Saturday, September 5, 2026

Chúa Nhật Tuần XXIII Thường Niên - Năm A – 9-6-2026

CN XXIII TN

Rô-ma 13:8-10

Thưa anh em, anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật.  Thật thế, các điều răn như: Ngươi không được ngoại tình, không được giết người, không được trộm cắp, không được ham muốn, cũng như các điều răn khác, đều tóm lại trong lời này—Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.  Đã yêu thương thì không làm hại người đồng loại; yêu thương là chu toàn Lề Luật vậy.

(Trích Thư Rô-ma, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Bài đọc hôm nay là ở vào phần cuối của bức thư khá dài và sâu sắc mà Phao-lô gửi cho các tín hữu tại Rô-ma; tại đây, ông mời gọi họ suy ngẫm về cách sống hòa hợp với nhau với tư cách là những Ki-tô hữu ở Rô-ma.  Phao-lô khẳng định rằng, điều quan trọng nhất chính là họ phải “yêu thương nhau”.  Tôi thực sự cảm nhận và phản hồi thế nào khi nghe điều này?  Phao-lô nói rằng tình yêu thương làm trọn mọi điều răn.  Tình yêu thương ấy được thể hiện như thế nào trong cuộc sống của tôi?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và dành chút thời gian suy ngẫm về tình yêu của Thiên Chúa dành cho tôi và cách tôi phản chiếu tình yêu đó đến với người khác...  Tôi muốn thưa cùng Chúa điều gì khi thời gian cầu nguyện này dần khép lại?  Tình yêu thương đang thôi thúc tôi làm điều gì trong ngày hôm nay?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, September 4, 2026

Thứ Bảy Tuần XXII Thường Niên - Năm A – 9-5-2026 - Lễ Thánh Tê-rê-xa Can-cút-ta

Thu Bay Tuan XXII TN

1 Cô-rin-tô 4:6b-15

Vì lợi ích của anh em, để anh em theo gương chúng tôi mà học cho biết "đừng có đi ra ngoài những gì đã viết", kẻo sinh ra kiêu ngạo, theo người này mà chống người khác.  Thật vậy, nào có ai coi bạn hơn kẻ khác đâu?  Bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh?  Nếu đã nhận lãnh, tại sao lại vênh vang như thể đã không nhận lãnh?  Anh em đã no nê rồi, đã giàu có rồi!  Không có chúng tôi, anh em đã làm vua rồi!  Phải chi anh em làm vua, để chúng tôi cũng được làm vua với anh em!  Thật vậy, tôi thiết nghĩ: Thiên Chúa đã đặt chúng tôi làm Tông Đồ hạng chót nhưnhững kẻ bị án tử hình, bởi vì chúng tôi đã nên trò cười cho thế gian, cho thiên thần và loài người!  Chúng tôi điên dại vì Đức Ki-tô, còn anh em thì khôn ngoan trong Đức Ki-tô; chúng tôi yếu đuối, còn anh em thì mạnh mẽ; anh em được kính trọng, còn chúng tôi thì bịkhinh khi.  Cho đến giờ này, chúng tôi vẫn chịu đói khát, trần truồng, bị hành hạ và lang thang phiêu bạt; chúng tôi phải vất vả tự tay làm lụng.  Bị nguyền rủa, chúng tôi chúc lành; bị bắt bớ,chúng tôi cam chịu; bịvu khống, chúng tôi đem lời an ủi.  Cho đến bây giờ, chúng tôi đã nên như rác rưởi của thế gian, như phế vật đối với mọi người.

Tôi viết những lời đó không phải để làm anh em xấu hổ, nhưng là để sửa dạy anh em như những người con yêu quý của tôi.  Thật thế, cho dầu anh em có ngàn vạn giám thị trong Đức Ki-tô, anh em cũng không có nhiều cha đâu, bởi vì trong Đức Ki-tô Giê-su, nhờ Tin Mừng, chính tôi đã sinh ra anh em. 

(Trích Cô-rin-tô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

1.  "Bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh?" — Tôi đang cầm giữ điều gì như thể nó là của tôi?  Tôi dừng lại với câu hỏi của Phao-lô và để nó đi vào thật sâu: những điều tôi tự hào nhất — vị trí công việc, sự thành công, cách nuôi dạy con, đời sống đức tin — tôi nhận lãnh từ đâu?  Trí thông minh, hoàn cảnh gia đình, sức khỏe, những người dẫn đường — tất cả đều là quà, không phải thành tích thuần túy của tôi.  Tôi hỏi lòng mình: Điều gì tôi đang cầm giữ với đôi tay nắm chặt — như thể nó là của tôi — mà thực ra tôi đã nhận lãnh? Và điều đó ảnh hưởng thế nào đến cách tôi đối xử với người có ít hơn tôi?

2.  Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đến câu: "Chúng tôi là kẻ điên dại vì Đức Kitô… kẻ yếu… bị khinh thường" — Tôi đang tránh điều gì để không bị coi là yếu hay điên?  Phao-lô mô tả ơn gọi Ki-tô thực sự — trông điên rồ và yếu đuối theo tiêu chuẩn thế gian.  Tôi hỏi mình: Có điều gì Thiên Chúa đang kêu gọi tôi làm mà tôi đang tránh né vì nó trông không hợp lý trước mắt người khác?  Xin lỗi người tôi không hoàn toàn cảm thấy mình sai?  Tha thứ người đã làm tổn thương tôi sâu?  Từ chối cơ hội hấp dẫn để có thêm thời gian cho gia đình?  Nói thẳng sự thật khi mọi người đang im lặng?  Câu hỏi không phải "Người khác sẽ nghĩ gì?" mà là "Điều này có đẹp lòng Thiên Chúa không?"  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện ngày, tôi có thể đi vào đối thoại, colloquio, với Chúa Giêsu — Người điên rồ nhất trong mắt thế giới khi chết trên thập giá: "Lạy Chúa, có điều này con đang tránh né vì sợ trông yếu: [tên của những tránh né].  Xin ban cho con ơn tự do của Phao-lô — không cần trông khôn ngoan, chỉ cần trung thành."

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, September 3, 2026

Thứ Sáu Tuần XXII Thường Niên - Năm A – 9-4-2026

Thu Sau XXII TN

1 Cô-rin-tô 4:1-5

Thưa anh em, chớ gì thiên hạ coi chúng tôi như những đầy tớ của Đức Ki-tô, những người quản lý các mầu nhiệm của Thiên Chúa.  Mà người ta chỉ đòi hỏi ở người quản lý một điều, là phải chứng tỏ lòng trung thành.  Đối với tôi, dù có bị anh em hay toà đời xét xử, tôi cũng chẳng coi là gì.  Mà tôi, tôi cũng chẳng tự xét xử lấy mình.  Quả thật, tôi không thấy lương tâm áy náy điều gì, nhưng đâu phải vì thế mà tôi đã được kể là người công chính. Đấng xét xử tôi chính là Chúa.  Vậy xin anh em đừng vội xét xử điều gì trước kỳ hạn, trước ngày Chúa đến.  Chính Người sẽ đưa ra ánh sáng những gì ẩn khuất trong bóng tối, và phơi bày những ý định trong thâm tâm con người.  Bấy giờ, mỗi người sẽ được Thiên Chúa khen thưởng đích đáng.

(Trích Cô-rin-tô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay, tôi trở lại với thành Cô-rin-tô.  Phao-lô vẫn đang nỗ lực ngăn chặn những cuộc tranh cãi giữa các tín hữu tại đây, và giải pháp của ông cho những căng thẳng này là kêu gọi họ hãy nhìn nhận mọi việc theo cách nhìn của Thiên Chúa.  Một trong những cách ông thực hiện điều này là giúp họ thấy rằng cả ông và A-pô-lô chỉ đơn thuần là những "đầy tớ" và "Người Quản Gia".  Tôi có nghĩ rằng điều đó sẽ chấm dứt được những cuộc tranh cãi của họ không?  Liệu nó có thể chấm dứt những tranh cãi trong cuộc sống của chính tôi không?  "Đối với tôi, việc bị anh em xét đoán là chuyện rất nhỏ".  Các tín hữu Cô-rin-tô sẽ cảm thấy thế nào về điều đó?  Nó có thể mang lại tác động gì cho họ?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý, điều gì chạm đến lòng mình một cách sâu sắc nhất?  "Chúa sẽ phơi bày những điều hiện đang bị che giấu trong bóng tối". Trong những giây phút cầu nguyện cuối cùng này, hãy thưa chuyện với Chúa về bất cứ điều gì trong cuộc sống của mình cần được đưa ra ánh sáng.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, September 2, 2026

Thứ Năm Tuần XXII Thường Niên - Năm A – 9-3-2026 - Lễ Thánh Ghê-gô-ri-ô Cả, Giáo Hoàng

Thu Nam XXII TN

Luca 5:1-11

Khi ấy, Đức Giê-su đang đứng ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa.  Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới.  Đức Giê-su xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Si-môn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.

Giảng xong, Người bảo ông Si-môn: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.”  Ông Si-môn đáp: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả.  Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.”  Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới.  Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp.  Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.

Thấy vậy, ông Si-môn Phê-rô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!”  Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-môn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc.  Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-môn, cũng kinh ngạc như vậy.  Bấy giờ Đức Giê-su bảo ông Si-môn: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.”  Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay mang đến một cách kể khác về việc Chúa Giê-su kêu gọi những môn đệ đầu tiên so với những gì được ghi lại trong các sách Tin Mừng khác.  Tôi hình dung khung cảnh ấy như thế nào?  Hồ nước trông ra sao?  Hãy quan sát họ khi họ đang giặt lưới…  Khi Chúa Giê-su giảng dạy xong, việc đầu tiên Ngài làm là đặt một câu hỏi cho Si-môn.  Tôi nghĩ Si-môn cảm thấy thế nào khi được bảo hãy chèo thuyền ra xa bờ và được chỉ dẫn "thả lưới để bắt cá"?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý kỹ đến phản ứng của Si-môn trước mẻ cá lớn mà họ vừa bắt được...  Vẻ mặt của ông lúc ấy hẳn là như thế nào?  "Họ bỏ lại tất cả và đi theo Ngài".  Là Kitô hữu, tôi được mời gọi sống cùng một đời sống như các môn đệ đầu tiên ấy.  Tôi đã từ bỏ điều gì để bước theo Chúa Giê-su?  Ngay lúc này, hãy thưa chuyện với Ngài về bất cứ điều gì còn đọng lại trong lòng mình trong khoảng thời gian cầu nguyện này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, September 1, 2026

