Huấn Ca 27:30-28:7
Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm,
về chuyện đó kẻ tội lỗi có biệt tài.
Kẻ báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của Đức Chúa,
tội lỗi nó, Người xem xét từng ly.
Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác,
thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha.
Người với người cứ nuôi lòng hờn giận,
thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành!
Nó chẳng biết thương người đồng loại,
mà lại dám xin tha tội cho mình!
Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận,
thì ai sẽ xin tha tội cho nó?
Hãy nhớ đến ngày tận số
mà chấm dứt hận thù,
nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết
mà trung thành giữ các điều răn.
Hãy nhớ đến các điều răn
mà đừng oán hờn kẻ khác,
nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao
mà không chấp nhất điều lầm lỗi.
(Trích Sách Huấn Ca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ
https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ:
https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
1.
Bài đọc này đưa ra một
mối liên hệ thẳng thắn: những ai cứ mãi giữ lấy cơn giận thì không thể mong đợi
sự chữa lành hay sự tha thứ mà họ cầu xin nơi Thiên Chúa. Đó là một sự thật khó nghe, nhưng lại hoàn
toàn đúng với thực tế trải nghiệm: nỗi oán giận mà ta nuôi dưỡng đối với người
khác thường cũng chính là thứ giam hãm ta, ngăn ta bước vào sự tự do mà ta hằng
khao khát. Bạn cảm thấy thế nào khi biết
rằng khả năng đón nhận sự tha thứ của chính mình lại gắn liền với sự sẵn lòng
tha thứ cho người khác? "Hãy nhớ đến
ngày cuối đời và dẹp bỏ lòng thù hận." Những lời này nhắc nhở ta về sự hữu hạn của kiếp
người, giúp ta nhìn nhận những mối hiềm khích của mình dưới một góc độ khác. Liệu việc nhớ rằng cuộc đời này ngắn ngủi có
làm thay đổi mức độ nghiêm trọng mà bạn gán cho nỗi oán giận hay cơn giận chưa
được giải tỏa nào đó mà bạn đang mang trong lòng lúc này không?
2.
Tôi đọc lại bài đọc trên
một hoặc nhiều lần nữa, và để những lời ấy chạm đến bất kỳ cơn giận nào mà tôi
nhận thấy mình đang giữ trong lòng, và hãy quan sát xem điều gì nảy sinh trong
tâm trí mình. Tuần này, tôi đã được mời
gọi yêu thương kẻ thù và nhìn lại chính mình một cách trung thực trước khi phán
xét người khác. Bài đọc cuối cùng hôm
nay quy tụ cả hai điều đó lại với nhau. Có
ai mà tôi cần tha thứ, hay có một nỗi bất bình nào mà tôi cảm thấy khó lòng
buông bỏ không? Hãy thưa chuyện với
Thiên Chúa về điều đó ngay lúc này, và cầu xin ân sủng để có được một trái tim
tự do hơn.
Phạm Đức Hạnh, SJ










