Luca 8:4-15
Khi ấy, dân chúng tụ họp đông đảo.
Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến
cùng Đức Giê-su. Bấy giờ Người dùng dụ
ngôn mà nói rằng: “Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình. Trong khi người ấy gieo, thì có hạt rơi xuống
vệ đường, người ta giẫm lên và chim trời ăn mất. Hạt khác rơi trên đá, và khi mọc lên, lại héo
đi vì thiếu ẩm ướt. Có hạt rơi vào giữa
bụi gai, gai cùng mọc lên, làm nó chết nghẹt.
Có hạt lại rơi nhằm đất tốt, và khi mọc lên, nó sinh hoa kết quả gấp
trăm”. Nói xong, Người hô lên rằng: “Ai
có tai nghe thì nghe.”
Các môn đệ hỏi Người dụ ngôn ấy
có ý nghĩa gì. Người đáp: “Anh em thì được
ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; còn với kẻ khác thì phải dùng dụ
ngôn để chúng nhìn mà không nhìn, nghe mà không hiểu. Đây là ý nghĩa dụ ngôn: Hạt giống là lời
Thiên Chúa. Những kẻ ở bên vệ đường là
những kẻ đã nghe nhưng rồi quỷ đến cất Lời ra khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được
cứu độ. Còn những kẻ ở trên đá là những
kẻ khi nghe thì vui vẻ tiếp nhận Lời, nhưng họ không có rễ. Họ tin nhất thời, và khi gặp thử thách, họ bỏ
cuộc. Hạt rơi vào bụi gai: đó là những kẻ
nghe, nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái
lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành. Hạt rơi vào đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời
với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết
quả.”
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ
https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
1.
Bài đọc hôm nay là một
dụ ngôn đã trở nên quen thuộc với nhiều người.
Tuy nhiên, đừng để sự quen thuộc ấy khiến tôi không nhận ra những điểm mới
lạ và độc đáo từ dụ ngôn. Trong dụ ngôn
này, Chúa Giê-su cho tôi thấy, Ngài là người gieo giống, nhưng không gieo có chọn
lọc. Ngài rải Lời cả trên vệ đường, đá sỏi
và bụi gai. Đây không phải sự thiếu khôn
ngoan, nhưng là lòng thương xót vô biên, chấp nhận rủi ro mất mát để không bỏ
sót một mảnh đất nào. Hãy thử hình dung
tôi đứng cạnh Chúa Giê-su khi Ngài kể dụ ngôn này. Tôi thấy người gieo giống đang vung tay rải hạt
khắp nơi. Hạt nào rơi trên đất xấu khiến
tôi cảm thấy “lãng phí”? Trong đời sống
của tôi hiện nay, Thiên Chúa đang gieo Lời ở những chỗ “khó” nào của tâm hồn tôi
(nỗi lo, thói quen cũ, vùng tối…) mà tôi từng nghĩ “không đáng”? Tôi dám để Ngài tiếp tục gieo ở đó không? Tôi muốn nói gì với Chúa trong giây phút này
về những gì Ngài đã gieo trong cuộc đời này, đặc biệt trong cuộc đời tôi?
2.
Tôi đọc lại bài đọc trên
một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến điểm Luca nhấn mạnh: đất tốt là những người
“nghe Lời với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà
sinh hoa kết quả”. Không phải cảm xúc nhất
thời, mà là một quá trình trưởng thành chậm rãi, bền bỉ qua thử thách. Hãy nhìn lại những lần Lời Chúa đã rơi vào
lòng tôi và tôi đã vui vẻ đón nhận. Sau
đó điều gì đã xảy ra? Tôi đã “nắm giữ” Lời
ấy như thế nào khi gai góc lo âu, giàu sang hay thú vui xuất hiện? Hiện nay, Chúa đang mời gọi tôi cần kiên trì ở
điểm nào cụ thể để Lời Ngài có thể chín muồi thành hoa trái, chứ không dừng lại
ở giai đoạn vui ban đầu?
Phạm Đức Hạnh, SJ






0 comments:
Post a Comment