Gioan 6:30-35
Khi ấy, đám đông dân chúng hỏi Đức Giê-su rằng: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.” Đức Giê-su đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” Họ liền nói: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy.” Đức Giê-su bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”
(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay là một phần bài diễn thuyết xuất phát từ việc Chúa Giêsu cho đám đông ăn. “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông?”. Câu hỏi này dường như rất táo bạo đối với Chúa Giêsu! Họ gần như có vẻ như đang đòi hỏi… Phản ứng của tôi về điều này là gì? “Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc”. Tại sao họ lại nhắc đến điều này, theo tôi? “Ai đến với tôi, không hề phải đói”. Tôi có thấy điều này đúng trong cuộc sống của mình không?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem–có điều gì nổi bật trong đoạn Kinh Thánh khi tôi đọc lại nó không? Cuối cùng, khi tôi nhìn lại khoảng thời gian cầu nguyện tĩnh lặng này, tôi đã tìm thấy sự hiện diện của Chúa ở đâu? Hay đó là sự vắng mặt? Tôi có thể biến điều đó thành một lời cầu nguyện với Chúa để tóm tắt tất cả không?










