Luca 6:20-26
Khi ấy,
Đức Giê-su dừng lại ở một chỗ đất bằng. Nơi
đây có đông đảo dân chúng tìm đến với Người. Đức Giê-su ngước mắt lên nhìn các môn đệ và
nói: “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, vì Nước Thiên Chúa là của anh em. Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải
đói, vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng.
Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải khóc, vì anh em sẽ được
vui cười. Phúc cho anh em khi vì Con Người
mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa. Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này
đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông họ
đối xử như thế.
“Nhưng
khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có, vì các ngươi đã được phần an ủi của
mình rồi. Khốn cho các ngươi, hỡi những
kẻ bây giờ đang được no nê, vì các ngươi sẽ phải đói. Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang
được vui cười, vì các ngươi sẽ phải sầu khổ khóc than. Khốn cho các ngươi khi được mọi người ca tụng,
vì các ngôn sứ giả cũng đã từng được cha ông họ đối xử như thế.”
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ
https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ:
https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. Hình ảnh Chúa Giê-su trong Tin Mừng Lu-ca trực tiếp ngỏ lời với "tôi" thay vì mô tả những người khác như những nhân vật xa lạ. Những người nghèo khó, đói khát, sầu khổ và bị ghét bỏ được chúc phúc; còn những người giàu có, no nê, vui cười và được người đời trọng vọng lại bị cảnh báo. Đó là một sự đảo ngược đầy thách thức khi lắng nghe. Khi nghe những lời này hôm nay, tôi thấy mình đang ở đâu: trong số những người được chúc phúc, trong số những người bị cảnh báo, hay ở một vị trí lưng chừng đầy băn khoăn? Hôm nay, Giáo hội tưởng nhớ Thánh Phê-rô Claver, một tu sĩ Dòng Tên đã hiến dâng cuộc đời mình cho những người nô lệ; ngài chọn sống giữa những người bị thế gian khinh miệt thay vì sống trong cảnh an nhàn, sung túc. Cuộc đời ngài chính là một lời chú giải sống động cho đoạn Tin Mừng này: hạnh phúc đích thực không nằm ở sự an toàn, mà ở sự hiệp thông, chia sẻ với những người đang đau khổ. Đâu là những con người ở bên lề xã hội mà tôi cảm thấy muốn đến gần, hoặc có lẽ lại muốn né tránh? Điều gì đang ngăn bước tôi?
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem liệu nó mang lại cho mình sự an ủi hay cảm giác bất an, và hãy để chính phản ứng đó trở thành một phần trong lời cầu nguyện của mình. Hãy xin Chúa ban ơn để tôi biết khao khát những điều mà Chúa Giê-su gọi là hạnh phúc, ngay cả khi phải trả giá, và hãy thành thật nhìn nhận những lúc tôi đã chọn sự an nhàn hay sự tán đồng của người đời thay vì những giá trị ấy. Giờ đây, hãy thưa chuyện với Chúa về điều mà tôi đang khao khát nhất trong lòng.
Phạm Đức Hạnh, SJ










