Tuesday, November 11, 2025

Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên – Năm C – 12-11-2025 - Lễ Thánh Josaphat

Thu Tu XXXII TN

Luca 17:11-19

Khi ấy, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê.  Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người.  Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi!”  Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế.”  Đang khi đi thì họ được sạch.  Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa.  Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn.  Anh ta lại là người Sa-ma-ri.  Đức Giê-su mới nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao?  Thế thì chín người kia đâu?  Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?”  Rồi Người nói với anh ta: “Đứng dậy về đi!  Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay Giáo hội mừng lễ Thánh Josaphat, giám mục và tử đạo, ngài đã nỗ lực cho sự hiệp nhất giữa Kitô hữu Đông phương và Tây phương.  Cuộc đời của ngài là hành trình tìm kiếm sự hòa giải, chữa lành vết thương và kiên định với đức tin, ngay cả khi phải trả giá đắt.  Giống như người phong cùi Sa-ma-ri, Josaphat là một người ngoài cuộc – một thành viên của Giáo hội Đông phương – và là người đầu tiên của Giáo hội Đông phương được phong thánh.  Để tìm kiếm một mối liên hệ sâu sắc hơn, tôi muốn dành một chút thời gian hình dung, bước vào cuộc gặp gỡ này, giữa Chúa Giêsu và mười người phong.  Tôi muốn hình dung con đường dẫn vào làng, một điểm dừng chân trên đường đến Giê-ru-sa-lem, Chúa Giêsu đã đi qua vùng ngoại ô giữa Sa-ma-ri và Galilê.  Cả nhóm, như một thực thể đơn độc, một bóng đen phản chiếu ánh sáng không thể đến gần hơn. Tiếng kêu thảm thương của mười người phong cùi rống lên, giữ khoảng cách, tuyệt vọng: “Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng con!”  Những cảm xúc nào nảy sinh từ cảnh tượng này?  Tôi có nhớ lần nào tôi đã kêu cầu, hoặc có thể đã kêu cầu, Chúa bằng lời cầu nguyện tha thiết như thế này không?  Đáp lại, Chúa Giêsu chữa lành tất cả và sai họ đến gặp các tư tế.  Vào thời đó, các tư tế sẽ tuyên bố một người là ô uế, và do đó cần phải chính thức tuyên bố rằng họ đã sạch sẽ trở lại và có thể trở về với cộng đồng của mình.  Nhưng người Sa-ma-ri thì không—mặc dù là một phần của nhóm, anh ta vẫn là người ngoài cuộc, vẫn ô uế.  Vì vậy, cuộc gặp gỡ của anh ta với Chúa Giêsu còn hơn thế nữa. Anh ta nghe Chúa Giêsu phán: “Đức tin của anh đã cứu anh.”  Tôi có nhận ra những ân huệ mình đã nhận được không?  Tôi có đáp lại bằng lòng biết ơn không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy ngẫm về những lúc trong cuộc sống tôi tìm kiếm sự chữa lành từ sâu thẳm cuộc đời của tôi.  “Đức tin của anh đã cứu anh.”  Tôi muốn dành giây phút này để nhận ra Chúa đang hành động ở những nơi nào trong cuộc đời tôi.  Trong giây phút cầu nguyện này, tôi muốn chia sẻ với Chúa những gì đang diễn ra trong lòng tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment