Friday, May 22, 2026

Thứ Bảy Tuần VII Phục Sinh - Năm A – 5-23-2026

Thu Bay VII PS

Gioan 21:20-25

Khi ấy, ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi: “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy?”  Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?”  Đức Giê-su đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh?  Phần anh, hãy theo Thầy.”  Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết.  Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là: “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh?”  Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra.  Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực.  Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm.  Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật thú vị vì nó diễn tả một khía cạnh rất người ở Phê-rô phản ứng trước lời mời của Chúa Giêsu, mà đó có thể cũng là tôi và nhiều người quanh tôi.  Khi Phê-rô vừa nhận được lời mời rất riêng tư từ Chúa Giêsu — "Hãy theo Ta" — phản ứng đầu tiên của ông là nhìn người môn đệ bên cạnh và hỏi, "Còn người này thì sao?"  Tôi có thường làm điều tương tự không — so sánh ơn gọi, sự đau khổ hay hành trình tâm linh của mình với người khác?  Chúa Giêsu đáp lại một cách thẳng thắn đầy kinh ngạc: "Điều đó có liên quan gì đến con?"  Lĩnh vực nào trong cuộc sống của tôi cần nghe câu hỏi đó nhất ngay lúc này?  Tôi đang bị phân tâm bởi những gì Chúa đang làm trong cuộc đời người khác thay vì tập trung vào cuộc đời mình ở điểm nào?  Sự so sánh có thể rất tinh tế — đôi khi nó trông giống như sự tò mò, đôi khi giống như sự lo lắng, đôi khi giống như sự ghen tị.  Nó thường mang hình thức nào nhất trong trái tim tôi?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến cách khép lại toàn bộ Tin Mừng theo Thánh Gioan.  Tin Mừng khép lại bằng một trong những lời tuyên bố ấn tượng nhất trong toàn bộ Kinh Thánh: "Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ rằng cả thế giới này cũng không thể chứa nổi những cuốn sách ấy."  Điều này nói lên điều gì về mầu nhiệm và sự phong phú nơi con người của Chúa Giêsu?  Nếu cả thế giới này cũng không thể chứa hết những điều Chúa Giêsu đã thực hiện, thì điều đó nói lên điều gì về những gì Ngài vẫn có thể thực hiện — trong dòng chảy lịch sử, trong lòng Giáo Hội, và ngay trong chính cuộc đời tôi?  Người môn đệ đã viết lại những điều ấy để nhờ đó, những người khác có thể tin.  Đâu là chứng tá "không lời" của chính cuộc đời tôi — chứng tá mà tôi làm chứng không phải bằng lời nói, mà bằng chính cách tôi sống, cách tôi yêu thương và cách tôi phục vụ?  Tôi dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này để tâm sự với Chúa Giêsu về sự biết ơn của tôi dành cho Ngài và dự tính của tôi muốn chia sẻ niềm vui Phục sinh đến cho mọi người.

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment