Mác-cô 4:26-34
Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng dụ ngôn này: “Chuyện Nước Thiên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất. Đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết. Đất tự động sinh hoa kết quả: trước hết cây lúa mọc lên, rồi trổ đòng đòng, và sau cùng thành bông lúa nặng trĩu hạt. Lúa vừa chín, người ấy đem liềm ra gặt, vì đã đến mùa.”
Rồi Người lại nói: “Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây? Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được? Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại nhỏ nhất trong các hạt giống trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng.”
Người dùng nhiều dụ ngôn tương tự mà giảng lời cho họ, tuỳ theo mức họ có thể nghe. Người không bao giờ nói với họ mà không dùng dụ ngôn. Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau, thì Người giải nghĩa hết.
(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu nói về “Nước Thiên Chúa”. Có lẽ tôi đã nghe cụm từ này nhiều lần đến nỗi nó gần như trở thành một câu nói quen thuộc. Nhưng hôm nay, hãy dành chút thời gian để suy nghĩ sâu hơn. Điều gì đang thu hút tôi đến với Nước Thiên Chúa vào lúc này? Hai dụ ngôn đều nói về quá trình tăng trưởng kỳ diệu – điều mà có lẽ quen thuộc với Chúa Giêsu và những người nghe Ngài hơn là với tôi. Theo tôi, hai câu chuyện này muốn truyền tải thông điệp gì?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và tự hỏi bản thân: “Chúa Giêsu đang thách thức tôi làm điều gì ở đây? Ngài muốn tôi làm gì? Tôi có sẵn lòng làm điều đó không?” Cuối cùng, hãy tổng kết tất cả những gì tôi đã cảm nhận và suy nghĩ trong vài phút vừa qua và dâng lên như một lời cầu nguyện với Chúa Cha, hoặc với Chúa Giêsu, hoặc với Chúa Thánh Thần.







0 comments:
Post a Comment