Friday, September 18, 2020

Thứ Bảy Tuần XXIV Thường Niên – Năm A – 19-9-2020

 

Thu Bay 24 TN

Luca 8:4-8

4 Khi ấy, dân chúng tụ họp đông đảo.  Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giê-su.  Bấy giờ Người dùng dụ ngôn mà nói rằng: 5“Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình.  Trong khi người ấy gieo, thì có hạt rơi xuống vệ đường, người ta giẫm lên và chim trời ăn mất. 6 Hạt khác rơi trên đá, và khi mọc lên, lại héo đi vì thiếu ẩm ướt. 7 Có hạt rơi vào giữa bụi gai, gai cùng mọc lên, làm nó chết nghẹt. 8 Có hạt lại rơi nhằm đất tốt, và khi mọc lên, nó sinh hoa kết quả gấp trăm”.  Nói xong, Người hô lên rằng: “Ai có tai nghe thì nghe.”

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay có thể làm tôi kết luận một cách nhanh chóng rằng: Chẳng đời nào có ai gieo hạt như người trong dụ ngôn này.  Bởi hạt thì mua và có hạn.  Ai gieo cũng muốn hạt giống của họ rơi vào đất tốt nơi đã cày xới, để rồi hạt sẽ nẩy mầm và đem lại một mùa gặt tốt.  Xin đừng vội chê trách người gieo giống này là bất cẩn, bởi đó không phải là chủ đích của dụ ngôn mà Chúa Giêsu kể.  Hơn nữa, người gieo trong dụ ngôn này chính là Thiên Chúa!  Hạt giống ở đây chính là lời Chúa, và các loại đất mà hạt được gieo vào ở đây chính là tình trạng tâm hồn của mỗi người.  Hiểu như vậy tôi mới thấy, không phải Thiên Chúa bất cẩn khi gieo hạt, nhưng là sự quảng đại và hy vọng của Chúa khi gieo lời của Ngài.  Quảng đại ấy là, dù tâm hồn tôi có như thế nào: mầu mỡ, sỏi đá, gai góc, hay vệ đường, Chúa vẫn gieo lời của Ngài vào tâm hồn tôi.  Có khi nào tôi đã tự trách mình rằng Chúa chẳng thương tôi, chỉ vì tâm hồn tôi đầy gai góc, đầy sỏi đá chăng?  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này?  Có thể một tâm tình đẹp đó là: Mở lòng đón nhận lời Chúa gieo vào trong tôi lúc này.  Hy vọng ấy là, dù tâm hồn tôi có như thế nào: mầu mỡ, sỏi đá, gai góc, hay vệ đường, Chúa vẫn gieo và hy vọng rằng lời Ngài sẽ mọc và trổ sinh hoa trái.  Tôi muốn nói gì với Chúa và làm gì để lời Ngài được trổ sinh gấp trăm trong tôi?

2.      Chúa Giêsu kết thúc dụ ngôn bằng câu nói: “Ai có tai nghe thì nghe.”  Câu nói này mở ngỏ cho sự tự do chọn lựa của tôi với ân sủng của Chúa.  Tôi muốn nhìn nhận lòng quảng đại của Chúa luôn đổ trên tôi, dù tôi có là gì đi nữa, cũng là tùy ở tôi.  Nếu tôi khiêm nhường đủ và đón nhận lòng quảng đại của Chúa, tôi sẽ dư tràn.  Tôi có tin Chúa luôn đặt niềm tin ở tôi hay không, dù tôi có là gì đi nữa, cũng là tùy ở tôi.  Tôi chọn thái độ nào đây?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, September 17, 2020

Thứ Sáu Tuần XXIV Thường Niên – Năm A – 18-9-2020

Thu Sau 24 TN 

Luca 8:1-3

1Khi ấy, Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa.  Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai 2và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh.  Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ, 3bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa.  Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Phúc âm Luca có nhiều tên gọi: Phúc âm của cầu nguyện; Phúc âm của lòng thương xót Chúa; Phúc âm về Chúa Thánh Thần; Phúc âm của công bằng xã hội, và Phúc âm của nữ giới.  Phúc âm Luca được gọi là Phúc âm của nữ giới bởi trong đó, nữ giới được ghi nhận và có một chỗ đứng đặt biệt.  Giờ cầu nguyện hôm nay tôi có thể hình dung sự hiện diện của họ, không thể bỏ qua, trong những người theo Chúa.  Có một số đông những người nữ đã theo Chúa Giêsu và Giáo hội, trải qua chiều dài của dòng lịch sử Giáo hội từ ban đầu cho đến ngày nay, họ vẫn chiếm một số đông trong mọi sinh hoạt của Giáo hội, cụ thể trong Thánh lễ hằng ngày.  Họ cũng là những người quảng đại và hiếu khách từ thời Chúa Giêsu cho đến hôm nay.  Điều gì đã khiến họ thật quảng đại và hiếu khách như vậy?  Nhìn gương sáng và đời sống của họ, tôi được thôi thúc làm gì cho Chúa và Giáo hội hôm nay? 

2.      Nữ giới đóng một vai trò rất quan trọng trong thế giới và trong Giáo hội, ở mọi thời đại.  Họ không chỉ chiếm một nửa dân số thế giới, nhưng đặc biệt hơn, họ luôn là những người đầu tiên dạy cho người ta biết về Chúa.  Họ đã là những người đầu tiên loan báo Tin Mừng Phục Sinh.  Họ luôn là những người đã duy trì và bảo vệ đức tin trong Giáo hội, đặc biệt vào những thời kỳ cấm đạo.  Ấy vậy mà, họ đã không được tôn trọng như nam giới, từ xưa cho đến nay.  Ấy vậy mà, công lao của họ thường đã bị lãng quên, hoặc đã không được nhìn nhận và biết ơn.  Trong giây phút này, tôi muốn cầu nguyện cho sự bình đẳng nam nữ trong Giáo hội và xã hội.  Tôi muốn cầu nguyện cho những người bà, người mẹ và các nữ tu đã luôn sáng tạo và không mệt mỏi giới thiệu đức tin cho tôi và thế giới suốt hai mươi thế kỷ qua.  Tôi muốn cầu nguyện cho những người nữ đang bị kỳ thị, đối xử bất công, nạn nhân của bạo hành trong gia đình, và nạn nhân của tình trạng buôn người và mãi dâm trên thế giới hiện nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, September 16, 2020

Một Ngày Cho Tâm Hồn: GẶP CHÚA QUA MÁY ẢNH!

Một Ngày Cho Tâm Hồn: GẶP CHÚA QUA MÁY ẢNH!

Xin mời mọi người ghi danh qua đường dẫn sau: 

https://tinyurl.com/y4aa8rqw

Gap Chua Qua May Anh




Thứ Năm Tuần XXIV Thường Niên – Năm A – 17-9-2020

Thu Nam 24 TN

Luca 7:36-50

36Khi ấy, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình.  Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. 37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. 38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người.  Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

39Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!” 40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” 41 Đức Giê-su nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai.  Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?” 43 Ông Si-môn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.”  Đức Giê-su bảo: “Ông xét đúng lắm.”

44Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ?  Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. 45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. 46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. 47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.  Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” 48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” 49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được tội?” 50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị.  Chị hãy đi bình an.”

