Wednesday, August 12, 2026

Thứ Năm Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-13-2026

Thu Nam XIX TN

Ê-dê-ki-en 12:1-12

Có lời Đức Chúa phán với tôi rằng: Hỡi con người, ngươi đang sống giữa một nòi phản loạn, giữa những kẻ có mắt để nhìn mà không thấy, những kẻ có tai để nghe mà không nghe, vì chúng là một nòi phản loạn.  Về phần ngươi, hỡi con người, hãy chuẩn bị hành lý đi đày và hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng; ngươi sẽ đi đày, rời chỗ ngươi đang ở mà tới một chỗ khác, trước mắt chúng.  May ra chúng sẽ nhận thấy mình là một nòi phản loạn.  Ngươi hãy đem hành lý của ngươi ra ngoài như hành lý của kẻ đi đày, giữa ban ngày, trước mắt chúng.  Và chiều đến, ngươi sẽ ra đi trước mắt chúng như một kẻ phải đi đày.  Trước mắt chúng, ngươi hãy khoét tường mà đưa hành lý ra.  Trước mắt chúng, ngươi sẽ vác hành lý lên vai và ra đi lúc trời tối; ngươi sẽ che mặt để khỏi nhìn thấy xứ sở, vì Ta đã biến ngươi nên điềm báo cho nhà Ít-ra-en.

Tôi đã làm y như lệnh Đức Chúa truyền cho tôi.  Giữa ban ngày, tôi đã đem hành lý của tôi ra ngoài, hành lý của kẻ đi đày; và chiều đến, tôi lấy tay khoét tường.  Tôi ra đi lúc trời tối và vác hành lý lên vai trước mặt họ.

Sáng hôm sau, có lời Đức Chúa phán với tôi rằng: “Hỡi con người, chẳng phải nhà Ít-ra-en, nòi phản loạn, đã nói với ngươi, ‘Ông làm gì thế’ sao?  Ngươi hãy nói với chúng, ‘Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này, Sấm ngôn ấy nhằm nói về ông hoàng ở Giê-ru-sa-lem và toàn thể nhà Ít-ra-en ở trong thành.  Ngươi hãy nói: Tôi là điềm báo cho các ông.  Tôi đã làm thế nào, thì sẽ xảy ra cho họ như vậy.  Họ sẽ phải đi tù, đi đày.  Ông hoàng đang ở giữa họ sẽ vác hành lý lên vai lúc trời tối và sẽ ra đi; họ sẽ khoét một lỗ trên tường cho ông chui qua.  Ông sẽ che mặt để chính mắt khỏi nhìn thấy xứ sở.’”

(Trích Sách Ê-dê-ki-en, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là những lời tuyên sấm thật khó hiểu và sợ hãi.  Chúa phán với Ê-dê-ki-en rằng ông đang sống giữa một dân tộc có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe.  Đó là một lời phán gay gắt và khó chịu; tuy nhiên, biết đâu rất dễ những lời này đang mô tả chính tôi.  Có khi nào tôi có mắt để nhìn thấy nhưng—nếu thành thật với lòng mình—lại chọn cách không nhìn thấy không?  Ê-dê-ki-en không chỉ được yêu cầu truyền đạt một thông điệp; ông còn được yêu cầu diễn tả thông điệp đó bằng hành động công khai: thu xếp hành lý như một kẻ lưu đày, đục xuyên qua tường, che mặt lại—tất cả đều diễn ra ngay trước mắt những người sẽ chế giễu hoặc hiểu lầm ông.  Việc bước theo Chúa có bao giờ khiến tôi cảm thấy mình thật khờ khạo, dở hơi hay bị phơi bày trước cái nhìn của người xung quanh không?  Tôi đã đối diện với điều đó như thế nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và lưu tâm đến cái giá mà Ê-dê-ki-en phải trả chỉ để vâng lời.  Nếu tôi nhận thấy mình đã chọn cách không nhìn thấy, liệu tôi có thể xin Chúa ban cho đôi mắt sáng tỏ hơn không?  Hãy thành thật thưa chuyện với Ngài về cái giá tôi phải trả nếu hành động theo những điều tôi đã biết.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, August 11, 2026

Thứ Tư Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-12-2026

Thu Tu XIX TN

Mát-thêu 18:15-20

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi.  Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em.  Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết, căn cứ vào lời hai hoặc ba chứng nhân.  Nếu nó không nghe họ, thì hãy đi thưa Hội Thánh.  Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe, thì hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế.  Thầy bảo thật anh em, dưới đất, anh em ràng buộc những điều gì, trên trời cũng sẽ ràng buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.  Thầy còn bảo thật anh em, nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho.  Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một chỉ dẫn rất thiết thực trong đời sống.  Trong đó, Chúa Giêsu chỉ dạy tôi cần làm gì khi ai đó gây tổn thương cho mình: hãy đến và chỉ ra lỗi lầm đó, nhưng phải thực hiện một cách riêng tư giữa hai người với nhau, chứ không phải đi nói với người thứ ba trước, hay kể cho mọi người nghe ngoại trừ chính người có liên quan.  Có phải tôi thường thấy dễ dàng hơn khi nói về nỗi đau của mình với người khác thay vì nói chuyện trực tiếp với chính người đã gây ra nỗi đau đó không?  Bài đọc hôm nay kết thúc bằng một lời hứa: nơi nào có hai hoặc ba người nhóm họp nhân danh Chúa Giêsu, thì Ngài hiện diện ở giữa họ.  Lời hứa ấy không được đưa ra trong bối cảnh thờ phượng, mà lại nằm ngay giữa một đoạn nói về xung đột và sự hòa giải.  Đã bao giờ tôi nhận ra—dù là sau khi sự việc đã qua—rằng Chúa Giêsu thực sự hiện diện trong một cuộc trò chuyện đầy khó khăn mà lẽ ra tôi đã muốn tránh né?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem Chúa Giêsu đã cẩn trọng và chu đáo như thế nào trong từng bước của tiến trình này.  Nếu trong cuộc sống của tôi có một mối quan hệ đang cần đến sự chân thành như vậy, hãy dâng mối quan hệ đó lên Chúa ngay lúc này và cầu xin Ngài ban cho mình lòng can đảm để bắt đầu câu chuyện một cách nhẹ nhàng với người có liên quan.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, August 10, 2026

Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-11-2026 - Lễ Thánh Cla-ra, Assisi

Mát-thêu 18:15, 10, 12-14

Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?”  Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và nói: “Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.  Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.  Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

“Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết, các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

“Anh em nghĩ sao?  Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?  Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.  Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Tôi có thể tìm thấy tôi rất rõ trong bài đọc hôm nay, khi tôi cũng được chứng kiến những gì rất người nơi các môn đệ.  Các môn đệ muốn biết ai là người lớn nhất, và câu trả lời của Chúa Giêsu là đặt một đứa trẻ vào giữa họ; Ngài đo lường sự cao trọng không phải bằng địa vị mà bằng sự bé mọn.  Thánh Cla-ra thành Assisi – vị thánh được mừng kính vào hôm nay – đã dành cả cuộc đời để gìn giữ các chị em trong tinh thần bé mọn ấy, luôn kiên định với điều mà bà gọi là đặc ân của sự nghèo khó.  Đâu là địa vị, sự an toàn hay vị thế mà tôi cảm thấy ngần ngại không muốn buông bỏ?  Người chăn chiên bỏ lại chín mươi chín con chiên để đi tìm con chiên bị lạc và vui mừng vì nó hơn cả những con còn lại.  Cha trên trời không muốn dù chỉ một trong những người bé mọn này phải hư mất.  Tôi có nhớ lại được khoảnh khắc nào mà tôi nhận ra mình được tìm kiếm như thế không – không phải vì mình xứng đáng được tìm, mà đơn giản chỉ vì mình đã đi lạc?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để bản thân mình hóa thân thành đứa trẻ ấy, hoặc thành con chiên duy nhất đang được tìm kiếm.  Sự bé mọn đầy hoan lạc của Thánh Cla-ra là một thái độ sống đầy mạnh mẽ và kiên quyết.  Liệu trong thâm tâm tôi có còn nơi nào khao khát sự an toàn khi được coi là người cao trọng, hay tôi sẵn sàng buông bỏ tất cả để cho phép con người đích thực nhất của mình được tìm thấy?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, August 9, 2026

Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-10-2026 - Thánh Lô-ren-xô, Phó Tế, Tử Đạo

Thu Hai XIX TN

2 Cô-rin-tô 9:6-10

Thưa anh em, tôi xin nói điều này: “Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều.”  Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương.  Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện, theo như lời đã chép: “Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.”  Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào.

(Trích Cô-rin-tô II, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Thánh Phao-lô trong bài đọc hôm nay nói với người Cô-rinh-tô rằng ai gieo ít thì gặt ít, còn ai gieo nhiều thì gặt nhiều.  Thánh Lô-ren-xô đã sống trọn vẹn tinh thần ấy: là một phó tế tại Rô-ma được giao trọng trách quản lý tài sản của Giáo hội, ngài được nhớ đến với câu trả lời dành cho vị quan tổng trấn đang đòi giao nộp kho báu: chính người nghèo mới là kho báu đích thực của Giáo hội.  Trong cuộc sống của mình, đâu là nơi tôi đang gieo rắc một cách dè dặt vì sự thận trọng, trong khi sâu thẳm bên trong, tôi cảm thấy mình có thể gieo rắc một cách hào phóng hơn?  Thánh Phao-lô nói, việc cho đi không bao giờ nên là sự miễn cưỡng hay gượng ép, mà phải xuất phát từ niềm vui, bởi Thiên Chúa có quyền năng ban tặng mọi ân phước một cách dư dật.  Cần điều gì để việc tôi trao đi thời gian, sự quan tâm hay các nguồn lực không còn mang dáng dấp của một cuộc trao đổi sòng phẳng, mà trở thành sự tuôn trào từ chính sự dư dật ấy? 

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem cụm từ nào về việc gieo rắc, cho đi hay sự dư dật thu hút sự chú ý của mình vào lúc này.  Hãy thưa chuyện với Chúa về những gì tôi cảm thấy dễ dàng cho đi, và những gì tôi còn giữ lại cho riêng mình.  Liệu tôi có thể xin Chúa ban cho mình sự can đảm như Thánh Lô-ren-xô ở những khía cạnh mà sự hào phóng vẫn còn khiến tôi cảm thấy như một sự mạo hiểm thay vì một món quà?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, August 8, 2026

