Saturday, April 11, 2026

Chúa Nhật Tuần II Phục Sinh - Năm A – 4-12-2026 - Chúa Nhật Kính Lòng Thương Xót Chúa

  CN II PS

Gioan 20:19-31

Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái.  Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!”  Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn.  Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.  Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em!  Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.”  Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.  Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”

Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến.  Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!”  Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.”  Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông.  Các cửa đều đóng kín.  Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.”  Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy.  Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy.  Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”  Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”  Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin.  Phúc thay những người không thấy mà tin!”

Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này.  Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Người.

(Trích Phúc âm Gioan, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ  https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading.  Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)

Gợi ý cầu nguyện

  1. Bài đọc hôm nay rất ấn tượng, với câu chuyện Chúa Giêsu Phục Sinh nói chuyện với Tô-ma.  Hãy hình dung chính mình – khi giờ cầu nguyện này bắt đầu – đang tụ họp cùng các môn đệ trong căn phòng đã bị khóa kín kia.  Phản ứng đầu tiên của tôi là gì khi Chúa Giêsu đột ngột hiện ra?  Giờ đây, hãy hình dung tôi đang cố gắng thuyết phục Tô-ma. Tôi sẽ nói gì với ông ấy về những điều đã xảy ra vào buổi tối hôm đó?  Hãy lắng nghe một lần nữa những lời này: “Phúc thay cho những người không thấy mà tin.”  Chính tôi cũng nằm trong số những người ấy.  Cảm giác được Chúa Giêsu chúc phúc theo cách này là như thế nào?

  2. Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và để ý đặc biệt đến phần hai của bài đọc khi một tuần sau Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ và lần này có cả Tô-ma ở đó.  Tôi để ý Chúa Giêsu nói chuyện trực tiếp với Tô-ma và có thể là với chính tôi, thuyết phục tôi rằng Ngài đã phục sinh.  Tôi phản ứng như thế nào?  Trong những giây phút cuối cùng của giờ cầu nguyện này, tôi có thể dùng những lời của Tô-ma – “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” – để thưa cùng Chúa Giêsu, xác tín về sự phục sinh của Ngài.  Hoặc, tôi cũng có thể chọn những lời lẽ riêng của chính mình để thưa với Chúa Giêsu.

Phạm Đức Hạnh, SJ

0 comments:

Post a Comment