Thứ Tư Tuần XXII Thường Niên - Năm A – 9-2-2026

Thu Tu XXII TN

1 Cô-rin-tô 3:1-9

Thưa anh em, về phần tôi, tôi đã không thể nói với anh em như với những con người sống theo Thần Khí, nhưng như với những con người sống theo tính xác thịt, như với những trẻ nhỏ trong Đức Ki-tô.  Tôi đã cho anh em uống sữa chứ không cho dùng thức ăn, vì anh em chưa chịu nổi.  Nhưng bây giờ anh em cũng vẫn còn không chịu nổi, vì anh em còn là những con người sống theo tính xác thịt.  Bao lâu giữa anh em có sự ghen tương và cãi cọ, thì anh em chẳng phải là những con người sống theo tính xác thịt và theo thói người phàm sao?  Khi người này nói: “Tôi, tôi thuộc về ông Phao-lô”, và người khác: “Tôi, tôi thuộc về ông A-pô-lô”, thì anh em chẳng là người phàm tục sao?  Vậy A-pô-lô là gì?  Phao-lô là gì?  Đó là những tôi tớ đã giúp cho anh em có đức tin, mỗi người đã làm theo khả năng Chúa ban.  Tôi trồng, anh A-pô-lô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên.  Vì thế, kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể.  Kẻ trồng người tưới đều như nhau, nhưng ai nấy sẽ được thù lao theo công khó của mình.  Thật vậy, chúng tôi là cộng sự viên của Thiên Chúa.  Anh em là cánh đồng của Thiên Chúa, là ngôi nhà Thiên Chúa xây lên.

(Trích Thư Cô-rin-tô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Có thể nói những gì xảy ra trong cộng đoàn của tôi, trong Giáo hội của tôi hôm nay chẳng có gì là mới, nó cũ như trái đất vậy!  Đã là con người, một khi ngồi lại với nhau hai người trở lên, sớm muộn cũng sẽ có vấn đề tranh giành, ghen tị, bất đồng, chia rẽ…, dù đó là vợ chồng, dù đó là cha mẹ với con cái, anh chị em với nhau hay bạn bè thân thiết, trong dòng tu cũng như ở ngoài đời.  Bài đọc hôm nay cũng không ngoại lệ, trong đó tôi gặp thấy cộng đoàn Cô-rin-tô đang có những tranh cãi gay gắt, khiến Phao-lô phải có lá thư này.  Bài đọc hôm nay có gợi lên điều gì tương đồng với kinh nghiệm nào trong gia đình, cộng đoàn, giáo xứ, hoặc cộng đồng của tôi không?  Dường như có sự căng thẳng ở Cô-rin-tô về những người đã rao giảng phúc âm cho họ; trong trường hợp này, “Phao-lô” và “A-pô-lô” đại diện cho các phe phái khác nhau.  Phao-lô đã cố gắng giải quyết sự căng thẳng này như thế nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung tôi đang đọc lại một cách mới mẻ, như thể tôi là một người Cô-rin-tô đang tiếp nhận thông điệp lần đầu tiên, với tất cả những tranh cãi đang diễn ra xung quanh mình…  Trong những giây phút của giờ cầu nguyện này, tôi muốn nói chuyện với Chúa như một người bạn nói chuyện với người bạn về bất kỳ sự căng thẳng nào trong cuộc sống của mình liên quan đến những người khác... hãy lắng nghe những gì Chúa đáp lại... điều đó có thể khiến tôi ngạc nhiên!

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, August 31, 2026

Thứ Ba Tuần XXII Thường Niên - Năm A – 9-1-2026

Thu Ba XXII TN

Luca 4:31-37

Khi ấy, Đức Giê-su xuống Ca-phác-na-um, một thành miền Ga-li-lê, và ngày sa-bát, Người giảng dạy dân chúng.  Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền.  Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng: “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi?  Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”  Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!”  Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh.  Mọi người rất đỗi kinh ngạc và nói với nhau: “Lời ấy là thế nào?  Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất!”  Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng.

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay, từ Tin Mừng Luca, cho tôi thấy Chúa Giê-su bắt đầu sứ vụ rao giảng thông điệp của Chúa Cha.  Kinh Thánh ghi lại rằng: "Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền".  Hãy thử đặt mình vào khung cảnh đó... hãy hình dung về uy quyền ấy... Tôi cảm nhận điều đó như thế nào?  Qua cử chỉ của Chúa Giê-su... qua âm sắc giọng nói... qua những lời Người dùng…  "Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng".  Hãy thử hình dung về tin đồn ấy trong giây lát... Tôi nghĩ người ta đã nói gì?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và đặt mình vào khung cảnh ấy và để câu chuyện diễn ra trong tâm trí của mình…  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện, hãy suy ngẫm về uy quyền ấy của Chúa Giêsu.  Tôi muốn thưa gì với Người về điều đó?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, August 30, 2026

