Tuesday, August 18, 2026

Thứ Tư Tuần XX Thường Niên - Năm A – 8-19-2026

Thu Tu XX TN

Thánh Vịnh 23

CHÚA là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
Người đưa tôi tới dòng nước trong lành

và bổ sức cho tôi.
Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính
vì danh dự của Người.

Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u
con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.
Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.
Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
ly rượu con đầy tràn chan chứa.

Lòng nhân hậu và tình thương CHÚA
ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,
và tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

(Trích Thánh Vịnh, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Thánh Vịnh được cho là do Vua Đa-vít sáng tác cách đây khoảng 3.000 năm, những lời lẽ quen thuộc và đầy an ủi này vẫn chạm đến lòng mọi người ngày nay. "CHÚA là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.  Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.  Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi."  Chúa đầy yêu thương và hành động vì tôi – mời gọi tôi nghỉ ngơi, dẫn dắt và phục hồi tôi.  Chúa đang hành động như thế nào trong cuộc đời tôi?  Tác động từ hành động đầy yêu thương và sự đảm bảo về lòng nhân từ của Chúa đối với tâm hồn người viết Thánh Vịnh đã giúp ông thốt lên rằng: "Con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng."  Hành động đầy yêu thương của Chúa đối với tâm hồn tôi giúp tôi nói lên điều gì?

  2. Tôi đọc lại Thánh Vịnh trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý cách người viết Thánh Thi mô tả sự hiện diện gần gũi của Chúa, ngay cả trong những lúc gian nan.  "Lòng nhân hậu và tình thương CHÚA ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên."  Hãy hướng về phía trước: khi nào trong ngày hôm nay tôi cần cảm nhận lòng nhân từ, sự thương xót và sự hiện diện của Chúa bên mình?  Hãy thưa chuyện với Chúa về điều này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, August 17, 2026

Thứ Ba Tuần XX Thường Niên - Năm A – 8-18-2026 - Lễ Thánh Alberto Hurtado Cruchaga SJ

Thu Ba XX TN

Mát-thêu 19:23-30

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời.  Thầy còn nói cho anh em biết, con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.”  Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói: “Thế thì ai có thể được cứu?”  Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói: “Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.”  Bấy giờ ông Phê-rô lên tiếng thưa Người: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy.  Vậy chúng con sẽ được gì?”  Đức Giê-su đáp: “Thầy bảo thật anh em–anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự toà vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en.  Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.  Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay có thể đặt ra cho tôi những thách đố, như Phê-rô đã từng cảm thấy.  Chúa Giêsu nói: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Trời.”  Việc Chúa Giêsu sử dụng lối nói cường điệu ở phần đầu bài đọc này khiến các môn đệ, đặc biệt là Phê-rô, cảm thấy điều đó hoàn toàn bất khả thi.  Khi họ nghĩ rằng mình có thể tự đạt được sự cứu rỗi, Chúa Giêsu nhắc nhở họ: “Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể.”  Điều gì trỗi dậy trong lòng tôi khi nghe rằng, sự cứu rỗi của tôi là món quà nhưng không đến từ Thiên Chúa?  “Đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể.”  Những lời này mang lại cho tôi niềm an ủi nào trong ngày hôm nay?  Sự giàu sang vĩnh cửu có thể đạt được thông qua sự nghèo khó về mặt tâm linh ngay trên trần thế.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý cái giá phải trả khi theo Chúa Giêsu, dẫn đưa tôi đến món quà sự sống đời đời đã được hứa ban.  Thiên Chúa ban tặng dư dật hơn nhiều so với bất cứ điều gì tôi có thể dâng hiến.  Hãy tạ ơn Thiên Chúa vì sự quảng đại của Ngài.  “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”  Chúa Giêsu biết rằng việc đứng đầu hay đứng chót đều có thể thay đổi cách nhìn của tôi về Thiên Chúa, về bản thân và về những người xung quanh. Liệu điều này có đặt ra một thách đố nào cho tôi không?  Hãy thưa chuyện với Chúa Giêsu về điều đó.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, August 16, 2026

