Luca 5:12-16
Khi ấy, Đức Giê-su đang ở trong một thành kia; có một người toàn thân mắc bệnh phong vừa thấy Người, liền sấp mặt xuống, xin Người rằng: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Người giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch.” Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh. Rồi Người ra lệnh cho anh không được nói với ai, và Người bảo: “Hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được sạch, thì hãy dâng của lễ như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.” Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng; dân chúng lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. Nhưng Người lui vào những nơi hoang vắng mà cầu nguyện.
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Bài đọc hôm nay là câu chuyện Chúa Giêsu chữa một người bệnh phong trong thành. Người bị bệnh phong sấp mặt và van xin được chữa lành, khi vừa thấy Ngài. Để có thể cất tiếng van xin sự giúp đỡ, người ta phải ý thức mình có nhu cầu, đồng thời phải có sự tin tưởng vào người mà mình nhờ vả, cầu xin. Tôi đang có nhu cầu gì và tôi tin tưởng ở Chúa Giêsu đến mức nào? Tôi dám và tôi muốn xin gì cùng Ngài trong lúc này?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để hình ảnh, thái độ cùng đức tin người bệnh phong trước tình thương của Chúa Giêsu tràn ngập lòng tôi, thúc đẩy tôi và làm cho niềm tin của tôi mạnh mẽ hơn trước Chúa Giêsu đang hiện diện trước mặt tôi trong giờ cầu nguyện này. Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu trong giây phút này? Tôi để ý Chúa Giêsu nói gì với tôi, trước thái độ, lòng tin và nhu cầu của tôi?




















