Mát-thêu 28:1-10
Chiều ngày sa-bát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng, bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a, đi viếng mộ. Thình lình, đất rung chuyển dữ dội: thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên; diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết. Thấy người, lính canh khiếp sợ, run rẩy chết ngất đi. Thiên thần lên tiếng bảo các phụ nữ: “Này các bà, các bà đừng sợ! Tôi biết các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh. Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, rồi mau về nói với môn đệ Người như thế này: Người đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Ga-li-lê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người. Đấy, tôi xin nói cho các bà hay.” Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay. Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: “Chào chị em!” Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người. Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà: “Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.”
(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)
Gợi ý cầu nguyện
Hôm nay toàn thể Giáo hội long trọng đi vào ngày thứ ba của Tam Nhật Thánh với Thánh Lễ Vọng Phục Sinh. Bài đọc hôm nay là một tin mừng. Bởi các thân hữu của Chúa Giêsu vừa hoang mang sợ hãi và đau khổ vì đã chứng kiến Chúa Giêsu chịu chết một cách bất công, thảm thương và chính họ đã mai táng Ngài trong mộ; ấy thế mà, bây giờ Ngài đã sống lại. Đây là một tin rất lớn chấn động cả thiên thai. Bắt đầu bước vào giờ cầu nguyện hôm nay, trước hết tôi đi vào tâm tình của các bà yêu mến Chúa Giêsu và đã chờ cho qua khỏi ngày Sa-bát để được đi tẩm liệm lại xác của Chúa Giêsu vì họ đã phải làm vội vàng vì sắp đến giờ của ngày Sa-bát. Các bà tìm đến ngôi mộ với lòng trĩu nặng, trong tâm thế chờ đợi cái chết. Có những hoàn cảnh "chết chóc" nào trong chính cuộc đời tôi mà tôi vẫn còn ngần ngại chưa dám mang đến trình diện cùng Chúa? Thiên sứ đã lăn tảng đá đi không phải để cho Chúa Giêsu bước ra, mà là để cho các bà bước vào. Có những tảng đá nào của sự nghi ngờ hay nỗi sợ hãi cần được lăn đi khỏi lòng tôi, để tôi có thể nhìn thấy chân lý về sự phục sinh? Tôi phản ứng ra sao khi Chúa làm rung chuyển thế giới của tôi (qua trận động đất)? Tôi có hoảng loạn như những người lính canh không, hay tôi kiên nhẫn chờ đợi để lắng nghe xem Chúa đang thực hiện điều gì?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý Thiên sứ phán cùng các bà rằng: "Đừng sợ... Ngài không có ở đây; Ngài đã sống lại rồi!" Thực tại về sự phục sinh thay đổi cách tôi đối diện với những nỗi lo âu thường nhật như thế nào? "Hãy đến mà xem nơi Ngài đã nằm." Tôi có thường dành thời gian để lắng đọng tâm hồn và "nhìn thấy" những bằng chứng về quyền năng của Chúa đang hiện diện trong cuộc đời mình không? Sự phục sinh có thực sự biến đổi cuộc đời tôi không, hay tôi chỉ đang sống đức tin một cách máy móc, theo thói quen mà thôi? "Ga-li-lê" của tôi nằm ở đâu—đâu là nơi mà tôi cần gặp gỡ Chúa Giêsu phục sinh để biến nỗi sợ hãi trong lòng mình thành niềm tin vững vàng? Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng một lời thân thưa lên cùng Chúa Giêsu Phục Sinh: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, khi con đọc lại câu chuyện này, xin cho con được hiện diện giữa những người đang bước về phía ngôi mộ. Xin cất đi những nỗi sợ hãi trong con, lấp đầy lòng con bằng niềm vui từ sự phục sinh của Ngài, và cho con được tôn thờ Ngài như là Đấng Cứu Thế hằng sống của con. Amen.










