Luca 6:39-42
Khi ấy, Đức Giê-su kể cho môn đệ dụ ngôn này: “Mù mà lại dắt mù được
sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng
chỉ bằng thầy mà thôi. Sao anh thấy cái
rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì
lại không để ý tới? Sao anh lại có thể
nói với người anh em: ‘Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra’,
trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ
thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!”
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ
https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ:
https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. Hôm nay, Chúa Giêsu cảnh báo về thái độ tự tin thái quá khi ta đưa ra lời chỉ dẫn hay sửa dạy người khác, trong khi lại không nhận ra những khiếm khuyết của chính mình. Có khía cạnh nào mà tầm nhìn của tôi bị hạn chế hơn mức tôi muốn thừa nhận, nhất là đối với những người thân cận nhất không? Hình ảnh "cọng rơm" và "cái xà" là một cách nói cường điệu đầy chủ ý, nhằm khiến ta bật cười về chính mình trước khi kịp cảm thấy tự ái. Chúa Giêsu gợi ý rằng ta cần thấu hiểu bản thân trước khi có thể thực sự giúp người khác nhìn nhận mọi việc một cách sáng suốt. Hiện tại, có ai mà những khuyết điểm của họ dường như trở nên quá lớn trong tâm trí tôi không? Đâu là điều Chúa Giêsu muốn tôi lưu tâm nơi chính mình trước tiên?
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và xin cho được ơn biết thấu hiểu bản thân hơn và chú ý đến những điều nảy sinh trong tâm trí tôi. Hãy thành thật dâng lên Chúa những suy tư mà đoạn Tin Mừng này khơi dậy về những khiếm khuyết của chính mình, đồng thời cầu xin sự khiêm nhường để nhìn nhận bản thân và người khác với cái nhìn sáng suốt hơn.
Phạm Đức Hạnh, SJ










