Friday, January 30, 2026

Thứ Bảy Tuần III Thường Niên – Năm A – 31-1-2026

Thu Bay III TN

Mác-cô 4:35-41

Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!”  Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người.  Một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước.  Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ.  Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết mất, Thầy chẳng lo gì sao?”  Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi!  Câm đi!”  Gió liền tắt, và biển lặng như tờ.  Rồi Người bảo các ông: “Sao nhát thế?  Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?”  Các ông sợ hãi kinh hoàng và nói với nhau: “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Có thể nói, đây là bài đọc rất đẹp và gần gũi về đời sống cầu nguyện.  Thứ nhất, tôi để ý đến hình ảnh Chúa Giêsu ngủ trên thuyền.  Tại sao Chúa Giêsu ngủ?  Có lẽ Ngài mệt.  Chi tiết này cho tôi thấy một cái gì đó rất người, rất gần gũi nơi Chúa Giêsu.  Bài đọc mở đầu bằng chi tiết: “Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!”  Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền.”  Như vậy Chúa Giêsu và các môn đệ đã có một ngày dài với đám đông.  Đã là người, ai cũng có lúc mệt mỏi, và mệt thì ngủ.  Bình thường!  Nhưng có lẽ đây lại là một điểm thú vị.  Thú vị là tôi thấy Chúa rất người.  Thú vị là Ngài thật gần với tôi.  Không xa lạ!  Không ở chín tầng mây!  Đối với tôi Chúa là ai?  Mỗi khi tôi cầu nguyện, tôi có thấy Chúa thật gần với tôi?  Cảm nghiệm Chúa thật gần khiến tôi cầu nguyện dễ hay khó, so với cảm thấy Chúa xa cao chín tầng mây?  Tôi muốn nói chuyện với Chúa trong giây phút này, thân cận như bạn, hoặc như người thân của tôi.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến chi tiết thứ hai, đó là: các môn đệ gặp sóng gió, khiến họ hoảng loạn và kêu trách Chúa.  Phản ứng của các môn đệ chắc cũng không xa với những phản ứng của tôi mỗi khi gặp khó khăn, hoảng loạn.  Tuy nhiên, trong lúc sóng gió ấy, các môn đệ kêu cầu Chúa, nhưng chỉ cảm thấy thất vọng, vì họ chỉ thấy Chúa ngủ!  Tôi có kinh nghiệm này không?  Khi gặp khó khăn thử thách, cầu nguyện hoài mà chẳng thấy Chúa trả lời.  Tôi cảm thấy gì những lúc ấy?  Chúa ngủ?  Chúa không nghe?  Chúa không thương?  Mình không xứng đáng?  Mình không thánh đủ?  Giờ đây trong giây phút này, tôi muốn nghe cho thật rõ tiếng của Chúa nói với tôi những lúc ấy.  Liệu Ngài có trách tôi thiếu lòng tin?  Tôi lắng nghe và tôi đáp trả với Ngài.     

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment