Friday, February 6, 2026

Thứ Bảy Tuần IV Thường Niên – Năm A – 7-2-2026

Thu Bay IV TN

1 Vua 3:4-13

Hồi đó, Vua Sa-lô-môn đi Ghíp-ôn để tế lễ vì chỗ ấy là nơi cao quan trọng nhất; vua Sa-lô-môn dâng một ngàn lễ vật toàn thiêu trên bàn thờ ấy.  Tại Ghíp-ôn, đang đêm Đức Chúa hiện ra báo mộng cho vua Sa-lô-môn, Thiên Chúa phán: “Ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho.”  Vua Sa-lô-môn thưa: “Chính Ngài đã lấy lòng nhân hậu lớn lao mà xử với tôi tớ Chúa là Đa-vít thân phụ con, như người đã bước đi trước nhan Chúa cách trung thực, công chính, với tâm hồn ngay thẳng.  Chúa đã duy trì lòng nhân hậu lớn lao ấy đối với người, khi ban cho người có một đứa con ngồi trên ngai của người hôm nay.  Và bây giờ, lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của con, chính Chúa đã đặt tôi tớ Chúa đây lên ngôi kế vị Đa-vít, thân phụ con, mặc dầu con chỉ là một thanh niên bé nhỏ, không biết cầm quyền trị nước.  Con lại ở giữa dân mà Chúa đã chọn, một dân đông đúc, đông không kể xiết, không sao đếm nổi.  Xin ban cho tôi tớ Chúa đây, một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái; chẳng vậy, nào ai có đủ sức cai trị dân Chúa, một dân quan trọng như thế?”  Chúa hài lòng vì vua Sa-lô-môn đã xin điều đó.  Thiên Chúa phán với vua: “Bởi vì ngươi đã xin điều đó, ngươi đã không xin cho được sống lâu, hay được của cải, cũng không xin cho kẻ thù ngươi phải chết, nhưng đã xin cho được tài phân biệt để xét xử,  thì này, Ta làm theo như lời ngươi: Ta ban cho ngươi một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi, chẳng một ai sánh bằng, và sau ngươi, không một ai bì kịp.  Cả điều ngươi không xin, Ta cũng sẽ ban cho ngươi: giàu có, vinh quang, đến nỗi suốt đời ngươi, không có ai trong các vua được như ngươi.”

(Trích Sách Các Vua I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một câu chuyện thật đẹp về cách cầu nguyện của Vua Sa-lô-môn.  Tôi có thể học được gì trong cách cầu nguyện của ông?  Trước trách nhiệm rất lớn của ông đối với dân, ông cảm thấy lo và sợ hãi.  Ông nhìn thật sâu vào những nỗi lo ấy và cầu xin cùng Chúa.  Ông chỉ xin hai điều: Tâm hồn biết lắng nghe, và sự khôn ngoan phân định phải trái.  Nhu cầu của tôi thật sự cần trong lúc này là gì?  Tôi thổ lộ cùng Chúa xem.  Tâm hồn lắng nghe và sự khôn ngoan biết phân biệt phải trái có phải là những nhu cầu tôi cũng cần xin Chúa trong giây phút này?  Hãy mạnh dạn thân thưa với Chúa.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến cách Chúa đáp lời cầu của Vua Sa-lô-môn.  Chúa hài lòng về những lời cầu xin của Vua.  Tôi có cảm nhận này bao giờ chưa?  Có khi nào tôi cảm thấy Chúa rất vui về những lời cầu xin của tôi, Ngài đã cho tôi không chỉ điều tôi xin, mà còn cả những gì tôi không xin nữa.  Tôi dành giây phút này cảm tạ Chúa về những cảm nghiệm ấy. 

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment