Wednesday, July 8, 2026

Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên - Năm A – 7-9-2026

Thu Nam XIV Tn

Hô-sê-a 11:1, 3-4, 5, 8-9

Đức Chúa phán thế này: Khi Ít-ra-en còn non trẻ, Ta đã yêu nó, từ Ai-cập Ta đã gọi con Ta về…  Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó, nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng.  Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.  Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má; Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn…  Nhưng nó không chịu về với Ta…  Hỡi Ép-ra-im, Ta từ chối ngươi sao nổi!  Hỡi Ít-ra-en, Ta trao nộp ngươi sao đành!  Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi.  Ta sẽ không hành động theo cơn nóng giận, sẽ không tiêu diệt Ép-ra-im nữa, vì Ta là Thiên Chúa, chứ không phải người phàm.  Ở giữa ngươi, Ta là Đấng Thánh, và Ta sẽ không đến trong cơn thịnh nộ.

(Trích Sách Hô-sê-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hãy hình dung tôi đang nhìn một người mẹ hoặc một người cha với một đứa con rất nhỏ. Có lẽ tôi có thể thấy hình ảnh cha mẹ và con cái ngay trước mặt mình ngay bây giờ.  Nếu không, hãy thử hình dung điều đó trong giây lát.  Đó là cách mà Hô-sê-a vẽ nên bức tranh về mối quan hệ giữa Thiên Chúa và dân Ngài, ở đây được gọi là “Israel” hay “Ephraim”. Thiên Chúa nhận thấy, thậm chí phàn nàn về sự bất trung của họ, nhưng lời phàn nàn đó được cân bằng bởi những ký ức về tình yêu thương dành cho Ephraim khi còn nhỏ.  Một số người mang theo ảnh bên mình để nhắc nhở họ về người mà họ yêu thương, người yêu thương họ.  Có lẽ tôi cũng vậy.  Tất cả những điều này gợi nhớ đến người nào yêu thương tôi, hoặc người mà tôi yêu thương?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý cách trong đoạn văn, Thiên Chúa vừa nâng con người lên ngang tầm với Ngài, vừa hạ mình xuống ngang tầm với con người.  Tôi có thể xin Chúa giúp tôi hiểu, bằng tâm trí và bằng trái tim mình, Ngài yêu thương tôi biết bao nhiêu không?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, July 7, 2026

Thứ Tư Tuần XIV Thường Niên - Năm A – 7-8-2026

Thu Tu XIV TN

Mát-thêu 10:1-7

Khi ấy, Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.  Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ: đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông; ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô; ông Si-môn thuộc nhóm Nhiệt Thành, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người.  Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng:

“Anh em đừng đi tới vùng các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của người Sa-ma-ri.  Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en.  Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Khi bắt đầu giờ cầu nguyện này, tôi đọc bài đọc trên, có từ ngữ hay cụm từ nào nổi bật hoặc đọng lại trong tâm trí tôi không?  Hãy hình dung điều đó!  Nghe Chúa Giêsu, Đấng yêu thương tôi, gọi tên tôi.  Điều đó khiến tôi cảm thấy thế nào?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và biết rằng Chúa Giêsu đã gọi tên tôi.  Hãy lắng nghe điều Ngài mời gọi tôi…  Chúa Giêsu đã gọi mười hai môn đệ này và sau đó sai họ đi làm một sứ mệnh đặc biệt.  Chúa Giêsu đang kêu gọi tôi làm gì nhân danh Ngài?  Có lẽ bây giờ tôi muốn nói điều gì đó với Chúa Giêsu về điều này…

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, July 6, 2026

Thứ Ba Tuần XIV Thường Niên - Năm A – 7-7-2026

Thu Ba XIV TN

Mát-thêu 9:32-38

Khi ấy, người ta đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám.  Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được.  Dân chúng kinh ngạc, nói rằng: “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ!”  Nhưng người Pha-ri-sêu lại bảo: “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.”

Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt.  Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít.  Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay tuy ngắn nhưng có thể cho tôi những suy nghĩ về cách sống và thể hiện niềm tin của tôi như thế nào giữa đời.  Bài đọc hôm nay cho tôi thấy, Chúa Giêsu đã đối diện với nỗi khổ đau của con người và đáp lại bằng lòng trắc ẩn.  Ở đây, tôi thấy Ngài tìm đến để chữa lành những người bị gạt ra bên lề xã hội, chấp nhận cả nguy cơ bản thân cũng bị người đời xa lánh.  Điều gì khơi dậy trong tôi những cảm xúc tương tự?  Liệu tôi có sẵn sàng chấp nhận việc người khác đánh giá mình để giúp đỡ những ai đang "khốn cùng và bơ vơ"?  Có tình huống nào trong cuộc sống khiến tôi thôi thúc phải lên tiếng bênh vực những người không có tiếng nói và giúp đỡ những ai không thể tự lo liệu cho bản thân?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa để nhận ra rằng, Chúa Giêsu mong muốn tôi lớn lên trong tình yêu thương và lòng trắc ẩn dành cho những người đang gặp khó khăn.  Hãy để những nỗi niềm quan tâm ấy lay động trái tim mình.  Chúa Giêsu thấu hiểu cảm giác bất lực của tôi khi đối diện với khổ đau.  Tuy nhiên, Ngài cũng mời gọi tôi cùng dấn thân và chia sẻ sứ vụ của Ngài.  Hôm nay, tôi sẽ đáp lại lời mời gọi ấy như thế nào?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, July 4, 2026

Thứ Hai Tuần XIV Thường Niên - Năm A – 7-6-2026 - Lễ Thánh Ma-ri-a Go-ret-ti

Thu Hai XIV TN

Mát-thêu 9:18-26

Khi ấy, Đức Giê-su còn đang nói với các môn đệ ông Gio-an, thì bỗng một vị thủ lãnh đến gần bái lạy Người và nói: “Con gái tôi vừa mới chết.  Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống.”  Đức Giê-su đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người.

Bỗng một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo choàng của Người, vì bà nghĩ bụng: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo choàng của Người thôi là sẽ được cứu chữa!”  Đức Giê-su quay lại thấy bà thì nói: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con.”  Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa.

Đức Giê-su đến nhà viên thủ lãnh; thấy phường kèn và đám đông ồn ào.  Người nói: “Lui ra!  Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”  Nhưng họ chế nhạo Người.  Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy.  Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay tuy ngắn, nhưng có rất nhiều điều tình tiết đáng chú ý.  Trước hết, tôi cần hình dung để khung cảnh ấy hiện lên trong tâm trí tôi: một vị trưởng hội đường đang quỳ gối trước Chúa Giêsu...  Chúa Giêsu bước đến để giúp ông... trên đường đi; một người đàn bà với lòng tin đã cố gắng tiếp cận Chúa một cách kín đáo… một đám đông đang ồn ào với thái độ hoài nghi...  Tuy nhiên, Chúa Giêsu vẫn dành thời gian để hiện diện với từng người trong từng khoảnh khắc...  Hãy để khung cảnh ấy thấm sâu vào lòng mình…  Có thể nói rằng có ba người được chữa lành trong bài đọc này: người đàn bà bị băng huyết, bé gái, và vị trưởng hội đường.  Mỗi người đều được Chúa Giêsu chạm đến. Khi suy niệm hôm nay, tôi cảm thấy mình đặc biệt gắn kết với ai nhất?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy ở thật gần Chúa Giêsu trong khung cảnh của bài đọc…  Hãy chú ý đến những cử chỉ, những chuyển động nhẹ nhàng trong cảnh tượng này: vị trưởng hội đường quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu, người đàn bà chỉ chạm vào tua áo từ phía sau Chúa Giêsu, và Chúa Giêsu nắm lấy tay bé gái...  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn dâng cử chỉ nào lên Chúa Giêsu hôm nay?  Và Chúa Giêsu đáp lại bằng cử chỉ nào?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Chúa Nhật Tuần XIV Thường Niên - Năm A – 7-5-2026

CN XIV TN

Mát-thêu 11:28-30

Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.  Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.  Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.  Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay rất ngắn, nhưng lại mang những lời lẽ giúp tôi hiểu Thiên Chúa thấu cảm những khó khăn của con người và muốn nâng đỡ con người ra sao.  Thật dễ để cảm thấy bị đè nặng bởi những nhu cầu, các mối quan hệ, những mâu thuẫn trong cuộc sống hay đủ mọi gian nan thử thách; để rồi coi tất cả những điều đó như những gánh nặng đè lên vai mình...  Tôi dành một khoảnh khắc để nhận diện những điều ấy đối với riêng mình – những gì đang đè nặng lên mình nhất vào lúc này.  Tuy nhiên, lời hứa của Chúa Kitô là việc bước theo Ngài sẽ mang lại sự nhẹ nhàng, thanh thoát, chứ không phải gánh nặng của sự cưỡng ép hay nghĩa vụ nặng nề.  Đó không phải là cảm giác thư giãn khi tôi đi nghỉ mát ở bãi biển.  Đó giống như một thái độ sống vững vàng, thực tế và kiên trì mỗi ngày – một "cuộc sống luôn có Chúa đồng hành".  Đã bao giờ tôi cảm thấy nhẹ nhàng, an yên khi ở bên Chúa Giêsu – khi không cần phải cố gắng tỏ ra khác biệt hay thay đổi vẻ bề ngoài so với con người thật của mình chưa?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và hình dung Chúa Giêsu đang nói chuyện với những người xung quanh tôi ngay lúc này – khi thấy cách Chúa Giêsu đối xử với mọi người như vậy, tôi cảm thấy muốn đến với người khác như thế nào?  Giờ đây, trước khi giờ cầu nguyện này kết thúc tôi muốn ngồi yên lặng lẽ trước sự hiện diện của Chúa Giêsu – tôi muốn thưa chuyện với Ngài về bất kỳ gánh nặng nào tôi đang cảm thấy, hoặc về điều gì đó đã nảy sinh trong tâm trí tôi những giây phút vừa qua.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, July 3, 2026

Thứ Bảy Tuần XIII Thường Niên - Năm A – 7-4-2026

Thu Bay XIII TN

Mát-thêu 9:14-17

Khi ấy, các môn đệ ông Gio-an tiến lại hỏi Đức Giê-su rằng: “Tại sao chúng tôi và các người Pha-ri-sêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?”  Đức Giê-su trả lời: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể than khóc, đang khi chàng rể còn ở với họ?  Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ, bấy giờ họ mới ăn chay.  Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì miếng vá sẽ co lại, khiến chỗ rách lại càng rách thêm.  Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, bầu sẽ bị nứt: rượu chảy ra và bầu cũng hư.  Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu mới: thế là giữ được cả hai.” 

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật ngắn nhưng rất quen thuộc và gần gũi với tôi.  Tôi có thể dùng phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh Inhaxio để đi vào thật sâu trong bài đọc hôm nay, bằng cách đặt mình vào khung cảnh của bài đọc như một nhân vật, chứ không chỉ đọc Lời Chúa như một văn bản, mà.  "Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể than van, khi chàng rể còn ở với họ?"  Trong giờ cầu nguyện này, tôi đặt mình vào trong cảnh tiệc cưới mà Chúa Giêsu mô tả — và tôi để Người hỏi tôi: "Con có đang sống trong niềm vui vì Ta đang ở với con không — hay con đang mang đức tin như một gánh nặng, một bổn phận, một điều phải hoàn thành?"  Tôi ngồi yên với câu hỏi đó.  Tôi để ý xem trong cuộc sống hằng ngày của mình — trong việc cầu nguyện, trong Thánh Lễ, trong những quyết định nhỏ — tôi đang gặp gỡ Chúa Giêsu như "chàng rể" đang hiện diện và yêu thương, hay tôi đang thực hành đạo như người đang chờ đợi một điều gì đó xa xôi?  Tôi có thể xin ơn này: "Lạy Chúa, xin cho con nhận ra sự hiện diện của Chúa ngay hôm nay, ngay trong khoảnh khắc này — và xin dạy con sống trong niềm vui của người được yêu thương."

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến phần cuối của bài đọc, ở đó Chúa Giêsu nói: "Người ta cũng không đổ rượu mới vào bình cũ… nhưng rượu mới thì đổ vào bình mới."  Trong linh thao, Thánh Inhaxiô mời gọi tôi nhìn thẳng vào những gì đang ngăn cản tôi đón nhận tác động của Chúa Thánh Thần — những "bình cũ" trong lòng tôi.  Trong giờ cầu nguyện này, tôi đặt câu hỏi một cách thành thật trước mặt Chúa: Bình cũ của tôi là gì? — Đó có thể là một thói quen suy nghĩ cũ kỹ về Thiên Chúa ("Chúa chỉ yêu tôi khi tôi tốt lành"), một cách thực hành đức tin đã trở nên máy móc và trống rỗng, một mối bám víu tôi không muốn buông, hay một nỗi sợ bị biến đổi vì không biết mình sẽ trở thành ai.  Tôi để những điều này nổi lên trong thinh lặng — không phán xét, không biện hộ, chỉ nhìn nhận.  Rồi tôi hỏi Chúa: "Rượu mới mà Chúa muốn đổ vào cuộc đời con là gì — điều gì Chúa đang muốn canh tân trong con mà con chưa dám để cho xảy ra?"  Và tôi xin ơn can đảm để trở thành "bình mới" — không phải vì tôi hoàn hảo, mà vì tôi sẵn sàng được Chúa uốn nắn lại.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, July 2, 2026

Thứ Sáu Tuần XIII Thường Niên - Năm A – 7-3-2026 - Lễ Thánh Tô-ma, Tông Đồ

Thu Sau XIII TN

Gioan 20:24-29

Có một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến.  Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.”  Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông.  Các cửa đều đóng kín.  Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.”  Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy.  Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”  Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”  Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin.  Phúc thay những người không thấy mà tin!” 

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay Giáo hội kính Thánh Tô-ma Tông đồ, và bài đọc hôm nay là câu chuyện về chính ông.  Tôi có thể thấy, sâu thẳm bên trong Tô-ma đang diễn ra một điều gì đó quan trọng.  Trong thâm tâm, ông hoài nghi về tất cả những lời bàn tán về sự phục sinh.  Có lẽ chuyện đó quá tốt đẹp để có thể là sự thật chăng?  Hay chỉ là sự cuồng loạn của đám đông?  Có điều gì đó trong ông khước từ một đức tin quá dễ dàng, tựa như chuyện cổ tích.  Nếu Chúa Giêsu thực sự đã sống lại, Người hẳn vẫn phải mang những vết thương từ Thập Giá.  Đâu thể nào gạt bỏ và lãng quên những điều như thế được, phải không?  Tôi có cảm nhận được những điều tương tự trong chính mình không?  Liệu có những "góc tối" nào trong tâm hồn tôi vẫn đang cần được gặp gỡ Chúa Giêsu – Đấng đã sống lại từ cõi chết?  Tôi muốn dành chút thời gian nhìn vào thế giới tôi đang sống, nơi có cảnh nghèo đói, khổ đau và mất mát.  Liệu Chúa Giêsu có thực sự hiện diện và phục sinh ở những nơi đó?  Hãy nhìn cả vào những đổ vỡ trong chính cuộc đời tôi.  Đâu là những vết thương mà tôi cần Chúa thấu hiểu và chữa lành?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung gương mặt của Tô-ma lúc ông đặt tay vào những vết thương của Chúa Giêsu.  Đây không phải là một cái kết có hậu chỉ để làm tôi thấy dễ chịu, mà là sự sống đích thực nảy sinh từ cái chết có thật.  Một niềm hy vọng chân thực đến mức tôi có thể xây dựng cả cuộc đời mình trên nền tảng ấy.  Hãy thử tìm xem có tia hy vọng nào đang nhen nhóm trong lòng mình không.  Hãy giữ lấy nó.  Hãy để nó lớn lên.  Hãy thưa chuyện với Chúa về niềm hy vọng ấy và về nơi mà nó có thể dẫn lối cho mình.  Liệu tôi có thể cùng với Tô-ma thốt lên rằng: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con" không?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, July 1, 2026

Thứ Năm Tuần XIII Thường Niên - Năm A – 7-2-2026

Thu Nam XIII TN

Mát-thêu 9:1-8

Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, băng qua hồ, trở về thành của mình.  Người ta liền khiêng đến cho Người một kẻ bại liệt nằm trên giường.  Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: “Này con, cứ yên tâm, tội con được tha rồi!”  Có mấy kinh sư nghĩ bụng rằng: “Ông này nói phạm thượng.”  Nhưng Đức Giê-su biết ý nghĩ của họ, liền nói: “Sao các ông lại nghĩ xấu trong bụng như vậy?  Trong hai điều, một là bảo: “Tội con được tha rồi”, hai là bảo: “Đứng dậy mà đi”, điều nào dễ hơn?  Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội - bấy giờ Đức Giê-su bảo người bại liệt: “Đứng dậy, vác giường mà đi về nhà!”  Người bại liệt đứng dậy, đi về nhà.  Thấy vậy, dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người được quyền năng như thế.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu không chỉ chữa lành những bệnh tật thể xác cho người đàn ông nọ, mà trước hết, Ngài còn giải thoát anh khỏi gánh nặng của quá khứ bằng những lời đơn sơ nhưng đầy uy quyền: "Này con, hãy vững lòng, tội con đã được tha".  Còn tôi, liệu tôi có đang mang nặng gánh nặng của những lỗi lầm và tội lỗi trong quá khứ?  Cảm giác không được tha thứ có thể khiến ta tê liệt.  Khi những chuyện đã qua không thể vãn hồi, ta dễ cảm thấy bế tắc và không thể bước tiếp.  Tương lai như bị khép lại; ta không thể lớn lên hay bước đi trong sự tự do.  Tôi có đang cảm thấy như vậy không, hay tôi có nhớ lại một thời điểm nào đó mình từng rơi vào hoàn cảnh ấy?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung mình đang nằm trên chiếc giường đó, không thể cử động và bị giam hãm trong quá khứ của chính mình.  Hãy lắng nghe Chúa Giêsu cất lời tha thứ bằng giọng nói dịu dàng.  Và hãy để Ngài tỏ bày quyền năng tha thứ qua lời phán: "Hãy đứng dậy và bước đi".  Ân huệ của sự tha thứ đích thực luôn là cánh cửa dẫn đến tình yêu sâu đậm hơn.  Có lẽ ngay lúc này, tôi muốn bày tỏ điều gì đó với Chúa?  Hoặc đơn giản là hãy ở lại trong thinh lặng, để Chúa Giêsu đứng trước mặt tôi, nhìn tôi với tất cả tình yêu thương và sự dịu dàng.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, June 30, 2026

Thứ Tư Tuần XIII Thường Niên - Năm A – 7-1-2026

Thu Tu XIII TN

A-mốt 5:14-15, 21-24

Hãy tìm điều lành chứ đừng tìm điều dữ,

rồi các ngươi sẽ được sống,
và như vậy Đức Chúa, Thiên Chúa các đạo binh
sẽ ở cùng các ngươi, như lời các ngươi nói.’


Hãy ghét điều dữ và chuộng điều lành,

nơi cửa công, hãy thiết lập công lý ;

biết đâu, Đức Chúa, Thiên Chúa các đạo binh,

sẽ rủ lòng thương số còn sót của Giu-se.


Lễ lạt của các ngươi, Ta chán ghét khinh thường ;

hội hè của các ngươi, Ta chẳng hề thích thú.


Các ngươi có dâng lên Ta của lễ toàn thiêu ...

những lễ vật của các ngươi, Ta không vui nhận,

chiên bò béo tốt các ngươi đem hiến tế, Ta chẳng đoái hoài.


Hãy dẹp bỏ tiếng hát om sòm của ngươi

Ta không muốn nghe tiếng đàn của ngươi nữa.

(Trích Sách A-mốt, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay tôi cầu nguyện với Sách Tiên tri A-mốt.  Những lời của Thiên Chúa trong bài đọc hôm nay nghe có vẻ gay gắt.  Nhưng hãy lắng nghe chúng với tinh thần của tình yêu thương: tình yêu dành cho toàn thế giới, và đặc biệt là tình yêu dành cho người nghèo khổ cùng những người yếu thế.  Khi Thiên Chúa chứng kiến ​​con cái Ngài bị bóc lột và rơi vào cảnh nghèo túng, thì chẳng có nghi thức tôn giáo hay lễ vật hy sinh đạo đức nào có thể làm Ngài nguôi giận.  Điều gì đang ngăn cản tôi cùng chia sẻ tình yêu của Thiên Chúa dành cho những người bị gạt ra bên lề xã hội?  Liệu tôi có đang chấp nhận thực trạng bất công của thế giới như một điều hiển nhiên?  Hay, có lẽ sự bất công và cảnh nghèo khó của biết bao người đang khiến tôi cảm thấy choáng ngợp...  Thiên Chúa hiện diện cùng tôi như thế nào trong những rung động ấy của con tim?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và nhớ rằng, Ngài luôn thách thức những ai Ngài yêu thương; Ngài muốn tôi trưởng thành và cùng chia sẻ niềm vui cũng như tình yêu của Ngài.  Cơn thịnh nộ đầy mãnh liệt của Ngài cũng chính là sự tha thứ đầy mãnh liệt.  Khi lắng nghe, hãy để ngọn lửa nhiệt thành ấy khơi dậy trong lòng mình.  “Hãy để công lý tuôn chảy như dòng nước, và sự công chính như dòng suối chẳng bao giờ cạn.” Hôm nay, liệu tôi có để cho những lời này chạm đến tâm hồn mình không?  Hãy thưa chuyện với Thiên Chúa về những cảm xúc của mình – hoặc ngay cả khi tôi không cảm thấy gì cả.  Hãy bày tỏ những gì chất chứa trong lòng mình với Ngài và cầu xin sự trợ giúp từ ân sủng của Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, June 29, 2026

Thứ Ba Tuần XIII Thường Niên - Năm A – 6-30-2026

Thu Ba XIII Tn

Mát-thêu 8:23-27

Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, các môn đệ đi theo Người.  Bỗng nhiên biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ.  Các ông lại gần đánh thức Người và nói: “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất!”  Đức Giê-su nói: “Sao nhát thế, hỡi những kẻ kém lòng tin!”  Rồi Người trỗi dậy, ngăm đe gió và biển: biển liền lặng như tờ.  Người ta ngạc nhiên và nói: “Ông này là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay thật ngắn, nhưng cũng đầy ngạc nhiên đến khó hiểu.  Khó hiểu trước nhất đó là thái độ của Chúa Giêsu ngủ ở trên thuyền giữa cơn giông bão.  Ngài dường như chẳng hề bận tâm đến cơn bão đang gào thét trên biển.  Thế nhưng, Ngài lại thực sự ngạc nhiên trước nỗi kinh hoàng và sự hoảng loạn của các môn đệ.  Tại sao họ lại không nhận ra rằng mình hoàn toàn an toàn khi có Ngài ở bên?  Biển cả có thể được xem là biểu tượng của sự hỗn mang mà từ đó Thiên Chúa đã tạo dựng nên thế giới, cũng là trạng thái vô trật tự mà thế giới thường rơi trở lại.  Tôi phản ứng thế nào trước những "sự hỗn loạn" nhỏ bé ập đến trong cuộc đời mình?  Tôi có hoảng sợ như các môn đệ không?  Có dựng lên những hàng rào phòng vệ?  Có cam chịu những điều không thể tránh khỏi?  Hay tôi đặt trọn niềm tin nơi Chúa?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và hãy tưởng tượng mình đang ở trong tình huống từng khiến mình lo sợ ấy.  Lần này, Chúa Giêsu đang hiện diện cùng tôi.  Hãy thưa với Ngài: "Lạy Chúa, xin cứu con, con sắp chìm rồi."  Hãy lắng nghe lời Ngài phán và quan sát những gì Ngài làm.  Hãy để ý xem đâu là điều khiến tôi cảm thấy được thu hút về phía Chúa trong lời cầu nguyện này...  Có lẽ tôi cảm thấy được thôi thúc hướng về một Thiên Chúa sẽ không bao giờ để tôi phải hư mất chăng?  Tôi có thể muốn trò chuyện với Chúa Giêsu, trao phó cho Ngài những nỗi lo âu và bất an của mình...  Và dâng lời tạ ơn Ngài vì tất cả những gì Ngài là đối với cuộc đời tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