Friday, November 14, 2025

Thứ Bảy Tuần XXXII Thường Niên – Năm C – 15-11-2025

Thu Bay XXXII TN

Luca 18:1-8

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí.  Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà.  Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì.  Trong thành đó, cũng có một bà goá.  Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: ‘Đối phương tôi hại tôi, xin ngài minh xét cho.’  Một thời gian khá lâu, ông không chịu.  Nhưng cuối cùng, ông ta nghĩ bụng: ‘Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc’.”  Rồi Chúa nói: “Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó!  Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao?  Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi?  Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ.  Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Một trong những đặc điểm được gán cho Phúc âm Luca đó là: "Phúc Âm Cầu Nguyện".  Trong Phúc âm này, tôi thấy thấy Chúa Giêsu cầu nguyện và dạy về cầu nguyện nhiều hơn hẳn so với các Phúc âm khác.  Bài đọc hôm nay là cả một bài học về cầu nguyện.  Ngài dạy phải kiên trì cầu nguyện luôn.  Tôi cảm thấy gì khi Chúa Giêsu nói về cầu nguyện?  Tôi thường làm gì khi cầu nguyện?  Tôi thường tập trung về chủ đề gì trong cầu nguyện thời gian này?  Những lời dạy của Ngài có thức tỉnh tôi về cầu nguyện?  Việc cầu nguyện của tôi dạo này như thế nào: sốt sắng hay bê trễ, tin tưởng hay hoài nghi, khô khan hay trào tràn ơn sủng?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến một cách hiểu khác rất khác về dụ ngôn này.  Rất thường khi đọc dụ ngôn này, nhiều lúc tôi hay nghĩ: Chúa là vị thẩm phán, còn tôi là bà góa.  Điều này có nghĩa là tôi nên kiên trì nài nỉ Chúa cho đến khi nhu cầu của mình được đáp ứng.  Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu tôi đảo ngược điều đó và nói rằng tôi là vị thẩm phán, còn Chúa là bà góa?  Có lẽ, cách hiểu này hợp lý hơn.  Giống như vị thẩm phán, về cơ bản tôi đã rất bất công với Chúa.  Đôi khi, tôi cũng không kính sợ Chúa, gán ghép cho Chúa đủ mọi điều, để tránh những lỗi lầm của mình.  Tôi muốn nói gì với Chúa trong giây phút này? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment