Công Vụ Tông Đồ 9:1-10
Bấy giờ, ông Sao-lô vẫn còn hằm hằm đe doạ giết các môn đệ Chúa, nên đã tới gặp thượng tế xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Đa-mát, để nếu thấy những người theo Đạo, bất luận đàn ông hay đàn bà, thì bắt trói giải về Giê-ru-sa-lem.
Vậy đang khi ông đi đường và đến gần Đa-mát, thì bỗng nhiên có một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông. Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông: “Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta?” Ông nói: “Thưa Ngài, Ngài là ai?” Người đáp: “Ta là Giê-su mà ngươi đang bắt bớ. Nhưng ngươi hãy đứng dậy, vào thành, và người ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi phải làm gì.” Những người cùng đi với ông dừng lại, sững sờ: họ nghe có tiếng nói, nhưng không trông thấy ai. Ông Sao-lô từ dưới đất đứng dậy, mắt thì mở nhưng không thấy gì. Người ta phải cầm tay dắt ông vào Đa-mát. Suốt ba ngày, ông không nhìn thấy, cũng chẳng ăn, chẳng uống.
Bấy giờ ở Đa-mát có một môn đệ tên là Kha-na-ni-a. Trong một thị kiến, Chúa phán với ông: “Kha-na-ni-a!” Ông thưa: “Dạ, lạy Chúa, con đây.” Chúa bảo ông: “Đứng lên, đi tới phố gọi là Phố Thẳng, đến nhà Giu-đa tìm một người tên là Sao-lô quê ở Tác-xô: người ấy đang cầu nguyện và thấy một người tên là Kha-na-ni-a đi vào, đặt tay trên mình để làm cho mình lại thấy được.” Ông Kha-na-ni-a thưa: “Lạy Chúa, con đã nghe lắm kẻ nói về người ấy, về tất cả những điều ác người ấy đã làm cho dân thánh Chúa tại Giê-ru-sa-lem. Còn ở đây, người ấy được các thượng tế cho quyền bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa.” Nhưng Chúa phán với ông: “Cứ đi, vì người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Ít-ra-en. Thật vậy, chính Ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh Ta.” Ông Kha-na-ni-a liền đi; ông vào nhà, đặt tay trên ông Sao-lô và nói: “Anh Sa-un, Chúa đã sai tôi đến đây, Người là Đức Giê-su, Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh tới đây. Người sai tôi đến để anh lại thấy được và để anh được đầy Thánh Thần.” Lập tức có những cái gì như vảy bong ra khỏi mắt ông Sao-lô, và ông lại thấy được. Ông đứng dậy và chịu phép rửa. Rồi ông ăn và khoẻ lại.
Ông ở lại Đa-mát với các môn đệ mấy hôm, rồi lập tức ông bắt đầu rao giảng Đức Giê-su trong các hội đường, rằng Người là Con Thiên Chúa.
(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay đưa tôi đến với cuộc gặp gỡ của một nhân vật phi thường—người sẽ trở thành vị anh hùng trong nửa sau của sách Công vụ Tông đồ. Về sau, tôi sẽ biết đến ông với tên gọi "Phaolô"; nhưng vào lúc này, ông vẫn là "Sao-lô"—người mà tôi từng bắt gặp đang tán thành việc ném đá tử hình thánh Stêphanô, vị tử đạo tiên khởi của Kitô giáo. Sao-lô đang bắt bớ tất cả những môn đệ của Chúa Giêsu mà ông có thể tìm thấy. Hãy thử hình dung về Sao-lô trong khoảnh khắc này... giọng điệu của ông ta ra sao? Thái độ của ông ta thế nào? Điều đó gợi lên trong tôi những cảm xúc gì? Sao-lô cất tiếng hỏi: "Thưa Ngài, Ngài là ai?". Vào thời điểm ấy, ông nghĩ rằng mình đang đối thoại với ai?
Giờ đây, tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý, điều gì trong câu chuyện khiến tôi cảm thấy ấn tượng và đáng chú ý nhất? Sao-lô tuyên xưng "trong các hội đường rằng: '[Chúa Giêsu] chính là Con Thiên Chúa'." Hãy thử hình dung xem điều gì đã xảy ra trong tâm hồn ông! Hãy trò chuyện cùng Chúa về sự biến đổi tâm hồn này, đồng thời tự vấn xem liệu trong lòng tôi hôm nay có điều gì đang cần được biến đổi hay không.
Phạm Đức Hạnh, SJ