Chúa Nhật Tuần XIX Thường Niên - Năm A – 8-9-2026

CN XIX TN

Mát-thêu 14:22-33

Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.  Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện.  Tối đến Người vẫn ở đó một mình.  Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió.  Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ.  Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy!”, và sợ hãi la lên.  Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”  Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.”  Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến!”  Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su.  Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!”  Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Hỡi kẻ kém lòng tin!  Sao lại hoài nghi?”  Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng.  Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của giờ cầu nguyện hôm nay, hãy nhẹ nhàng hồi tưởng lại hành trình đức tin của chính mình.  Trong năm qua, niềm tin của tôi vào Thiên Chúa đã lớn lên hay thay đổi như thế nào?  Hãy nhận ra những khía cạnh mà niềm tin ấy đã trở nên sâu sắc hơn, cũng như những điểm mà nó có thể còn mong manh hay chưa vững vàng.  Hãy nhẹ nhàng dâng tất cả những điều đó lên trước mặt Thiên Chúa.  Việc gia tăng lòng tin thường không phải là một hành trình suôn sẻ.  Có những lúc tôi cảm thấy lung lay, hoặc ngạc nhiên trước cách Thiên Chúa đến gần bên mình.  Giờ đây, hãy dành chút thời gian để nhớ lại một khoảnh khắc đầy bất định trong cuộc đời tôi.  Chuyện gì đã xảy ra?  Tôi đã cảm thấy thế nào?  Và khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, hãy nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa – có thể là âm thầm… có thể là bất ngờ…  Sự hiện diện đó đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi để kiên trì chịu đựng hay bước tiếp như thế nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy chú ý đến Phêrô.  Hãy quan sát lòng can đảm, sự do dự, nỗi sợ hãi và cả niềm tin của ông.  Hãy để bản thân hòa mình vào trải nghiệm của ông.  Tôi đã từng trải qua những khoảnh khắc tương tự khi bước đi bằng đức tin chưa?  Tôi đã bao giờ cảm thấy vừa tin tưởng vừa hoài nghi cùng một lúc chưa?  Thiên Chúa của tôi không vội vã hay gây áp lực, mà kiên nhẫn mời gọi tôi lớn lên trong lòng tin theo nhịp độ riêng của tôi.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn trò chuyện với Chúa Giêsu như với một người bạn thân thiết.  Tôi muốn chia sẻ với Ngài: những khía cạnh mà lòng tin của mình đã lớn lên, những điều khiến tôi còn trăn trở, và những ước nguyện sâu kín trong lòng.  Tôi muốn xin Chúa Giêsu đưa mình vào mối tương quan tin cậy sâu sắc hơn với Ngài – để tôi bước theo Ngài sát sao hơn và tin tưởng Ngài trọn vẹn hơn.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, August 7, 2026

Thứ Bảy Tuần XVIII Thường Niên - Năm A – 8-8-2026

  Thu Bay XVIII TN

Mát-thêu 17:14-20

Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đến với đám đông, thì có một người tới quỳ xuống trước mặt Đức Giê-su và nói, “Thưa Ngài, xin thương xót con trai tôi, vì cháu bị kinh phong và bệnh tình nặng lắm: nhiều lần ngã vào lửa, và cũng nhiều lần ngã xuống nước.  Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài, nhưng các ông không chữa được.”  Đức Giê-su đáp: “Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà!  Tôi còn phải ở với các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa?  Đem cháu lại đây cho tôi.”  Đức Giê-su quát mắng tên quỷ, quỷ liền xuất, và đứa bé được khỏi ngay từ giờ đó.  Bấy giờ các môn đệ đến gần hỏi riêng Đức Giê-su rằng: “Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy?”  Người nói với các ông: “Tại anh em kém tin!  Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: ‘Rời khỏi đây, qua bên kia!’ nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Tôi có thể dùng phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh Inhaxio trong giờ cầu nguyện hôm nay để có thể đi vào thật sâu những gì bài đọc muốn trình bày cho tôi.  Trước hết, tôi hình dung: một đám đông lớn, ồn ào, hỗn loạn.  Giữa đám đông đó — một người cha đơn độc, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu, mặt đầy lo âu và kiệt sức.  Ông đã mang đứa con đến với các môn đệ — họ không chữa được.  Ông không bỏ cuộc.  Ông chờ đến khi Chúa Giêsu xuống núi — và quỳ gối xuống.  Tiếng ông thưa chỉ có một câu: "Thưa Ngài, xin thương xót con trai tôi."  Tôi dừng lại ở hình ảnh người cha đang quỳ đó.  Ông không cầu nguyện cho mình — ông cầu nguyện cho con.  Ông không đến vì tò mò hay vì muốn được thấy phép lạ — ông đến vì tuyệt vọng và tình yêu.  Hai điều đó kết hợp với nhau đã đẩy ông vượt qua đám người rất đông đang chen lấn nhau, vượt qua sự thất bại của các môn đệ, vượt qua bất cứ sự xấu hổ hay nghi ngờ nào — để đặt con trai mình trước mặt Chúa Giêsu.  Tôi ngồi yên và hỏi lòng mình: Ai là "con trai" hoặc "con gái" mà tôi đang mang trong lòng hôm nay — người thân đang đau khổ, người bạn đang lạc lối, người đồng nghiệp đang vật lộn, người tôi đã xúc phạm hay đã bị xúc phạm bởi?  Tôi gọi tên người đó trong thinh lặng — không phải để phân tích tình trạng của họ, mà đơn giản để đặt họ trước mặt Chúa Giêsu như người cha kia đã làm.  Khi tôi cầu nguyện cho người đó — tôi cầu nguyện như thế nào?  Với sự khẩn cấp của người cha đang quỳ gối?  Hay với sự bình thản lịch sự của người thực hiện một bổn phận tôn giáo?  Thánh Inhaxiô dạy rằng cường độ của lời cầu nguyện không đến từ nhiều lời — mà từ độ sâu của sự giao phó.  Tôi quỳ gối trong thinh lặng, gọi tên người tôi đang mang trong lòng, và thưa với Chúa Giêsu: "Thưa Ngài, xin thương xót [tên người đó].  Con không biết làm gì nữa. Con chỉ biết đặt họ trước mặt Ngài."  Rồi tôi ngồi yên trong sự giao phó đó — không cố kiểm soát câu trả lời.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và dựng lại cảnh tượng từ bài đọc trong trí tưởng tượng của mình: các môn đệ vừa thất bại công khai.  Họ không chữa được đứa trẻ — trước mặt đám đông.  Và rồi họ hỏi Chúa Giêsu riêng: "Sao chúng con không trừ được tên đó?"  Đây là câu hỏi thành thật nhất họ từng hỏi — không phải hỏi về học thuyết, không phải hỏi về tương lai, mà hỏi về sự thất bại cụ thể của chính mình.  Chúa Giêsu trả lời không phải bằng sự an ủi dễ dãi.  Người nói thẳng: "Vì lòng tin các con quá nhỏ bé."  Rồi Người thêm điều kỳ diệu nhất: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo núi này: Chuyển đi chỗ kia! Nó cũng sẽ chuyển."  Không phải: nếu đức tin anh em lớn như ngọn núi.  Mà là: chỉ cần lớn bằng hạt cải — loại hạt nhỏ nhất mà người nghe Chúa Giêsu biết — thì đủ rồi.  Chúa Giêsu không đòi hỏi đức tin hoàn hảo. Người đòi hỏi đức tin thật — dù nhỏ.  Sự khác biệt không phải là kích thước mà là chất lượng: đức tin hạt cải là đức tin thật, không giả tạo, không biểu diễn — dù chỉ là một hạt nhỏ xíu nhưng là hạt thật.  Tôi ngồi yên với câu hỏi: Đức tin hạt cải của tôi đang ở đâu hôm nay?  Không phải hỏi: đức tin tôi có lớn không — mà hỏi: đức tin tôi có thật không? Rồi tôi hỏi tiếp: Điều gì đang chôn vùi hạt cải đó — đang ngăn nó nảy mầm?  Có thể là nỗi sợ thất vọng nếu cầu nguyện không được đáp lại.  Có thể là thói quen cầu nguyện bằng lời nhưng không thực sự tin.  Có thể là một vết thương cũ làm tôi không dám tin nữa.  Có thể là sự bận rộn đã dần dần lấn át không gian mà đức tin cần để thở.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, August 6, 2026

Thứ Sáu Tuần XVIII Thường Niên - Năm A – 8-7-2026

Thu Sau XVIII TN

Mát-thêu 16:24-28

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.  Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.  Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?  Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?  Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm.  Thầy bảo thật anh em: trong số người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết trước khi thấy Con Người đến hiển trị.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong Bài Đọc hôm nay, Chúa Giêsu nói về con đường làm môn đệ như một hành trình của sự dấn thân và hiến dâng chính mình.  Khi bắt đầu cầu nguyện, tôi có thể nhớ lại những hy sinh – dù lớn hay nhỏ – mà tôi đã thực hiện trên hành trình đức tin của mình; đó là những khoảnh khắc tôi đã chọn yêu thương, phục vụ hoặc tin tưởng.  Tôi muốn dành chút thời gian này để chiêm nghiệm những ký ức ấy... và thầm tạ ơn Chúa vì ân sủng đã tuôn đổ từ đó.  Hành trình Kitô hữu là sự hoán cải tâm hồn không ngừng – là sự nhìn nhận lại một cách nhẹ nhàng về lối sống của mình: liệu tôi đang bước về phía sự hiện diện của Chúa... hay đang rời xa Ngài?  Khi tiếp tục cầu nguyện, hãy thử xem liệu có khía cạnh nào trong cuộc sống của tôi cần thay đổi, hay đổi mới không.  Đừng sợ hãi hay do dự, hãy dâng phần đó của bản thân cho sự hiện diện đầy lòng thương xót của Thiên Chúa.  Lời Chúa Giêsu có thể nghe như một thách đố, nhưng cũng chứa đựng đầy những lời hứa – lời hứa về sự sống, sự viên mãn và trọn vẹn dành cho những ai bước theo Ngài. 

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú tâm đặc biệt đến từng lời của Chúa Giêsu.  Hãy để những lời ấy vang vọng trong tâm hồn mình.  Sự viên mãn trong sự hiện diện của Thiên Chúa sẽ như thế nào trong cuộc đời tôi?  Tôi hình dung lời hứa ấy sẽ trở thành hiện thực ra sao?  Cuối cùng, tôi muốn dành chút thời gian còn lại của giờ cầu nguyện này để trò chuyện với Chúa Giêsu như với một người bạn tri kỷ.  Tôi muốn chia sẻ những hy vọng... những nỗi sợ... những ước mong... và cả những lo âu của mình.  Và trong lúc ấy, hãy để sự hiện diện dịu dàng, đầy biến đổi của Ngài đến gặp gỡ... ủi an... và dẫn dắt tôi bước tiếp.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, August 5, 2026

Thứ Năm Tuần XVIII Thường Niên - Năm A – 8-6-2026 - Lễ Hiển Dung

Thu Nam XVIII TN

Mát-thêu 17:1-9

Khi ấy, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo.  Người đưa các ông đi riêng với mình lên một ngọn núi cao.  Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông.  Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng.  Và bỗng các ông thấy ông Mô-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo với Người.  Bấy giờ ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng: “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay!  Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a.”  Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.  Các ngươi hãy vâng nghe lời Người!”  Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất.  Bấy giờ Đức Giê-su lại gần, chạm vào các ông và bảo: “Trỗi dậy đi, đừng sợ!”  Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ thấy một mình Đức Giê-su mà thôi.

Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông rằng: “Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Để bắt đầu giờ cầu nguyện này, hãy nhớ lại những khoảnh khắc bất ngờ trong cuộc đời khi sự hiện diện của Thiên Chúa trở nên rõ nét đối với tôi – có thể là một cách âm thầm, hoặc qua luồng sáng đầy kinh ngạc.  Các môn đệ đã hoàn toàn choáng ngợp trước ánh hào quang tỏa ra từ Chúa Giêsu – một thoáng vinh quang mà họ chưa từng ngờ tới.  Trong niềm kinh ngạc ấy, họ muốn níu giữ khoảnh khắc này, muốn dựng lều và ở lại nơi chốn đầy an ủi và chắc chắn đó.  Khi chiêm ngắm hình ảnh này, hãy thử xem liệu có điều gì tương tự đang khơi dậy trong lòng mình hay không.  Đã bao giờ tôi muốn níu giữ một khoảnh khắc được ủi an?  Muốn biến đức tin thành nơi chỉ để tìm kiếm sự an ủi?  Hãy nhẹ nhàng tự hỏi: Đâu là nơi tôi đang cố gắng "dựng lều" trong đời sống tâm linh của mình?  Điều gì đang mời gọi tôi bước ra khỏi những chiếc lều ấy?  Ánh sáng của Đức Kitô không đứng yên.  Ánh sáng ấy thôi thúc tôi tiến bước.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hướng sự chú ý về Chúa Giêsu – về lời Người nói… về hành động của Người… và về uy quyền đầy tĩnh lặng nơi sự hiện diện của Người.  Ánh sáng của Người đang khơi dậy điều gì trong tôi?  Người đang mời gọi tôi làm gì?  Cuối cùng, hãy dành chút thời gian trò chuyện với Chúa Giêsu như với một người bạn thân thiết.  Hãy chia sẻ những niềm hy vọng… những khao khát… và những ước mơ của mình.  Rồi sau đó, hãy lắng nghe Người nói với tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, August 4, 2026

Thứ Tư Tuần XVIII Thường Niên - Năm A – 8-5-2026

Thu Tu XVIII TN

Mát-thêu 15: 21-28

Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!  Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!”  Nhưng Người không đáp lại một lời.

Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!”  Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.”  Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!”  Người đáp: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”  Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.”  Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật!  Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.”  Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài Đọc hôm nay cho tôi thấy đức tin kiên trì của người mẹ Ca-na-an.  Dù không nhận được hồi đáp ngay, bà vẫn tiếp tục kêu cầu Chúa Giêsu, tin tưởng rằng Ngài sẽ lắng nghe mình.  Khi bắt đầu giờ cầu nguyện này, tôi có thể nhớ lại những khoảnh khắc mà sự kiên trì trong đức tin – của chính mình hoặc của người khác – đã tạo nên sự khác biệt.  Những lúc niềm hy vọng không hề phai nhạt…  Những lúc sự hiện diện chữa lành của Thiên Chúa tìm được lối bước vào cuộc đời tôi.  Khi câu chuyện diễn tiến, ngay cả các môn đệ cũng tỏ ra ái ngại và muốn xua người mẹ tội nghiệp ấy đi.  Mong muốn bảo vệ những gì quen thuộc đã trở thành rào cản.  Hãy nhẹ nhàng tự hỏi lòng mình: Đã bao giờ tôi chậm trễ trong việc đón nhận người khác?  Đã bao giờ tôi e ngại những điều mới mẻ, hay ngần ngại lắng nghe tiếng nói của những người bên lề xã hội?  Tôi muốn dâng những khoảnh khắc ấy lên Thiên Chúa ngay lúc này, không chút sợ hãi.  Và nếu có thể, hãy xin cho được ơn nhìn sự việc theo cách nhìn của Thiên Chúa… cũng như xin sự tha thứ ở những nơi cần thiết.  Đây là Thiên Chúa, Đấng vừa thách thức vừa lắng nghe.  Một Thiên Chúa đáp lại sự kiên trì bằng lòng trắc ẩn.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và để ý đến cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và người mẹ ấy trong tâm trí, hãy chú ý đến những lời nói đọng lại trong mình… giọng điệu… diễn biến của cuộc gặp gỡ.  Hãy để những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng mình được bộc lộ.  Và giờ đây, hãy thưa chuyện với Chúa Giêsu như một người bạn tâm tình với người bạn.  Hãy chia sẻ những điều chất chứa trong lòng mình – những ước muốn, những thắc mắc và những niềm hy vọng.  Chúa Giêsu đang mời gọi tôi làm gì với đức tin mà tôi đã lãnh nhận?  Tôi được mời gọi thế nào để tin tưởng sâu sắc hơn… hay kiên trì trung tín hơn?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, August 3, 2026

Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên - Năm A – 8-4-2026 - Lễ Thánh Gioan Vianey

Thu Ba XVIII TN

Giê-rê-mi-a 30:1-2,12-15,18-22

Có lời Đức Chúa phán với ông Giê-rê-mi-a rằng, Đức Chúa, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán thế này: Ngươi hãy viết vào một cuốn sách tất cả những lời Ta phán với ngươi.

Phải, Đức Chúa phán thế này: Vết thương của ngươi hết đường cứu chữa, vết đòn của ngươi không thể lành được.  Không ai biện hộ cho vụ kiện của ngươi; ung nhọt thì còn có thuốc chữa, chứ ngươi thì vô phương điều trị.  Mọi nhân tình của ngươi đều quên ngươi hết, chúng không kiếm tìm ngươi nữa, vì ngươi đã bị Ta đánh trọng thương, như bị kẻ thù đánh; Ta đánh ngươi để nghiêm khắc sửa trị, chỉ vì sự gian ác của ngươi quá nhiều, và tội lỗi của ngươi quá nặng.  Ngươi kêu la vì thương tích của ngươi làm gì?  Nỗi thống khổ của ngươi thật hết đường cứu chữa!  Ấy chỉ vì sự gian ác của ngươi quá nhiều, và tội lỗi của ngươi quá nặng, mà Ta đã xử với ngươi như thế.

