Mát-thêu 15: 21-28
Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!” Nhưng Người không đáp lại một lời.
Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!” Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.” Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” Người đáp: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.” Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.
(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Bài Đọc hôm nay cho tôi thấy đức tin kiên trì của người mẹ Ca-na-an. Dù không nhận được hồi đáp ngay, bà vẫn tiếp tục kêu cầu Chúa Giêsu, tin tưởng rằng Ngài sẽ lắng nghe mình. Khi bắt đầu giờ cầu nguyện này, tôi có thể nhớ lại những khoảnh khắc mà sự kiên trì trong đức tin – của chính mình hoặc của người khác – đã tạo nên sự khác biệt. Những lúc niềm hy vọng không hề phai nhạt… Những lúc sự hiện diện chữa lành của Thiên Chúa tìm được lối bước vào cuộc đời tôi. Khi câu chuyện diễn tiến, ngay cả các môn đệ cũng tỏ ra ái ngại và muốn xua người mẹ tội nghiệp ấy đi. Mong muốn bảo vệ những gì quen thuộc đã trở thành rào cản. Hãy nhẹ nhàng tự hỏi lòng mình: Đã bao giờ tôi chậm trễ trong việc đón nhận người khác? Đã bao giờ tôi e ngại những điều mới mẻ, hay ngần ngại lắng nghe tiếng nói của những người bên lề xã hội? Tôi muốn dâng những khoảnh khắc ấy lên Thiên Chúa ngay lúc này, không chút sợ hãi. Và nếu có thể, hãy xin cho được ơn nhìn sự việc theo cách nhìn của Thiên Chúa… cũng như xin sự tha thứ ở những nơi cần thiết. Đây là Thiên Chúa, Đấng vừa thách thức vừa lắng nghe. Một Thiên Chúa đáp lại sự kiên trì bằng lòng trắc ẩn.
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và người mẹ ấy trong tâm trí, hãy chú ý đến những lời nói đọng lại trong mình… giọng điệu… diễn biến của cuộc gặp gỡ. Hãy để những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng mình được bộc lộ. Và giờ đây, hãy thưa chuyện với Chúa Giêsu như một người bạn tâm tình với người bạn. Hãy chia sẻ những điều chất chứa trong lòng mình – những ước muốn, những thắc mắc và những niềm hy vọng. Chúa Giêsu đang mời gọi tôi làm gì với đức tin mà tôi đã lãnh nhận? Tôi được mời gọi thế nào để tin tưởng sâu sắc hơn… hay kiên trì trung tín hơn?






0 comments:
Post a Comment