Wednesday, March 4, 2026

Thứ Năm Tuần II Mùa Chay - Năm A – 3-5-2026

 Thu Nam II MC

Giê-rê-mi-a 17:5-10

Đức Chúa phán như sau: Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa!  Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ, hạnh phúc có đến cũng chẳng nhìn ra, nhưng sẽ ở mãi nơi đồng khô cỏ cháy, trong vùng đất mặn không một bóng người.  Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân.  Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì, lá trên cành vẫn cứ xanh tươi, gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại, và không ngừng trổ sinh hoa trái.  Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, ai dò thấu được?  Ta là Đức Chúa, Ta dò xét lòng người, thử thách mọi tâm can.  Ta sẽ thưởng phạt ai nấy tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm.

(Trích Sách Giê-rê-mi-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Trong bài đọc hôm nay, Giê-rê-mi nhắc đến hai loại người.  Tôi có thể hình dung chính mình đang đi bộ qua một vùng sa mạc.  Hãy chú ý đến cái nóng, cơn gió, mặt đất dưới chân.  Tôi dừng lại khi thấy địa hình thay đổi.  “Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa!  Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ, hạnh phúc có đến cũng chẳng nhìn ra…  Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân.  Người ấy như cây trồng bên dòng nước, đâm rễ sâu vào mạch suối trong, mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì, lá trên cành vẫn cứ xanh tươi, gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại, và không ngừng trổ sinh hoa trái.”  Một bên là một bụi cây sa mạc co rúm lại – cành khô giòn, sống nhờ bộ rễ nông, chờ đợi cơn mưa có thể không bao giờ đến.  Bên kia là một cây chị em đứng thẳng gần dòng nước chảy, rễ sâu, tràn đầy sức sống.  Tôi tự hỏi, một cách nhẹ nhàng và thành thật:  Loại cây nào giống với đời sống nội tâm của tôi hiện nay?  Những tiếng nói nào đang định hình cuộc sống của tôi?  Hãy lưu ý rằng cây cằn cỗi không mang tội lỗi – nó bị đặt sai chỗ, thiếu thốn những gì nó cần.  Nó đã tin tưởng vào mảnh đất không thể nuôi dưỡng nó.  Niềm tin đặt sai chỗ dần dần làm khô héo trái tim.  Điều đó có nghĩa là gì khi tôi kết nối với một chân lý lớn hơn: sự khôn ngoan và tình yêu của Thiên Chúa?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy ngẫm xem gốc rễ của tôi nông cạn ở đâu và điều gì đưa tôi đến gần nguồn nước hằng sống.  “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chỗ nương thân.”  Trong giờ cầu nguyện này, tôi muốn dâng những nhu cầu của tôi lên Chúa và nghỉ ngơi trong phúc lành của Ngài.
Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment