Wednesday, September 16, 2026

Thứ Năm Tuần XXIV Thường Niên - Năm A – 9-17-2026

Thu Nam Tuan XXIV TN

Luca 7:36-50

Khi ấy, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình.  Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.  Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.  Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người.  Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào, một người tội lỗi!”  Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!”  Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.”  Đức Giê-su nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ -- một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.  Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai.  Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?”  Ông Si-môn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.”  Đức Giê-su bảo: “Ông xét đúng lắm.”

Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ?  Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.  Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.  Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.  Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.  Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.”  Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.”  Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được tội?”  Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị.  Chị hãy đi bình an.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hãy hình dung tôi là một vị khách trong bữa tiệc tại nhà ông Simon.  Những ai đang ở cùng tôi?  Hãy quan sát gương mặt, biểu cảm và dáng vẻ của họ.  Hãy chú ý đến những gì tôi nhìn thấy... nghe thấy... ngửi thấy... và cảm nhận về món ăn.  Chúa Giê-su đang ở đâu? Hãy quan sát xem Ngài đang làm gì và phong thái của Ngài ra sao...  Trong khi tôi đang quan sát, một người đàn bà bước vào.  Bà tiến lại gần Chúa Giê-su, bắt đầu xức dầu và hôn lên chân Ngài; bà vừa khóc vừa dùng tóc mình để lau khô chân cho Ngài.  Hãy nán lại với khoảnh khắc này.  Cảnh tượng ấy khơi dậy điều gì trong lòng mình?  Tôi muốn nói gì với người đàn bà đó?  Bà ấy đáp lại tôi như thế nào?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và Simon, về câu chuyện ngụ ngôn của Chúa Giê-su về hai người mắc nợ: một người nợ nhiều và một người nợ ít – cả hai đều được tha thứ.  Chúa Giê-su muốn nói lên điều gì qua câu chuyện này?  Tôi đón nhận những lời của Chúa Giê-su như thế nào?  Khi thời gian cầu nguyện này dần khép lại, hãy dâng lời tạ ơn vì món quà tha thứ của Thiên Chúa. Hãy rời khỏi nơi này trong sự bình an và mang theo sự tha thứ của Thiên Chúa bên mình.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, September 15, 2026

Thứ Tư Tuần XXIV Thường Niên - Năm A – 9-16-2026

Thu Tu XXIV TN 

1 Cô-rin-tô 12:31-13:13

Thưa anh em, trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất.  Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả.  Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng.  Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì.  Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi.  Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.  Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả.  Đức mến không bao giờ mất được. Ơn nói tiên tri ư?  Cũng chỉ nhất thời. Nói các tiếng lạ chăng?  Có ngày sẽ hết.  Ơn hiểu biết ư?  Rồi cũng chẳng còn.  Vì chưng sự hiểu biết thì có ngần, ơn nói tiên tri cũng có hạn.  Khi cái hoàn hảo tới, thì cái có ngần có hạn sẽ biến đi.  Cũng như khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con.  Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt. Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi.  Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến.

(Trích Thư Cô-rin-tô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Trong bài ca tuyệt vời về tình yêu này, Thánh Phaolô nhắc nhở tôi về hình ảnh cuộc đời mình cần phản chiếu trái tim của Thiên Chúa – Đấng chính là Tình Yêu.  Đâu là khía cạnh trong cuộc sống mà tôi khao khát để tình yêu của mình trở nên giống tình yêu của Thiên Chúa hơn?  Tình yêu thì kiên nhẫn và nhân từ.  Tình yêu không ghen tị, không khoe khoang, không kiêu ngạo hay thô lỗ.  Từ ngữ nào trong số này thu hút sự chú ý hoặc gợi lên nơi tôi một sự thôi thúc thay đổi?  Tôi nhận thấy sự kháng cự hay những khó khăn nào ở đâu?  Hãy cầu xin Thiên Chúa ban ơn để nhận ra những điều cần thay đổi trong cách tôi thể hiện tình yêu.

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem từ ngữ hay cụm từ nào chạm đến lòng mình sâu sắc nhất.  Hãy lưu giữ từ ngữ hay cụm từ ấy và để nó lắng đọng trong tâm hồn mình.  " Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt."  Hãy hình dung tôi đang đứng trước mặt Thiên Chúa, được Ngài thấu hiểu và yêu thương trọn vẹn.  Điều gì trỗi dậy trong lòng tôi khi hình dung về khoảnh khắc ấy?  Hãy chia sẻ với Thiên Chúa những tâm tư trong lòng mình.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, September 14, 2026

Thứ Ba Tuần XXIV Thường Niên - Năm A – 9-15-2026 – Lễ Đức Mẹ Sầu Bi

Thu Ba XXIV TN

Gioan 3:13-17

Khi ấy, đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la.  Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.”  Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.”  Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hãy hình dung tôi đang đứng dưới chân thập giá.  Điều gì đã đưa tôi đến nơi này?  Hãy để ý xem ai đang ở cùng tôi...  Tôi nhìn thấy và nghe thấy những gì?  Khi tôi đứng đó, Chúa Giê-su đang nói chuyện với Mẹ Ngài và môn đệ Gio-an.  Tôi hình dung khoảnh khắc này như thế nào?  Hãy lắng nghe lời Ngài và cách Ngài nói những lời ấy...

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc hiều lần nữa, và suy ngẫm về ý nghĩa của việc trở thành môn đệ Chúa Giê-su đối với chính mình.  Trong những giây phút cầu nguyện cuối cùng này, hãy hình dung Chúa Giê-su từ trên thập giá nhìn thẳng vào tôi và cất lời.  Ngài nói gì với tôi?  Hãy để lòng mình lên tiếng đáp lại.  Tôi sẽ làm gì tiếp theo?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, September 13, 2026

Thứ Hai Tuần XXIV Thường Niên - Năm A – 9-14-2026 – Suy Tôn Thánh Giá

Thu Hai XXIV TN

Gioan 3:13-17

Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống.  Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.  Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.  Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Hôm nay, Giáo hội tưởng nhớ và tạ ơn về tất cả những gì Chúa Giê-su đã thực hiện cho thế giới qua cuộc khổ nạn và cái chết của Ngài trên thập giá.  Thập giá giữ vị trí nào trong đời sống và đức tin của tôi ngày hôm nay?  Chúa Giê-su nói về việc Ngài sẽ được "giương cao".  Việc Chúa Giê-su được giương cao mang ý nghĩa gì đối với tôi trong ngày hôm nay?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung Chúa Giê-su trên thập giá với đôi tay dang rộng, đang quy tụ cả thế giới về phía Ngài.  Khi kết thúc thời gian cầu nguyện này, hãy dâng lời tạ ơn vì ân điển và lòng thương xót của Thiên Chúa – Đấng chọn cứu độ thay vì kết án.

 Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, September 12, 2026

Chúa Nhật Tuần XXIV Thường Niên - Năm A – 9-13-2026

CN XXIV TN

Huấn Ca 27:30-28:7

Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm,
về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài.
Kẻ báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của Đức Chúa,
tội lỗi nó, Người xem xét từng ly.

Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác,
thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha.
Người với người cứ nuôi lòng hờn giận,
thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành!
Nó chẳng biết thương người đồng loại,
mà lại dám xin tha tội cho mình!
Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận,
thì ai sẽ xin tha tội cho nó?
Hãy nhớ đến ngày tận số
mà chấm dứt hận thù,
nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết
mà trung thành giữ các điều răn.
Hãy nhớ đến các điều răn
mà đừng oán hờn kẻ khác,
nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao
mà không chấp nhất điều lầm lỗi.

(Trích Sách Huấn Ca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1.     Bài đọc này đưa ra một mối liên hệ thẳng thắn: những ai cứ mãi giữ lấy cơn giận thì không thể mong đợi sự chữa lành hay sự tha thứ mà họ cầu xin nơi Thiên Chúa.  Đó là một sự thật khó nghe, nhưng lại hoàn toàn đúng với thực tế trải nghiệm: nỗi oán giận mà ta nuôi dưỡng đối với người khác thường cũng chính là thứ giam hãm ta, ngăn ta bước vào sự tự do mà ta hằng khao khát.  Bạn cảm thấy thế nào khi biết rằng khả năng đón nhận sự tha thứ của chính mình lại gắn liền với sự sẵn lòng tha thứ cho người khác?  "Hãy nhớ đến ngày cuối đời và dẹp bỏ lòng thù hận."  Những lời này nhắc nhở ta về sự hữu hạn của kiếp người, giúp ta nhìn nhận những mối hiềm khích của mình dưới một góc độ khác.  Liệu việc nhớ rằng cuộc đời này ngắn ngủi có làm thay đổi mức độ nghiêm trọng mà bạn gán cho nỗi oán giận hay cơn giận chưa được giải tỏa nào đó mà bạn đang mang trong lòng lúc này không?

