Monday, August 10, 2026

Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-11-2026 - Lễ Thánh Cla-ra, Assisi

Mát-thêu 18:15, 10, 12-14

Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?”  Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và nói: “Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.  Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.  Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

“Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết, các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

“Anh em nghĩ sao?  Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?  Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.  Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Tôi có thể tìm thấy tôi rất rõ trong bài đọc hôm nay, khi tôi cũng được chứng kiến những gì rất người nơi các môn đệ.  Các môn đệ muốn biết ai là người lớn nhất, và câu trả lời của Chúa Giêsu là đặt một đứa trẻ vào giữa họ; Ngài đo lường sự cao trọng không phải bằng địa vị mà bằng sự bé mọn.  Thánh Cla-ra thành Assisi – vị thánh được mừng kính vào hôm nay – đã dành cả cuộc đời để gìn giữ các chị em trong tinh thần bé mọn ấy, luôn kiên định với điều mà bà gọi là đặc ân của sự nghèo khó.  Đâu là địa vị, sự an toàn hay vị thế mà tôi cảm thấy ngần ngại không muốn buông bỏ?  Người chăn chiên bỏ lại chín mươi chín con chiên để đi tìm con chiên bị lạc và vui mừng vì nó hơn cả những con còn lại.  Cha trên trời không muốn dù chỉ một trong những người bé mọn này phải hư mất.  Tôi có nhớ lại được khoảnh khắc nào mà tôi nhận ra mình được tìm kiếm như thế không – không phải vì mình xứng đáng được tìm, mà đơn giản chỉ vì mình đã đi lạc?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để bản thân mình hóa thân thành đứa trẻ ấy, hoặc thành con chiên duy nhất đang được tìm kiếm.  Sự bé mọn đầy hoan lạc của Thánh Cla-ra là một thái độ sống đầy mạnh mẽ và kiên quyết.  Liệu trong thâm tâm tôi có còn nơi nào khao khát sự an toàn khi được coi là người cao trọng, hay tôi sẵn sàng buông bỏ tất cả để cho phép con người đích thực nhất của mình được tìm thấy?

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment