Mát-thêu 20:17-28
Khi ấy, lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường Người nói với các ông: “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người, sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.”
Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. Người hỏi bà: “Bà muốn gì?” Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” Đức Giê-su bảo: “Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” Họ đáp: “Thưa uống nổi.” Đức Giê-su bảo: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”
Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. Đôi khi trong Kinh Thánh, việc đặt mình vào bối cảnh câu chuyện sẽ rất hữu ích. Bởi vậy, phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh I-nha-xi-ô sẽ rất giúp tôi trong giờ cầu nguyện hôm nay. Tôi hình dung Chúa Giêsu và các môn đệ đang trên đường đến Giê-ru-sa-lem, một con đường mà họ đã quá quen thuộc; cái nóng gay gắt, bụi bay mù mịt dưới chân, các loài vật, người hành hương và thương nhân; tiếng leng keng của những chiếc xe nặng nề; tiếng kêu be be của cừu và dê—tất cả đều hướng về thành phố vĩ đại. Tuy nhiên, Chúa Giêsu bước đi với một mục đích đặc biệt, một nhịp điệu đều đặn trong từng bước chân của Ngài. Tôi cảm nhận hành trình này như thế nào? “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem…” Tất nhiên là vậy. Nhưng điều tiếp theo—sự phản bội, sự lên án, sự chế nhạo, sự đánh đập, cái chết—phản ứng của những người bạn Ngài lại không được nói ra. Tôi đón nhận lời tiên tri ẩn dụ này như thế nào? Tôi có nhận thấy lời hứa thầm lặng, kiên quyết: “…và đến ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại.” Gần như ngay lập tức, một giọng nói khác vang lên: tham vọng. Một người mẹ cầu xin vinh dự cho các con trai mình. Cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. Chúa Giêsu nói về sự đau khổ; họ nói về vinh quang. Có những lúc nào tôi đi theo Chúa Giêsu—nhưng vẫn mặc cả về con đường mình sẽ đi? Chúa Giêsu hỏi: “Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” Lời Ngài không nhằm làm tổn thương. Ngài chỉ đơn giản nói lên sự thật về cái giá phải trả. “Chén” đặt trước mặt tôi bây giờ là gì? Tôi sẽ đối mặt với câu hỏi này như thế nào?
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến hành động của Chúa Giêsu, Ngài quy tụ tất cả lại gần, và nói: “Anh em biết – thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy. Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.” Chúa Giêsu sẽ hiến dâng cả cuộc đời mình để mỗi người có thể biết được sự tự do và sự trọn vẹn của cuộc sống. Tôi được mời gọi cùng tham gia vào hành trình ấy. Hãy tưởng tượng, trong Mùa Chay này, Chúa Giêsu đang hỏi tôi hãy chọn vị trí của mình. Loại tự do nào đang chờ đợi tôi ở đó?






0 comments:
Post a Comment