Monday, April 6, 2026

Thứ Ba Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-7-2026

Thu Ba PS

Công Vụ Tông Đồ 2:14, 22-33

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, ông Phê-rô nói với người Do-thái rằng: “Toàn thể nhà Ít-ra-en phải biết chắc điều này –Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô.”  Nghe thế, họ đau đớn trong lòng, và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: “Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì?”  Ông Phê-rô đáp: “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần.  Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi.”  Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ. Ông nói: “Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này để được cứu độ.”  Vậy những ai đã đón nhận lời ông, đều chịu phép rửa.  Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo.

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Bài đọc hôm nay nối tiếp bài đọc hôm qua về những gì Phêrô đang rao giảng cho những người Do-thái.  Bài đọc hôm nay cho tôi thấy, Phêrô hoàn tất nỗ lực thuyết phục những kẻ từng kêu gào đòi giết Chúa Giêsu hãy nhận biết rằng Thiên Chúa đã cho Người sống lại.  Phản ứng của họ trong đoạn này có đúng như điều tôi mong đợi không?  Thánh Luca kể lại rằng, những người lắng nghe Phêrô đã cảm thấy "thấu tận tâm can".  Theo tôi, tại sao lại như vậy?  Lời kêu gọi sám hối—quay trở về với Thiên Chúa—của Phêrô gợi nhắc lại lời mời gọi mà tôi đã nghe vào những ngày đầu Mùa Chay.  Trong bối cảnh đời sống riêng của tôi, sám hối mang ý nghĩa gì?  

2. Những người lắng nghe Phêrô đã đáp lại chỉ bằng vỏn vẹn năm từ: "Thưa các anh, chúng tôi phải làm gì đây?"  Tôi có thể biến những lời ấy thành lời của chính mình khi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa?  Giờ đây, tôi muốn dành ít phút để thưa chuyện cùng Thiên Chúa về bất cứ điều gì đã chạm đến lòng mình trong giờ cầu nguyện này, cũng như về phản ứng riêng của mình trước Tin Mừng Phục Sinh.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Sunday, April 5, 2026

Thứ Hai Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-6-2026

Thu Hai PS

Công Vụ Tông Đồ 2:14, 22-33

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một lớn tiếng nói với dân chúng rằng: “Thưa anh em miền Giu-đê và tất cả những người đang cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, xin biết cho điều này, và lắng nghe những lời tôi nói đây…  Đức Giê-su Na-da-rét, là người đã được Thiên Chúa phái đến với anh em.  Và để chứng thực sứ mệnh của Người, Thiên Chúa đã cho Người làm những phép mầu, điềm thiêng và dấu lạ giữa anh em. Chính anh em biết điều đó.  Theo kế hoạch Thiên Chúa đã định và biết trước, Đức Giê-su ấy đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Người vào thập giá mà giết đi.  Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết.  Vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi.  Quả vậy, vua Đa-vít đã nói về Người rằng: Tôi luôn nhìn thấy Đức Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu, để tôi chẳng nao lòng.  Bởi thế tâm hồn con mừng rỡ, và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng.  Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát.  Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống, và cho con được vui sướng tràn trề khi ở trước Thánh Nhan.  Thưa anh em, xin được phép mạnh dạn nói với anh em về tổ phụ Đa-vít rằng: người đã chết và được mai táng, và mộ của người còn ở giữa chúng ta cho đến ngày nay.  Nhưng vì là ngôn sứ và biết rằng Thiên Chúa đã thề với người là sẽ đặt một người trong dòng dõi trên ngai vàng của người, nên người đã thấy trước và loan báo sự phục sinh của Đức Ki-tô khi nói: Người đã không bị bỏ mặc trong cõi âm ty và thân xác Người không phải hư nát.  Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng.   Thiên Chúa Cha đã ra tay uy quyền nâng Người lên, trao cho Người Thánh Thần đã hứa, để Người đổ xuống: đó là điều anh em đang thấy đang nghe.”

(Trích Công Vụ Tông Đồ, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Trong Mùa Phục Sinh, tôi sẽ cùng Giáo hội cầu nguyện và suy niệm với Sách Công Vụ Tông Đồ, được xem như nhật ký truyền giáo của Giáo hội sơ khai.  Trong bài đọc hôm nay tôi thấy, mặc dù được Thần Khí soi dẫn, Phêrô vẫn phải đối mặt với một trọng trách đầy cam go tại đây.  Ông phải giải thích cho chính những người từng lớn tiếng đòi đóng đinh Chúa Giêsu hiểu rằng, tại sao giờ đây họ lại nên tin rằng Thiên Chúa đã khiến Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết.  Phản ứng đầu tiên của riêng tôi trước những lời của Phêrô là gì?  Phêrô tự gọi mình và những người cùng đi với ông là những nhân chứng cho sự phục sinh.  Điều đó có thể được nói về chính bản thân tôi như thế nào trong hành trình bước theo Chúa Kitô của riêng mình?  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, đặc biệt tôi để ý đến phần thứ hai của đoạn Kinh Thánh này, hãy lắng nghe cách mà Phêrô vận dụng Cựu Ước—những bản Kinh Thánh mà thính giả của ông hẳn đã vô cùng quen thuộc.  Cuối cùng, hãy trò chuyện cùng Chúa Giêsu về ý nghĩa của việc tôi chuyển tiếp từ Mùa Chay sang Mùa Phục Sinh trong năm nay.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, April 4, 2026

Chúa Nhật Phục Sinh - Năm A – 4-5-2026

CN PS

Gioan 20:1-9

Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ.  Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến.  Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”  Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ.  Cả hai người cùng chạy.  Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước.  Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào.  Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi.  Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giê-su.  Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi.  Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào.  Ông đã thấy và đã tin.  Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay Chúa Nhật Phục Sinh.  Bài đọc hôm nay cho tôi thấy Maria Mác-đa-la, Phêrô và Gioan đã bước những bước đầu tiên đầy bỡ ngỡ trên hành trình tin rằng Chúa Giêsu đã sống lại từ cõi chết, dẫu cho họ vẫn chưa hiểu thấu đáo ý nghĩa của sự kiện này hay nó sẽ tác động thế nào đến cuộc đời họ.  Tôi nhận thấy sự phục sinh của Chúa Giêsu đang hiện diện trong cuộc sống của chính mình và trong thế giới này như thế nào?  Các môn đệ của Chúa Giêsu đã phải mất một thời gian mới thấu hiểu trọn vẹn ý nghĩa sâu xa của sự phục sinh nơi Ngài; và Tin Mừng theo thánh Matthêu cho tôi biết rằng, ngay cả sau bốn mươi ngày Chúa hiện ra sau khi sống lại, vẫn còn có những người hoài nghi.  Có điều gì đang khiến tôi cảm thấy khó tin rằng Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết và tội lỗi mãi mãi hay không?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và thử hình dung mình đang hiện diện ngay tại ngôi mộ trống vào buổi sáng Phục Sinh đầu tiên ấy.  Trong tâm trí vẫn còn vẹn nguyên ký ức về cái chết vừa mới xảy ra của Chúa Giêsu, phản ứng của tôi sẽ ra sao trước những gì mình đang chứng kiến?  Chúa Giêsu đã tuyên bố rằng, thật phúc thay cho tất cả những ai tin vào Ngài mà không cần tận mắt nhìn thấy thân xác phục sinh của Ngài. Trong ngày lễ Phục Sinh này, tôi cảm thấy mình đang mong muốn cầu xin những ân sủng và phúc lành nào từ nơi Chúa Giêsu Phục Sinh?

Phạm Đức Hạnh, SJ

Friday, April 3, 2026

Thứ Bảy Tuần Thánh - Năm A – 4-4-2026 - Vọng Phục Sinh

Thu Bay TT

Mát-thêu 28:1-10

Chiều ngày sa-bát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng, bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a, đi viếng mộ.  Thình lình, đất rung chuyển dữ dội: thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên; diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết.  Thấy người, lính canh khiếp sợ, run rẩy chết ngất đi.  Thiên thần lên tiếng bảo các phụ nữ: “Này các bà, các bà đừng sợ!  Tôi biết các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh.  Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói.  Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, rồi mau về nói với môn đệ Người như thế này: Người đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Ga-li-lê trước các ông.  Ở đó, các ông sẽ được thấy Người.  Đấy, tôi xin nói cho các bà hay.”  Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.  Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: “Chào chị em!”  Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người.  Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà: “Chị em đừng sợ!  Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê.  Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay toàn thể Giáo hội long trọng đi vào ngày thứ ba của Tam Nhật Thánh với Thánh Lễ Vọng Phục Sinh.  Bài đọc hôm nay là một tin mừng.  Bởi các thân hữu của Chúa Giêsu vừa hoang mang sợ hãi và đau khổ vì đã chứng kiến Chúa Giêsu chịu chết một cách bất công, thảm thương và chính họ đã mai táng Ngài trong mộ; ấy thế mà, bây giờ Ngài đã sống lại.  Đây là một tin rất lớn chấn động cả thiên thai.  Bắt đầu bước vào giờ cầu nguyện hôm nay, trước hết tôi đi vào tâm tình của các bà yêu mến Chúa Giêsu và đã chờ cho qua khỏi ngày Sa-bát để được đi tẩm liệm lại xác của Chúa Giêsu vì họ đã phải làm vội vàng vì sắp đến giờ của ngày Sa-bát.  Các bà tìm đến ngôi mộ với lòng trĩu nặng, trong tâm thế chờ đợi cái chết.  Có những hoàn cảnh "chết chóc" nào trong chính cuộc đời tôi mà tôi vẫn còn ngần ngại chưa dám mang đến trình diện cùng Chúa?  Thiên sứ đã lăn tảng đá đi không phải để cho Chúa Giêsu bước ra, mà là để cho các bà bước vào.  Có những tảng đá nào của sự nghi ngờ hay nỗi sợ hãi cần được lăn đi khỏi lòng tôi, để tôi có thể nhìn thấy chân lý về sự phục sinh?  Tôi phản ứng ra sao khi Chúa làm rung chuyển thế giới của tôi (qua trận động đất)?  Tôi có hoảng loạn như những người lính canh không, hay tôi kiên nhẫn chờ đợi để lắng nghe xem Chúa đang thực hiện điều gì?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý Thiên sứ phán cùng các bà rằng: "Đừng sợ... Ngài không có ở đây; Ngài đã sống lại rồi!"  Thực tại về sự phục sinh thay đổi cách tôi đối diện với những nỗi lo âu thường nhật như thế nào?  "Hãy đến mà xem nơi Ngài đã nằm."  Tôi có thường dành thời gian để lắng đọng tâm hồn và "nhìn thấy" những bằng chứng về quyền năng của Chúa đang hiện diện trong cuộc đời mình không?  Sự phục sinh có thực sự biến đổi cuộc đời tôi không, hay tôi chỉ đang sống đức tin một cách máy móc, theo thói quen mà thôi?  "Ga-li-lê" của tôi nằm ở đâu—đâu là nơi mà tôi cần gặp gỡ Chúa Giêsu phục sinh để biến nỗi sợ hãi trong lòng mình thành niềm tin vững vàng?  Tôi kết thúc giờ cầu nguyện hôm nay bằng một lời thân thưa lên cùng Chúa Giêsu Phục Sinh: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, khi con đọc lại câu chuyện này, xin cho con được hiện diện giữa những người đang bước về phía ngôi mộ.  Xin cất đi những nỗi sợ hãi trong con, lấp đầy lòng con bằng niềm vui từ sự phục sinh của Ngài, và cho con được tôn thờ Ngài như là Đấng Cứu Thế hằng sống của con.  Amen.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Thursday, April 2, 2026

Thứ Sáu Tuần Thánh - Năm A – 4-3-2026 - Tưởng Niệm Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu

Thu Sau TT

Gioan 19:25-37

Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la.  Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.”  Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.”  Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất.  Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: “Tôi khát!”  Ở đó, có một bình đầy giấm.  Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người.  Nhắp xong, Đức Giê-su nói: “Thế là đã hoàn tất!”  Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.

Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn.  Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống.  Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su.  Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người.  Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người.  Tức thì, máu cùng nước chảy ra.  Người xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin.  Các việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Không một khúc xương nào của Người sẽ bị đánh giập.  Lại có lời Kinh Thánh khác: Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Nếu tôi đọc trọn vẹn bài Tin Mừng (Ga 18:1-19:42) của nghi thức Thứ Sáu Tuần Thánh hôm nay, tôi sẽ thấy những phản ứng khác nhau của mọi người trước sự sẵn lòng của Thiên Chúa – được thể hiện nơi Đức Giêsu – khi Ngài tự hủy mình hoàn toàn vì mọi người: nỗi sợ hãi của Phêrô, sự quanh co lẩn tránh của Philatô, và sự khước từ ngoan cố của các nhà lãnh đạo tôn giáo.  Nhưng ngay tại khung cảnh này, tôi lại chứng kiến ​​lòng trung tín của những người nữ – đặc biệt là Thân Mẫu Ngài – cùng với người môn đệ được Ngài yêu mến, và cả tình yêu kiên định của chính Đức Giêsu.  Tâm trí và trái tim tôi đang dừng lại ở đâu trong khung cảnh này?  Cái chết của Đức Giêsu dường như quá sức chịu đựng, khiến tôi khó có thể nán lại chiêm ngắm lâu dài.  Hãy dành chút thời gian để thưa chuyện với Ngài, hoặc với bất kỳ nhân vật nào khác trong khung cảnh này; hãy chú ý xem tôi cảm thấy thôi thúc muốn cầu xin hay muốn bày tỏ điều gì.

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và hãy xin ởn để có thể đi sâu cách trọn vẹn nhất có thể, vào khoảnh khắc đầy trang trọng trong Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu.  “Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la.  Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: ‘Thưa Bà, đây là con của Bà.’  Rồi Người nói với môn đệ: ‘Đây là mẹ của anh.’  Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.  Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất.  Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: ‘Tôi khát!’  Ở đó, có một bình đầy giấm.  Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người.  Nhắp xong, Đức Giê-su nói: ‘Thế là đã hoàn tất!’  Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.”  Có lẽ thật khó để tìm được lời nào thưa cùng Thiên Chúa vào lúc này. Hãy dành thời gian để đáp lại theo cách mà tôi cảm thấy là tốt nhất – dù bằng lời nói, bằng sự thinh lặng, hay bằng bất kỳ cử chỉ hoặc hành động nào mà tôi cảm thấy là phù hợp.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Wednesday, April 1, 2026

Thứ Năm Tuần Thánh - Năm A – 4-2-2026 - Chúa Giêsu Lập Phép Thánh Thể

Thu Nam TT

Luca 4:16-21

Khi ấy, Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục.  Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh.  Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a.  Người mở ra, gặp đoạn chép rằng: Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.  Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.  Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống.  Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người.  Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.”

(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Vào ngày Thứ Năm Tuần Thánh, Giáo hội đặc biệt suy ngẫm về việc Chúa Giêsu rửa chân cho các môn đệ và lần đầu tiên chia sẻ Bí tích Thánh Thể với họ.  Khi hồi tưởng lại thời điểm khởi đầu sứ vụ công khai của Ngài, tôi xin cho được ơn nhớ lại trong tâm trí và trái tim bất kỳ dấu chỉ chữa lành và giải thoát nào mà Ngài đã ban tặng, và điều đó mang ý nghĩa quan trọng nhất đối với mình.  Đâu là sự nghèo khó đang hiện hữu trong nội tâm tôi, mà Chúa Giêsu đã đáp lại bằng Tin Mừng?  Có chăng một sự cưỡng ép hay một sự quyến luyến lệch lạc nào đó mà tôi đặc biệt khao khát được giải thoát?  Giờ đây chính là thời khắc đầy ân sủng để tôi cầu xin hồng ân này từ Chúa Giêsu—Đấng đã được Thánh Thần xức dầu để mang Tin Mừng đến cho mọi người.

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý những lời nói và hành động của Chúa Giêsu đang đáp ứng những nhu cầu của thế giới như thế nào, theo cách nhìn nhận của riêng mình?  Trong ngày này—khi Giáo Hội tưởng nhớ cuộc giải thoát dân Chúa khỏi kiếp nô lệ, cũng như hồng ân Chúa Giêsu hiện diện trong Bí tích Thánh Thể—tôi mong muốn được kết hợp nên một cách sâu sắc hơn với Ngài như thế nào?  Giờ đây, hãy dành chút thời gian để cầu xin điều mà tôi khao khát nhất.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Tuesday, March 31, 2026

Thứ Tư Tuần Thánh - Năm A – 4-1-2026

Thu Tu TT

Mát-thêu 26:14-25

Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế mà nói: “Tôi nộp ông Giê-su cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu.”  Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc.  Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.

Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?”  Người bảo: “Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy – “Thầy nhắn, thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy.”  Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.

Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ.  Đang bữa ăn, Người nói: “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy.”  Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: “Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao?”  Người đáp: “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy.  Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người – thà nó đừng sinh ra thì hơn!”  Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?”  Người trả lời: “Chính anh nói đó!”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Câu chuyện về Giu-đa là một câu chuyện đầy thử thách.  Tôi hầu như không thể hình dung được điều gì đã khiến ông đi đến hành động phản bội Chúa Giêsu tày trời như thế; thế nhưng, tôi lại thấu hiểu thật rõ rằng chính tôi cũng dễ dàng sa ngã và không thể giữ trọn những ý định tốt đẹp nhất của mình biết bao.  Giờ đây, tôi muốn thưa gì cùng Chúa Giêsu về cảm thức tội lỗi của chính mình?  Món quà đầu tiên mà Chúa Giêsu Phục sinh trao tặng các môn đệ chính là sự bình an.  Nhiều người cảm thấy thật khó để đón nhận thứ bình an tuôn trào từ tình yêu chữa lành và lòng tha thứ của Thiên Chúa.  Tôi nhận thấy mình đang phản hồi như thế nào trước món quà cao quý này—món quà mà Thiên Chúa đã ban tặng qua Chúa Giêsu, Đấng đã chịu đóng đinh và đã phục sinh?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa và chú tâm đến bất kỳ từ ngữ nào chạm đến lòng mình, cũng như bất kỳ cảm xúc hay phản hồi nào đang trỗi dậy trong tâm hồn mình.  Đây là một đoạn Lời Chúa đầy thử thách, có thể khơi dậy những ký ức đau thương về những lần chính tôi đã phản bội lại các ân huệ của Thiên Chúa, hoặc về những tổn thương mà tôi từng phải gánh chịu do sự phản bội của người khác.  Dù những ký ức hay cảm xúc ấy có khơi dậy điều gì đi nữa, tôi muốn dành chút thời gian để chia sẻ những tâm tư và nhu cầu sâu thẳm của mình cùng Thiên Chúa.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Monday, March 30, 2026

Thứ Ba Tuần Thánh - Năm A – 3-31-2026

Thu Ba TT

Gioan 13:21-33,36-38

Khi ấy, đang dùng bữa với các môn đệ, Đức Giê-su cảm thấy tâm thần xao xuyến.  Người tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em – có một người trong anh em sẽ nộp Thầy.”  Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai.  Trong số các môn đệ, có một người được Đức Giê-su thương mến.  Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Đức Giê-su.  Ông Si-môn Phê-rô làm hiệu cho ông ấy và bảo: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai?”  Ông này liền nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su và hỏi: “Thưa Thầy, ai vậy?”  Đức Giê-su trả lời: “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy.”  Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giu-đa, con ông Si-môn Ít-ca-ri-ốt.  Y vừa ăn xong miếng bánh, Xa-tan liền nhập vào y.  Đức Giê-su bảo y: “Anh làm gì thì làm mau đi!”  Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế.  Vì Giu-đa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Đức Giê-su nói với y: “Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ”, hoặc bảo y bố thí cho người nghèo.  Sau khi ăn miếng bánh, Giu-đa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối.  Khi Giu-đa đi rồi, Đức Giê-su nói: “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người.  Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người.  Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Anh em sẽ tìm kiếm Thầy; nhưng như Thầy đã nói với người Do-thái: ‘Nơi tôi đi, các người không thể đến được’, bây giờ, Thầy cũng nói với anh em như vậy.”

Ông Si-môn Phê-rô nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy?”  Đức Giê-su trả lời: “Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo.”  Ông Phê-rô thưa: “Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được?  Con sẽ thí mạng con vì Thầy!”  Đức Giê-su đáp: “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư?  Thật, Thầy bảo thật cho anh biết – gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.”

