Luca 1:39-56
Hồi ấy, bà Ma-ri-a lên đường, vội vã đi đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa. Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào bà Ê-li-sa-bét. Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy Thánh Thần. Bà Ê-li-sa-bét kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Quả thật, này tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vì vui sướng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”
Bấy giờ bà Ma-ri-a nói:
“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.
Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn!
Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người,
như đã hứa cùng cha ông chúng ta,
vì Người nhớ lại lòng thương xót
dành cho tổ phụ Áp-ra-ham
và cho con cháu đến muôn đời.”
Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Hôm nay Giáo hội mừng trọng thể Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Trong giờ cầu nguyện hôm nay tôi có thể suy ngẫm về những đặc điểm trong đời sống của Mẹ Maria. Mẹ là mẫu gương tuyệt vời của người môn đệ; nơi Mẹ, tôi thấy được tất cả những gì mình có thể trở thành nhờ quyền năng Thiên Chúa, bất chấp những nghi ngờ và yếu đuối của kiếp người. Mẹ đã đặt câu hỏi với thiên thần trong biến cố Truyền Tin, và lại hỏi khi Con mình bị lạc trong Đền Thờ: Làm sao chuyện này có thể xảy ra? Tại sao Ngài lại làm thế? Lời chào của bà Ê-li-sa-bét hôm nay không hướng về một người nữ bình thản, không chút ưu tư, mà hướng về một thiếu nữ dám đặt ra những câu hỏi đầy trăn trở, một người bước đi bằng đức tin chứ không phải bằng những gì mắt thấy tai nghe. Có khía cạnh nào trong đức tin của tôi giống với sự chất vấn của Mẹ Maria hơn là sự chắc chắn tuyệt đối không? Liệu tôi có thể chấp nhận điều đó là đủ không? Chúa Giêsu không đề cao Mẹ chỉ vì vai trò sinh thành, mà tôn vinh Mẹ là người lắng nghe Lời Chúa và biến Lời ấy thành hiện thực sống động. Trong bài ca Magnificat, Mẹ Maria đón nhận Lời Chúa và để Lời ấy trở thành bài ca lật đổ kẻ kiêu ngạo, nâng cao người phận nhỏ và lấp đầy kẻ đói nghèo. Lúc này đây, Lời Chúa đang muốn nhập thể vào cuộc đời tôi ở điểm nào, thay vì chỉ dừng lại ở mức một ý niệm trong tâm trí tôi?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý xem đâu là khoảnh khắc những lời của Mẹ Maria trở thành lời cầu nguyện mà chính tôi cũng có thể thốt lên. Các bức tranh thánh (icon) của Giáo hội Chính thống giáo về lễ Đức Mẹ Lên Trời – hay còn gọi là lễ An Giấc của Đức Mẹ (Dormition) – thường khắc họa hình ảnh Chúa Giêsu đang âu yếm nâng niu thân xác và linh hồn Mẹ (được quấn trong tấm khăn liệm) khi Mẹ bước vào sự sống vĩnh cửu. Hình ảnh này gợi nhớ đến các bức tranh về lễ Giáng Sinh, nơi Đức Maria âu yếm bế Hài Nhi Giêsu. Cả hai bức tranh cùng khẳng định rằng mọi trải nghiệm của con người – từ thân xác đến linh hồn, bao gồm cả những nghi ngờ và thắc mắc – đều hướng tới vinh quang nhờ quyền năng cứu độ của Thiên Chúa. Liệu tôi có thể phó thác trọn vẹn con người mình—cả thân xác lẫn linh hồn, cả đức tin lẫn nỗi hoài nghi—vào trong tay Thiên Chúa không?











