Luca 18:9-14
Khi ấy, Đức Giê-su kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế. Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng, ‘Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.’ Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: ‘Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.’ Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Một trong những thực hành của Mùa Chay là cầu nguyện. Trong bài đọc hôm nay, Chúa Giêsu chỉ cho tôi khi cầu cầu nguyện cần phải có thái độ nào. Ngài dùng dụ ngôn để minh họa điều Ngài muốn dạy tôi. Tôi thấy mình giống ai nhất trong dụ ngôn này lúc này—người Pha-ri-sêu hay người thu thuế—và tại sao? Hãy thành thật: Liệu có những khoảnh khắc kiêu ngạo về mặt tâm linh len lỏi vào, dù chỉ là một cách tinh tế? Những "thành tựu" hay thói quen tôn giáo nào mà đôi khi tôi dựa vào một cách tinh tế để cảm thấy mình đúng đắn trước mặt Chúa, thay vì hoàn toàn phụ thuộc vào lòng thương xót của Ngài? Tôi nhìn nhận "những người tội lỗi" hay những người mà tôi cho là kém trung tín/đạo đức hơn mình như thế nào? Liệu sự khinh miệt hay phán xét có bao giờ len lỏi vào lòng tôi, dù chỉ là thầm lặng? Điều đó có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của tôi với Chúa như thế nào? Tôi dành giây phút này, dùng lời Chúa để xét mình về thái độ tôi thường có mỗi khi cầu nguyện.
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và thật lòng thân thưa với Chúa: "Lạy Chúa, xin thương xót con, một kẻ tội lỗi." Tôi có thể nói điều này từ tận đáy lòng mà không kèm theo điều kiện hay lời bào chữa nào không? Trong cuộc sống, tôi bị cám dỗ "tự tôn mình" ở đâu (kiêu ngạo, tự biện minh, coi thường người khác), và Chúa đang mời gọi tôi "hạ mình" ở đâu? Nếu hôm nay tôi đứng trước Chúa và Ngài hỏi tại sao Ngài nên chấp nhận tôi, tôi sẽ nói gì? Tôi có thể vun đắp một đời sống cầu nguyện khiêm nhường hơn như thế nào trong tuần này? Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng những lời cam kết với Chúa về đời sống cầu nguyện của tôi.










