Công Vụ Tông Đồ 5:27-33
Bấy giờ, viên lãnh binh Đền Thờ cùng các thuộc hạ điệu các Tông Đồ đến giữa Thượng Hội Đồng; vị thượng tế hỏi các ông rằng: “Chúng tôi đã nghiêm cấm các ông không được giảng dạy về danh ấy nữa, thế mà các ông đã làm cho Giê-ru-sa-lem ngập đầy giáo lý của các ông, lại còn muốn cho máu người ấy đổ trên đầu chúng tôi!” Bấy giờ ông Phê-rô và các Tông Đồ khác đáp lại rằng: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm. Đức Giê-su đã bị các ông treo lên cây gỗ mà giết đi; nhưng Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã làm cho Người trỗi dậy, và Thiên Chúa đã ra tay uy quyền nâng Người lên, đặt làm thủ lãnh và Đấng Cứu Độ, hầu đem lại cho Ít-ra-en ơn sám hối và ơn tha tội. Về những sự kiện đó, chúng tôi xin làm chứng, cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người.” Nghe vậy, họ giận điên lên và muốn giết các ông.
(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Trong bài đọc hôm nay, tôi thấy rằng Phêrô và các môn đệ vẫn tiếp tục giảng dạy về Chúa Giêsu giữa chốn công cộng, bất chấp việc đã bị các nhà cầm quyền cảnh cáo không được làm như vậy. Giờ đây, họ đang đứng trước Hội đồng và vị Thượng tế. Hãy hình dung khung cảnh này như thể chính tôi là một trong những môn đệ ấy. Họ bị cáo buộc là đã làm cho cả thành Giêrusalem tràn ngập những lời giảng dạy của mình. Hãy hình dung điều này đang diễn ra ngay lúc này… khi các môn đệ chia sẻ những niềm vui mà họ đã trải nghiệm: những phép lạ chữa lành, sự tha thứ, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu... và cả sự sống đời đời... Hãy hình dung mọi người đang tụ họp lại và lần đầu tiên được lắng nghe những điều này... và hãy hình dung một số người trong số họ đã trở thành những môn đệ đi theo Chúa. Phêrô cất tiếng thưa cùng Hội đồng, tuyên bố rằng: "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời loài người." Tôi cảm thấy thế nào khi nghe những lời này? Tôi cảm thấy được tiếp thêm lòng can đảm chăng? Tôi cảm thấy quyết tâm tiếp tục cất tiếng nói, hay có lẽ lại cảm thấy sợ hãi khi tự hỏi không biết hậu quả sẽ ra sao?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến sự tự tin nơi Phêrô khi ông tiếp tục mạnh dạn lên tiếng. Giờ đây, hãy cảm nhận sức mạnh từ sự hiện diện của Chúa Thánh Thần đang ở cùng Phêrô và các môn đệ, như thể chính tôi đang hiện diện ngay tại đó cùng với họ… Hôm nay, tôi cần đến ân huệ nào nhất? Phải chăng là lòng can đảm như của Phêrô? Hay là sự kiên trì bền bỉ của các môn đệ? Là niềm vui mới mẻ đến từ Tin Mừng, hay có lẽ chỉ đơn giản là một sự tươi mới và hồi phục tâm linh? Hãy thưa chuyện cùng Chúa về ân huệ này khi tôi đang đi vào những giây phút cuối cùng của giờ cầu nguyện hôm nay.










