Luca 1:26-38
Khi ấy, bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa. Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng, vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading)
Gợi ý cầu nguyện
1. Câu chuyện Truyền tin mời gọi tôi bước vào một trong những khoảnh khắc quan trọng và linh thiêng nhất trong Kinh thánh. Tôi có nên nhân cơ hội này để bước vào bối cảnh không? Hãy để ý đến Mẹ Maria, một thiếu nữ trẻ đang ở nhà. Tôi hình dung thiếu nữa ấy như thế nào? Tôi hình dung sự xuất hiện của Tổng lãnh thiên thần Gabriel như thế nào? Tràn đầy ánh sáng và uy nghiêm? Nhẹ nhàng và hấp dẫn? Cảm xúc nào dâng trào khi tôi nghe lời chào của ngài: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nhưng cũng có: "Đừng sợ." Mẹ Maria được giao một sứ mệnh phi thường—một sứ mệnh sẽ thay đổi cuộc đời của Mẹ mãi mãi. Cảm nhận sức nặng của khoảnh khắc này. Tôi sẽ cảm thấy thế nào nếu tôi ở vị trí của Mẹ? Tôi có cảm thấy Chúa đang mời gọi tôi nói "xin vâng" trong cuộc sống của mình không? Ngay cả trong sự không chắc chắn của mình, Mẹ Maria vẫn can đảm hỏi: “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” Tôi có ngần ngại tin vào kế hoạch của Chúa không? Tôi có can đảm hỏi "làm thế nào" không? Lời khẳng định của thiên thần—"Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được"—là đủ đối với Mẹ Maria. Hãy để những lời này vang vọng trong trái tim tôi. Tôi cần nghe lời đảm bảo này ở đâu trong cuộc sống của mình ngày hôm nay
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy ngẫm về mong muốn của Chúa muốn hoạt động trong cuộc sống của tôi. Làm thế nào tôi có thể được truyền cảm hứng để phó thác ở Chúa cách trọn vẹn hơn? "Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được." Trong thời gian còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi có thể muốn nói chuyện với Mẹ Maria về những gì tôi đã trải nghiệm trong bài suy niệm này và cách tôi có thể đáp lại tiếng gọi của Thiên Chúa, cùng sự cởi mở và tin tưởng. Hoặc, tôi có thể chỉ đơn giản là nghỉ ngơi trong sự hiện diện của Thiên Chúa, cùng ôm ấp trong lòng lời ‘fiat’ của Mẹ Maria như một nguồn cảm hứng cho hành trình của riêng tôi.
Phạm Đức Hạnh, SJ
0 comments:
Post a Comment