Luca 7:36-50
Khi ấy, có người thuộc nhóm
Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào
bàn ăn. Bỗng một phụ nữ vốn là người tội
lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem
theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị
đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và
lấy dầu thơm mà đổ lên.
Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời
Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết
người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào, một người tội lỗi!” Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: “Này ông
Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông
ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” Đức
Giê-su nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ -- một người nợ năm trăm quan tiền, một
người năm chục. Vì họ không có gì để trả,
nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?” Ông Si-môn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã
được tha nhiều hơn.” Đức Giê-su bảo:
“Ông xét đúng lắm.”
Rồi quay lại phía người phụ nữ,
Người nói với ông Si-môn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ
lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà
lau. Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn
chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn
chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.
Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng
cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được
tha ít thì yêu mến ít.” Rồi Đức Giê-su
nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng:
“Ông này là ai mà lại tha được tội?” Nhưng
Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ
https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ:
https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1. Hãy hình dung tôi là một vị
khách trong bữa tiệc tại nhà ông Simon. Những
ai đang ở cùng tôi? Hãy quan sát gương mặt,
biểu cảm và dáng vẻ của họ. Hãy chú ý đến
những gì tôi nhìn thấy... nghe thấy... ngửi thấy... và cảm nhận về món ăn. Chúa Giê-su đang ở đâu? Hãy quan sát xem Ngài
đang làm gì và phong thái của Ngài ra sao...
Trong khi tôi đang quan sát, một người đàn bà bước vào. Bà tiến lại gần Chúa Giê-su, bắt đầu xức dầu
và hôn lên chân Ngài; bà vừa khóc vừa dùng tóc mình để lau khô chân cho Ngài. Hãy nán lại với khoảnh khắc này. Cảnh tượng ấy khơi dậy điều gì trong lòng mình?
Tôi muốn nói gì với người đàn bà đó? Bà ấy đáp lại tôi như thế nào?
2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc
nhiều lần nữa, và cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và Simon, về câu chuyện ngụ
ngôn của Chúa Giê-su về hai người mắc nợ: một người nợ nhiều và một người nợ ít
– cả hai đều được tha thứ. Chúa Giê-su
muốn nói lên điều gì qua câu chuyện này? Tôi đón nhận những lời của Chúa Giê-su như thế
nào? Khi thời gian cầu nguyện này dần
khép lại, hãy dâng lời tạ ơn vì món quà tha thứ của Thiên Chúa. Hãy rời khỏi
nơi này trong sự bình an và mang theo sự tha thứ của Thiên Chúa bên mình.
Phạm Đức Hạnh, SJ










