sợ hãi?  Tôi muốn ngồi bên Chúa trong giây phút này để được Ngài chỉ bảo.              

Phạm Đức Hạnh, SJ