Thứ Hai Tuần XXII Thường Niên - Năm A – 8-31-2026

Thu Hai XXII TN

1 Cô-rin-tô 2:1-5

Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa.  Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giê-su Ki-tô, mà là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá.  Vì thế, khi đến với anh em, tôi thấy mình yếu kém, sợ sệt và run rẩy.  Tôi nói, tôi giảng, mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa.  Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa. 

(Trích Thư Cô-rin-tô I, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay tôi cùng Giáo hội cầu nguyện với thư của Phao-lô gởi cho các tín hữu ở Cô-rin-tô.  Lá thư rõ ràng là đề cập đến ưu tư của Phao-lô về những vấn đề của cộng đoàn.  Trong bài đọc hôm nay, ngài nói: “Tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giê-su Ki-tô, mà là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá.”  Phao-lô muốn nói gì qua câu này?  Có lẽ đây là điều tôi có thể áp dụng vào cuộc sống của mình…, không biết gì khác ngoài Chúa Giê-su Ki-tô, và là Chúa Giê-su Ki-tô bị đóng đinh…  Tôi được biết rằng, Phao-lô đã đến với họ “trong sự yếu đuối, sợ hãi và run rẩy”. Điều này cho tôi biết điều gì về những vị anh hùng đức tin vĩ đại?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý xem, có điều gì thực sự gây ấn tượng với mình trong lần đọc lại này không?  Chúa có thể đang phán điều gì với tôi qua lời này?  Để “đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa.”  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi có thể xin Chúa ban cho mình những ơn cần thiết để đặt đức tin mình nơi quyền năng của Ngài trong tuần lễ mới này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, August 29, 2026

Chúa Nhật Tuần XXII Thường Niên - Năm A – 8-30-2026

CN XXII TN

Giê-rê-mi-a 20:7-9

Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ.  Ngài mạnh hơn con, và Ngài đã thắng.  Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ, để họ nhạo báng con.  Mỗi lần nói năng là con phải la lớn, phải kêu lên: “Bạo tàn!  Phá huỷ!”  Vì lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục và chế giễu suốt ngày.  Có lần con tự nhủ: “Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa.”  Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt.  Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được!

(Trích Sách Giê-rê-mi-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong bài đọc hôm nay, tôi thấy một khía cạnh rất đỗi con người nơi ngôn sứ Giê-rê-mi-a; vì vậy, khi cầu nguyện, hãy hình dung mình đang sát cánh cùng ông khi ông bày tỏ những cảm xúc giằng xé về mối tương quan với Thiên Chúa cũng như về sứ mạng ngôn sứ mà ông được trao phó.  “Suốt ngày con trở thành trò cười cho thiên hạ; ai nấy đều chế giễu con.  Bởi mỗi khi cất tiếng nói, con buộc phải kêu lên, phải hét lớn: "Bạo lực và tàn phá!"  Khi nghe những lời này, tôi có nhớ lại khoảng thời gian nào mà chính mình cũng phải chịu đau khổ khi phục vụ Chúa không?  Hãy dành chút thời gian, cùng đứng với Giê-rê-mi-a để suy ngẫm về quãng thời gian đó cũng như những cảm xúc mà tôi đã hoặc vẫn đang trải qua.  Tuy nhiên, Giê-rê-mi-a mang trong mình một ngọn lửa nhiệt thành cháy bỏng, như thể ngọn lửa ấy đang bùng lên trong xương tủy ông!  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và lắng nghe cho kỹ niềm nhiệt huyết ấy nơi Giê-rê-mi-a.  Tôi có thể ngưỡng mộ Giê-rê-mi-a vì lòng can đảm và nhiệt huyết giúp ông kiên trì rao giảng lời Chúa.  Ông thốt lên: "Con đã quá mệt mỏi vì phải kìm nén điều đó, và con không thể chịu đựng thêm được nữa."  Liệu có khía cạnh nào trong đức tin mà tôi đang giấu kín không chia sẻ với người khác để tự bảo vệ mình khỏi sự chế giễu, hay vì sợ bị hiểu lầm?  Hãy thành thật thưa chuyện với Chúa về những trải nghiệm của bản thân, và cầu xin lòng thương xót cũng như sự trợ giúp từ Ngài.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, August 28, 2026

