Friday, January 9, 2026

Thứ Bảy Sau Lễ Hiển Linh – Năm A – 10-1-2026

Thu Bay Sau Le Hien Linh

Gioan 3:22-30

Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi tới miền Giu-đê.  Người ở lại nơi ấy với các ông và làm phép rửa.  Còn ông Gio-an, ông cũng đang làm phép rửa tại Ê-nôn, gần Sa-lim, vì ở đấy có nhiều nước, và người ta thường đến chịu phép rửa.  Lúc ấy, ông Gio-an chưa bị tống giam.

Bấy giờ, có một cuộc tranh luận xảy ra giữa các môn đệ của ông Gio-an và một người Do-thái về việc thanh tẩy.  Họ đến gặp ông Gio-an và nói: “Thưa thầy, người trước đây đã ở với thầy bên kia sông Gio-đan và được thầy làm chứng cho, bây giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông.”  Ông Gio-an trả lời: “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban.  Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói: ‘Tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.’  Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng.  Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn.  Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay cho tôi những thông tin, thú vị nhưng cũng đầy thách đố.  Thú vị ở chỗ là, chỉ có Phúc âm Gioan cho tôi thấy, không chỉ có Gioan làm phép rửa, mà cả Chúa Giêsu sau khi lãnh nhận phép rửa của Gioan, Ngài cũng làm phép rửa, bên cạnh việc rao giảng và chữa lành.  Như vậy, có một sự khác biệt giữa Gioan và Chúa Giêsu, dù cả hai đều rất nổi tiếng.  Tôi có thể dành giây phút này nhớ lại phép rửa mà tôi đã lãnh nhận.  Tôi trân quý và áp dụng phép rửa ấy trong đời sống của tôi như thế nào?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến điểm đầy thách đố trong bài Tin Mừng hôm nay.  Nên nhớ Gioan lúc bấy giờ rất nổi tiếng, người ta từ khắp nơi thôn quê cũng như thành thị tuôn đến với ông.  Giữa những lúc danh tiếng ông đang nổi như cồn, vậy mà ông rất khiêm nhường hạ mình trước danh tiếng Chúa Giêsu chỉ mới bắt đầu, quả là phi thường!  Những người theo ông ghen tức với Chúa Giêsu, thay cho ông, thế mà ông rất bình an và nói: “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban.  Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói: ‘Tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.’  Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng.  Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn.  Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”  Tôi có kinh nghiệm về sự khiêm nhường bao giờ chưa?  Kinh nghiệm ấy là một thách đố như thế nào đối với tôi?  Tôi muốn nói gì và xin gì cùng Chúa trong giây phút này? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment