Mác-cô 6:17-29
Khi ấy, vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, mà ông Gio-an lại bảo: “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài!” Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.
Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” Vua lại còn thề: “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” Cô gái đi ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì đây?” Mẹ cô nói: “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.
(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay là một câu chuyện rất nổi tiếng, trong đó, hai nhân vật chính đối nghịch nhau, đó là: Hê-rô-đê và Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, tôi không nên xem đây là một câu chuyện lịch sử xảy ra trước đây khá lâu, chẳng liên quan gì đến đời sống của tôi hiện nay. Thánh kinh được viết ra là để cho tôi ngày hôm và đang ở đây. Để thấy được điều này tôi có thể tập trung trước nhất vào Hê-rô-đê. Tôi dùng phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh Inhaxio để đặt mình vào cảnh tiệc của Hê-rô-đê: nhìn thấy ông vua sợ mất thể diện trước quan khách hơn là sợ phạm tội bất công. Có khi nào tôi biết rõ điều gì đó đúng mà vẫn im lặng hoặc nhượng bộ vì sợ mất danh dự, lợi lộc hay sự an toàn, tôi đang giống Hê-rô-đê ở điểm nào?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và lần này để ý và đặt mình vào vai trò Gioan Tẩy Giả. Tôi nhìn Gioan Tẩy Giả trong ngục, can đảm nói sự thật dù biết sẽ mất mạng. Tôi muốn xin Chúa ân sủng nào để tôi cũng dám đứng lên chống lại bất công (trong gia đình, cộng đoàn, xã hội) thay vì chỉ “kính nể” sự thật từ xa như Hê-rô-đê? Tôi dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này để chiêm ngắm chân dung của Thánh Gioan Tẩy Giả, vị Thánh mà Giáo hội mừng kính hôm nay. Tôi có thể nói chuyện với ngài và học nơi ngài cách sống và diễn tả đức tin kiên cường giữa thế giới của tôi hôm nay.
Phạm Đức Hạnh, SJ