Thứ Hai Tuần XX Thường Niên - Năm A – 8-17-2026

Thu Hai XX TN

Mát-thêu 19:16-22

Khi ấy, có một người đến thưa Đức Giê-su rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời?”  Đức Giê-su đáp: “Sao anh hỏi tôi về điều tốt?  Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi.  Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn.”  Người ấy hỏi: “Điều răn nào?”  Đức Giê-su đáp: “Ngươi không được giết người.  Ngươi không được ngoại tình. Ngươi không được trộm cắp.  Ngươi không được làm chứng gian.  Ngươi phải thờ cha kính mẹ”, và “Ngươi phải yêu đồng loại như yêu chính mình.”  Người thanh niên ấy nói: “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa không?”  Đức Giê-su đáp: “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ có được một kho tàng trên trời.  Rồi hãy đến theo tôi.”  Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu nói về những điều răn liên quan đến việc yêu thương người khác, trong đó có điều răn: "Ngươi hãy yêu người thân cận như chính mình."  Hãy nghĩ về những người hiện diện trong cuộc đời tôi.  Tôi thể hiện tình yêu của mình đối với họ như thế nào?  Hãy nhận ra rằng khi yêu thương người khác, tôi đang trao đi một phần con người mình cho họ.  Có thể tôi dành thời gian, tiền bạc, hay thể hiện tình yêu qua những hành động cụ thể.  Hãy dành chút thời gian để nhận biết những cách thức khác nhau mà tôi trao đi chính mình khi yêu thương người khác.  Hãy lắng nghe khao khát yêu mến Chúa hơn nữa của người đàn ông ấy qua câu hỏi: "Tôi còn thiếu điều gì nữa?"  Câu trả lời của Chúa Giêsu chạm đến điểm mà chiều sâu của tình yêu được đòi hỏi đã thách thức khả năng trao ban của người đàn ông vào khoảnh khắc đó.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý, liệu tôi có thể đặt cùng một câu hỏi với Chúa Giêsu: "Con còn thiếu điều gì nữa?"  Đây là câu chuyện về lời mời gọi "hãy đến và theo" Chúa Giêsu; một câu chuyện dẫn đưa tôi đến sự tự do thiêng liêng trọn vẹn hơn.  Liệu có điều gì trong cuộc sống mà tôi đang được mời gọi buông bỏ không?  Một điều gì đó sẽ giúp tôi được tự do để yêu mến Chúa và yêu thương người khác sâu sắc hơn?  Hãy chia sẻ với Chúa bất cứ điều gì nảy sinh trong lòng mình.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, August 15, 2026

Chúa Nhật Tuần XX Thường Niên - Năm A – 8-16-2026 - Trọng Thể Lễ Kính Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời

CN XX TN

Luca 1:39-56

Hồi ấy, bà Ma-ri-a lên đường, vội vã đi đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa.  Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào bà Ê-li-sa-bét.  Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy Thánh Thần.  Bà Ê-li-sa-bét kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.  Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?  Quả thật, này tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vì vui sướng.  Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”

Bấy giờ bà Ma-ri-a nói:

“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,

thần trí tôi hớn hở vui mừng

vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.

Phận nữ tỳ hèn mọn,

Người đoái thương nhìn tới;

từ nay, hết mọi đời

sẽ khen tôi diễm phúc.

Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi

biết bao điều cao cả,

danh Người thật chí thánh chí tôn!

Đời nọ tới đời kia,

Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.

Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,

dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.

Chúa hạ bệ những ai quyền thế,

Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.

Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,

người giàu có, lại đuổi về tay trắng.

Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người,

như đã hứa cùng cha ông chúng ta,

vì Người nhớ lại lòng thương xót

dành cho tổ phụ Áp-ra-ham

và cho con cháu đến muôn đời.”

Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay Giáo hội mừng trọng thể Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời.  Trong giờ cầu nguyện hôm nay tôi có thể suy ngẫm về những đặc điểm trong đời sống của Mẹ Maria.  Mẹ là mẫu gương tuyệt vời của người môn đệ; nơi Mẹ, tôi thấy được tất cả những gì mình có thể trở thành nhờ quyền năng Thiên Chúa, bất chấp những nghi ngờ và yếu đuối của kiếp người.  Mẹ đã đặt câu hỏi với thiên thần trong biến cố Truyền Tin, và lại hỏi khi Con mình bị lạc trong Đền Thờ: Làm sao chuyện này có thể xảy ra?  Tại sao Ngài lại làm thế?  Lời chào của bà Ê-li-sa-bét hôm nay không hướng về một người nữ bình thản, không chút ưu tư, mà hướng về một thiếu nữ dám đặt ra những câu hỏi đầy trăn trở, một người bước đi bằng đức tin chứ không phải bằng những gì mắt thấy tai nghe.  Có khía cạnh nào trong đức tin của tôi giống với sự chất vấn của Mẹ Maria hơn là sự chắc chắn tuyệt đối không?  Liệu tôi có thể chấp nhận điều đó là đủ không?  Chúa Giêsu không đề cao Mẹ chỉ vì vai trò sinh thành, mà tôn vinh Mẹ là người lắng nghe Lời Chúa và biến Lời ấy thành hiện thực sống động.  Trong bài ca Magnificat, Mẹ Maria đón nhận Lời Chúa và để Lời ấy trở thành bài ca lật đổ kẻ kiêu ngạo, nâng cao người phận nhỏ và lấp đầy kẻ đói nghèo.  Lúc này đây, Lời Chúa đang muốn nhập thể vào cuộc đời tôi ở điểm nào, thay vì chỉ dừng lại ở mức một ý niệm trong tâm trí tôi?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem đâu là khoảnh khắc những lời của Mẹ Maria trở thành lời cầu nguyện mà chính tôi cũng có thể thốt lên.  Các bức tranh thánh (icon) của Giáo hội Chính thống giáo về lễ Đức Mẹ Lên Trời – hay còn gọi là lễ An Giấc của Đức Mẹ (Dormition) – thường khắc họa hình ảnh Chúa Giêsu đang âu yếm nâng niu thân xác và linh hồn Mẹ (được quấn trong tấm khăn liệm) khi Mẹ bước vào sự sống vĩnh cửu.  Hình ảnh này gợi nhớ đến các bức tranh về lễ Giáng Sinh, nơi Đức Maria âu yếm bế Hài Nhi Giêsu.  Cả hai bức tranh cùng khẳng định rằng mọi trải nghiệm của con người – từ thân xác đến linh hồn, bao gồm cả những nghi ngờ và thắc mắc – đều hướng tới vinh quang nhờ quyền năng cứu độ của Thiên Chúa.  Liệu tôi có thể phó thác trọn vẹn con người mình—cả thân xác lẫn linh hồn, cả đức tin lẫn nỗi hoài nghi—vào trong tay Thiên Chúa không?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, August 14, 2026

Thứ Bảy Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-15-2026 - Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời

Thu Bay XIX TN

Luca 1:39-45

Hồi ấy, bà Ma-ri-a lên đường, vội vã đi đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa.  Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào bà Ê-li-sa-bét.  Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy Thánh Thần.  Bà Ê-li-sa-bét kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.  Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?  Quả thật, này tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vì vui sướng.  Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay Giáo hội mừng Mẹ được về trời cả xác lẫn hồn.  Tôi cùng Giáo hội đọc lại Tin Mừng Luca thuật lại những khoảnh khắc đầu tiên Mẹ được truyền tin.  Mẹ Maria đã "vội vã lên đường" mang Chúa đến cho người khác ngay sau khi được tin cưu mang Người trong lòng.  Hôm nay, mừng lễ Mẹ được đưa về trời cả hồn lẫn xác — vinh quang trọn vẹn dành cho một đời sống trọn vẹn "xin vâng" — tôi cảm nhận Chúa đang mời tôi "vội vã lên đường" mang Ngài đến cho ai, gia đình nào, hay hoàn cảnh nào trong cuộc đời của mình?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý lời chào của Mẹ Maria chào Bà Êlisabét, khiến hài nhi trong lòng bà ấy "nhảy lên" vì vui mừng trước sự hiện diện của Chúa nơi Mẹ Maria.  Tôi hãy để lòng mình lặng lẽ hình dung cảnh tượng ngày Mẹ được đón về trời trong vinh quang — điều gì trong tôi "nhảy lên" vui mừng khi nghĩ đến niềm hy vọng ấy cũng đang chờ đợi tôi, và tôi muốn thưa gì với Mẹ trong giây phút này?  Tôi muốn xin gì cùng Chúa trong ngày hôm nay, qua sự chuyển cầu của Mẹ Maria? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, August 13, 2026

Thứ Sáu Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-14-2026 - Lễ Thánh Ma-xi-mi-li-a-nô Kôn-bê

Thu Sau XIX TN

I-sai-a 12:2-6

Đây chính là Thiên Chúa cứu độ tôi, tôi tin tưởng và không còn sợ hãi, bởi vì ĐỨC CHÚA là sức mạnh tôi, là Đấng tôi ca ngợi, chính Người cứu độ tôi.  Các bạn sẽ vui mừng múc nước tận nguồn ơn cứu độ.  Các bạn sẽ nói lên trong ngày đó: Hãy tạ ơn ĐỨC CHÚA, cầu khẩn danh Người, vĩ nghiệp của Người, loan báo giữa muôn dân, và nhắc nhở: danh Người siêu việt.  Đàn ca lên mừng ĐỨC CHÚA, vì Người đã thực hiện bao kỳ công; điều đó, phải cho toàn cõi đất được tường.  Dân Xi-on, hãy reo hò mừng rỡ, vì giữa ngươi, Đức Thánh của Ít-ra-en quả thật là vĩ đại!

(Trích Sách I-sai-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Tiên tri I-sai-a nói: "Quả thật, Thiên Chúa là Đấng cứu độ tôi; tôi sẽ tin tưởng và không sợ hãi."  Thánh Ma-xi-mi-li-a-nô Kôn-bê – vị thánh mà Giáo hội mừng kính hôm nay – được nhớ đến vì đã hiến dâng mạng sống mình thay cho một người lạ trong hầm bỏ đói tại trại tập trung Auschwitz.  Ngài đã cùng những người bị kết án khác cầu nguyện và ca hát trong khi chờ đợi cái chết.  Rõ ràng, lòng tin cậy không hề triệt tiêu nỗi sợ hãi nơi ngài, mà cả hai cùng song hành với nhau.  Có khía cạnh nào trong cuộc sống của tôi mà ở đó, lòng tin cậy và nỗi sợ hãi phải cùng hiện diện, thay vì cái này đơn thuần thay thế cái kia?  I-sai-a hứa ban một niềm vui không lệ thuộc vào những hoàn cảnh thuận lợi.  Các bạn tù của Kôn-bê kể lại rằng, chính ngài đã mang niềm vui ấy vào ngay trong căn hầm ngục tối tăm.  Tôi thường tìm đến đâu, hay hướng về ai, khi cần khơi dậy niềm vui không phụ thuộc vào việc mọi sự đang diễn ra suôn sẻ hay trắc trở?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để lời mời gọi hãy tạ ơn và ca hát – vốn được lặp đi lặp lại – thấm sâu vào tâm hồn mình.  Có ai đã cho tôi thấy hình ảnh sống động của lòng tin cậy qua tình yêu đầy hy sinh của họ không?  Sự tự do khỏi nỗi sợ hãi và tình yêu đầy can đảm của Thánh Ma-xi-mi-li-a-nô Kôn-bê thôi thúc tôi xin Thiên Chúa ban cho những ân huệ nào?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, August 12, 2026

Thứ Năm Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-13-2026

Thu Nam XIX TN

Ê-dê-ki-en 12:1-12

Có lời Đức Chúa phán với tôi rằng: Hỡi con người, ngươi đang sống giữa một nòi phản loạn, giữa những kẻ có mắt để nhìn mà không thấy, những kẻ có tai để nghe mà không nghe, vì chúng là một nòi phản loạn.  Về phần ngươi, hỡi con người, hãy chuẩn bị hành lý đi đày và hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng; ngươi sẽ đi đày, rời chỗ ngươi đang ở mà tới một chỗ khác, trước mắt chúng.  May ra chúng sẽ nhận thấy mình là một nòi phản loạn.  Ngươi hãy đem hành lý của ngươi ra ngoài như hành lý của kẻ đi đày, giữa ban ngày, trước mắt chúng.  Và chiều đến, ngươi sẽ ra đi trước mắt chúng như một kẻ phải đi đày.  Trước mắt chúng, ngươi hãy khoét tường mà đưa hành lý ra.  Trước mắt chúng, ngươi sẽ vác hành lý lên vai và ra đi lúc trời tối; ngươi sẽ che mặt để khỏi nhìn thấy xứ sở, vì Ta đã biến ngươi nên điềm báo cho nhà Ít-ra-en.

Tôi đã làm y như lệnh Đức Chúa truyền cho tôi.  Giữa ban ngày, tôi đã đem hành lý của tôi ra ngoài, hành lý của kẻ đi đày; và chiều đến, tôi lấy tay khoét tường.  Tôi ra đi lúc trời tối và vác hành lý lên vai trước mặt họ.

