1 Gioan 4:7-16
Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta. Anh em thân mến, nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau. Thiên Chúa, chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ. Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo. Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta: đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta. Phần chúng tôi, chúng tôi đã chiêm ngưỡng và làm chứng rằng : Chúa Cha đã sai Con của Người đến làm Đấng cứu độ thế gian. Hễ ai tuyên xưng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, thì Thiên Chúa ở lại trong người ấy và người ấy ở lại trong Thiên Chúa. Còn chúng ta, chúng ta đã biết tình yêu của Thiên Chúa nơi chúng ta, và đã tin vào tình yêu đó. Thiên Chúa là tình yêu: ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở lại trong người ấy.
(Trích Thư Gioan I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Hôm nay, Giáo hội cử hành Lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, và bài đọc hôm nay giới thiệu cho tôi một nền tảng thần học sâu xa nhất của ngày lễ này: Thiên Chúa là Tình Yêu. Không chỉ đơn thuần là Thiên Chúa yêu thương, mà chính Tình Yêu là bản chất của Ngài. Khi suy ngẫm về cụm từ “Thiên Chúa là Tình Yêu”, tôi thấy cụm từ này mang ý nghĩa gì đối với hoàn cảnh sống hiện tại của mình? Thánh Gioan viết, tình yêu đích thực là thế này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, mà là chính Ngài đã yêu thương chúng ta trước. Tình yêu của tôi dành cho Thiên Chúa và cho tha nhân luôn là lời đáp lại những gì đã được ban tặng. Việc bắt đầu từ sáng kiến của Thiên Chúa thay vì từ chính mình sẽ tạo ra sự khác biệt như thế nào?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem trái tim mình cảm thấy bị thu hút bởi điều gì. Có thể là lời khẳng định giản dị rằng Thiên Chúa là Tình Yêu; cũng có thể là hình ảnh Thiên Chúa ở trong tôi và tôi ở trong Thiên Chúa. Tôi muốn dừng lại ở điều khiến tôi cảm thấy được thu hút và để điều đó trở thành lời cầu nguyện của mình trong ngày hôm nay. Lễ Thánh Tâm là lời mời gọi chiêm ngắm trái tim Thiên Chúa – chiêm ngắm điều Ngài khao khát nhất cho tôi và cho thế giới này. Đó không phải là một hình ảnh mang tính cảm tính ủy mị, mà là một hình ảnh đầy mạnh mẽ và triệt để: một tình yêu dám đi đến tận cùng, ngay cả trên thập giá. Giờ đây, tôi muốn dành thời gian còn lại của giờ cầu nguyện này để đáp lại tình yêu ấy theo cách mà tôi cảm thấy chân thật và gần gũi nhất với lòng mình trong ngày hôm nay.










