Friday, January 23, 2026

Thứ Sáu Tuần II Thường Niên – Năm A – 23-1-2026

Thu Sau II TN

Mác-cô 3:13-19

Khi ấy, Đức Giê-su lên núi và gọi những kẻ Người muốn.  Các ông đến với Người.  Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi rao giảng, với quyền trừ quỷ.  Người lập Nhóm Mười Hai gồm có: ông Si-môn -Người đặt tên là Phê-rô-, ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê, và ông Gio-an em ông Gia-cô-bê -Người đặt tên cho hai ông là Bô-a-nê-ghê, nghĩa là con của thiên lôi-, rồi đến các ông An-rê, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Ta-đê-ô, Si-môn thuộc nhóm Nhiệt Thành, và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là chính kẻ nộp Người.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong tất cả những lời kêu gọi cầu nguyện được đưa ra trong tuần này, Chúa Giêsu luôn đứng ở vị trí trung tâm.  Giờ đây, Ngài lùi lại, mời gọi những người theo Ngài thân cận nhất tiếp tục công việc của Ngài nhân danh Ngài.  Tôi có thể hình dung mình được sai đi theo cách đó không?  Cảm giác đó như thế nào?  Chúa Giêsu đặt cho một số người bạn của Ngài những biệt danh, cho tôi biết điều gì đó về họ.  Si-mon là Phê-rô, vững chắc như đá; Gia-cô-bê và Gioan là những “con cái của sấm sét” đầy nhiệt huyết.  Chúa Giêsu có thể đặt cho tôi biệt danh nào khi Ngài gọi tôi đến với Ngài?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, để biết Mười Hai Tông đồ được sai đi làm gì và được ban cho quyền năng nào để thực hiện nhiệm vụ đó.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện, tôi muốn nói với Chúa Giêsu về những người đã mang tin mừng của Ngài đến cho tôi, và điều đó có ý nghĩa như thế nào trong cuộc sống của tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, January 21, 2026

Thứ Năm Tuần II Thường Niên – Năm A – 22-1-2026

Thu Nam II TN

Mác-cô 3:7-12

Khi ấy, Đức Giê-su cùng với các môn đệ lui về phía Biển Hồ.  Từ miền Ga-li-lê, người ta lũ lượt đi theo Người.  Và từ miền Giu-đê, từ Giê-ru-sa-lem, từ xứ I-đu-mê, từ vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm.  Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn.  Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến tất cả những ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người.  Còn các thần ô uế, hễ thấy Đức Giê-su, thì phủ phục trước mặt Người và kêu lên: “Ông là Con Thiên Chúa!”  Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể cùng tham gia đi vào đám đông rộng lớn này, những người đang háo hức lắng nghe tất cả những gì Chúa Giêsu đang nói và làm.  Không khí giữa những người đầy phấn khích này như thế nào?  Một điều thu hút rất nhiều người đến với Chúa Giêsu là danh tiếng của Ngài như một người có khả năng chữa lành.  Tôi, hoặc người nào đó mà tôi biết, cần sự chữa lành nào nhất hôm nay?  Tôi nghĩ gì về việc chính những linh hồn ô uế lại dường như nhận ra rõ ràng nhất sự thật về Chúa Giêsu là ai?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và cố gắng hòa mình vào đám đông ồn ào và đầy hy vọng này.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, hãy để Chúa Giêsu dẫn tôi sang một bên, chỉ có hai người, và hãy nói với Ngài tất cả những gì đang ở trong tâm trí và trái tim tôi lúc này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thứ Tư Tuần II Thường Niên – Năm A – 21-1-2026

Thu Tu II TN

Mác-cô 3:1-6

Khi ấy, Đức Giê-su lại vào hội đường.  Ở đó có một người bị bại tay.  Họ rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tố cáo Người.  Đức Giê-su bảo người bại tay: “Anh đứng dậy, ra giữa đây!”  Rồi Người nói với họ: “Ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết người?”  Nhưng họ làm thinh.  Đức Giê-su giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn bực vì lòng họ chai đá.  Người bảo anh bại tay: “Anh giơ tay ra!”  Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường.  Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu lập tức bàn tính với phe Hê-rô-đê, để tìm cách giết Đức Giê-su.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể bắt đầu với người đàn ông có bàn tay teo tóp.  Tôi hình dung ông ấy cảm thấy thế nào khi bắt đầu câu chuyện này, khi thấy Chúa Giêsu bước vào hội đường?  Và đến cuối cùng, khi bàn tay được chữa lành, ông ấy cảm thấy thế nào?  Khi chứng kiến ​​kết quả việc Chúa Giêsu đã làm, người đàn ông được chữa lành phản ứng ra sao?  Đây có thể chỉ đơn thuần là câu chuyện về một việc làm tốt đẹp dành cho một người cần giúp đỡ.  Nhưng một lần nữa, nó lại kích động những người Pha-ri-sêu phản đối ngày càng mạnh mẽ hơn.  Theo tôi, điều gì khiến họ phản đối dữ dội như vậy đối với điều mà thoạt đầu dường như là một phúc lành tuyệt vời?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và đặc biệt chú ý đến phản ứng của Chúa Giê-su ở những thời điểm khác nhau.  Cuối cùng, tôi sẽ nói gì với Chúa Giêsu đang giận dữ và đau buồn trước thái độ vô cảm của những người Pha-ri-sêu?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, January 19, 2026

Thứ Ba Tuần II Thường Niên – Năm A – 20-1-2026

Thu Ba II TN

Mác-cô 2:23-28

Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua cánh đồng lúa.  Dọc đường, các môn đệ bắt đầu bứt lúa.  Người Pha-ri-sêu liền nói với Đức Giê-su: “Ông coi, ngày sa-bát mà họ làm gì kia? Điều ấy đâu được phép!”  Người đáp: “Các ông chưa bao giờ đọc trong Sách sao?  Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ bị thiếu thốn và đói bụng?  Dưới thời thượng tế A-bi-a-tha, ông vào nhà Thiên Chúa, ăn bánh tiến, rồi còn cho cả thuộc hạ ăn nữa.  Thứ bánh này không ai được phép ăn ngoại trừ tư tế.”  Người nói tiếp: “Ngày sa-bát được tạo ra cho loài người, chứ không phải loài người cho ngày sa-bát. 28 Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sa-bát.”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hai ngày liên tiếp, Chúa Giêsu bị tấn công.  Hôm qua, các môn đệ của Ngài đã làm các người Pha-ri-si khó chịu vì không kiêng ăn.  Hôm nay, họ lại bỏ qua những nghi lễ giữ ngày Sa-bát truyền thống.  Theo tôi, điều gì ở Chúa Giêsu khiến những người chống đối Ngài khó chịu đến vậy?  Và tôi nghĩ gì về cách Chúa Giêsu viện dẫn ví dụ của Vua Đa-vít và những người theo ông?  Câu chuyện này đạt đến đỉnh điểm với lời tuyên bố: “Ngày Sa-bát được tạo ra vì con người”.  Tôi tìm thấy sự nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát như thế nào trong cuộc sống của mình?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và cố gắng hiểu sâu hơn về cách Chúa Giêsu nhìn nhận những người Pha-ri-si trong những đoạn Kinh Thánh như thế này.  Cuối cùng, tôi hãy cầu nguyện với “Chúa của ngày Sa-bát” về bất cứ điều gì đã gây ấn tượng mạnh nhất cho mình ở đây – những người Pha-ri-si lên án, các môn đệ đói khát, Chúa Giêsu tự tin, hay vị trí của chính mình trong cuộc tranh luận này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, January 18, 2026

Thứ Hai Tuần II Thường Niên – Năm A – 19-1-2026

Thu Hai II TN

Mác-cô 2:18-22

Khi ấy, các môn đệ ông Gio-an và các người Pha-ri-sêu đang ăn chay; có người đến hỏi Đức Giê-su: “Tại sao các môn đệ ông Gio-an và các môn đệ người Pha-ri-sêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay?”  Đức Giê-su trả lời: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ?  Bao lâu chàng rể còn ở với họ, họ không thể ăn chay được.  Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ, bấy giờ họ mới ăn chay trong ngày đó.  Chẳng ai lấy vải mới vá áo cũ, vì như vậy, miếng vá mới sẽ kéo vải cũ, khiến chỗ rách lại càng rách thêm.  Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu sẽ làm nứt bầu, thế là rượu cũng mất mà bầu cũng hư.  Nhưng rượu mới, bầu cũng phải mới!”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Nhiều người nghĩ rằng họ biết người thánh thiện phải như thế nào.  Điều đó đúng cả trong thời của Chúa Giêsu cũng như trong thời đại này.  Và họ có thể nhanh chóng bác bỏ những người không đáp ứng được kỳ vọng của họ.  Tôi hiểu câu hỏi về việc ăn chay được đặt ra cho Chúa Giêsu như thế nào?  Đó là một câu hỏi vô tư, tìm kiếm kiến ​​thức? Hay, một cuộc tấn công ngầm vào Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài?  Việc ăn chay đóng vai trò gì, nếu có, trong sự đáp lại của tôi đối với Chúa?  Nếu điều đó quan trọng đối với tôi, tại sao lại như vậy?  Và nếu không, thì tại sao lại như vậy?  Tôi mới chỉ ở chương thứ hai của Phúc âm Mác-cô, và Chúa Giêsu đã ý thức được thời điểm Ngài sẽ bị "cất đi" khỏi các môn đệ của mình.  Hãy nhớ lại một vài khoảnh khắc khi tôi trải nghiệm sự vắng mặt của Chúa, của Chúa Giêsu, trong cuộc sống của chính mình.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến cách Chúa Giêsu nhấn mạnh rằng rượu mới phải được đựng trong bình da mới.  Nếu "rượu mới" là lời dạy của Ngài, thì tôi có thể chuẩn bị những "bình da mới" nào để có thể đón nhận những gì Ngài ban tặng?  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện, tôi muốn chia sẻ với Chúa Giêsu bất cứ điều gì tôi đang đánh động tôi lúc này.

Phạm Đức Hạnh SJ

Saturday, January 17, 2026

Chúa Nhật Tuần II Thường Niên – Năm A – 18-1-2026

CN II TN

I-sai-a 49:3,5-6

Đức Chúa đã phán cùng tôi: “Hỡi Ít-ra-en, ngươi là tôi trung của Ta.  Ta sẽ dùng ngươi để biểu lộ vinh quang…”  Giờ đây Đức Chúa lại lên tiếng.  Người là Đấng nhào nặn ra tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ để tôi trở thành người tôi trung, đem nhà Gia-cóp về cho Người và quy tụ dân Ít-ra-en chung quanh Người.  Thế nên tôi được Đức Chúa trân trọng, và Thiên Chúa tôi thờ là sức mạnh của tôi.  Người phán: “Nếu ngươi chỉ là tôi trung của Ta để tái lập các chi tộc Gia-cóp, để dẫn đưa các người Ít-ra-en sống sót trở về, thì vẫn còn quá ít.  Vì vậy, này Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất.”

(Trích Sách I-sai-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Chúa gọi tất cả mọi người và Ngài mỗi người theo một cách riêng.  Ngài đã gọi Gioan Tẩy giả; Ngài đã gọi Đức Mẹ Maria; gần đây hơn, Ngài đã gọi những nhân vật nổi tiếng như Oscar Romero và Mẹ Teresa, và rất nhiều người mà có lẽ tôi chưa từng nghe đến. Tôi cảm thấy thế nào về ý tưởng mỗi người đều nhận được lời kêu gọi riêng từ Chúa?  Tôi cảm thấy thế nào về tình yêu thương cá vị của Chúa dành cho mình?  Lời mời đó có thể là gì?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy nhớ rằng Chúa muốn tôi vui mừng và tin tưởng về sự định hình và uốn nắn cuộc đời mình.  Qua những lời này, tôi có thể nghe thấy Chúa đang nói với mình điều gì đó cụ thể, có lẽ về mối quan hệ của tôi với Ngài?  “Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân.”  Hãy suy nghĩ một chút về tình bạn, những người quen biết và những trải nghiệm của riêng mình – về cách Chúa đã đặt tôi vào một mạng lưới với nhiều người và nơi chốn độc đáo.  Hãy nói chuyện với Chúa về hoàn cảnh của riêng mình.  Hãy xin Chúa giúp để sống trọn vẹn lời kêu gọi của Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, January 16, 2026

Thứ Bảy Tuần I Thường Niên – Năm A – 17-1-2026

Thu Bay I TN

Mác-cô 2:13-17

Khi ấy, Đức Giê-su lại đi ra bờ biển hồ.  Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ.  Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lê-vi là con ông An-phê, đang ngồi ở đó.  Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!”  Ông đứng dậy đi theo Người.  Khi Đức Giê-su đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giê-su và các môn đệ, vì họ đông và đi theo Người.  Những kinh sư thuộc nhóm Pha-ri-sêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: “Sao ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?”  Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói với họ: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần.  Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một trình thuật về việc Chúa Giêsu gọi Lê-vi, một người thu thuế.  Tôi thấy gì trong trình thuật này?  Sự sẵn sàng đáp trả lại tiếng gọi của Chúa Giêsu một cách dứt khoát.  Tôi dành giây phút này suy ngẫm về thái độ và lòng quảng đại của Lê-vi trước tiếng gọi của Chúa Giêsu.  Đâu là những lúc tôi nhận thấy Chúa gọi tôi, hay đang gọi tôi?  Tôi đáp trả lại tiếng gọi của Ngài như thế nào?  Điều gì khiến tôi có thái độ và đáp trả như thế với Chúa?    

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý tôi thường thuộc nhóm người nào trước tiếng gọi của Chúa trong cuộc sống: Lê-vi hay những kinh sư thuộc phái Pha-ri-sêu?  Tôi nghĩ gì và điều gì khiến tôi thuộc về một trong hai nhóm trên?  Tôi thấy tôi là người mạnh khỏe hay là người cần đến thầy thuốc là Thiên Chúa?  Tôi muốn nói gì cùng Chúa trong giây phút này? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, January 15, 2026

Thứ Sáu Tuần I Thường Niên – Năm A – 16-1-2026

Thu Sau I TN

Mác-cô 2:1-12

Bấy giờ, Đức Giê-su trở lại thành Ca-phác-na-um.  Hay tin Người ở nhà, dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng.  Người nói lời Thiên Chúa cho họ.  Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giê-su một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng.  Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được.  Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống.  Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: “Này con, tội con được tha rồi.”  Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: “Sao ông này lại dám nói như vậy?  Ông ta nói phạm thượng!  Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?”  Tâm trí Đức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: “Sao các ông lại nghĩ thầm trong bụng những điều ấy?  Trong hai điều: một là bảo người bại liệt, ‘Tội con được tha rồi’, hai là bảo, ‘Đứng dậy, vác chõng mà đi’, điều nào dễ hơn?  Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giê-su bảo người bại liệt-, Ta truyền cho con: Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà!”  Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa.  Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay diễn tả một bối cảnh rất hấp dẫn.  Tôi có thể hình dung, đó là một ngôi nhà một tầng, mái tranh, một căn nhà chật chội, một người đàn ông được thòng xuống trên cáng, từ mái nhà.  Đó là một hình ảnh sống động.  Trong giây phút này, hãy giữ hình ảnh đó trước mắt tôi và xem tôi nhận thấy điều gì.  Hãy hình dung tôi là người đàn ông nằm trên cáng đó, và biểu cảm trên khuôn mặt của Chúa Giêsu khi tôi được hạ xuống và xuất hiện bất ngờ trước mặt Ngài.  Tôi cảm thấy thế nào khi nhìn thấy vẻ mặt đó của Ngài?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung nó đang diễn ra như một bộ phim trước mắt mình.  Hãy lắng nghe lời thoại, xem hành động, và để bản thân mình được lay động bởi kịch tính của tất cả.  Sau tất cả, giả sử Chúa Giêsu quay sang tôi và nói: “Vậy thì, con nghĩ sao về tất cả những điều đó?”  Hãy dành một chút thời gian để trả lời câu hỏi của Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, January 14, 2026

Thứ Năm Tuần I Thường Niên – Năm A – 15-1-2026

Thu Nam I TN

Mác-cô 1:40-55

Khi ấy, có người mắc bệnh phong đến gặp Đức Giê-su, anh ta quỳ xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.”   Đức Giê-su chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch!”  Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh, và anh được sạch.  Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh: “Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế; và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”  Nhưng vừa đi khỏi, anh đã bắt đầu rao truyền và loan tin ấy khắp nơi, đến nỗi Đức Giê-su không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành.  Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay của tôi, hãy để câu chuyện này hiện lên trong trí tưởng tượng của mình.  Trước tiên, hãy hình dung người đàn ông này, đang mắc phải căn bệnh phong cùi làm biến dạng da.  Cuộc sống của ông ấy như thế nào?  Cảm xúc của ông ấy ra sao khi đến gần Chúa Giêsu và được chữa lành?  Bây giờ hãy hình dung Chúa Giêsu như thế nào trong cảnh đó.  Ngài “động lòng thương xót”.  Trái tim Ngài hướng về người đàn ông này.  Hãy hình dung cách Ngài nhìn người đàn ông này, cách Ngài nói chuyện với ông ta, cách Ngài hành động…  

  2. Hãy giữ những cảm xúc và hình ảnh này trong tâm trí khi tôi đọc lại toàn bộ bài đọc bao nhiêu lần có thể.  Người Kitô hữu được kêu gọi phát triển một trái tim giống như trái tim của Chúa Giê-su – một trái tim hướng về những người đang đau khổ.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể xin Chúa Kitô giúp tôi phát triển một trái tim giống như trái tim của Ngài, một trái tim đầy lòng thương xót, một trái tim nhiệt thành tìm cách giúp đỡ.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, January 13, 2026

Thứ Tư Tuần I Thường Niên – Năm A – 14-1-2026

Thu Tu I TN

1 Sa-mu-en 3:1=1-10, 19-120

Hồi ấy, cậu bé Sa-mu-en phụng sự Đức Chúa, có ông Ê-li trông nom. Thời ấy, lời Đức Chúa thì hiếm và thị kiến cũng không hay xảy ra.  Một ngày kia, ông Ê-li đang ngủ ở chỗ ông, mắt ông đã bắt đầu mờ, ông không còn thấy nữa.  Đèn của Thiên Chúa chưa tắt và Sa-mu-en đang ngủ trong đền thờ Đức Chúa, nơi có đặt Hòm Bia Thiên Chúa.  Đức Chúa gọi Sa-mu-en.  Cậu thưa: “Dạ, con đây!”, rồi chạy lại với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.”  Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu.  Con về ngủ đi.”  Cậu bèn đi ngủ.  Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần nữa.  Sa-mu-en dậy, đến với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.”  Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu, con ạ.  Con về ngủ đi.”  Bấy giờ Sa-mu-en chưa biết Đức Chúa, và lời Đức Chúa chưa được mặc khải cho cậu.  Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần thứ ba.  Cậu dậy, đến với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.”  Bấy giờ ông Ê-li hiểu là Đức Chúa gọi cậu bé.  Ông Ê-li nói với Sa-mu-en: “Con về ngủ đi, và hễ có ai gọi con thì con thưa: ‘Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.’”  Sa-mu-en về ngủ ở chỗ của mình.  Đức Chúa đến, đứng đó và gọi như những lần trước: “Sa-mu-en!  Sa-mu-en!”  Sa-mu-en thưa: “Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.”

Sa-mu-en lớn lên.  Đức Chúa ở với ông và Người không để cho một lời nào của Người ra vô hiệu.  Toàn thể Ít-ra-en, từ Đan tới Bơ-e Se-va, biết rằng ông Sa-mu-en được Đức Chúa tín nhiệm cho làm ngôn sứ của Người.

(Trích Sách Samuen I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Eli, như một vị thánh già, có một người giúp việc trẻ tuổi mới là Sa-mu-en, nhưng chính sự khôn ngoan của ông lão mới giúp chàng trai trẻ nhận ra rằng Chúa đang trực tiếp nói chuyện với mình.  Chúa nói chuyện trực tiếp với mọi người.  Khi nào tôi cảm thấy Chúa đang nói điều gì đó với mình?  Theo truyền thống, Chúa được cho là nói chuyện qua giấc mơ, trí tưởng tượng, niềm tin, cảm xúc – rất nhiều cách khác nhau – chứ không chỉ là một giọng nói vang dội từ trời, mà còn qua những suy nghĩ xuất hiện trong tâm trí mang lại sự sống, lòng nhiệt huyết, đức hạnh, tình yêu và lòng tốt.  Tôi có thể nhận ra Chúa đang nói chuyện với mình bằng những cách này không?  Đôi khi tôi có thể khó tin, trước sự bao la của vũ trụ, rằng bất kỳ đấng tạo hóa nào của sự rộng lớn không thể tưởng tượng nổi lại có thể quan tâm đến từng người, cả những người nhỏ bé.  


2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy ngẫm về thái độ, niềm tin và sự sẵn sàng trong câu trả lời của Sa-mu-en: "Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe".  Trong tĩnh lặng, tôi cũng thầm thưa với Chúa như Sa-mu-en, và chờ đợi sự đáp trả của Chúa.


Phạm Đức Hạnh, SJ