Công Vụ Tông Đồ 16:22-34
Hồi ấy, đám đông ở Phi-líp-phê nổi lên chống ông Phao-lô và ông Xi-la. Các quan toà, sau khi đã cho lột áo hai ông, thì ra lệnh đánh đòn. Khi đã đánh nhừ tử, họ tống hai ông vào ngục, và truyền cho viên cai ngục phải canh giữ cẩn thận. Được lệnh đó, người này tống hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân lại.
Vào quãng nửa đêm, ông Phao-lô và ông Xi-la hát thánh ca cầu nguyện với Thiên Chúa; các người tù nghe hai ông hát. Bỗng nhiên có động đất mạnh, khiến nền móng nhà tù phải rung chuyển. Ngay lúc đó, tất cả các cửa mở toang và xiềng xích của mọi người buột tung ra. Viên cai ngục choàng dậy và thấy các cửa ngục mở toang, liền rút gươm định tự tử, vì tưởng rằng các người tù đã trốn đi. Nhưng ông Phao-lô lớn tiếng bảo: “Ông chớ hại mình làm chi: chúng tôi còn cả đây mà!”
Viên cai ngục bảo lấy đèn, nhảy bổ vào, run rẩy sấp mình dưới chân ông Phao-lô và ông Xi-la, rồi đưa hai ông ra ngoài và nói: “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu độ?” Hai ông đáp: “Hãy tin vào Chúa Giê-su, thì ông và cả nhà sẽ được cứu độ.” Hai ông liền giảng lời Chúa cho viên cai ngục cùng mọi người trong nhà ông ấy. Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ông đi, rửa các vết thương, và lập tức ông ấy được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà. Rồi ông ấy đưa hai ông lên nhà, dọn bàn ăn. Ông và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.
(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Trong bài đọc hôm nay, tôi bắt gặp biết bao khoảnh khắc mà mỗi khoảnh khắc ấy đều xứng đáng để tôi dành riêng thời gian suy ngẫm. Trước hết, tôi dành thời gian để chiêm nghiệm từng nhân vật và sự kiện được nhắc đến: Phao-lô và Si-la cất tiếng hát sau khi chịu đòn roi; viên cai ngục – từ nỗi hoảng loạn tột cùng, chuyển sang cảm giác nhẹ nhõm, rồi đi đến việc theo đạo; và cả gia đình ông cùng nhau đón nhận phép Rửa. Điều gì trong những hình ảnh ấy khiến tôi đặc biệt ấn tượng? Kết đến, tôi nán lại một chút để chiêm nghiệm về viên cai ngục... về cảm giác nhẹ nhõm khôn tả ấy. Nhờ một chuỗi sự kiện đầy kinh ngạc, ông đã được dẫn dắt để đến gần hơn với Thiên Chúa. Đã bao giờ tôi cảm nhận được một cảm xúc tương tự như thế chưa?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung khung cảnh ấy với tất cả sự kịch tính vốn có, và để ý xem điều gì trong đó đang thu hút sự chú ý của mình. Tôi để những suy ngẫm ấy dẫn dắt tôi đi vào sự hiện diện của Thiên Chúa. Tôi trò chuyện cùng Ngài về những điều khiến tôi tâm đắc trong khung cảnh này, hoặc đơn giản chỉ là nghỉ ngơi trong sự hiện diện của Ngài, để cảm nhận rõ về chính con người tôi cũng như về sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài bên cạnh tôi.






0 comments:
Post a Comment