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay quá hay!  Câu chuyện Chúa Giêsu đến ăn ở nhà một người Pha-ri-sêu cho tôi nhiều điều để suy ngẫm trong giờ cầu nguyện này.  Người Pha-ri-sêu đã thiết đãi Chúa Giêsu món gì, không quan trọng, bởi chẳng liên quan gì đến tôi.  Điều quan trọng hơn đó là, sự hiện diện cùng những hành động của người đàn bà tội lỗi trong thành, và cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và chủ nhà Pha-ri-sêu, bởi tôi có thể thấy tôi ở trong đó.  Trước hết, tôi muốn hình dung Chúa Giêsu đang nằm ở phản để ăn, theo phong tục thời bấy giờ.  Tôi đọc lại thật kỹ cách mô tả của Luca về người đàn bà này và những việc làm của bà.  Bà là người tội lỗi trong thành.  Bà mang theo một bình bạch ngọc dầu thơm.  Bà đứng khóc bên chân Chúa Giêsu.  Khóc đến mức nước mắt nhiều như tưới ướt chân Chúa Giêsu.  Bà không lấy khăn, cũng chẳng dùng áo của bà nhưng lấy tóc lau chân Chúa Giêsu.  Rồi bà xức dầu chân Chúa Giêsu, đúng ra bà nên xức dầu đầu Chúa Giêsu.  Bằng sự hình dung này, tôi muốn đi vào tâm trạng của bà có với Chúa Giêsu.  Tâm tình của bà đối với Chúa Giêsu như thế nào?  Chúa Giêsu đã có thái độ nào đối với bà?  Tôi để ý tâm trạng, tâm tình, thái độ hay cảm nghĩ nào tôi đang có với Chúa Giêsu trong lúc này.  Có bao giờ tôi đã đến với Chúa Giêsu như người đàn bà tội lỗi này, hoặc như tâm trạng tôi đang có lúc này chưa?  Tôi để ý những gì đang xảy ra trong tôi và đang dẫn tôi đến với Chúa ra sao.

2.      Thứ đến, tôi muốn hình dung cuộc trao đổi giữa Chúa Giêsu và ông Pha-ri-sêu tại bàn ăn và dụ ngôn Chúa Giêsu kể.  Tôi muốn đi vào những cảm nghĩ của ông ta.  Dù trong không gian chật hẹp của phòng ăn, nhưng lòng ông sao xa cách nghìn trùng đối với người đàn bà tội lỗi này.  Điều gì đã khiến ông thật xa với người đàn bà này, trong khi đó dường như chẳng có một khoảng cách nào giữa Chúa Giêsu và người đàn bà này?  Một hình ảnh đối lập lớn giữa hai tấm lòng: Lòng Chúa Giêsu thì rộng thênh thang, lòng ông Pha-ri-sêu thì chật hẹp, không còn chỗ chen chân.  Có khi nào tôi cũng rất xa cách với những người mà tôi cho là họ rất tội lỗi và xấu xa không?  Ông Pha-ri-sêu cùng đồng bàn với Chúa Giêsu, vậy mà lòng ông sao thật xa đối với người đàn bà tội lỗi.  Có khi nào tôi cũng đi lễ, cùng ăn Mình và Máu Chúa Giêsu, vậy mà tôi thật xa với vợ, chồng, con cái tôi, thật xa với người ngồi cùng băng ghế với tôi, thật xa với người cùng giáo xứ và hàng xóm của tôi?  Tôi muốn nói gì với Chúa trong lúc này và làm gì để khoảng cách giữa tôi với những người xung quanh được ngắn lại dần, đặc biệt những người mà tôi đang thiếu thiện cảm chỉ vì họ khác giới, khác mầu da, khác niềm tin, khác văn hóa, khác quan điểm chính trị với tôi?  Tôi cần Chúa giúp không?  Tôi nói với Chúa nhu cầu này.        

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, September 15, 2020

Thứ Tư Tuần XXIV Thường Niên – Năm A – 16-9-2020 – Lễ Thánh Cornelius, Giáo Hoàng, và Thánh Cyprian, Giám Mục Tử Đạo

Thu Tu 24 TN

1 Cô-rin-tô 12:31-13:13

12/31 Thưa anh em, trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất.  Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả. 13/1 Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng. 2 Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. 3 Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi. 4 Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, 5 không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, 6 không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. 7 Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. 8 Đức mến không bao giờ mất được.  Ơn nói tiên tri ư?  Cũng chỉ nhất thời.  Nói các tiếng lạ chăng?  Có ngày sẽ hết.  Ơn hiểu biết ư?  Rồi cũng chẳng còn. 9 Vì chưng sự hiểu biết thì có ngần, ơn nói tiên tri cũng có hạn. 10 Khi cái hoàn hảo tới, thì cái có ngần có hạn sẽ biến đi. 11 Cũng như khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con. 12 Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt.  Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi. 13 Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến.

(Trích Thư Cô-rin-tô I bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Bài đọc hôm nay tuyệt đẹp!  Thánh Phao-lô như chỉ cho tôi cách thức cầu nguyện đúng và cần thiết nhất.  Có phải không, bao lâu nay, mỗi khi bước vào giờ cầu nguyện, tôi luôn có cả một danh sách dài những điều tôi muốn Chúa làm cho tôi: Nào là cho con thi đậu, cho con khỏi bệnh, cho con trúng số, cho con buôn may bán đắt...!  Danh sách ấy cứ như thể là tờ chia việc trong ngày (job description) cho Chúa.  Cứ như thể Chúa là con sen, hay osin của tôi vậy, hoặc nếu không phải con sen thì cũng như, vợ dặn chồng, cha mẹ dặn con phải làm điều này điều kia trong ngày!  Thánh Phao-lô, trong bài đọc hôm nay, khuyên tôi không nên cầu nguyện như vậy.  Điều quan trọng và đáng xin duy nhất từ Chúa đó là, lòng mến Chúa.  Bởi nếu có lòng mến Chúa, si mê Ngài, thuộc về Ngài, tôi sẽ có tất cả.  Khi si mê Thiên Chúa như người yêu của tôi, tôi sẽ có sức và cái nhìn mới trong mọi sự và dám làm mọi sự; đặc biệt, không phải chờ đợi Ngài sai tôi phải đi đâu hay phải làm gì tôi mới làm, bởi tôi sẽ tự biết tôi sẽ phải làm gì để đẹp lòng Ngài.  Giờ cầu nguyện hôm nay, tôi muốn xin cho được lòng mến Chúa thiết tha với cả trí, tâm, thân của tôi.

2.      Nhưng làm sao biết tôi có lòng mến Thiên Chúa?  Trước hết, mến Chúa không thể trên môi miệng hoặc ở trong lòng, nhưng nó cần được diễn tả qua những hành động cụ thể, với mọi người xung quanh.  Phao-lô còn mô tả những dấu chỉ của lòng mến như thế này: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.  Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả.”  Tôi nguyện ngẫm thật kỹ về những lời này và để những lời này cảm hóa, cũng như định hướng lối sống thường ngày của tôi.   

Monday, September 14, 2020

Thứ Ba Tuần XXIV Thường Niên – Năm A – 15-9-2020 – Lễ Đức Mẹ Sầu Bi

Thu Ba 24 TN 

Ga 19:25-27

25Khi ấy, đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” 27 Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

(Trích Phúc âm Gioan bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.      Hôm nay Giáo hội mừng lễ Đức Mẹ Sầu Bi, một ngày lễ xuất hiện vào khoảng thế kỷ 12, từ lòng sùng kính Đức Mẹ của các tu sĩ Dòng Benedictine.  Dần dần, ngày lễ này được phổ biến rộng rãi trong Giáo hội và chính thức đi vào lịch Phụng vụ của Giáo hội với tên gọi: Lễ Đức Mẹ Thương Xót.  Nhưng đến năm 1814, ĐGH Pius X đã ấn định ngày lễ vào 15 tháng 9, và đổi tên ngày lễ thành: Lễ Kính Bảy Sự Đau Thương của Đức Mẹ, dựa trên những gì Mẹ đã phải trải qua như đã được ghi nhận trong Phúc âm Luca.  Ngày nay, ngày lễ này được gọi tắt thành: Lễ Đức Mẹ Sầu Bi, và được mừng ngay sau Lễ Suy Tôn Thánh Giá.  Chắc hẳn, Giáo hội có ý hướng thiêng liêng trong sự sắp xếp này.  Thứ nhất, không một ai đã có thể hiểu được những đau khổ trong cuộc thương khó của Chúa Giêsu bằng Mẹ Maria.  Thứ hai, không một người mẹ nào đã đau khổ bằng Đức Mẹ, trong cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, con của Mẹ.  Bởi vậy, mừng Lễ Mẹ Sầu Bi ngay sau Lễ Suy Tôn Thánh Giá, Giáo hội không hẳn chỉ là muốn tôi tập trung vào những đau khổ của Mẹ, nhưng còn qua Mẹ, người duy nhất, giúp tôi thấu hiểu những đau khổ của Chúa Giêsu.  Giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể chiêm ngắm hình ảnh Mẹ đứng dưới chân thập giá, nhìn con của Mẹ đang quằn quại đau đớn trong những giây phút cuối đời.  Tôi muốn nói gì với Mẹ Maria?  Xin Mẹ giúp tôi hiểu được những đau khổ của Mẹ.  Cũng xin Mẹ giúp tôi hiểu và cảm nghiệm được phần nào những đau khổ của Chúa Giêsu trên thập giá.

2.      Dĩ nhiên việc mừng Lễ Mẹ Sầu Bi không phải là để tôi mường tượng về những đau khổ của Mẹ và con của Mẹ đã phải trải qua năm xưa, rồi thêm lòng yêu mến Chúa và Mẹ, nhưng còn là giúp tôi trở nên nhạy bén và cảm thông với những đau khổ của những bà mẹ quanh tôi, những người khốn khổ quanh tôi.  Tôi có thể làm được gì cho họ?  Trước hết và trong giây phút này, tôi có thể cầu nguyện cho họ.  Tôi xin Mẹ giúp tôi phải làm gì, một cách cụ thể, để nâng đỡ những người đau khổ quanh tôi, đặc biệt trong mùa đại dịch covid-19 này.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát: “Mẹ Đứng Đó,” của Kim Long, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=EftJmOQevjk

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, September 13, 2020

Thứ Hai Tuần XXIV Thường Niên – Năm A – 14-9-2020 – Lễ Suy Tôn Thánh Giá

Thu Hai XXIV TN 

Phi-líp-phê 2:6-11

6Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, 7nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. 8 Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. 9 Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. 10 Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; 11và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: “Đức Giê-su Ki-tô là Chúa.”

(Trích Thư Phi-líp-phê bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hôm nay là Lễ Suy Tôn Thánh Giá, và phải nói ngay rằng: Kitô giáo không tôn sùng đau khổ, mặc dù hình ảnh rõ ràng nhất trên Thánh giá đó là, Chúa Giêsu hoàn toàn vô tội mà đã bị khổ hình đến man rợ và chết treo một cách ô nhục trên đó.  Không.  Đau khổ không làm nên ơn cứu độ.  Nếu đau khổ đem lại ơn cứu độ, thì chiều hôm ấy không chỉ có một mình Chúa Giêsu chịu đóng đinh, mà còn có cả hai tên trộm cướp nữa cũng bị khổ hình giống Ngài.  Hơn nữa trên Đồi Gôn-gô-tha năm xưa, Hoàng đế La-mã đã không chỉ tử hình có ba người, nhưng trước đó đã tử hình cả ngàn người khác nữa.  Đồng thời trong cuộc đời này, không chỉ có Chúa Giêsu mới chịu nhục hình một cách tàn độc như vậy, nhưng đã có và vẫn còn cả hàng triệu người khác đã phải chịu đau khổ một cách tàn bạo và kéo dài ngày này qua năm khác, hơn cả những gì Chúa Giêsu đã phải chịu.  Giáo hội mừng Lễ Suy Tôn Thánh Giá, không vì thánh giá là hình ảnh của đau khổ, nhưng cao trọng hơn cả đó là, thánh giá là một biểu tượng rõ ràng nhất của một tình yêu vô điều kiện, tình yêu cho đi đến cùng của Thiên Chúa.  Chính tình yêu này mới làm nên ơn cứu độ, và chỉ một mình Chúa Giêsu mới có thể đem đến ơn cứu độ cho tôi.  Trong giây phút này, tôi muốn ngắm nhìn thánh giá để cảm nghiệm tình yêu lớn lao này đang dành cho tôi.  Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu trên thập giá lúc này? 

2.     Mục đích của Phật giáo là giải thoát con người khỏi mọi đau khổ, và Đức Phật đã gọi con đường giải khổ ấy là: Tứ Diệu Đế (Khổ đế; Tập đế; Diệt đế, và Đạo đế).  Khác với Phật giáo, Chúa Giêsu của Kitô giáo không đến để giải quyết vấn đề đau khổ, nhưng vì yêu con người cho đến cùng, Ngài ôm lấy đau khổ của con người, đi vào trong đau khổ để đồng hành cùng con người và để cứu độ con người.  Bởi vậy, Thánh giá còn là biểu tượng của tình yêu khiêm nhường đến tột cùng.  Bài đọc hôm nay diễn tả thật đúng thế nào là khiêm nhường thực sự.  Tôi đọc lại bản văn trên nhiều lần, bao nhiêu có thể, và dừng lại ở những chữ, câu nào đánh động tôi nhất, để cảm nghiệm tình yêu ấy tuôn chảy, thấm vào tận xương tủy tôi, nói với tôi.  Tôi muốn kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng bài hát, “Giêsu - Giêsu” của Lm. Thành Tâm, với giọng ca của Vinh Hạnh, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=B4lcA1UGdL4&ab_channel=H%E1%BA%A1nhVinh

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, September 12, 2020

Chúa Nhật Tuần XXIV Thường Niên – Năm A – 13-9-2020

CN XXIV TN 

Huấn Ca 27:30-28:9

27/30Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm, về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài. 28/1 Kẻ báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của Đức Chúa, tội lỗi nó, Người xem xét từng ly. 2 Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. 3 Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành! 4 Nó chẳng biết thương người đồng loại, mà lại dám xin tha tội cho mình! 5 Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận, thì ai sẽ xin tha tội cho nó? 6 Hãy nhớ đến ngày tận số mà chấm dứt hận thù, nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết mà trung thành giữ các điều răn. 7 Hãy nhớ đến các điều răn mà đừng oán hờn kẻ khác, nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao mà không chấp nhất điều lầm lỗi. 8 Tránh đôi co, con sẽ bớt phạm tội, vì người hung hăng thì hay gây gổ. 9 Người tội lỗi làm cho bè bạn nên bất hoà, gây chia rẽ giữa những người hoà thuận.

(Trích Sách Huấn Ca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc hôm nay trích từ Sách Huấn Ca, một tập sách nói về luân lý Do-thái, viết ra vào khoảng năm 200-175 T.C.N, do tác giả là Ben Sira.  Những lời thánh hiền này đáng được gọi là Kinh Thánh, bởi dù đã được viết ra cách đây 23 thế kỷ, trong Văn hóa Lưỡng Hà (Mesopotamian), vậy mà vẫn còn thích hợp với đời sống luân lý và niềm tin của tôi hôm nay.  Trước hết, bài đọc hôm nay đề cập đến hai vấn đề kinh tởm ở lòng người: Oán hờn và giận dữ.  Oán hờn và giận dữ là hai vấn đề muôn thuở ở tận sâu thẳm của lòng người.  Chúng mọc rễ đến chật lòng mỗi người, ở mọi thời đại, trong mọi nền văn hóa.  Khi oán hờn, dù người ấy có to lớn như thế nào, tâm hồn bỗng trở nên chật hẹp, chẳng còn lối nào cho bất cứ ai ra vào.  Khi giận giữ, dù người ấy có nhỏ bé đến đâu, nhưng sức công phá của giận dữ trong lòng họ có thế ví với vũ khí nguyên tử.  Tôi có đang oán hờn hay giận dữ ai không?  Hãy để ý, lòng tôi đang héo úa và trở nên khô cằn, mất dần sự sống như thế nào.  Tôi đọc lại những lời Huấn Ca trên và xin Chúa cho tôi được biến đổi. 

2.     Thuốc giải cho hai căn bệnh oán hờn và giận dữ là sự tha thứ.  Tha thứ là đề tài lớn trong mọi tôn giáo.  Tôn giáo nào cũng hướng con người đến sự thanh thoát, bắt đầu từ sự tha thứ.  Lời Huấn Ca hôm nay nhắc nhở tôi phải tha thứ vì tôi cũng cần được Chúa thứ tha.  Chúa Giesu cũng đòi buộc tôi phải tha thứ mãi mãi (Mt 18:21-35).  Tha thứ không có nghĩa là nhắm mắt làm ngơ, xí xóa, coi như sự ác đã không xảy ra.  Tha thứ cũng không có nghĩa là tôi phải quên.    Tha thứ, trước nhất, đó là vì tôi vô tội.  Tôi không thể dùng hận thù làm nhà tù để nhốt chính tôi.  Thứ đến, tha thứ đó là vì kẻ thù cũng như tôi, đều là con người, mà con người thì ai cũng lỗi lầm.  Cuối cùng, tha thứ là tôi ý thức rõ kinh nghiệm đau thương đã xảy đến với tôi, và ý thức đầy đủ quyền sống của tôi, để từ nay, tôi không để người ấy xúc phạm đến một lần nữa.  Yếu điểm của hầu hết các nạn nhân, dù vô tội, nhưng lại thích lên án chính mình và giam hãm mình như một tội nhân bằng cách, quyết không tha thứ.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn bàn chuyện tha thứ với Chúa và tìm sức mạnh ở Ngài, để tôi dám tha thứ và được tự do.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện này bằng bài hát, “Con Đi Tìm Bình An,” của Xuân Đường, qua đường dẫn sau: https://www.youtube.com/watch?v=sBVt75YcsB4&ab_channel=FrXuanDuong

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, September 11, 2020

Thứ Bảy Tuần XXIII Thường Niên – Năm A – 12-9-2020

Thu Bay XXIII TN 

Luca 6:43-45

43“Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. 44 Thật vậy, xem quả thì biết cây.  Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho! 45 Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu.  Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra.

(Trích Phúc âm Luca bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Một trong những quy tắc của Thánh I-nha-xi-ô, nhằm giúp mọi người biết phân biệt thần lành với thần dữ, được viết như sau: “Cần chú ý nhiều về diễn biến của tư tưởng.  Nếu từ đầu đến cuối đều tốt, hướng hẳn về đường lành, là dấu hiệu của thần lành.  Nhưng nếu diễn biến của tư tưởng đưa ta tới điều xấu hoặc lo ra, hay không được tốt như điều trước đó linh hồn đã định làm, hoặc làm giảm sút, khiến ta lo lắng, bối rối, mất sự bình an, yên tĩnh đã có từ trước, đó là dấu hiệu rõ ràng điều ấy bởi thần dữ, kẻ thù của sự tiến tới và phần rỗi của ta” (Linh Thao #333, Quy tắc V).  Quy tắc này rất gần với những gì Chúa Giêsu dạy trong bài đọc hôm nay: Cây tốt không sinh quả sâu và cây sâu không thể sinh quả tốt.  Đời sống của tôi bao lâu nay như thế nào?  Có điều gì hay có góc cạnh nào đó trong đời sống của tôi cần nhận định lại không?  Tôi đang sống và làm theo tiếng nói của thần nào?  Tôi xin Chúa một ánh sáng để nhìn lại đời sống của tôi, và can đảm làm theo những gì Chúa hướng dẫn trong giờ cầu nguyện này.    