2.     Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để những lời ấy chạm đến bất kỳ cơn giận nào mà tôi nhận thấy mình đang giữ trong lòng, và hãy quan sát xem điều gì nảy sinh trong tâm trí mình.  Tuần này, tôi đã được mời gọi yêu thương kẻ thù và nhìn lại chính mình một cách trung thực trước khi phán xét người khác.  Bài đọc cuối cùng hôm nay quy tụ cả hai điều đó lại với nhau.  Có ai mà tôi cần tha thứ, hay có một nỗi bất bình nào mà tôi cảm thấy khó lòng buông bỏ không?  Hãy thưa chuyện với Thiên Chúa về điều đó ngay lúc này, và cầu xin ân sủng để có được một trái tim tự do hơn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, September 11, 2026

Thứ Bảy Tuần XXIII Thường Niên - Năm A – 9-12-2026

Thu Bay XXIII TN

Luca 6:43-49

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt.  Thật vậy, xem quả thì biết cây.  Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho!  Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu.  Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra. 

Tại sao anh em gọi Thầy: “Lạy Chúa!  Lạy Chúa!”, mà anh em không làm điều Thầy dạy?  “Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy dạy mà đem ra thực hành, thì Thầy sẽ chỉ cho anh em biết người ấy ví được như ai.  Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá.  Nước lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì nhà đã xây vững chắc.  Còn ai nghe mà không thực hành, thì ví được như người xây nhà ngay mặt đất, không nền móng.  Nước sông ùa vào, nhà sụp đổ ngay và bị phá huỷ tan tành.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

1. Thánh Inhaxio khuyên mỗi khi bước vào giờ cầu nguyện, tôi cần phải biết tôi muốn gì trong giờ cầu nguyện đó.  Tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay bằng một ơn xin:  Xin cho con được nhìn thấy chính xác kho tàng thật sự đang ở trong lòng con — không phải kho tàng con nghĩ con có, mà kho tàng đang thực sự định hình những lời nói và hành động của con hằng ngày.  Bước kế tiếp, tôi dựng lại khung cảnh của Chúa Giê-su đang rao giảng cho dân chúng, trong đó có tôi, bằng trí tưởng tượng của mình, trong đó: Chúa Giê-su đang ngồi trên đồng bằng, vừa kết thúc một loạt những lời dạy về yêu thương kẻ thù, về tha thứ, về đừng xét xử.  Và bây giờ Ngài nói về cây và quả — không phải để dạy về sinh vật học, mà để chỉ vào điều sâu hơn: hoa quả không bao giờ nói dối về cái cây.  Tôi ngồi yên với hình ảnh đó và để câu hỏi đi xuống tận thâm sâu nơi cõi lòng của tôi: không phải hỏi về kho tàng tôi muốn có, hay kho tàng tôi nghĩ tôi có — mà là kho tàng đang thực sự ở đó, được nhận ra qua những gì đang mọc ra từ cuộc đời tôi.  Tôi nhìn vào những hoa quả cụ thể nhất trong tuần qua: tôi đã nói gì với con cái khi chúng làm sai?  Cách tôi phản ứng khi vợ/chồng nói điều tôi không muốn nghe?  Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu khi ai đó cư xử bất công với tôi?  Cách tôi dùng thời gian riêng?  Những hoa quả này — không phải những hoa quả tôi lên kế hoạch, mà những hoa quả xuất hiện tự nhiên nhất — đang nói điều gì về kho tàng đang ở trong lòng tôi?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến dụ ngôn thứ hai của Chúa Giê-su.  Tôi dựng lại hình ảnh Chúa Giê-su mô tả: hai ngôi nhà, có thể trông giống nhau từ bên ngoài — cùng kích thước, cùng vật liệu, cùng vẻ bề ngoài.  Sự khác biệt không nhìn thấy được cho đến khi lũ bão đến.  Và Ngài nói điều phân biệt hai ngôi nhà không phải là nghe lời Ngài — cả hai đều nghe.  Mà là đem ra thực hành.  Tôi dừng lại ở chi tiết quan trọng này: Chúa Giê-su không vẽ ra đường ranh giới giữa người tin và người không tin — mà giữa người nghe và đem ra thực hành với người nghe mà dừng lại ở đó.  Cả hai đều đến với Ngài.  Cả hai đều nghe.  Tôi hỏi mình cách thành thật: trong cuộc đời tôi lúc này, điều nào tôi đã nghe và biết từ lâu — về tha thứ, về hiện diện với gia đình, về trung thực trong công việc, về cầu nguyện — mà tôi vẫn chưa đem ra thực hành?  Đây chính là nơi nền móng vẫn còn là cát: tôi biết điều đúng đắn nhưng chưa đào sâu xuống để xây trên đó.  Và tôi hỏi: khi "lũ bão đến" trong cuộc đời tôi — khủng hoảng gia đình, thất bại công việc, bệnh tật, mất mát — phần nào của cuộc đời tôi vẫn đứng vững?  Phần nào lung lay?  Câu trả lời thành thật cho câu hỏi đó chỉ ra chính xác đâu là đá và đâu là cát trong nền móng của tôi.  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện này bằng cuộc đối thoại thân mật giữa tôi với Chúa Giê-su, như bạn với bạn, về những gì Ngài đã giảng về hoa quả và nền móng cuộc đời.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, September 10, 2026

Thứ Sáu Tuần XXIII Thường Niên - Năm A – 9-11-2026

Thu Sau XXIII TN

Luca 6:39-42

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho môn đệ dụ ngôn này: “Mù mà lại dắt mù được sao?  Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố?  Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi.  Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới?  Sao anh lại có thể nói với người anh em: ‘Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra’, trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình?  Hỡi kẻ đạo đức giả!  Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Hôm nay, Chúa Giêsu cảnh báo về thái độ tự tin thái quá khi ta đưa ra lời chỉ dẫn hay sửa dạy người khác, trong khi lại không nhận ra những khiếm khuyết của chính mình.  Có khía cạnh nào mà tầm nhìn của tôi bị hạn chế hơn mức tôi muốn thừa nhận, nhất là đối với những người thân cận nhất không?  Hình ảnh "cọng rơm" và "cái xà" là một cách nói cường điệu đầy chủ ý, nhằm khiến ta bật cười về chính mình trước khi kịp cảm thấy tự ái. Chúa Giêsu gợi ý rằng ta cần thấu hiểu bản thân trước khi có thể thực sự giúp người khác nhìn nhận mọi việc một cách sáng suốt.  Hiện tại, có ai mà những khuyết điểm của họ dường như trở nên quá lớn trong tâm trí tôi không?  Đâu là điều Chúa Giêsu muốn tôi lưu tâm nơi chính mình trước tiên?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và xin cho được ơn biết thấu hiểu bản thân hơn và chú ý đến những điều nảy sinh trong tâm trí tôi.  Hãy thành thật dâng lên Chúa những suy tư mà đoạn Tin Mừng này khơi dậy về những khiếm khuyết của chính mình, đồng thời cầu xin sự khiêm nhường để nhìn nhận bản thân và người khác với cái nhìn sáng suốt hơn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, September 9, 2026

Thứ Năm Tuần XXIII Thường Niên - Năm A – 9-10-2026

Thu Nam XXIII TN

Luca 6:27-38

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy nói với anh em là những người đang nghe Thầy đây: hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em, và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em.  Ai vả anh má bên này, thì hãy giơ cả má bên kia nữa.  Ai đoạt áo ngoài của anh, thì cũng đừng cản nó lấy áo trong.  Ai xin, thì hãy cho, ai lấy cái gì của anh, thì đừng đòi lại.  Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy.  Nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì có gì là ân với nghĩa?  Ngay cả người tội lỗi cũng yêu thương kẻ yêu thương họ.  Và nếu anh em làm ơn cho kẻ làm ơn cho mình, thì còn gì là ân với nghĩa?  Ngay cả người tội lỗi cũng làm như thế.  Nếu anh em cho vay mà hy vọng đòi lại được, thì còn gì là ân với nghĩa?  Cả người tội lỗi cũng cho kẻ tội lỗi vay mượn để được trả lại sòng phẳng.  Trái lại, anh em hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà chẳng hề hy vọng được đền trả.  Như vậy, phần thưởng dành cho anh em sẽ lớn lao, và anh em sẽ là con Đấng Tối Cao, vì Người vẫn nhân hậu với cả phường vô ân và quân độc ác.

“Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ.  Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán.  Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha.  Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại.  Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em.  Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy.”


(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ 
https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Đây là một trong những lời dạy khó thực hành nhất trong các sách Tin Mừng: hãy yêu kẻ thù, làm ơn cho kẻ ghét mình, và cho vay mà không mong được đền trả.  Lời dạy này đòi hỏi một sự tự do, không toan tính—điều vốn không tự nhiên có sẵn nơi bất kỳ ai trong chúng ta.  Ai là kẻ thù, hay là người khó ưa, hiện lên trong tâm trí bạn khi nghe những lời này hôm nay?  Việc yêu thương họ mà không mong cầu đền đáp sẽ được thể hiện cụ thể như thế nào trong tuần này?  Chúa Giê-su đặt nền tảng cho lời dạy này không phải dựa vào ý chí con người, mà dựa vào sự tương đồng: "Hãy có lòng thương xót, như Cha anh em là Đấng hay thương xót."  Chúng ta không được yêu cầu phải tự tạo ra lòng thương xót từ hư vô, mà là để cho lòng thương xót mà chính mình đã lãnh nhận được tuôn chảy sang người khác.  Tôi có nhớ lại được lần nào mình đã nhận được lòng thương xót dù bản thân không xứng đáng không?  Điều đó đã thay đổi cách tôi trao đi cho người khác như thế nào?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem câu nào khiến tôi cảm thấy bất khả thi nhất, và câu nào mang lại cảm giác như một lời mời gọi.  Điều gì sẽ xảy ra khi tôi suy ngẫm về cả hai điều đó?  Hãy thành thật thưa chuyện với Chúa về những khía cạnh của lời dạy này mà tôi cảm thấy vượt quá khả năng của mình, và xin Ngài ban ân sủng để tôi có thể thực hành được điều đó—từng chút một, thay vì phải làm được tất cả ngay lập tức.

Phạm Đức Hạnh SJ

Tuesday, September 8, 2026

Thứ Tư Tuần XXIII Thường Niên - Năm A – 9-9-2026 - Lễ Thánh Phê-rô Claver

Thu Tu XXIII TN

Luca 6:20-26

Khi ấy, Đức Giê-su dừng lại ở một chỗ đất bằng.  Nơi đây có đông đảo dân chúng tìm đến với Người.  Đức Giê-su ngước mắt lên nhìn các môn đệ và nói: “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, vì Nước Thiên Chúa là của anh em.  Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải đói, vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng.  Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải khóc, vì anh em sẽ được vui cười.  Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa.  Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.  Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông họ đối xử như thế. 