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay tôi đang cùng Giáo hội tiến vào Tuần Thánh, tưởng niệm việc Chúa Giêsu chịu chết và sống lại.  Bài đọc hôm nay là một phần của diễn từ từ biệt của Chúa Giêsu.  Trước khi rời xa các môn đệ, Chúa Giêsu đã ban hành giới răn mới về tình yêu, ngay sau khi một trong những người bạn thân thiết nhất của Ngài đã ra đi để phản bội Ngài, và khi một người khác vừa thề hứa trung thành—lời hứa mà sau đó người ấy sẽ chứng tỏ là mình không thể giữ trọn.  Tôi hiểu thế nào về sự tương phản này, và tại sao tôi nghĩ Chúa Giêsu lại ban giới răn mới vào đúng thời điểm ấy?  Thánh Gioan thuật lại cho tôi biết, rằng Chúa Giêsu ‘cảm thấy xao xuyến trong tâm hồn’.  Ngay cả Con Thiên Chúa nhập thể cũng cảm thấy tổn thương trước sự phản bội.  Ngài không chỉ khuyến khích các môn đệ hãy yêu thương nhau như chính Ngài đã yêu thương họ, mà còn ra lệnh phải làm như vậy.  Tôi cảm thấy thế nào khi đón nhận một mệnh lệnh như thế?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, hình dung khung cảnh trong bữa tiệc ly ấy và thử cảm nhận những tâm tư, tình cảm của Chúa Giêsu cũng như của các môn đệ Ngài.  Đây là một trong những phân cảnh cảm động và sâu sắc nhất trong toàn bộ sách Tin Mừng.  Chúa Giêsu không hề tự thương hại chính mình; trái lại, Ngài đau buồn cho những người mà sau này sẽ phải chịu đựng nỗi ân hận khôn nguôi vì chính sự yếu đuối của họ.  Tôi muốn thưa gì với Ngài để đáp lại phân cảnh này?

Phạm Đức Hạnh SJ

Sunday, March 29, 2026

Thứ Hai Tuần Thánh - Năm A – 3-30-2026

Thu Hai TT

I-sai-a 42:1-7

Đức Chúa phán: “Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và hết lòng quý mến, Ta cho thần khí Ta ngự trên người; người sẽ làm sáng tỏ công lý trước muôn dân.  Người sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường.  Cây lau bị giập, người không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi.  Người sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý.  Người không yếu hèn, không chịu phục, cho đến khi thiết lập công lý trên địa cầu.  Dân các hải đảo xa xăm đều mong được người chỉ bảo.  Đây là lời Thiên Chúa, lời Đức Chúa, Đấng sáng tạo và căng vòm trời, Đấng trải rộng mặt đất với hoa màu tràn lan, Đấng ban hơi thở cho dân trên mặt đất, ban sinh khí cho toàn thể cư dân.  Người phán thế này: “Ta là Đức Chúa, Ta đã gọi ngươi, vì muốn làm sáng tỏ đức công chính của Ta.  Ta đã nắm tay ngươi, đã gìn giữ ngươi và đặt làm giao ước với dân, làm ánh sáng chiếu soi muôn nước, để mở mắt cho những ai mù loà, đưa ra khỏi tù những người bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những kẻ ngồi trong chốn tối tăm.”

(Trích Sách I-sai-a, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

1. Hôm nay là Thứ Hai Tuần Thánh, chuẩn bị bước vào đỉnh cao công cuộc cứu chuộc của Chúa Giêsu.  Cho đến giây phút này, các bài đọc như cho tôi thấy các môn đệ của Chúa Giêsu đang dần dần nhận thấy nơi Người hình ảnh về Người Tôi Trung chịu đau khổ mà ngôn sứ I-sai-a đã khắc họa.  Người không phải là một Đấng Mê-si-a hiếu chiến, cai trị bằng vũ lực; trái lại, Người kiên nhẫn chữa lành những gì đang tổn thương nơi con người và nuôi dưỡng bất cứ tia sáng nào còn le lói trong tâm hồn mọi người, dẫu cho ánh sáng ấy có mờ nhạt đến đâu.  Khi bước vào Tuần Thánh, tôi muốn xin điều gì nơi Chúa Giêsu – Người Tôi Trung đau khổ?  Ngôn sứ I-sai-a cho tôi biết, Người Tôi Trung của Thiên Chúa đến với tôi như một ánh sáng, mở mắt tôi và giải thoát tôi khỏi bất cứ ngục tù nào đang giam hãm tôi trong bóng tối.  Tôi có cảm thấy mình đang bị giam cầm, hay đang khao khát được giải thoát khỏi những bóng tối nội tâm?  Tôi đang cần đến ân sủng hay sự chữa lành nào?

2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và nghĩ đến thế giới ngày nay – một thế giới đang mong chờ lời giáo huấn của Thiên Chúa, cũng như sự công chính mà chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể mang lại.  Những ước nguyện và niềm hy vọng nào dành cho thế giới đang trỗi dậy trong tâm trí và cõi lòng tôi?  Tôi cũng chính là người tôi trung của Thiên Chúa.  Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng toàn thể vũ trụ, hứa sẽ nắm lấy tay tôi và gìn giữ tôi.  Giờ đây, xin hãy dành chút thời gian để cầu xin bất cứ ân sủng nào tôi cần, hầu có thể chu toàn ơn gọi mà Thiên Chúa đã dành cho cuộc đời tôi.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Saturday, March 28, 2026

Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A – 3-29-2026

CN Le La

Mát-thêu 21:1-11

Mấy ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su và các môn đệ đến gần thành Giê-ru-sa-lem và tới làng Bết-pha-ghê, phía núi Ô-liu.  Bấy giờ, Đức Giê-su sai hai môn đệ và bảo: “Các anh đi vào làng trước mặt kia, và sẽ thấy ngay một con lừa mẹ đang cột sẵn đó, có con lừa con bên cạnh.  Các anh cởi dây ra và dắt về cho Thầy.  Nếu có ai nói gì với các anh, thì trả lời là Chúa cần đến chúng, Người sẽ gởi lại ngay.”  Sự việc đó xảy ra như thế để ứng nghiệm lời ngôn sứ: Hãy bảo thiếu nữ Xi-on – Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi, hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ.

Các môn đệ ra đi và làm theo lời Đức Giê-su đã truyền.  Các ông dắt lừa mẹ và lừa con về, trải áo choàng của mình trên lưng chúng, và Đức Giê-su cỡi lên.  Một đám người rất đông cũng lấy áo choàng trải xuống mặt đường, một số khác lại chặt nhành chặt lá mà rải lên lối đi.  Dân chúng, người đi trước kẻ theo sau, reo hò vang dậy: Hoan hô Con vua Đa-vít!  Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa!  Hoan hô trên các tầng trời.

Khi Đức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem, cả thành náo động, và thiên hạ hỏi nhau: “Ông này là ai vậy?”  Dân chúng trả lời: “Ngôn sứ Giê-su, người Na-da-rét, xứ Ga-li-lê đấy.”

(Trích Phúc âm Mát-thêu, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Hôm nay là Chúa Nhật Lễ Lá, tôi cùng Giáo hội chiêm ngắm Chúa Giêsu tiến vào thành Giêrusalem trên lưng một con lừa.  Đám đông dân chúng chào đón Người bằng những tiếng reo hò: "Hosanna!"  Hôm nay, tôi muốn dành cho Chúa Giêsu lời chào đón nào?  Tôi khao khát được thốt lên những lời nào cùng Người?  Hãy nói lên những lời ấy ngay lúc này.  Những người chào đón Chúa Giêsu khi xưa đã trải áo choàng và cành lá xuống con đường trước bước chân Người.  Hôm nay, tôi có thể dâng lên Chúa Giêsu điều gì để bày tỏ tình yêu và lòng cam kết của mình?  Xin Chúa Thánh Thần soi sáng để giúp tôi nhận ra điều mình cần trải ra trước nhan Chúa Giêsu trong ngày hôm nay.  

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú tâm lắng đọng để nhận ra điều gì đang chạm đến tâm hồn mình hôm nay – hãy ghi nhớ lời, cụm từ hay hình ảnh ấy, và dành thời gian suy ngẫm về điều đó trong suốt tuần lễ này.  Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi muốn cam kết ở lại bên Chúa Giêsu khi Người tiến vào thành Giêrusalem.  Xin Người ban cho tôi lòng can đảm và đức tin để cùng Người bước đi trên hành trình của Tuần Thánh này.

Phạm Đức Hạnh, SJ