2.     Tôi cũng để ý: Cái gì đang chiếm ngự con người, tâm hồn, những câu chuyện, tư tưởng của tôi gần đây?  Cái gì đang làm cho tôi bận rộn, mất hết thì giờ và sức lực vào nó?  Nó đang dẫn tôi đi đâu, hoặc đang sinh loại hoa quả nào?  Mỗi ngày tôi càng gần Chúa hơn và gần với mọi người hơn, hay mỗi ngày một xa Chúa và xa mọi người?  Trong giây phút này tôi muốn suy nghĩ, cùng Chúa tôi nhận định, và chọn lựa sao cho đúng ý Chúa và tâm tôi bình an.   

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, September 10, 2020

Thứ Sáu Tuần XXIII Thường Niên – Năm A – 11-9-2020

Thu Sau XXIII TN

1 Cô-rin-tô 9:16-22

16Thật vậy, đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm.  Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng! 17 Tôi mà tự ý làm việc ấy, thì mới đáng Thiên Chúa thưởng công; còn nếu không tự ý, thì đó là một nhiệm vụ Thiên Chúa giao phó. 18 Vậy đâu là phần thưởng của tôi?  Đó là khi rao giảng Tin Mừng, tôi rao giảng không công, chẳng hưởng quyền lợi Tin Mừng dành cho tôi. 19 Phải, tôi là một người tự do, không lệ thuộc vào ai, nhưng tôi đã trở thành nô lệ của mọi người, hầu chinh phục thêm được nhiều người. 20 Với người Do-thái, tôi đã trở nên Do-thái, để chinh phục người Do-thái.  Với những ai sống theo Lề Luật, tôi đã trở nên người sống theo Lề Luật, dù không còn phải sống theo Lề Luật nữa, để chinh phục những người sống theo Lề Luật. 21 Đối với những kẻ sống ngoài Lề Luật, tôi đã trở nên người sống ngoài Lề Luật, dù tôi không sống ngoài luật Thiên Chúa, nhưng sống trong luật Đức Ki-tô, để chinh phục những người sống ngoài Lề Luật. 22 Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu.  Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người.

(Trích Thư Cô-rin-tô I bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Từ bài đọc hôm nay, tôi có thể cảm thấy lòng nhiệt thành cho việc loan báo Tin Mừng như bừng cháy trong Phao-lô.  Lòng nhiệt thành ấy đã làm cho ông đứng ngồi không yên, cho ông sự sáng tạo để, miễn sao ông thu phục được nhiều người đến với Tin Mừng của Chúa Kitô.  Giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể nói chuyện với Phao-lô để được biết vì đâu mà ông có lòng nhiệt thành cho Tin Mừng đến như vậy, biết đâu tôi cũng được truyền lửa từ lòng nhiệt thành ấy.  Tôi cũng có thể chia sẻ những thao thức của tôi về Tin Mừng với Phao-lô, để ý xem ông sẽ chia sẻ với tôi những gì từ những kinh nghiệm rất phong phú và đầy xương máu của ông.

2.     Lòng nhiệt thành vì tiếng gọi Tin Mừng, Phao-lô đã trở nên rất uyển chuyển.  Ông đã trở nên mọi sự trong mọi người để có thể đem mọi người đến với Chúa Giesu.  Tôi đã làm những gì và đã loan Tin Mừng cho những ai?  Tôi đã uyển chuyển như thế nào để mọi người được đón nhận Tin Mừng, hay tôi đã không biết lắng nghe, rất nghiêm khắc, bắt mọi người phải đến với tôi, theo khuôn thước của tôi, theo đòi hỏi của tôi?  Tôi đọc lại nhiều lần kinh nghiệm của Phao-lô, một nhà truyền giáo đại tài nhất trong lịch sử Kito giáo, để học hỏi từ những kinh nghiệm ấy và đem áp dụng trước hết cho những người thân trong gia đình của tôi.     

Phạm Đức Hạnh, SJ