Sáng hôm sau, có lời Đức Chúa phán với tôi rằng: “Hỡi con người, chẳng phải nhà Ít-ra-en, nòi phản loạn, đã nói với ngươi, ‘Ông làm gì thế’ sao?  Ngươi hãy nói với chúng, ‘Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này, Sấm ngôn ấy nhằm nói về ông hoàng ở Giê-ru-sa-lem và toàn thể nhà Ít-ra-en ở trong thành.  Ngươi hãy nói: Tôi là điềm báo cho các ông.  Tôi đã làm thế nào, thì sẽ xảy ra cho họ như vậy.  Họ sẽ phải đi tù, đi đày.  Ông hoàng đang ở giữa họ sẽ vác hành lý lên vai lúc trời tối và sẽ ra đi; họ sẽ khoét một lỗ trên tường cho ông chui qua.  Ông sẽ che mặt để chính mắt khỏi nhìn thấy xứ sở.’”

(Trích Sách Ê-dê-ki-en, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là những lời tuyên sấm thật khó hiểu và sợ hãi.  Chúa phán với Ê-dê-ki-en rằng ông đang sống giữa một dân tộc có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe.  Đó là một lời phán gay gắt và khó chịu; tuy nhiên, biết đâu rất dễ những lời này đang mô tả chính tôi.  Có khi nào tôi có mắt để nhìn thấy nhưng—nếu thành thật với lòng mình—lại chọn cách không nhìn thấy không?  Ê-dê-ki-en không chỉ được yêu cầu truyền đạt một thông điệp; ông còn được yêu cầu diễn tả thông điệp đó bằng hành động công khai: thu xếp hành lý như một kẻ lưu đày, đục xuyên qua tường, che mặt lại—tất cả đều diễn ra ngay trước mắt những người sẽ chế giễu hoặc hiểu lầm ông.  Việc bước theo Chúa có bao giờ khiến tôi cảm thấy mình thật khờ khạo, dở hơi hay bị phơi bày trước cái nhìn của người xung quanh không?  Tôi đã đối diện với điều đó như thế nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và lưu tâm đến cái giá mà Ê-dê-ki-en phải trả chỉ để vâng lời.  Nếu tôi nhận thấy mình đã chọn cách không nhìn thấy, liệu tôi có thể xin Chúa ban cho đôi mắt sáng tỏ hơn không?  Hãy thành thật thưa chuyện với Ngài về cái giá tôi phải trả nếu hành động theo những điều tôi đã biết.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, August 11, 2026

Thứ Tư Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-12-2026

Thu Tu XIX TN

Mát-thêu 18:15-20

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi.  Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em.  Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết, căn cứ vào lời hai hoặc ba chứng nhân.  Nếu nó không nghe họ, thì hãy đi thưa Hội Thánh.  Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe, thì hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế.  Thầy bảo thật anh em, dưới đất, anh em ràng buộc những điều gì, trên trời cũng sẽ ràng buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.  Thầy còn bảo thật anh em, nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho.  Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một chỉ dẫn rất thiết thực trong đời sống.  Trong đó, Chúa Giêsu chỉ dạy tôi cần làm gì khi ai đó gây tổn thương cho mình: hãy đến và chỉ ra lỗi lầm đó, nhưng phải thực hiện một cách riêng tư giữa hai người với nhau, chứ không phải đi nói với người thứ ba trước, hay kể cho mọi người nghe ngoại trừ chính người có liên quan.  Có phải tôi thường thấy dễ dàng hơn khi nói về nỗi đau của mình với người khác thay vì nói chuyện trực tiếp với chính người đã gây ra nỗi đau đó không?  Bài đọc hôm nay kết thúc bằng một lời hứa: nơi nào có hai hoặc ba người nhóm họp nhân danh Chúa Giêsu, thì Ngài hiện diện ở giữa họ.  Lời hứa ấy không được đưa ra trong bối cảnh thờ phượng, mà lại nằm ngay giữa một đoạn nói về xung đột và sự hòa giải.  Đã bao giờ tôi nhận ra—dù là sau khi sự việc đã qua—rằng Chúa Giêsu thực sự hiện diện trong một cuộc trò chuyện đầy khó khăn mà lẽ ra tôi đã muốn tránh né?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem Chúa Giêsu đã cẩn trọng và chu đáo như thế nào trong từng bước của tiến trình này.  Nếu trong cuộc sống của tôi có một mối quan hệ đang cần đến sự chân thành như vậy, hãy dâng mối quan hệ đó lên Chúa ngay lúc này và cầu xin Ngài ban cho mình lòng can đảm để bắt đầu câu chuyện một cách nhẹ nhàng với người có liên quan.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, August 10, 2026

Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-11-2026 - Lễ Thánh Cla-ra, Assisi

Mát-thêu 18:15, 10, 12-14

Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?”  Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và nói: “Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.  Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.  Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

“Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết, các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

“Anh em nghĩ sao?  Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?  Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.  Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Tôi có thể tìm thấy tôi rất rõ trong bài đọc hôm nay, khi tôi cũng được chứng kiến những gì rất người nơi các môn đệ.  Các môn đệ muốn biết ai là người lớn nhất, và câu trả lời của Chúa Giêsu là đặt một đứa trẻ vào giữa họ; Ngài đo lường sự cao trọng không phải bằng địa vị mà bằng sự bé mọn.  Thánh Cla-ra thành Assisi – vị thánh được mừng kính vào hôm nay – đã dành cả cuộc đời để gìn giữ các chị em trong tinh thần bé mọn ấy, luôn kiên định với điều mà bà gọi là đặc ân của sự nghèo khó.  Đâu là địa vị, sự an toàn hay vị thế mà tôi cảm thấy ngần ngại không muốn buông bỏ?  Người chăn chiên bỏ lại chín mươi chín con chiên để đi tìm con chiên bị lạc và vui mừng vì nó hơn cả những con còn lại.  Cha trên trời không muốn dù chỉ một trong những người bé mọn này phải hư mất.  Tôi có nhớ lại được khoảnh khắc nào mà tôi nhận ra mình được tìm kiếm như thế không – không phải vì mình xứng đáng được tìm, mà đơn giản chỉ vì mình đã đi lạc?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để bản thân mình hóa thân thành đứa trẻ ấy, hoặc thành con chiên duy nhất đang được tìm kiếm.  Sự bé mọn đầy hoan lạc của Thánh Cla-ra là một thái độ sống đầy mạnh mẽ và kiên quyết.  Liệu trong thâm tâm tôi có còn nơi nào khao khát sự an toàn khi được coi là người cao trọng, hay tôi sẵn sàng buông bỏ tất cả để cho phép con người đích thực nhất của mình được tìm thấy?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, August 9, 2026

Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-10-2026 - Thánh Lô-ren-xô, Phó Tế, Tử Đạo

Thu Hai XIX TN

2 Cô-rin-tô 9:6-10

Thưa anh em, tôi xin nói điều này: “Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều.”  Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương.  Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện, theo như lời đã chép: “Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.”  Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào.

(Trích Cô-rin-tô II, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Thánh Phao-lô trong bài đọc hôm nay nói với người Cô-rinh-tô rằng ai gieo ít thì gặt ít, còn ai gieo nhiều thì gặt nhiều.  Thánh Lô-ren-xô đã sống trọn vẹn tinh thần ấy: là một phó tế tại Rô-ma được giao trọng trách quản lý tài sản của Giáo hội, ngài được nhớ đến với câu trả lời dành cho vị quan tổng trấn đang đòi giao nộp kho báu: chính người nghèo mới là kho báu đích thực của Giáo hội.  Trong cuộc sống của mình, đâu là nơi tôi đang gieo rắc một cách dè dặt vì sự thận trọng, trong khi sâu thẳm bên trong, tôi cảm thấy mình có thể gieo rắc một cách hào phóng hơn?  Thánh Phao-lô nói, việc cho đi không bao giờ nên là sự miễn cưỡng hay gượng ép, mà phải xuất phát từ niềm vui, bởi Thiên Chúa có quyền năng ban tặng mọi ân phước một cách dư dật.  Cần điều gì để việc tôi trao đi thời gian, sự quan tâm hay các nguồn lực không còn mang dáng dấp của một cuộc trao đổi sòng phẳng, mà trở thành sự tuôn trào từ chính sự dư dật ấy? 

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem cụm từ nào về việc gieo rắc, cho đi hay sự dư dật thu hút sự chú ý của mình vào lúc này.  Hãy thưa chuyện với Chúa về những gì tôi cảm thấy dễ dàng cho đi, và những gì tôi còn giữ lại cho riêng mình.  Liệu tôi có thể xin Chúa ban cho mình sự can đảm như Thánh Lô-ren-xô ở những khía cạnh mà sự hào phóng vẫn còn khiến tôi cảm thấy như một sự mạo hiểm thay vì một món quà?

Phạm Đức Hạnh, SJ