“Nhưng khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có, vì các ngươi đã được phần an ủi của mình rồi.  Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được no nê, vì các ngươi sẽ phải đói.  Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang được vui cười, vì các ngươi sẽ phải sầu khổ khóc than.  Khốn cho các ngươi khi được mọi người ca tụng, vì các ngôn sứ giả cũng đã từng được cha ông họ đối xử như thế.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Hình ảnh Chúa Giê-su trong Tin Mừng Lu-ca trực tiếp ngỏ lời với "tôi" thay vì mô tả những người khác như những nhân vật xa lạ.  Những người nghèo khó, đói khát, sầu khổ và bị ghét bỏ được chúc phúc; còn những người giàu có, no nê, vui cười và được người đời trọng vọng lại bị cảnh báo.  Đó là một sự đảo ngược đầy thách thức khi lắng nghe. Khi nghe những lời này hôm nay, tôi thấy mình đang ở đâu: trong số những người được chúc phúc, trong số những người bị cảnh báo, hay ở một vị trí lưng chừng đầy băn khoăn?  Hôm nay, Giáo hội tưởng nhớ Thánh Phê-rô Claver, một tu sĩ Dòng Tên đã hiến dâng cuộc đời mình cho những người nô lệ; ngài chọn sống giữa những người bị thế gian khinh miệt thay vì sống trong cảnh an nhàn, sung túc.  Cuộc đời ngài chính là một lời chú giải sống động cho đoạn Tin Mừng này: hạnh phúc đích thực không nằm ở sự an toàn, mà ở sự hiệp thông, chia sẻ với những người đang đau khổ.  Đâu là những con người ở bên lề xã hội mà tôi cảm thấy muốn đến gần, hoặc có lẽ lại muốn né tránh?  Điều gì đang ngăn bước tôi?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem liệu nó mang lại cho mình sự an ủi hay cảm giác bất an, và hãy để chính phản ứng đó trở thành một phần trong lời cầu nguyện của mình.  Hãy xin Chúa ban ơn để tôi biết khao khát những điều mà Chúa Giê-su gọi là hạnh phúc, ngay cả khi phải trả giá, và hãy thành thật nhìn nhận những lúc tôi đã chọn sự an nhàn hay sự tán đồng của người đời thay vì những giá trị ấy.  Giờ đây, hãy thưa chuyện với Chúa về điều mà tôi đang khao khát nhất trong lòng.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, September 7, 2026

Thứ Ba Tuần XXIII Thường Niên - Năm A – 9-8-2026 – Sinh Nhật Đức Mẹ

Thu Ba XXIII TN

Mát-thêu 1:18-23

Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se.  Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần.  Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo.  Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần.  Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.”  Tất cả sự việc này xảy ra là để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Hôm nay là ngày lễ sinh nhật Đức Mẹ, và bài đọc hôm nay là câu chuyện liên quan đến Đức Mẹ, nhưng không phải là Đức Mẹ khi còn ấu thơ.  Bài đọc hôm nay nói về Giuse và qua Giuse đề cập đến Mẹ Maria.  Trong bài đọc tôi thấy, Giuse rơi vào tình thế phải chọn lựa giữa hai điều tốt đẹp: yêu cầu của luật pháp và lòng thương xót dành cho Mẹ Maria. Phản xạ đầu tiên của ngài là bảo vệ Maria khỏi sự tủi nhục thay vì phơi bày sự việc.  Ngay cả khi chưa hiểu rõ ý định của Thiên Chúa, Giuse đã có khuynh hướng chọn lòng trắc ẩn.  Đã bao giờ tôi thấy mình nghiêng về lòng thương xót ngay cả khi chưa hoàn toàn hiểu lý do tại sao?  Thiên thần hiện đến với Giuse trong giấc mơ, đúng vào lúc ngài ít kiểm soát được tình hình nhất, cũng là lúc ngài khó lòng lên kế hoạch hay dùng lý trí để tìm lối thoát.  Lời phán dạy rõ ràng nhất của Thiên Chúa dành cho ngài lại đến trong giấc ngủ, trong sự yếu đuối và phó thác, chứ không phải qua những toan tính kỹ lưỡng của chính ngài.  Có bao giờ Thiên Chúa ngỏ lời với tôi một cách rõ ràng nhất vào lúc tôi không thể kiểm soát mọi việc hay không nhìn thấy lối đi phía trước?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem, có từ ngữ hay câu văn nào dường như đang dành riêng cho tôi hôm nay không.  Điều đó dẫn dắt tôi đến đâu?  Sự vâng phục của Giuse diễn ra trong thầm lặng và hầu như không được ghi chép lại.  Tôi chưa bao giờ nghe ngài cất lời, thế nhưng toàn bộ câu chuyện Giáng Sinh lại phụ thuộc vào việc ngài sẵn lòng thưa "xin vâng" trước một điều mà ngài không thể thấu hiểu trọn vẹn.  Liệu lúc này trong cuộc sống của tôi có đang hiện diện một lời mời gọi nào đòi hỏi sự tin tưởng thầm lặng tương tự như vậy không?  Hãy thử thưa chuyện với Thiên Chúa về điều đó. 

Phạm Đức Hạnh, SJ