DẤU ẤN ÂN SỦNG - TRACES OF GRACE

 Dấu Ấn Ân Sủng - Traces of Grace

Xin giới thiệu đến tất cả các bạn trang WEB mới của tôi: Dấu Ấn Ân Sủng - Traces of Grace.  Trang này tổng hợp tất cả các bài giảng (YouTube) của tôi gần đây và trong tương lai, cùng tất cả các bài cầu nguyện VDTL (Blog) từ trước đến nay, đồng thời cũng bao gồm các hình ảnh do chín tôi chụp, sẽ được cập nhật dần, kèm theo đôi dòng suy tư cho mỗi tấm hình.  Xin mời tất cả các bạn cùng ghé xem và khám phá bằng cách bấm vào đường dẫn này: https://innerlight.free.nf/?lang=vi

Thứ Bảy Tuần XXI Thường Niên - Năm A – 8-29-2026 - Lễ Thánh Gioan Tẩy Giả Bị Trảm Quyết

Thu Bay XXI TN

Mác-cô 6:17-29

Khi ấy, vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục.  Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, mà ông Gio-an lại bảo: “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài!”  Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được.  Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông.  Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê.  Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích.  Nhà vua nói với cô gái: “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.”  Vua lại còn thề: “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.”  Cô gái đi ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì đây?”  Mẹ cô nói: “Đầu Gio-an Tẩy Giả.”  Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.”  Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô.  Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới.  Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ.  Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

(Trích Phúc âm Mác-cô, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay là một câu chuyện rất nổi tiếng, trong đó, hai nhân vật chính đối nghịch nhau, đó là: Hê-rô-đê và Gioan Tẩy Giả.  Tuy nhiên, tôi không nên xem đây là một câu chuyện lịch sử xảy ra trước đây khá lâu, chẳng liên quan gì đến đời sống của tôi hiện nay.  Thánh kinh được viết ra là để cho tôi ngày hôm và đang ở đây.  Để thấy được điều này tôi có thể tập trung trước nhất vào Hê-rô-đê.  Tôi dùng phương pháp cầu nguyện hình dung của Thánh Inhaxio để đặt mình vào cảnh tiệc của Hê-rô-đê: nhìn thấy ông vua sợ mất thể diện trước quan khách hơn là sợ phạm tội bất công.  Có khi nào tôi biết rõ điều gì đó đúng mà vẫn im lặng hoặc nhượng bộ vì sợ mất danh dự, lợi lộc hay sự an toàn, tôi đang giống Hê-rô-đê ở điểm nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và lần này để ý và đặt mình vào vai trò Gioan Tẩy Giả.  Tôi nhìn Gioan Tẩy Giả trong ngục, can đảm nói sự thật dù biết sẽ mất mạng. Tôi muốn xin Chúa ân sủng nào để tôi cũng dám đứng lên chống lại bất công (trong gia đình, cộng đoàn, xã hội) thay vì chỉ “kính nể” sự thật từ xa như Hê-rô-đê?  Tôi dành những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này để chiêm ngắm chân dung của Thánh Gioan Tẩy Giả, vị Thánh mà Giáo hội mừng kính hôm nay.  Tôi có thể nói chuyện với ngài và học nơi ngài cách sống và diễn tả đức tin kiên cường giữa thế giới của tôi hôm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