Khôn Ngoan 3:1-9
Linh hồn người công chính ở trong tay Thiên Chúa và chẳng cực hình nào động tới được nữa. Bọn ngu si coi họ như đã chết rồi; khi họ ra đi, chúng cho là họ gặp phải điều vô phúc. Lúc họ xa rời chúng ta, chúng tưởng là họ bị tiêu diệt, nhưng thực ra, họ đang hưởng an bình. Người đời nghĩ rằng họ đã bị trừng phạt, nhưng họ vẫn chứa chan hy vọng được trường sinh bất tử. Sau khi chịu sửa dạy đôi chút, họ sẽ được hưởng ân huệ lớn lao. Quả thế, Thiên Chúa đã thử thách họ và thấy họ xứng đáng với Người. Người đã tinh luyện họ như người ta luyện vàng trong lò lửa, và đón nhận họ như của lễ toàn thiêu. Khi đến giờ được Thiên Chúa viếng thăm, họ sẽ rực sáng như tia lửa bén nhanh khắp rừng sậy. Họ sẽ xét xử muôn dân, và thống trị muôn nước. Và Đức Chúa sẽ là vua của họ đến muôn đời. Những ai trông cậy vào Người, sẽ am tường sự thật; những ai trung thành, sẽ được Người yêu thương và cho ở gần Người, vì Người ban ân phúc và xót thương những ai Người tuyển chọn.
(Trích Sách Khôn Ngoan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. “Những ai trông cậy vào Người, sẽ am tường sự thật; những ai trung thành, sẽ được Người yêu thương và cho ở gần Người, vì Người ban ân phúc và xót thương những ai Người tuyển chọn.” Bài đọc hôm nay tràn ngập những hình ảnh vừa u buồn vừa hy vọng. Những lời này gợi lên trong tôi cảm xúc gì? Hôm nay là ngày lễ kính Thánh Ma-ti-nô thành Tours, một người lính La Mã đã trở thành tôi tớ của Chúa Kitô. Người ta kể rằng, khi nhìn thấy một người ăn xin chỉ mặc mỗi mảnh giẻ rách, Ma-ti-nô đã cắt chiếc áo choàng của mình làm đôi để che cho người đó. Đêm đó, Ma-ti-nô mơ thấy Chúa Giêsu mặc nửa chiếc áo choàng mà chính ngài đã cho đi. Hãy hình dung hơi ấm của chiếc áo choàng như dấu hiệu của việc được Chúa nâng đỡ. Điều này có ý nghĩa gì với tôi? “Linh hồn người công chính ở trong tay Thiên Chúa và chẳng cực hình nào động tới được nữa…” Bài đọc hôm nay cũng nói về đau khổ. Tâm trí cho tôi biết, người công chính ở trong tay Chúa. Ma-ti-nô đã sống như thể linh hồn ông được an toàn trong sự chăm sóc của Chúa, ngay cả khi bị hiểu lầm hoặc chế giễu. Tôi muốn đặt những cảm xúc hay trải nghiệm nào vào tay Chúa?
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy nghĩ xem tôi có thể “tỏa sáng như tia lửa giữa đống rơm” như thế nào để mang lại sự ấm áp và ánh sáng cho người khác? “Những ai trông cậy vào Người, sẽ am tường sự thật; những ai trung thành, sẽ được Người yêu thương và cho ở gần Người.” Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn dành thời gian để nghỉ ngơi trong sự hiện diện của Thiên Chúa, Đấng ban tặng tình yêu, ân sủng và lòng thương xót.
Phạm Đức Hạnh, SJ







0 comments:
Post a Comment