Mát-thêu 1:18-23
Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành
hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai
ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và
không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần
Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại
đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh
Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt
tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” Tất cả sự việc này xảy ra là để ứng nghiệm lời
Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ
một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”
(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ:
https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. Hôm nay là ngày lễ sinh nhật Đức Mẹ, và bài đọc hôm nay là câu chuyện liên quan đến Đức Mẹ, nhưng không phải là Đức Mẹ khi còn ấu thơ. Bài đọc hôm nay nói về Giuse và qua Giuse đề cập đến Mẹ Maria. Trong bài đọc tôi thấy, Giuse rơi vào tình thế phải chọn lựa giữa hai điều tốt đẹp: yêu cầu của luật pháp và lòng thương xót dành cho Mẹ Maria. Phản xạ đầu tiên của ngài là bảo vệ Maria khỏi sự tủi nhục thay vì phơi bày sự việc. Ngay cả khi chưa hiểu rõ ý định của Thiên Chúa, Giuse đã có khuynh hướng chọn lòng trắc ẩn. Đã bao giờ tôi thấy mình nghiêng về lòng thương xót ngay cả khi chưa hoàn toàn hiểu lý do tại sao? Thiên thần hiện đến với Giuse trong giấc mơ, đúng vào lúc ngài ít kiểm soát được tình hình nhất, cũng là lúc ngài khó lòng lên kế hoạch hay dùng lý trí để tìm lối thoát. Lời phán dạy rõ ràng nhất của Thiên Chúa dành cho ngài lại đến trong giấc ngủ, trong sự yếu đuối và phó thác, chứ không phải qua những toan tính kỹ lưỡng của chính ngài. Có bao giờ Thiên Chúa ngỏ lời với tôi một cách rõ ràng nhất vào lúc tôi không thể kiểm soát mọi việc hay không nhìn thấy lối đi phía trước?
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem, có từ ngữ hay câu văn nào dường như đang dành riêng cho tôi hôm nay không. Điều đó dẫn dắt tôi đến đâu? Sự vâng phục của Giuse diễn ra trong thầm lặng và hầu như không được ghi chép lại. Tôi chưa bao giờ nghe ngài cất lời, thế nhưng toàn bộ câu chuyện Giáng Sinh lại phụ thuộc vào việc ngài sẵn lòng thưa "xin vâng" trước một điều mà ngài không thể thấu hiểu trọn vẹn. Liệu lúc này trong cuộc sống của tôi có đang hiện diện một lời mời gọi nào đòi hỏi sự tin tưởng thầm lặng tương tự như vậy không? Hãy thử thưa chuyện với Thiên Chúa về điều đó.
Phạm Đức Hạnh, SJ






0 comments:
Post a Comment