1 Sa-mu-en 3:1=1-10, 19-120
Hồi ấy, cậu bé Sa-mu-en phụng sự Đức Chúa, có ông Ê-li trông nom. Thời ấy, lời Đức Chúa thì hiếm và thị kiến cũng không hay xảy ra. Một ngày kia, ông Ê-li đang ngủ ở chỗ ông, mắt ông đã bắt đầu mờ, ông không còn thấy nữa. Đèn của Thiên Chúa chưa tắt và Sa-mu-en đang ngủ trong đền thờ Đức Chúa, nơi có đặt Hòm Bia Thiên Chúa. Đức Chúa gọi Sa-mu-en. Cậu thưa: “Dạ, con đây!”, rồi chạy lại với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.” Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu. Con về ngủ đi.” Cậu bèn đi ngủ. Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần nữa. Sa-mu-en dậy, đến với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.” Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu, con ạ. Con về ngủ đi.” Bấy giờ Sa-mu-en chưa biết Đức Chúa, và lời Đức Chúa chưa được mặc khải cho cậu. Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần thứ ba. Cậu dậy, đến với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.” Bấy giờ ông Ê-li hiểu là Đức Chúa gọi cậu bé. Ông Ê-li nói với Sa-mu-en: “Con về ngủ đi, và hễ có ai gọi con thì con thưa: ‘Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.’” Sa-mu-en về ngủ ở chỗ của mình. Đức Chúa đến, đứng đó và gọi như những lần trước: “Sa-mu-en! Sa-mu-en!” Sa-mu-en thưa: “Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.”
Sa-mu-en lớn lên. Đức Chúa ở với ông và Người không để cho một lời nào của Người ra vô hiệu. Toàn thể Ít-ra-en, từ Đan tới Bơ-e Se-va, biết rằng ông Sa-mu-en được Đức Chúa tín nhiệm cho làm ngôn sứ của Người.
(Trích Sách Samuen I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. Eli, như một vị thánh già, có một người giúp việc trẻ tuổi mới là Sa-mu-en, nhưng chính sự khôn ngoan của ông lão mới giúp chàng trai trẻ nhận ra rằng Chúa đang trực tiếp nói chuyện với mình. Chúa nói chuyện trực tiếp với mọi người. Khi nào tôi cảm thấy Chúa đang nói điều gì đó với mình? Theo truyền thống, Chúa được cho là nói chuyện qua giấc mơ, trí tưởng tượng, niềm tin, cảm xúc – rất nhiều cách khác nhau – chứ không chỉ là một giọng nói vang dội từ trời, mà còn qua những suy nghĩ xuất hiện trong tâm trí mang lại sự sống, lòng nhiệt huyết, đức hạnh, tình yêu và lòng tốt. Tôi có thể nhận ra Chúa đang nói chuyện với mình bằng những cách này không? Đôi khi tôi có thể khó tin, trước sự bao la của vũ trụ, rằng bất kỳ đấng tạo hóa nào của sự rộng lớn không thể tưởng tượng nổi lại có thể quan tâm đến từng người, cả những người nhỏ bé.
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy ngẫm về thái độ, niềm tin và sự sẵn sàng trong câu trả lời của Sa-mu-en: "Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe". Trong tĩnh lặng, tôi cũng thầm thưa với Chúa như Sa-mu-en, và chờ đợi sự đáp trả của Chúa.
Phạm Đức Hạnh, SJ







0 comments:
Post a Comment