Đức Chúa phán như sau: Này Ta sẽ đổi số phận của lều trại Gia-cóp, và nhà cửa nó, Ta sẽ chạnh lòng xót thương.  Thành sẽ được dựng lại trên nơi phế tích, dinh thự sẽ toạ lạc trên chính chỗ xưa.  Từ các nơi ấy, sẽ vọng ra lời cảm tạ và tiếng reo mừng.  Ta sẽ làm cho chúng tăng số, chúng không còn bị sút giảm.  Ta sẽ làm cho chúng được vẻ vang, chúng không còn bị hạ nhục.  Con cái nó sẽ lại được như xưa, và cộng đoàn của nó sẽ đứng vững trước nhan Ta.  Ta sẽ sửa phạt mọi kẻ áp bức nó.  Thủ lãnh của nó sẽ từ nó xuất thân, và người thống trị nó sẽ từ giữa nó mà ra.  Ta sẽ cho nó tới gần, và nó sẽ đến với Ta - sấm ngôn của Đức Chúa - vì ai là kẻ cả gan dám đến gần Ta?  Các ngươi sẽ là dân Ta chọn, và Ta, Ta sẽ là Thiên Chúa của các ngươi.

(Trích Sách Giê-rê-mi-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Những lời từ bài đọc hôm nay nghe như tâm tình của một người bạn chân thành sau khi bất đồng quan điểm, khi Thiên Chúa phán dạy qua các ngôn sứ, những lời đầu tiên có thể nghe thật gay gắt.  Nhưng rồi những lời ấy nhường chỗ cho một mong ước sâu xa hơn—mong ước được chữa lành và phục hồi.  Đôi khi, chính tôi cũng cảm thấy có những phần trong cuộc đời mình dường như không thể cứu vãn, quá đau đớn hay quá rối ren. Khi bắt đầu lời cầu nguyện này, tôi muốn dâng những điều đó lên Thiên Chúa.  Điều gì khiến tôi cảm thấy vượt quá tầm tay Ngài?  Hãy nhẹ nhàng đặt nó vào đôi tay Ngài.  Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ tôi hay những nỗi gian nan của tôi.  Ngài nhìn tôi với lòng trắc ẩn.  Ngài khao khát phục hồi tôi trong sự trọn vẹn của tình yêu Ngài.  Khi tiếp tục cầu nguyện, tôi muốn hình dung Thiên Chúa đang nhìn mình.  Một ánh mắt thấu suốt sự mỏng giòn nơi tôi... nhưng cũng nhìn thấy những điều tốt đẹp được gieo trồng sâu thẳm trong tâm hồn tôi.  Hãy đắm mình trong ánh mắt ấy một lúc.  Ánh mắt Thiên Chúa không hề gay gắt hay kết án, mà tràn đầy lòng thương xót.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến những gì đang lay động trong lòng mình.  Ngay cả khi một vài lời nghe có vẻ thách thức, hãy cứ mở lòng đón nhận.  Đâu là nơi tôi được mời gọi thay đổi, hoặc được mời gọi tin tưởng sâu sắc hơn vào những gì Thiên Chúa có thể biến đổi nơi tôi?  Cuối cùng, hãy ghi khắc lời hứa về sự chữa lành và phục hồi.  Thiên Chúa phán lời ấy với dân Ngài—và với chính tôi.  Giờ đây, tôi muốn thưa chuyện với Ngài như với một người bạn, bày tỏ những gì chất chứa trong lòng mình, và tạ ơn Ngài vì tất cả những gì Ngài đã ban tặng, cũng như vì cách Ngài dẫn dắt mình lớn lên trong sự tự do và lòng trung tín hơn nơi Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