Công Vụ Tông Đồ 20:17-27
Hồi ấy, từ Mi-lê-tô, ông Phao-lô sai người đi mời các kỳ mục trong Hội Thánh Ê-phê-xô. Khi họ đến gặp ông, ông nói với họ: “Anh em biết, từ ngày đầu tiên đặt chân đến A-xi-a, tôi đã luôn luôn cư xử với anh em thế nào. Khi phục vụ Chúa, tôi đã hết lòng khiêm tốn, đã nhiều lần phải rơi lệ, đã gặp bao thử thách do những âm mưu của người Do-thái. Anh em biết tôi đã không bỏ qua một điều gì có ích cho anh em; trái lại tôi đã giảng cho anh em và dạy anh em ở nơi công cộng cũng như tại chốn tư gia. Tôi đã khuyến cáo cả người Do-thái lẫn người Hy-lạp phải trở về với Thiên Chúa, và tin vào Đức Giê-su, Chúa chúng ta. Giờ đây, bị Thần Khí trói buộc, tôi về Giê-ru-sa-lem, mà không biết những gì sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi. Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng giá gì, miễn sao tôi chạy hết chặng đường, chu toàn chức vụ tôi đã nhận từ Chúa Giê-su, là long trọng làm chứng cho Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa. Giờ đây tôi biết rằng: tất cả anh em, những người tôi đã đến thăm để rao giảng Nước Thiên Chúa, anh em sẽ không còn thấy mặt tôi nữa. Vì vậy, hôm nay tôi xin tuyên bố với anh em rằng: nếu có ai trong anh em phải hư mất, thì tôi vô can. Thật tôi đã không bỏ qua điều gì, trái lại đã rao giảng cho anh em tất cả ý định của Thiên Chúa.”
(Trích Công vụ Tông đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Đối với học sinh, mùa hè là mùa của ra trường, mùa của chia tay bạn bè và thầy cô, để rồi mỗi người mỗi ngả, chẳng biết bao giờ mới gặp lại. Bài đọc hôm nay cũng nói đến sự chia tay. Thánh Phaolô gởi gắm và chia tay đầy xúc động và chân thành, với những nhắc nhớ về nước mắt, sự tù đày, đức tin, và Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa... Trước hết, hãy thử nhận ra điều gì đọng lại trong lòng tôi sau khi đọc đoạn Kinh Thánh này. Thánh Phaolô tự gọi mình là “người tù của Thánh Thần”. Liệu đây có phải là điều mà tôi đã từng nói về chính mình chăng? Hãy thử nhận biết xem ý tưởng này khơi dậy những cảm xúc gì trong tâm hồn mình…
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử cảm nhận thái độ “thờ ơ thánh thiện” nơi Thánh Phaolô; đó là sự sẵn lòng phó thác trọn vẹn cuộc đời mình trong tay Thiên Chúa. Tôi có thể “làm chứng cho Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa” qua chính lối sống của mình như thế nào? Giờ đây, hãy trò chuyện với Chúa về điều này, như một người bạn đang tâm sự với một người bạn.










