Luca 24:35-48
Khi ấy, hai môn đệ từ Em-mau trở về, thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em!” Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma. Nhưng Người nói: “Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực? Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?” Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem. Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: “Ở đây anh em có gì ăn không?” Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng. Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.
Rồi Người bảo: “Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Mô-sê, các sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm.” Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh và Người nói: “Có lời Kinh Thánh chép rằng –Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân về những điều này.”
(Trích Phúc âm Luca, bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ https://ktcgkpv.org/readings/mass-reading. Những câu hỏi suy niệm sau đây được diễn dịch từ: https://prayasyougo.org/)
Gợi ý cầu nguyện
Tôi có thể bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay—cũng như chính đoạn Kinh Thánh đã bắt đầu—bằng việc lắng nghe Chúa Giêsu chào đón mình với lời: “Bình an ở cùng con”. Từ vị thế hiện tại của mình, tôi phản ứng thế nào trước lời chào đón ấy? Chúa Giêsu dường như rất kiên quyết chứng minh cho các môn đệ thấy rằng, Ngài là người thật, bằng xương bằng thịt, chứ không phải là một linh hồn phi vật thể nào đó. Theo tôi, tại sao điều này lại quan trọng đối với Ngài đến thế? Các môn đệ trong đoạn này được mô tả là sửng sốt, kinh hoàng, khiếp sợ và đầy hoài nghi. Tôi có thể nhớ lại một lần nào đó mình đã tìm kiếm Thiên Chúa khi đang ở trong trạng thái tâm lý như vậy không? Điều gì đã xảy ra?
Tôi đọc lại bài đọc trên một hoặc nhiều lần nữa, và chú ý đến những lời nói và hành động mà Chúa Giêsu thực hiện để xoa dịu nỗi sợ hãi của các môn đệ. Trong những giây phút còn lại của giờ cầu nguyện này, tôi xin cho mình được lãnh nhận sự bình an mà Chúa Giêsu đã ban tặng ngay từ lúc bắt đầu giờ cầu nguyện hôm nay.
Phạm Đức Hạnh, SJ






0 comments:
Post a Comment