Luca 1:26-38
Khi ấy, bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa. Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng, vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Trong giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể dùng phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh Inhaxio để cảm nghiệm thật sâu những gì Kinh Thánh muốn nói với tôi. Trước hết, tôi dựng lại khung cảnh: một cô gái bình thường, trong một căn nhà bình thường, ở một làng mà người ta hỏi — "Từ Na-da-rét có gì tốt đâu?" Và chính ở đó, Thiên Chúa chọn để làm điều lớn nhất trong lịch sử. Tôi ngồi yên với hình ảnh đó và để câu hỏi này mở ra trong thinh lặng. Tôi đang xem cuộc đời mình là "Na-da-rét" theo nghĩa nào — quá bình thường, quá nhỏ bé, quá nhiều giới hạn — để Thiên Chúa có thể làm điều gì lớn qua đó? Và nếu hôm nay thiên thần đến gọi tên tôi không phải bằng tên thường, mà bằng tên thật — "Đấng được Thiên Chúa yêu thương và tuyển chọn" — tôi có tin không? Tôi thưa lại bằng những lời đơn giản tận đáy lòng mình: "Lạy Chúa, xin cho con nhìn thấy mình bằng mắt của Chúa."
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý lời của Mẹ Maria, thưa: "Xin vâng", không phải sau khi mọi thứ được giải thích rõ ràng — mà giữa lúc còn nhiều điều Mẹ chưa hiểu, chưa thấy, chưa biết sẽ dẫn đến đâu. Mẹ tự do đủ để phó thác vào lời — không phải vào kế hoạch đã rõ ràng. Tôi ngồi yên và để câu hỏi này chạm vào chỗ thật nhất trong lòng mình. Trong cuộc đời tôi lúc này, Thiên Chúa đang mời tôi thưa "Xin vâng" với điều gì — một quyết định, một sự buông bỏ, một mối quan hệ cần được chữa lành, một bước đi tôi đang trì hoãn? Và điều gì đang ngăn tôi — nỗi sợ chưa hiểu hết, sợ mất kiểm soát, hay tôi vẫn đang chờ Chúa giải thích thêm trước khi tôi chịu thưa? Tôi kết thúc bằng lời cầu với Mẹ Maria: "Lạy Mẹ, Mẹ đã thưa 'Xin vâng' trước con. Xin giúp con tìm lại sự tự do đó — để con có thể thưa: Xin hãy để điều Ngài muốn xảy ra với con."










