Thursday, January 15, 2026

Thứ Sáu Tuần I Thường Niên – Năm A – 16-1-2026

Thu Sau I TN

Mác-cô 2:1-12

Bấy giờ, Đức Giê-su trở lại thành Ca-phác-na-um.  Hay tin Người ở nhà, dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng.  Người nói lời Thiên Chúa cho họ.  Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giê-su một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng.  Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được.  Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống.  Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: “Này con, tội con được tha rồi.”  Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: “Sao ông này lại dám nói như vậy?  Ông ta nói phạm thượng!  Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?”  Tâm trí Đức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: “Sao các ông lại nghĩ thầm trong bụng những điều ấy?  Trong hai điều: một là bảo người bại liệt, ‘Tội con được tha rồi’, hai là bảo, ‘Đứng dậy, vác chõng mà đi’, điều nào dễ hơn?  Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giê-su bảo người bại liệt-, Ta truyền cho con: Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà!”  Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa.  Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!”

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay diễn tả một bối cảnh rất hấp dẫn.  Tôi có thể hình dung, đó là một ngôi nhà một tầng, mái tranh, một căn nhà chật chội, một người đàn ông được thòng xuống trên cáng, từ mái nhà.  Đó là một hình ảnh sống động.  Trong giây phút này, hãy giữ hình ảnh đó trước mắt tôi và xem tôi nhận thấy điều gì.  Hãy hình dung tôi là người đàn ông nằm trên cáng đó, và biểu cảm trên khuôn mặt của Chúa Giêsu khi tôi được hạ xuống và xuất hiện bất ngờ trước mặt Ngài.  Tôi cảm thấy thế nào khi nhìn thấy vẻ mặt đó của Ngài?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung nó đang diễn ra như một bộ phim trước mắt mình.  Hãy lắng nghe lời thoại, xem hành động, và để bản thân mình được lay động bởi kịch tính của tất cả.  Sau tất cả, giả sử Chúa Giêsu quay sang tôi và nói: “Vậy thì, con nghĩ sao về tất cả những điều đó?”  Hãy dành một chút thời gian để trả lời câu hỏi của Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, January 14, 2026

Thứ Năm Tuần I Thường Niên – Năm A – 15-1-2026

Thu Nam I TN

Mác-cô 1:40-55

Khi ấy, có người mắc bệnh phong đến gặp Đức Giê-su, anh ta quỳ xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.”   Đức Giê-su chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch!”  Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh, và anh được sạch.  Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh: “Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế; và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”  Nhưng vừa đi khỏi, anh đã bắt đầu rao truyền và loan tin ấy khắp nơi, đến nỗi Đức Giê-su không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành.  Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay của tôi, hãy để câu chuyện này hiện lên trong trí tưởng tượng của mình.  Trước tiên, hãy hình dung người đàn ông này, đang mắc phải căn bệnh phong cùi làm biến dạng da.  Cuộc sống của ông ấy như thế nào?  Cảm xúc của ông ấy ra sao khi đến gần Chúa Giêsu và được chữa lành?  Bây giờ hãy hình dung Chúa Giêsu như thế nào trong cảnh đó.  Ngài “động lòng thương xót”.  Trái tim Ngài hướng về người đàn ông này.  Hãy hình dung cách Ngài nhìn người đàn ông này, cách Ngài nói chuyện với ông ta, cách Ngài hành động…  

  2. Hãy giữ những cảm xúc và hình ảnh này trong tâm trí khi tôi đọc lại toàn bộ bài đọc bao nhiêu lần có thể.  Người Kitô hữu được kêu gọi phát triển một trái tim giống như trái tim của Chúa Giê-su – một trái tim hướng về những người đang đau khổ.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện hôm nay, tôi có thể xin Chúa Kitô giúp tôi phát triển một trái tim giống như trái tim của Ngài, một trái tim đầy lòng thương xót, một trái tim nhiệt thành tìm cách giúp đỡ.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, January 13, 2026

Thứ Tư Tuần I Thường Niên – Năm A – 14-1-2026

Thu Tu I TN

1 Sa-mu-en 3:1=1-10, 19-120

Hồi ấy, cậu bé Sa-mu-en phụng sự Đức Chúa, có ông Ê-li trông nom. Thời ấy, lời Đức Chúa thì hiếm và thị kiến cũng không hay xảy ra.  Một ngày kia, ông Ê-li đang ngủ ở chỗ ông, mắt ông đã bắt đầu mờ, ông không còn thấy nữa.  Đèn của Thiên Chúa chưa tắt và Sa-mu-en đang ngủ trong đền thờ Đức Chúa, nơi có đặt Hòm Bia Thiên Chúa.  Đức Chúa gọi Sa-mu-en.  Cậu thưa: “Dạ, con đây!”, rồi chạy lại với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.”  Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu.  Con về ngủ đi.”  Cậu bèn đi ngủ.  Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần nữa.  Sa-mu-en dậy, đến với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.”  Ông bảo: “Thầy không gọi con đâu, con ạ.  Con về ngủ đi.”  Bấy giờ Sa-mu-en chưa biết Đức Chúa, và lời Đức Chúa chưa được mặc khải cho cậu.  Đức Chúa lại gọi Sa-mu-en lần thứ ba.  Cậu dậy, đến với ông Ê-li và thưa: “Dạ, con đây, thầy gọi con.”  Bấy giờ ông Ê-li hiểu là Đức Chúa gọi cậu bé.  Ông Ê-li nói với Sa-mu-en: “Con về ngủ đi, và hễ có ai gọi con thì con thưa: ‘Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.’”  Sa-mu-en về ngủ ở chỗ của mình.  Đức Chúa đến, đứng đó và gọi như những lần trước: “Sa-mu-en!  Sa-mu-en!”  Sa-mu-en thưa: “Xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.”

Sa-mu-en lớn lên.  Đức Chúa ở với ông và Người không để cho một lời nào của Người ra vô hiệu.  Toàn thể Ít-ra-en, từ Đan tới Bơ-e Se-va, biết rằng ông Sa-mu-en được Đức Chúa tín nhiệm cho làm ngôn sứ của Người.

(Trích Sách Samuen I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Eli, như một vị thánh già, có một người giúp việc trẻ tuổi mới là Sa-mu-en, nhưng chính sự khôn ngoan của ông lão mới giúp chàng trai trẻ nhận ra rằng Chúa đang trực tiếp nói chuyện với mình.  Chúa nói chuyện trực tiếp với mọi người.  Khi nào tôi cảm thấy Chúa đang nói điều gì đó với mình?  Theo truyền thống, Chúa được cho là nói chuyện qua giấc mơ, trí tưởng tượng, niềm tin, cảm xúc – rất nhiều cách khác nhau – chứ không chỉ là một giọng nói vang dội từ trời, mà còn qua những suy nghĩ xuất hiện trong tâm trí mang lại sự sống, lòng nhiệt huyết, đức hạnh, tình yêu và lòng tốt.  Tôi có thể nhận ra Chúa đang nói chuyện với mình bằng những cách này không?  Đôi khi tôi có thể khó tin, trước sự bao la của vũ trụ, rằng bất kỳ đấng tạo hóa nào của sự rộng lớn không thể tưởng tượng nổi lại có thể quan tâm đến từng người, cả những người nhỏ bé.  


2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và suy ngẫm về thái độ, niềm tin và sự sẵn sàng trong câu trả lời của Sa-mu-en: "Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe".  Trong tĩnh lặng, tôi cũng thầm thưa với Chúa như Sa-mu-en, và chờ đợi sự đáp trả của Chúa.


Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, January 12, 2026

Thứ Ba Tuần I Thường Niên – Năm A – 13-1-2026

Thu Ba I TN

Mác-cô 1:21-28

Tại thành Ca-phác-na-um, ngày sa-bát, Đức Giê-su vào hội đường và giảng dạy: Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư.  Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên rằng: “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi?  Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”  Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!”  Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta.  Mọi người đều sững sờ đến nỗi họ bàn tán với nhau: “Thế nghĩa là gì?  Lời giảng dạy thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền.  Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!”  Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Ga-li-lê.

Gợi ý cầu nguyện

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

  1. Bài đọc hôm nay là một câu chuyện thật hấp dẫn.  Để có thể đi vào được sự hấp dẫn của bài đọc, trước hết, tôi dành giây lát hình dung người đàn ông bị quỷ ám, có lẽ đang la hét những lời tục tĩu, có lẽ nổi tiếng vì làm người qua đường sợ hãi.  Tôi nghĩ những người trong hội đường sẽ phản ứng như thế nào với người đàn ông này, và với những gì Chúa Giêsu làm?  Điều khiến mọi người kinh ngạc là Chúa Giêsu giảng dạy với uy quyền, chứng minh lời nói của Ngài bằng những hành động phi thường.  Tôi có thể hình dung khoảnh khắc uy quyền này như thế nào?  Điều gì khiến tôi ấn tượng về uy quyền của Chúa Giêsu?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung cảnh tượng đó càng sống động càng tốt – giọng điệu, tư thế, vẻ mặt của mọi người…  Tôi có muốn nói và hành động như Chúa Giêsu đã làm, với sự chính trực và uy quyền như vậy không?  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn suy ngẫm điều này với Chúa, có lẽ xin ơn để thực hành những gì tôi tin.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, January 11, 2026

Thứ Hai Tuần I Thường Niên – Năm A – 12-1-2026

Thu Hai I TN

Mác-cô 1:14-20

Sau khi ông Gio-an bị nộp, Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa.  Người nói: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.  Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”

Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy ông Si-môn với người anh là ông An-rê, đang quăng lưới xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá.  Người bảo các ông: “Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.”  Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà theo Người.  Đi xa hơn một chút, Người thấy ông Gia-cô-bê, con ông Dê-bê-đê, và người em là ông Gio-an.  Hai ông này đang vá lưới ở trong thuyền.  Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Dê-bê-đê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người.

Gợi ý cầu nguyện

(Trích Phúc âm Mác- cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

  1. Bài đọc hôm nay minh họa sống động sự kêu gọi của các môn đệ đầu tiên.  Là Kitô hữu trong thế giới hiện đại, tôi thấy mình được kêu gọi theo những cách rất khác nhau.  Nhưng có lẽ tôi cũng phải đối mặt với sự hoài nghi và sợ hãi tương tự như những môn đệ đầu tiên.  Tôi có nghe thấy Chúa Giêsu kêu gọi tôi theo Ngài ngay bây giờ không?  Hãy hình dung tôi ở vị trí của những môn đệ đầu tiên này.  Tôi được kể rằng họ bỏ lưới đánh cá và thậm chí cả cha mình “ngay lập tức”.  Hãy để ý xem trái tim tôi đáp lại sự sẵn lòng của họ như thế nào...  Tôi có cảm thấy đồng cảm với điều này không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung mình được Chúa Giêsu kêu gọi ngay tại đây và bây giờ.  Tôi cảm thấy thế nào?  Hôm nay, tôi muốn suy niệm về khái niệm kêu gọi.  Tôi đáp lại lời kêu gọi đó như thế nào?  Tôi sống đức tin của mình bằng những cách nào để thể hiện sự kêu gọi đó?  Tôi muốn nói chuyện với Chúa Giêsu về bất kỳ thử thách hoặc những khoảnh khắc biết ơn mà thời gian cầu nguyện này đã mang đến mà tôi muốn chia sẻ với Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, January 10, 2026

Chúa Nhật Tuần I Thường Niên – Năm A – 11-1-2026 - Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa

CN PR

Mát-thêu 3:13-17

Bấy giờ Đức Giê-su từ miền Ga-li-lê đến sông Gio-đan, gặp ông Gio-an để xin ông làm phép rửa cho mình.  Nhưng ông một mực can Người và nói: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!”  Nhưng Đức Giê-su trả lời: “Bây giờ cứ thế đã.  Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính.”  Bấy giờ ông Gio-an mới chiều theo ý Người.  Khi Đức Giê-su vừa chịu phép rửa xong, Người lên khỏi nước.  Lúc ấy các tầng trời mở ra; Người thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người.  Và có tiếng từ trời phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

  1. Tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện của tôi bằng việc dừng lại một chút để cảm nhận khung cảnh...  Tôi hình dung Chúa Giêsu được Chúa Cha khẳng định như thế nào vào ngày Ngài chịu phép rửa tội?  Cũng giống như cách Chúa Giêsu đón nhận tình yêu thương này, dường như Thiên Chúa muốn ban tặng một chút tình yêu thương, một trải nghiệm tình cảm cá nhân, sâu sắc, cho những ai tìm kiếm Ngài.  Tôi đã từng có trải nghiệm như vậy chưa?  Nếu có, hãy nhớ lại; nếu không, hãy xin Chúa bất cứ điều gì tôi muốn. Một thời gian để tận hưởng hoặc để tìm kiếm.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hình dung Chúa Giêsu thực sự đắm mình trong tình yêu thương của Thiên Chúa.  Ngài đáp lại như thế nào?  Chúa Giêsu biết, thực sự biết, Ngài là Con yêu dấu.  Tôi muốn ngồi cùng Ngài bên bờ sông và cảm nhận điều đó như thế nào đối với Ngài.  Hãy cầu xin Ngài nếu tôi muốn, hoặc chỉ cần ngồi trong im lặng thân mật.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, January 9, 2026

Thứ Bảy Sau Lễ Hiển Linh – Năm A – 10-1-2026

Thu Bay Sau Le Hien Linh

Gioan 3:22-30

Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi tới miền Giu-đê.  Người ở lại nơi ấy với các ông và làm phép rửa.  Còn ông Gio-an, ông cũng đang làm phép rửa tại Ê-nôn, gần Sa-lim, vì ở đấy có nhiều nước, và người ta thường đến chịu phép rửa.  Lúc ấy, ông Gio-an chưa bị tống giam.

Bấy giờ, có một cuộc tranh luận xảy ra giữa các môn đệ của ông Gio-an và một người Do-thái về việc thanh tẩy.  Họ đến gặp ông Gio-an và nói: “Thưa thầy, người trước đây đã ở với thầy bên kia sông Gio-đan và được thầy làm chứng cho, bây giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông.”  Ông Gio-an trả lời: “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban.  Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói: ‘Tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.’  Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng.  Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn.  Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay cho tôi những thông tin, thú vị nhưng cũng đầy thách đố.  Thú vị ở chỗ là, chỉ có Phúc âm Gioan cho tôi thấy, không chỉ có Gioan làm phép rửa, mà cả Chúa Giêsu sau khi lãnh nhận phép rửa của Gioan, Ngài cũng làm phép rửa, bên cạnh việc rao giảng và chữa lành.  Như vậy, có một sự khác biệt giữa Gioan và Chúa Giêsu, dù cả hai đều rất nổi tiếng.  Tôi có thể dành giây phút này nhớ lại phép rửa mà tôi đã lãnh nhận.  Tôi trân quý và áp dụng phép rửa ấy trong đời sống của tôi như thế nào?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến điểm đầy thách đố trong bài Tin Mừng hôm nay.  Nên nhớ Gioan lúc bấy giờ rất nổi tiếng, người ta từ khắp nơi thôn quê cũng như thành thị tuôn đến với ông.  Giữa những lúc danh tiếng ông đang nổi như cồn, vậy mà ông rất khiêm nhường hạ mình trước danh tiếng Chúa Giêsu chỉ mới bắt đầu, quả là phi thường!  Những người theo ông ghen tức với Chúa Giêsu, thay cho ông, thế mà ông rất bình an và nói: “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban.  Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói: ‘Tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.’  Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng.  Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn.  Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”  Tôi có kinh nghiệm về sự khiêm nhường bao giờ chưa?  Kinh nghiệm ấy là một thách đố như thế nào đối với tôi?  Tôi muốn nói gì và xin gì cùng Chúa trong giây phút này? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, January 8, 2026

Thứ Sáu Sau Lễ Hiển Linh – Năm A – 9-1-2026

Thu Sau Sau Le Hien Linh

Luca 5:12-16

Khi ấy, Đức Giê-su đang ở trong một thành kia; có một người toàn thân mắc bệnh phong vừa thấy Người, liền sấp mặt xuống, xin Người rằng: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.”  Người giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch.”  Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh.  Rồi Người ra lệnh cho anh không được nói với ai, và Người bảo: “Hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được sạch, thì hãy dâng của lễ như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”  Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng; dân chúng lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh.  Nhưng Người lui vào những nơi hoang vắng mà cầu nguyện.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là câu chuyện Chúa Giêsu chữa một người bệnh phong trong thành.  Người bị bệnh phong sấp mặt và van xin được chữa lành, khi vừa thấy Ngài.  Để có thể cất tiếng van xin sự giúp đỡ, người ta phải ý thức mình có nhu cầu, đồng thời phải có sự tin tưởng vào người mà mình nhờ vả, cầu xin.  Tôi đang có nhu cầu gì và tôi tin tưởng ở Chúa Giêsu đến mức nào?  Tôi dám và tôi muốn xin gì cùng Ngài trong lúc này?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để hình ảnh, thái độ cùng đức tin người bệnh phong trước tình thương của Chúa Giêsu tràn ngập lòng tôi, thúc đẩy tôi và làm cho niềm tin của tôi mạnh mẽ hơn trước Chúa Giêsu đang hiện diện trước mặt tôi trong giờ cầu nguyện này.  Tôi muốn nói gì với Chúa Giêsu trong giây phút này?  Tôi để ý Chúa Giêsu nói gì với tôi, trước thái độ, lòng tin và nhu cầu của tôi? 

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thứ Năm Sau Lễ Hiển Linh – Năm A – 8-1-2026

Thu Nam Sau Le Hien Linh

Luca 4:14-22a

Khi ấy, được đầy quyền năng Thần Khí, Đức Giê-su trở về miền Ga-li-lê, và tiếng đồn Người lan ra khắp vùng lân cận.  Người giảng dạy trong các hội đường của họ, và được mọi người tôn vinh.  Rồi Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục.  Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh.  Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a.  Người mở ra, gặp đoạn chép rằng: Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.  Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.  Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống.  Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người.  Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.”  Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay như một tường thuật quan trọng đánh dấu khởi đầu công cuộc rao giảng Tin Mừng của Chúa Giêsu.  Ngài khởi đầu công cuộc rao giảng Tin Mừng từ chính quê hương của Ngài.  Điều này nói gì với tôi trong sứ mạng rao giảng Tin Mừng của tôi ngày hôm nay?  Có lẽ tôi phải bắt chước Chúa Giêsu, bắt đầu từ những nơi thân quen nhất đối với tôi, như: gia đình, công sở, hàng xóm của tôi.  Trong giây phút này, tôi muốn chia sẻ với Chúa Giêsu những suy tính và dự định của tôi trong việc loan báo Tin Mừng.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa để nhận thấy bài Tin Mừng hôm nay như một tôn chỉ và mục đích cho cuộc rao giảng Tin Mừng của Chúa Giêsu.  Bởi kể từ khi Ngài công bố những lời trên nơi hội đường, đi đến đâu và trong bất cứ hoàn cảnh nào, Chúa Giêsu cũng đều tập trung vào tôn chỉ và mục đích này, dù cho có bị chống đối hay bắt bớ.  Tôn chỉ và mục đích đời sống đức tin của tôi là gì?  Tôi có thể chia sẻ nó với Chúa Giêsu trong giây phút này và xin Ngài chúc lành chăng?  Tôi sẽ bắt đầu ngày hôm sống và chia sẻ tôn chỉ và mục đích này ngay từ ngày hôm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, January 6, 2026

Thứ Tư Sau Lễ Hiển Linh – Năm A – 7-1-2026

Thu Tu Sau Le Hien Linh

1 Gioan 4:11-18

Anh em thân mến, nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta, chúng ta cũng phải yêu thương nhau.  Thiên Chúa, chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ.  Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo.  Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta: đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta.  Phần chúng tôi, chúng tôi đã chiêm ngưỡng và làm chứng rằng : Chúa Cha đã sai Con của Người đến làm Đấng cứu độ thế gian.  Hễ ai tuyên xưng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, thì Thiên Chúa ở lại trong người ấy và người ấy ở lại trong Thiên Chúa.  Còn chúng ta, chúng ta đã biết tình yêu của Thiên Chúa nơi chúng ta, và đã tin vào tình yêu đó.  Thiên Chúa là tình yêu: ai ở lại trong tình yêu, thì ở lại trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở lại trong người ấy.  Căn cứ vào điều này mà tình yêu đã nên hoàn hảo với chúng ta: đó là chúng ta được mạnh dạn trong ngày phán xét, vì Đức Giê-su thế nào thì chúng ta cũng như vậy ở thế gian này.  Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt, và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo.

(Trích Thư Gioan I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là những lời nhắn nhủ rất đẹp, rất cần thiết.  Trong đó, Gioan nói với tôi – Mọi thứ luôn bắt đầu bằng tình yêu của Chúa: tình yêu của Chúa dành cho thế giới, và tình yêu của Chúa dành cho tôi.  Tôi muốn dành khoảnh khắc này để hít thở tình yêu của Chúa, ngay cả khi tôi đang là chính mình, ngay lúc này…  Khi tôi thở ra, hãy chia sẻ với Chúa về cảm xúc của tôi trong khoảnh khắc này…  Hãy hít thêm ba hơi thở sâu nữa.  Hít thở tình yêu của Chúa một lần nữa và lần này, hãy lan tỏa tình yêu đó ra thế giới…  Gioan nói với tôi rằng, tình yêu của Chúa xua tan nỗi sợ hãi.  Bạn có thể mang đến cho Chúa một lĩnh vực nào đó trong cuộc sống mà bạn đang sợ hãi và để Chúa yêu thương bạn trong khía cạnh đó của cuộc sống không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến những cách mà Gioan nói về việc sống trong tình yêu của Chúa…  Gioan rất rõ ràng trong thông điệp hôm nay: “Hãy yêu thương nhau”.  Người môn đệ được Chúa yêu này muốn tôi biết điều gì?  Hãy nói chuyện với Chúa về những điều đã được thôi thúc trong tôi hôm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