Mác-cô 8:1-10
Trong những ngày ấy, có rất đông dân chúng, và họ không có gì ăn, nên Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói: “Thầy chạnh lòng thương dân chúng, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn! Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến.” Các môn đệ thưa Người: “Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no?” Người hỏi các ông: “Anh em có mấy chiếc bánh?” Các ông đáp: “Thưa có bảy chiếc.” Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho dân chúng. Các ông cũng có mấy con cá nhỏ. Người đọc lời chúc tụng, rồi bảo các ông dọn luôn cá nữa. Dân chúng đã ăn và được no nê. Người ta nhặt lấy những mẩu bánh còn thừa: bảy giỏ! Số người ăn độ chừng bốn ngàn người. Người giải tán họ. Lập tức, Đức Giê-su xuống thuyền với các môn đệ và đến miền Đan-ma-nu-tha.
(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Tôi có thể thấy, trong các bài đọc của tuần này đều có chung một chủ đề, đó là: Đức tin. Bài đọc hôm nay là một câu chuyện khá quen thuộc với nhiều người, bởi nó rất nổi tiếng. Tôi có thể tập trung vào điểm thứ nhất, đó là: Chúa Giêsu. Chúa Giêsu thấy dân chúng đi theo mình mấy ngày trời, Ngài chạnh lòng thương họ. Tôi thử hình dung, mình cũng đang ở trong đám đông đó, đã theo Chúa Giêsu cả mấy ngày trời. Tôi và mọi người, ai cũng đói lả. Đi tiếp chắc không nổi, trở về cũng không xong, vì quá đói. Giữa lúc đang đói đó, tôi lại được Chúa Giêsu cho ăn, tôi cảm thấy thế nào? Tôi tin được không, khi mà trước mắt tôi chỉ có bảy ổ bánh, nhưng lại có đến cả bốn ngàn người? Dù tin hay không, Chúa Giêsu đã có thể hóa bánh ra nhiều cho mọi người ăn no mà vẫn còn dư. Tôi muốn nói gì với Ngài trong lúc này?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và lần này tôi để ý đến các môn đệ, và để ý đến dân chúng trước phép lạ Chúa Giêsu làm. Có lẽ ai cũng há hốc miệng ngỡ ngàng. Nếu tôi có ở đó, tôi có những phản ứng giống họ không? Từ những tầm thường, nhưng trong tay Chúa mọi sự đã trở nên phi thường. Trong đời sống tôi có bao giờ kinh nghiệm những sự tương tự như vậy chưa? Chuyện xảy ra với người khác hay chính tôi? Kinh nghiệm ấy giúp tôi có cái nhìn như thế nào về Chúa? Tôi chia sẻ những cảm nghiệm và phản ứng của tôi trước những gì Chúa đang làm cho tôi và những người xung quanh.






0 comments:
Post a Comment